046 Chú Giải Sách Khải Huyền 15

2,792 views

Huỳnh Christian Timothy
Huỳnh Christian Priscilla (Mỹ Linh)

Bài Ca của Những Người Thắng AntiChrist

 

1 Tôi thấy một dấu khác trên trời, lớn và lạ lùng. Có bảy thiên sứ với bảy tai họa sau cùng; vì các tai họa này làm trọn cơn thịnh nộ của Đức Chúa Trời.

2 Tôi thấy như một biển thủy tinh trộn với lửa. Những kẻ đã thắng con thú và tượng nó, thắng dấu của nó và con số của tên nó, đứng trên biển thủy tinh và có những hạc cầm của Đức Chúa Trời.

3 Họ hát bài ca của Môi-se, tôi tớ của Đức Chúa Trời, và bài ca của Chiên Con rằng: “Lạy Chúa! Đức Chúa Trời; Đấng Toàn Năng: công chính và chân thật trong các đường lối Ngài; Vua của các thánh đồ. Vĩ đại và lạ lùng thay những việc Ngài làm!

4 Lạy Chúa! Ai sẽ không kính sợ Ngài và sẽ không tôn vinh Danh Ngài? Vì chỉ mình Ngài là Thánh! Vì mọi quốc gia sẽ đến và thờ phượng trước Ngài. Vì những sự phán xét Ngài đã được thể hiện.”

5 Sau đó, tôi nhìn, và kìa, đền thờ của Đền Tạm Chứng Cớ ở trên trời mở ra.

6 Bảy thiên sứ mặc trang phục trắng và tinh sạch, ngực thắt đai vàng ra khỏi đền thờ với bảy tai họa.

7 Một trong bốn sinh vật trao bảy cái chén bằng vàng chứa đầy cơn thịnh nộ của Đức Chúa Trời, Đấng Sống Đời Đời, cho bảy thiên sứ.

8 Rồi, đền thờ tràn ngập khói từ sự vinh quang Đức Chúa Trời và từ quyền lực Ngài. Không một ai có thể vào đền thờ cho đến khi bảy tai họa từ bảy thiên sứ được hoàn thành.

Nội dung của Khải Huyền 15 ghi lại bài ca của những người thắng AntiChrist trong Kỳ Đại Nạn. Họ thắng bằng cách chấp nhận bị bắt bớ, bị tra tấn, và bị giết. Đối với con mắt của thế gian thì họ là những kẻ chiến bại, bị AntiChrist tiêu diệt. Nhưng trong thực tế, họ là những người chiến thắng AntiChrist. Tất cả những quyền lực hung bạo của AntiChrist, tất cả những nhục hình giáng xuống trên họ… vẫn không khiến cho họ đầu phục AntiChrist và chối bỏ Thiên Chúa.

Mặc dù Khải Huyền 15 nói đến những thánh đồ của Thiên Chúa trong Thời Đại Nạn chiến thắng AntiChrist bằng sự chết của họ; nhưng ý nghĩa của Khải Huyền 15 có thể được áp dụng cho mỗi con dân Chúa trong mọi thời đại. Tất cả những quyền lực nào bách hại con dân Chúa, buộc họ phải chối bỏ đức tin thì đều là antiChrist. Tất cả những ai thà chịu khổ, chịu chết để giữ vững đức tin trong Chúa, thì đều là những người chiến thắng những quyền lực chống nghịch Đấng Christ.

Đau buồn thay, nhiều khi quyền lực chống nghịch Đấng Christ không hung hãn như Thời Đại Nạn, mà chỉ là những giọt nước mắt của một người thân trong gia đình, lại có sức mạnh đánh gục nhiều con dân Chúa. Khi chúng ta vì áp lực nào đó từ những người thân yêu trong gia đình, chối bỏ đức tin hoặc làm ra những điều vi phạm luật pháp của Thiên Chúa, là chúng ta đã đầu hàng các thế lực chống nghịch Đấng Christ. Và như vậy, chúng ta không trung tín với Chúa. Nếu chúng ta đã vấp ngã như vậy mà không sớm ăn năn, thì chắc chắn chúng ta sẽ ngày càng xa cách Chúa, ngày càng phạm nhiều tội hơn, và đến một lúc Chúa sẽ mửa chúng ta ra. Một khi Chúa đã mửa chúng ta ra, thì chúng ta sẽ không còn cơ hội để được cứu rỗi.

1 Tôi thấy một dấu khác trên trời, lớn và lạ lùng. Có bảy thiên sứ với bảy tai họa sau cùng; vì các tai họa này làm trọn cơn thịnh nộ của Đức Chúa Trời.

2 Tôi thấy như một biển thủy tinh trộn với lửa. Những kẻ đã thắng con thú và tượng nó, thắng dấu của nó và con số của tên nó, đứng trên biển thủy tinh và có những hạc cầm của Đức Chúa Trời.

Tiếp theo khải tượng về án phạt toàn thế gian và án phạt đặc biệt dành cho những kẻ theo AntiChrist, thì Giăng nhìn thấy một khải tượng bao gồm bảy thiên sứ với bảy tai họa sau cùng của Thời Đại Nạn và các thánh đồ chịu chết dưới tay AntiChrist đang đứng trên thiên đàng.

Sự kiện các thánh đồ tử Đạo có mặt trên thiên đàng trước khi bảy thiên sứ giáng bảy tai họa sau cùng trên đất giúp cho chúng ta hiểu rằng:

  • Con số người chịu chết vì danh Chúa trong Thời Đại Nạn đã đủ: “Khi Ngài tháo dấu ấn thứ năm, tôi thấy dưới bàn thờ có linh hồn những kẻ đã bị giết vì Lời của Đức Chúa Trời và vì chứng cớ mà họ đã giữ lấy. Họ kêu lớn tiếng rằng: ‘Lạy Chúa, Đấng Thánh và Chân Thật! Ngài không phán xét và báo trả cư dân trên đất về máu của chúng tôi cho đến khi nào?’ Mỗi người trong họ được ban cho áo dài trắng và có lời phán với họ rằng, hãy yên nghỉ thêm một thời gian ngắn cho đến khi những tôi tớ đồng công với họ cũng là anh em với họ sẽ bị giết như họ, được đủ số” (Khải Huyền 6:9-11).
  • Vào thời điểm đó, AntiChrist sẽ không còn thời gian để bách hại con dân Chúa.
  • Và như vậy, con dân Chúa sẽ được Chúa bảo vệ khỏi bảy tai họa mà bảy thiên sứ sẽ giáng xuống trên vương quốc của AntiChrist.

Biển thủy tinh được nói đến trong câu 2 chính là biển thủy tinh đã được nói đến trong Khải Huyền 4:6 “Trước ngai có một biển thủy tinh trong như pha lê…” Lần này, thì Giăng mô tả biển thủy tinh ấy giống như được trộn với lửa. Có thể là qua mặt biển trong suốt, Giăng nhìn thấy lửa bên dưới bề mặt của biển; và lửa ở đây tiêu biểu cho sự thử thách đức tin mà con dân Chúa trong Thời Đại Nạn đã trải qua và trả giá bằng chính mạng sống của họ. Họ đứng trên mặt biển và trong tay có hạc cầm của Đức Chúa Trời. Nhóm chữ “hạc cầm của Đức Chúa Trời” cho biết khí cụ âm nhạc này thuộc về Đức Chúa Trời, được ban cho họ. Nghĩa bóng là họ được Đức Chúa Trời ban cho ân tứ ca ngợi, tôn vinh Thiên Chúa.

3 Họ hát bài ca của Môi-se, tôi tớ của Đức Chúa Trời, và bài ca của Chiên Con rằng: “Lạy Chúa! Đức Chúa Trời; Đấng Toàn Năng: công chính và chân thật trong các đường lối Ngài; Vua của các thánh đồ. Vĩ đại và lạ lùng thay những việc Ngài làm!

4 Lạy Chúa! Ai sẽ không kính sợ Ngài và sẽ không tôn vinh Danh Ngài? Vì chỉ mình Ngài là Thánh! Vì mọi quốc gia sẽ đến và thờ phượng trước Ngài. Vì những sự phán xét Ngài đã được thể hiện.”

Bài ca các thánh đồ tử Đạo Thời Đại Nạn cùng nhau tôn vinh Đức Chúa Trời được gọi là bài ca của Môi-se và bài ca của Chiên Con. Tuy nhiên, chúng ta không tìm thấy trong Thánh Kinh ghi lại bài ca nào của Môi-se hay của Chiên Con có nội dung tương tự như câu 3 và 4 trên đây. Điều đó khiến cho chúng ta có thể suy diễn rằng, rất có thể, đây là bài ca do chính Môi-se và Đức Chúa Jesus Christ cùng sáng tác cho cơ hội này.

Môi-se dẫn con dân Chúa vượt qua biển Đỏ làm biểu tượng cho sự Đức Chúa Jesus Christ dẫn con dân Chúa vượt qua sự chết. Nội dung của bài ca trong câu 3 và 4 trên đây có thể là do Môi-se và Chiên Con đồng sáng tác sau khi Chiên Con đã hoàn thành công cuộc cứu chuộc nhân loại. Trong Lu-ca 9:30-31 ghi lại sự kiện Môi-se và Ê-li hiện ra trên núi hóa hình với Đức Chúa Jesus Christ để nói về sự chết chuộc tội của Ngài. Điều đó giúp cho chúng ta có thể suy diễn rằng, sau khi Đức Chúa Jesus Christ phục sinh và thăng thiên, thì rất có thể Môi-se đã cùng Ngài sáng tác bài thánh ca trên đây. Qua nội dung của bài thánh ca này, chúng ta học được các điều sau đây:

1. Mặc dầu trong I Cô-rinh-tô 8:6 khẳng định rằng: “Về phần chúng ta, chỉ có một Thiên Phụ, muôn vật bởi Ngài mà ra, và chúng ta hướng về Ngài; lại chỉ có một Chúa mà thôi, là Đức Chúa Jesus Christ, muôn vật đều nhờ Ngài mà có, và chúng ta cũng vậy;” nhưng trong Khải Huyền 14:3 và 4 lại dùng danh xưng “Chúa” cho Thiên Chúa Ngôi Một, tức Đức Chúa Trời. Vì thế, chúng ta hiểu rằng, danh xưng “Chúa” tương tự như danh xưng “Thiên Chúa” hoặc tên riêng “Đấng Tự Hữu Hằng Hữu” được dùng để gọi chung ba thân vị Thiên Chúa hoặc gọi riêng từng thân vị.

2. Mặc dầu Thánh Kinh gọi Ngôi Lời là “Vua của muôn vua, Chúa của muôn Chúa” (Khải Huyền 19:16); nhưng trong Khải Huyền 14:3 lại gọi Đức Chúa Trời là “Vua của các thánh đồ!” Điều đó không có nghĩa là Đức Chúa Trời là vua của các thánh đồ còn Ngôi Lời là vua của Đức Chúa Trời. Mà chỉ có nghĩa là vương quyền đồng thuộc về Ba Ngôi Thiên Chúa: Đức Chúa Trời là Thiên Chúa Tự Hữu Hằng Hữu, là Cha, là Vua trên chúng ta! Ngôi Lời là Thiên Chúa Tự Hữu Hằng Hữu, là Cha, là Vua ở giữa chúng ta! Đấng Thần Linh là Thiên Chúa Tự Hữu Hằng Hữu, là Cha, là Vua ở trong chúng ta!

3. Mặc dầu Đức Chúa Trời là Đấng Toàn Năng, không ai có thể chống cự được Ngài, nhưng Ngài “công chính và chân thật trong các đường lối Ngài.” Ngài không dùng sức toàn năng của Ngài để làm ra những sự giả dối và bất công. Ngài không dùng sức toàn năng của Ngài để ép các thiên sứ và loài người phải vâng phục Ngài. Trái lại, Ngài ban cho họ quyền tự do lựa chọn. Từ ngữ “đường lối” bao gồm mọi ý nghĩ, lời nói, và hành động. Nói cách khác, bản tính của Đức Chúa Trời là công chính và chân thật.

4. Mỗi một việc làm của Đức Chúa Trời đều là vĩ đại và lạ lùng. Từ ngữ vĩ đại được dùng ở đây không phải để chỉ về kích thước vật chất, như sự vĩ đại của vũ trụ, mà là chỉ về sự vĩ đại trong sự khôn ngoan, trong năng lực, trong sự khéo léo, trong thẩm mỹ… và trên hết là vĩ đại vì tình yêu của Đức Chúa Trời được thể hiện qua mỗi việc làm của Ngài.

“Ai sẽ không kính sợ Ngài và sẽ không tôn vinh Danh Ngài?” Trong thực tế, cho đến hiện tại, có rất nhiều người và rất nhiều thiên sứ không kính sợ và không tôn vinh danh Chúa. Tuy nhiên, sẽ đến một thời điểm mà ngay cả Sa-tan cũng phải cúi đầu, kính sợ và tôn vinh danh Chúa:

“Hỡi các ngươi hết thảy ở các nơi đầu cùng đất, hãy nhìn xem Ta và được cứu! Vì Ta là Thiên Chúa, chẳng có Chúa nào khác. Ta đã chỉ mình mà thề, lời công bình ra từ miệng Ta sẽ chẳng hề trở lại: mọi đầu gối sẽ quỳ trước mặt Ta, mọi lưỡi sẽ chỉ Ta mà thề” (Ê-sai 45:22-23).

“để cho nghe đến danh Đức Chúa Jesus, mọi đầu gối trên trời, dưới đất, bên dưới đất, hết thảy đều quỳ xuống” (Phi-líp 2:10).

Trong cõi trời mới đất mới, muôn loài thọ tạo, kể cả Sa-tan, các quỷ sứ, những người bị hư mất đời đời trong hỏa ngục cũng phải quỳ xuống khi nghe đến danh của Thiên Chúa tức là danh “Đấng Tự Hữu Hằng Hữu” và danh Jesus, tức là danh “Đấng Tự Hữu Hằng Hữu Là Đấng Cứu Rỗi!” Rất có thể, khi họ nghe đến danh Chúa và quỳ xuống thờ phượng Ngài, thì sự đau khổ tạm thời lìa khỏi họ. Bởi vì, khi một tạo vật chân thành tôn kính, thờ phượng Thiên Chúa thì đương nhiên sự bình an và phước hạnh của Ngài tuôn tràn trong tạo vật ấy. Điều đáng tiếc là, những ai bị giam vào hỏa ngục thì không còn cơ hội để nhận sự cứu rỗi của Thiên Chúa.

Mệnh đề: “Vì chỉ mình Ngài là Thánh!” không chỉ dành cho Đức Chúa Trời. Bởi vì Thánh Kinh gọi Đức Chúa Jesus Christ là Đấng Thánh và Ngài tự xưng Ngài là Đấng Thánh (Công Vụ Các Sứ Đồ 13:35; Khải Huyền 3:7). Thánh Kinh gọi Đấng Thần Linh là Đức Thánh Linh. Sự thánh khiết được nói đến ở đây là sự thánh khiết của Ba Ngôi Thiên Chúa, thuộc riêng về Ba Ngôi Thiên Chúa, như cách nói: “chỉ có một Chúa” được dùng để gọi Đức Chúa Jesus Christ, nhưng trong thực tế, thì cả ba thân vị Thiên Chúa đều được gọi là “Chúa!”

Thánh Kinh cũng gọi các con dân Chúa là “thánh” nhưng sự thánh của loài thọ tạo khác với sự thánh của Thiên Chúa. Thiên Chúa là thánh, vì Ngài tự có và có mãi. Loài người là thánh vì được dựng nên giống như Thiên Chúa. Ngoài ra, từ ngữ thánh còn có nghĩa là được biệt riêng ra cho Thiên Chúa sử dụng.

Trong Vương Quốc Ngàn Năm, mọi quốc gia sẽ đến Giê-ru-sa-lem để thờ phượng Đức Chúa Trời qua thân vị Đức Chúa Jesus Christ. Mọi sự phán xét của Đức Chúa Trời trên thế giới vật chất đều được thể hiện trước khi Vương Quốc Ngàn Năm được thiết lập.

5 Sau đó, tôi nhìn, và kìa, đền thờ của Đền Tạm Chứng Cớ ở trên trời mở ra.

“Sau đó,” tức là sau khi các thánh đồ tử Đạo trong Thời Đại Nạn tôn vinh Chúa, Giăng nhìn thấy “đền thờ của Đền Tạm Chứng Cớ ở trên trời mở ra.” Từ ngữ “đền thờ” được dùng trong câu này chỉ về nơi chí thánh của Đền Tạm Chứng Cớ ở trên trời. Đền Tạm Chứng Cớ còn được gọi là “Đền Tạm” trong Cựu Ước, là một căn lều lớn được dựng nên, tạm thời làm chỗ cho dân I-sơ-ra-ên thờ phượng Thiên Chúa trong suốt cuộc hành trình về vùng Đất Hứa. Lều được chia làm nơi thánh và nơi chí thánh. Rương Giao Ước chứa hai bảng đá do ngón tay Đức Chúa Trời chép Mười Điều Răn được để trong nơi chí thánh. Mười Điều Răn là chứng cớ của sự giao ước giữa Đức Chúa Trời và dân I-sơ-ra-ên. Hê-bơ-rơ 9:24 cho chúng ta biết Đền Tạm trên đất là theo kiểu mẫu của Đền Tạm trên trời.

Trong Khải Huyền 11:9 chúng ta thấy đền thờ trên trời mở ra và Rương Giao Ước hiện ra. Chúng ta không biết sau đó thì đền thờ đóng lại khi nào. Ở đây, chúng ta thấy một lần nữa đền thờ được mở ra.

6 Bảy thiên sứ mặc trang phục trắng và tinh sạch, ngực thắt đai vàng ra khỏi đền thờ với bảy tai họa.

7 Một trong bốn sinh vật trao bảy cái chén bằng vàng chứa đầy cơn thịnh nộ của Đức Chúa Trời, Đấng Sống Đời Đời, cho bảy thiên sứ.

Từ trong đền thờ, bảy vị thiên sứ bước ra. Họ mặc trang phục trắng, tinh sạch tiêu biểu cho sự thánh khiết trọn vẹn của Thiên Chúa bao phủ họ. Họ có đai vàng thắt ngang ngực tiêu biểu cho sự họ phục vụ trong vương quyền của Thiên Chúa. Họ mang theo thẩm quyền giáng họa trên đất.

Một trong bốn sinh vật chầu chung quanh ngai của Đức Chúa Trời trao cho bảy thiên sứ, mỗi vị một cái chén bằng vàng. Trong mỗi chén chứa đầy sự giận của Đức Chúa Trời đối với thế gian tội lỗi. Danh hiệu Đấng Sống Đời Đời được nhắc đến ở đây, hàm ý, vì Đức Chúa Trời là Đấng có mãi nên không một việc làm tội lỗi nào mà không bị Ngài phán xét.

8 Rồi, đền thờ tràn ngập khói từ sự vinh quang Đức Chúa Trời và từ quyền lực Ngài. Không một ai có thể vào đền thờ cho đến khi bảy tai họa từ bảy thiên sứ được hoàn thành.

Sau khi bảy vị thiên sứ nhận bảy chén thịnh nộ của Đức Chúa Trời thì đền thờ tràn ngập khói bởi sự vinh quang và quyền lực của Đức Chúa Trời. Đó chính là sự vinh quang và quyền lực của Đức Chúa Trời tỏ ra trong cơn phán xét công chính của Ngài. Khi hình phạt đã bắt đầu thi hành thì không còn có sự cầu thay, van xin, hay thương xót.

Vì thế, Thánh Kinh cho chúng ta biết:

“Kìa, hiện nay là thì thuận tiện; kìa, hiện nay là ngày cứu rỗi” (II Cô-rinh-tô 6:2)!

“Ngày nay nếu các ngươi nghe tiếng Ngài, thì chớ cứng lòng” (Hê-bơ-rơ 4:7).

Tiếng của Chúa kêu gọi loài người, hãy ăn năn và đừng phạm tội nữa, được vang ra từ các trang Thánh Kinh, được con dân Chúa công bố bằng nhiều phương tiện.

“Hiện nay” là khoảnh khắc mỗi người đang còn hơi thở. Người ta vẫn xôn xao bàn tán về ngày tận thế nhưng ít có ai nhận thức rằng, ngay trong giây phút một người thở ra hơi thở cuối cùng, thì đó là thời điểm tận thế đối với người ấy. Một cơn trụy tim, một tai nạn, một viên đạn, một nhát dao, một cơn bạo bệnh… có thể chấm dứt cuộc sống của một người bất kỳ lúc nào. Không ai biết chắc mình sẽ sống được bao lâu. Không ai biết chắc mình có thể có thêm một hơi thở kế tiếp hay không! Thế nhưng, rất nhiều người không hề quan tâm đến sự kiện mình phải đối diện với Thiên Chúa, và phải trả lời về mọi điều mình đã làm ra trong cuộc đời này.

Thiên Chúa là tình yêu, Ngài muốn cho mọi người được thoát khỏi án phạt mọi tội lỗi, được phục hồi địa vị làm con Thiên Chúa, sống đời đời trong hạnh phúc với Ngài. Vì thế, Thiên Chúa Ngôi Hai đã nhập thế làm người, mang tên là Jesus, chịu chết để đền tội thay cho nhân loại. Một người chỉ cần thật lòng cải hối những việc làm tội lỗi của mình, tin nhận sự chết chuộc tội của Đức Chúa Jesus, thì người ấy lập tức được Thiên Chúa tha tội và làm cho sạch tội, được ban cho năng lực của Thiên Chúa để có thể sống một đời sống thánh khiết không phạm tội.

Hãy thật lòng ăn năn tội và tin nhận sự cứu rỗi của Đức Chúa Jesus Christ trước khi quá trễ. Không phải là bạn theo tôn giáo nào, sinh hoạt trong nhà thờ nào, mà là, bạn có thật lòng hối tiếc những việc làm tội lỗi, tức là những việc làm nghịch lại các điều răn của Thiên Chúa, và hoàn toàn tin cậy nơi sự chết chuộc tội của Đức Chúa Jesus Christ hay không. Nếu có, thì bạn ở trong sự cứu rỗi của Đức Chúa Trời và sẽ nhận được sự sống đời đời và quyền cai trị cơ nghiệp của Đức Chúa Trời.

Nếu bạn vẫn còn cố ý phạm bất cứ một điều răn nào của Thiên Chúa, thì bạn chưa thật sự ăn năn. Chưa thật sự ăn năn thì chưa có sự cứu rỗi và không có năng lực của Thiên Chúa để thắng mọi sự cám dỗ. Có nghĩa là bạn sẽ gánh lấy án phạt bị đời đời xa cách Thiên Chúa, chịu khổ trong hỏa ngục.

Bấm vào nối mạng dưới đây để tải xuống pdf bài viết này:
https://www.opendrive.com/folders?MV84OTQ4MjcwX1F1aXU1

1. Bấm vào nối mạng dưới đây để nghe và tải xuống âm thanh mp3 bài giảng này:
https://od.lk/d/MV8xMTUyMDYxOTFf/11549_ChuGiaiKhaiHuyen_15.mp3

2. Bấm vào nối mạng dưới đây để nghe và tải xuống âm thanh mp3 bài giảng này:
https://soundcloud.com/huynh-christian-timothy/sets/115_kytanthe

Bấm vào nút “play” ► để nghe:

Bấm vào nút “play” ► để nghe:

 

Share This:

045 Chú Giải Sách Khải Huyền 14:9-20

3,106 views

Huỳnh Christian Timothy
Huỳnh Christian Priscilla (Mỹ Linh)

Bản Án và Hình Phạt Dành cho Thế Gian
Cùng Những Kẻ Thờ Phượng AntiChrist

 

9 Thiên sứ thứ ba, theo sau, lớn tiếng truyền: “Kẻ nào thờ phượng con thú và tượng nó, nhận dấu nó trên trán hay trên tay mình,

10 sẽ uống rượu giận không pha của Đức Chúa Trời, được rót vào trong chén thịnh nộ của Ngài. Nó sẽ bị khổ bởi lửa và diêm sinh trước sự hiện diện của các thiên sứ thánh và trước sự hiện diện của Chiên Con.

11 Ai thờ phượng con thú cùng tượng nó và bất cứ ai nhận dấu của tên nó, thì cả ngày lẫn đêm sẽ không được yên nghỉ. Khói của sự đau khổ chúng sẽ bay lên cho đến đời đời.”

12 Đây là sự nhẫn nại của các thánh đồ, là những người vâng giữ các điều răn của Đức Chúa Trời và đức tin trong Đức Chúa Jesus.

13 Tôi nghe một tiếng từ trời phán với tôi: “Hãy viết: ‘Từ nay, phước cho những kẻ chết, chết trong Chúa.” Đấng Thần Linh phán: “Phải, vì họ được yên nghỉ khỏi sự lao nhọc họ và những việc làm họ sẽ theo họ.”

14 Rồi, tôi nhìn xem, và kìa, có một đám mây trắng và ngự trên đám mây có ai giống như con người. Trên đầu Ngài có kim miện, trong tay Ngài có một vòng gặt bén.

15 Một thiên sứ khác, ra từ đền thờ, kêu lớn tiếng đến Đấng đang ngồi trên mây: “Hãy quơ vòng gặt của Ngài và gặt đi! Vì đã đến giờ để Ngài gặt, vì mùa gặt của đất đã chín.”

16 Đấng ngồi trên đám mây quơ vòng gặt của Ngài trên đất và đất bị gặt.

17 Một thiên sứ khác ra từ đền thờ ở trên trời. Người cũng có một vòng gặt bén.

18 Một thiên sứ khác có quyền lực trên lửa, ra từ bàn thờ và kêu lớn tiếng đến thiên sứ có vòng gặt bén trong tay rằng: “Hãy quơ vòng gặt bén ngươi và gom những nhánh nho trên đất vì những trái nho đã chín trọn.”

19 Thiên sứ quơ vòng gặt mình trên đất và gom các nhánh nho của đất, ném vào trong thùng ép rượu lớn của cơn thịnh nộ Đức Chúa Trời.

20 Thùng ép rượu bị giày đạp ngoài thành và máu ra từ thùng ép rượu lên cao bằng chỗ khớp cương ngựa, kéo dài một ngàn sáu trăm phu-lông.

Trước hết, chúng ta cần ghi nhớ lẽ thật này: “Thiên Chúa nhân từ, thương xót, chậm giận, đầy dẫy ân huệ và thành thực, ban ơn đến ngàn đời, xá điều gian ác, tội trọng, và tội lỗi; nhưng chẳng kể kẻ có tội là vô tội, và nhân tội tổ phụ phạt đến con cháu trải ba bốn đời” (Xuất Ê-díp-tô Ký 34:6-7). Vì thế, mỗi một việc làm tội lỗi của từng người đều sẽ bị lên án và hình phạt trong đời này, lẫn đời sau, nếu người ấy không ở trong sự cứu rỗi của Ngài.

Trong lịch sử của loài người đã có một lần Thiên Chúa hình phạt tập thể muôn dân trên đất. Đó là Cơn Lụt Lớn, xảy ra cách nay khoảng 4472 năm. Trong cơn hình phạt ấy, toàn thế gian chỉ có gia đình của Nô-ê gồm tám người được ở trong sự cứu rỗi của Thiên Chúa. Theo Thánh Kinh, chỉ còn một thời gian ngắn nữa, sự tận thế sẽ đến, và đó là lần Thiên Chúa sẽ hình phạt tập thể muôn dân trên đất lần thứ hai. Chi tiết của sự hình phạt này đã được ghi chép trong sách Khải Huyền, là nội dung được dịch ra nhiều thứ tiếng và phát hành rộng khắp nhất trên thế giới.

Những tai nạn xảy ra trong ba năm rưỡi đầu của bảy năm đại nạn ngoài những sự do chính loài người tự gây ra, như: chiến tranh, dịch bệnh, đói kém… còn lại là kết quả của sự Thiên Chúa hình phạt các thế lực tà linh đang cai trị trong các tầng trời và sự các tà linh tấn công loài người:

  • Mưa đá và lửa pha với máu trên đất khiến 1/3 thảo mộc bị cháy;
  • Thiên thạch rơi xuống biển khiến 1/3 biển hóa thành máu, 1/3 sinh vật trong biển bị chết, 1/3 tàu thuyền bị hủy diệt;
  • Thiên thạch tên là “Khổ Thảo” nổ tung, rơi xuống trên 1/3 các nguồn nước, khiến cho nước hóa đắng, làm cho nhiều người chết;
  • Mặt trời, mặt trăng, và các ngôi sao bị mất 1/3 ánh sáng;
  • Tà linh từ vực sâu trong âm phủ mang hình châu chấu, có đuôi như đuôi bò cạp, chích loài người trong năm tháng, khiến cho loài người bị đau đớn mà không thể chết;
  • Đoàn quân tà linh 200 triệu dùng lửa, khói, và lưu huỳnh giết 1/3 loài người.

Nhưng trong ba năm rưỡi sau cùng của bảy năm đại nạn, sau khi vị thiên sứ thứ bảy thổi loa, thì là bảy hình phạt trực tiếp từ Thiên Chúa giáng xuống trên đất, được mô tả trong Khải Huyền 16.

Khải Huyền 14:9-20 tóm lược bản án và sự thi hành án phạt của Thiên Chúa dành cho muôn dân trên đất trong những ngày cuối cùng của lịch sử tự trị của loài người.

9 Thiên sứ thứ ba, theo sau, lớn tiếng truyền: “Kẻ nào thờ phượng con thú và tượng nó, nhận dấu nó trên trán hay trên tay mình,

10 sẽ uống rượu giận không pha của Đức Chúa Trời, được rót vào trong chén thịnh nộ của Ngài. Nó sẽ bị khổ bởi lửa và diêm sinh trước sự hiện diện của các thiên sứ thánh và trước sự hiện diện của Chiên Con.

Thiên sứ thứ nhất rao giảng Tin Lành cho muôn dân trên đất: Lẽ thật về Thiên Chúa, sự yêu thương, công bình, và thánh khiết của Thiên Chúa được công bố một lần đủ cả.

Thiên sứ thứ nhì công bố sự hình phạt Ba-by-lôn Thuộc Linh, thế lực liên kết các tôn giáo trên thế gian: Hệ thống tôn giáo của loài người, dẫn dắt người ta thờ lạy chính mình, thờ lạy các hình tượng, thờ lạy các tà thần và các giả thần, mạo danh thờ phượng Thiên Chúa, bị hủy diệt.

Thiên sứ thứ ba công bố hình phạt trên vương quốc của AntiChrist và Sa-tan: Sa-tan sẽ nỗ lực để thành lập vương quốc của nó trên đất trong suốt ba năm rưỡi còn lại của bảy năm đại nạn. Tuy nhiên, trong suốt ba năm rưỡi đó, thì hình phạt của Thiên Chúa lại giáng xuống trên vương quốc của nó. Vì thế, vương quốc của Sa-tan là tối tăm, hận thù, loạn lạc, hỗn độn, đau khổ, và chết chóc trong sự thịnh nộ của Thiên Chúa.

Những kẻ thờ phượng AntiChrist, thờ phượng tượng của AntiChrist hoặc nhận dấu của hắn sẽ gánh sự hình phạt trọn vẹn từ Đức Chúa Trời. Rượu giận không pha tiêu biểu cho hình phạt đúng y như luật pháp quy định, không có sự giảm miễn, không có sự khoan hồng hay ân xá. Chén thịnh nộ tiêu biểu cho sự thi hành án phạt. Lửa và diêm sinh (lưu huỳnh, Kali Nitrat KNO3) là chất liệu chính trong sự hình phạt được nói đến ở đây là thuộc về hỏa ngục, tức là hồ lửa được nói đến trong Khải Huyền 19:20; 20:10; 14-15; 21:8.

11 Ai thờ phượng con thú cùng tượng nó và bất cứ ai nhận dấu của tên nó, thì cả ngày lẫn đêm sẽ không được yên nghỉ. Khói của sự đau khổ chúng sẽ bay lên cho đến đời đời.”

Hình phạt dành cho những người thờ phượng AntiChrist, thờ phượng tượng AntiChrist và nhận dấu của hắn là hình phạt đời đời. Đây là bản án và hình phạt tiêu biểu cho tất cả những ai không ở trong sự cứu rỗi của Thiên Chúa trong suốt chiều dài lịch sử của nhân loại, chứ không riêng gì những người thuộc về AntiChrist. Khải Huyền 20:11-15 cho chúng ta biết rõ như vậy.

12 Đây là sự nhẫn nại của các thánh đồ, là những người vâng giữ các điều răn của Đức Chúa Trời và đức tin trong Đức Chúa Jesus.

Trong khi hình phạt từ Đức Chúa Trời giáng xuống trên đất trong ba năm rưỡi sau cùng của bảy năm đại nạn, thì con dân Chúa chắc chắc sẽ được sự bảo vệ của Thiên Chúa. Họ có thể bị AntiChrist bách hại và giết chết nhưng họ sẽ không bị ảnh hưởng bởi các hình phạt của Đức Chúa Trời chỉ dành riêng cho những kẻ thuộc về AntiChrist. Chúng ta nhớ lại, trong thời dân I-sơ-ra-ên còn làm nô lệ trong xứ Ai-cập, thì mười tai vạ từ Thiên Chúa giáng xuống trên dân Ai-cập không hề ảnh hưởng đến dân I-sơ-ra-ên, miễn là họ tin cậy và vâng phục Thiên Chúa.

13 Tôi nghe một tiếng từ trời phán với tôi: “Hãy viết: ‘Từ nay, phước cho những kẻ chết, chết trong Chúa.” Đấng Thần Linh phán: “Phải, vì họ được yên nghỉ khỏi sự lao nhọc họ và những việc làm họ sẽ theo họ.”

Chúng ta nhận thấy, trong các lễ an táng con dân Chúa, Khải Huyền 14:13 thường được nhắc đến. Tuy nhiên, chúng ta cần nhận xét xem, có thật người chết là người hết lòng hầu việc Chúa, tận dụng các ta-lâng Chúa ban hay không. Hay đó chỉ là “đầy tớ biếng nhác” đem giấu ta-lâng Chúa ban và sẽ bị Chúa phạt!

Trạng từ “từ nay” được dùng chung với động từ “chết” thời hiện tại trong câu này giúp cho chúng ta hiểu rằng, ý nghĩa của câu này được áp dụng chung cho tất cả những ai chết trong Chúa, kể từ khi Giăng nhìn thấy khải tượng. Chết trong Chúa tức là chết trong khi tin và làm theo mọi lời phán dạy của Chúa, là những lời đã được tóm gọn như sau: “Hãy ăn năn! Đừng phạm tội nữa!” (Ma-thi-ơ 4:17; Khải Huyền 2:5; Giăng 5:14; 8:11). Đừng phạm tội nữa có nghĩa là đừng làm nghịch lại các điều răn và mệnh lệnh của Chúa.

Điều này không có nghĩa là những người chết trong Chúa trước thời điểm Giăng nhận khải tượng, thì không được yên nghỉ. Vì đây là lời phán dành cho những người đang sống cùng thời với Giăng cho đến khi Đức Chúa Jesus Christ giáng lâm trên đất, cho nên, có trạng từ “từ nay.” Những người đã chết trong Chúa trước thời điểm Giăng nhận khải tượng thì không cần được nhắc tới, vì đó là việc quá khứ.

Chính câu này cho chúng ta biết, sự an nghỉ trọn vẹn của thể xác chỉ xảy ra khi thân thể này chết đi. Vì thế, ngày nào chúng ta còn sống trong thân thể xác thịt chưa được biến hóa, chưa được phục sinh này, thì chúng ta cần phải để cho nó được nghỉ ngơi trong ngày Sa-bát mà Thiên Chúa đã dựng nên cho chúng ta (Mác 2:27). Chỉ khi chúng ta qua đời trong Chúa thì thân thể xác thịt của chúng ta mới được hoàn toàn yên nghỉ để chờ ngày sống lại; và mọi việc làm của chúng ta trong Chúa sẽ theo chúng ta vào trong cõi đời đời. Mọi việc làm ấy phát xuất từ sự đọc, suy ngẫm Lời Chúa ngày đêm và cẩn thận làm theo (Giô-suê 1:8).

Nhiều người, cho rằng, con dân Chúa ngày nay không cần phải giữ ngày Sa-bát Thứ Bảy, nghỉ ngơi lao động, vì ngày Sa-bát Thứ Bảy tiêu biểu cho sự an nghỉ thuộc linh khỏi gánh nặng của tội lỗi trong Chúa. Tuy nhiên, không một chỗ nào trong Thánh Kinh nói rằng, ngày Sa-bát Thứ Bảy tiêu biểu cho sự an nghỉ thuộc linh khỏi gánh nặng tội lỗi. Hê-bơ-rơ 4 dạy cho chúng ta biết có sự yên nghỉ thuộc thể và có sự yên nghỉ thuộc linh. Hê-bơ-rơ 4 không hề dạy sự yên nghỉ Sa-bát Thứ Bảy là hình bóng cho sự yên nghỉ thuộc linh. Chính Đức Chúa Jesus Christ đã nhắc đến ngày Sa-bát Thứ Bảy vẫn còn trong thời điểm AntiChrist đem quân tấn công I-sơ-ra-ên (Ma-thi-ơ 24:20). Thực tế, ngày Sa-bát có trước khi tội lỗi vào thế gian và vì loài người mà Thiên Chúa dựng nên ngày Sa-bát để loài người có một ngày nghỉ ngơi thể xác và cùng nhau nhóm hiệp thờ phượng Chúa.

Thử hỏi, Đức Chúa Jesus Christ có bị gánh nặng tội lỗi hay không mà Ngài vẫn giữ ngày Sa-bát Thứ Bảy? Chúa giữ ngày Sa-bát Thứ Bảy, vì trước hết, đó là điều răn của Đức Chúa Trời ban cho loài người, truyền cho con dân Chúa nhóm hiệp trong ngày Sa-bát để thờ phượng Thiên Chúa, mà Đức Chúa Jesus Christ đang trong bản thể người thì Ngài phải tuân giữ. Kế tiếp, vì Chúa sống trong xác thịt loài người, có sự mỏi mệt của thân thể xác thịt, nên cần để cho thân thể xác thịt được nghỉ ngơi. Có người lý luận, miễn sao tôi làm việc trong sáu ngày thì nghỉ ngơi một ngày, không cần biết là ngày nào. Tuy nhiên, không giữ ngày Sa-bát Thứ Bảy là vi phạm điều răn của Chúa. Bên cạnh sự nghỉ ngơi thân thể xác thịt trong ngày Sa-bát Thứ Bảy, còn là mệnh lệnh con dân Chúa phải nhóm hiệp. Nếu mạnh ai nấy chọn cho mình một ngày Sa-bát, thì con dân Chúa sẽ nhóm hiệp vào ngày nào?

I Cô-rinh-tô 10:31 dạy: “Vậy, anh em hoặc ăn, hoặc uống, hay là làm sự gì khác, hãy vì sự vinh quang của Thiên Chúa mà làm.” Nếu một người tùy ý chọn bất kỳ một ngày nào khác với ngày Thứ Bảy để làm ngày Sa-bát, thì người đó có vì sự vinh quang của Chúa hay không? Hay là vì sự kiêu ngạo và lợi vật chất của chính người ấy? Không có một lý do nào để cho loài người vi phạm các điều răn của Thiên Chúa đã được chép thành lời bằng chính ngón tay của Thiên Chúa.

14 Rồi, tôi nhìn xem, và kìa, có một đám mây trắng và ngự trên đám mây có ai giống như con người. Trên đầu Ngài có kim miện, trong tay Ngài có một vòng gặt bén.

Giăng vẫn còn đang đứng trên đất và ông nhìn thấy khải tượng về sự Đức Chúa Jesus Christ hiện ra trên một đám mây, chuẩn bị cho mùa gặt cuối cùng trên đất. Ở đây, trong Khải Huyền 14:14 chúng ta gặp lại cùng một sự mô tả như trong Khải Huyền 1:13: “có ai giống như con người” để chỉ về Đức Chúa Jesus Christ. Có lẽ, bởi vì Ngài vẫn mang các nét tổng quát của hình dáng loài người nhưng sự vinh quang của hình thể Ngài vượt xa bất cứ một hình thể nào xinh đẹp và oai nghi nhất của loài người trên đất, nên Giăng dùng cách nói: “giống như con người.” Cái mão vàng trên đầu của Ngài tiêu biểu cho vương quyền của Ngài trong vương quốc Trời. Vòng gặt bén trong tay Ngài tiêu biểu cho quyền giáng hình phạt trên đất.

Ma-thi-ơ 9:37 chép: “Ngài phán với môn đồ rằng: Mùa gặt thì thật trúng, nhưng con gặt thì ít.” Mùa gặt được nói đến trong Ma-thi-ơ là sự thu hoạch những người sẵn lòng tin nhận Tin Lành vào trong vương quốc Trời. Thợ gặt là những người rao giảng Tin Lành. Nhưng mùa gặt được nói đến trong Khải Huyền 14 là sự thu hoạch những kẻ chối bỏ Tin Lành, và những kẻ theo chân AntiChrist tiến công dân I-sơ-ra-ên trong những ngày cuối cùng, để đưa họ vào trong sự hình phạt trên đất trước khi họ phải chịu hình phạt đời đời trong hỏa ngục. Thợ gặt là các thiên sứ (Ma-thi-ơ 13:39-41).

Sự hình phạt những kẻ theo chân AntiChrist tiến công lãnh thổ I-sơ-ra-ên đã được tiên tri trong Giô-ên 3:12-13: “Các nước hãy dấy lên, hãy lên trong đồng bằng Giô-sa-phát, vì ở đó là nơi Ta sẽ ngồi để phán xét hết thảy các dân tộc xung quanh. Hãy tra lưỡi lái, vì mùa gặt đã chín. Hãy đến, hãy đạp, vì bàn ép đã đầy; các thùng đã tràn, vì tội ác chúng nó là lớn.” Danh từ Giô-sa-phát là tên của một vì vua của dân I-sơ-ra-ên, nhưng ý nghĩa của nó là “Đấng Tự Hữu Hằng Hữu sẽ phán xét.” Vì thế, rất có thể, đây chính là thung lũng A-ma-ghê-đôn được nói đến trong Khải Huyền 16:16.

15 Một thiên sứ khác, ra từ đền thờ, kêu lớn tiếng đến Đấng đang ngồi trên mây: “Hãy quơ vòng gặt của Ngài và gặt đi! Vì đã đến giờ để Ngài gặt, vì mùa gặt của đất đã chín.”

16 Đấng ngồi trên đám mây quơ vòng gặt của Ngài trên đất và đất bị gặt.

Khi thời điểm ban hành án phạt đến, một thiên sứ sẽ từ đền thờ trên trời bước ra công bố thời điểm ấy, và Đức Chúa Jesus Christ sẽ ra hiệu lệnh cho các thiên sứ thi hành án phạt. Hành động quơ vòng gặt của Đức Chúa Jesus Christ là hành động ban hành mệnh lệnh. Chi tiết của mùa gặt trên đất được ghi lại trong Khải Huyền 16.

17 Một thiên sứ khác ra từ đền thờ ở trên trời. Người cũng có một vòng gặt bén.

Đây là vị thiên sứ phụ trách hình phạt giáng xuống những người theo lệnh AntiChrist hội tụ về lãnh thổ I-sơ-ra-ên.

18 Một thiên sứ khác có quyền lực trên lửa, ra từ bàn thờ và kêu lớn tiếng đến thiên sứ có vòng gặt bén trong tay rằng: “Hãy quơ vòng gặt bén ngươi và gom những nhánh nho trên đất vì những trái nho đã chín trọn.”

19 Thiên sứ quơ vòng gặt mình trên đất và gom các nhánh nho của đất, ném vào trong thùng ép rượu lớn của cơn thịnh nộ Đức Chúa Trời.

20 Thùng ép rượu bị giày đạp ngoài thành và máu ra từ thùng ép rượu lên cao bằng chỗ khớp cương ngựa, kéo dài một ngàn sáu trăm phu-lông.

Trong Khải Huyền 7:1 chúng ta được biết đến các thiên sứ có quyền trên gió. Tại đây, chúng ta biết đến một thiên sứ có quyền trên lửa. Điều đó cho chúng ta biết rằng, các sức mạnh thiên nhiên đều được cai trị bởi các thiên sứ của Thiên Chúa. Điều đó cũng cho phép chúng ta suy diễn rằng, một ngày kia, trong vương quốc đời đời, khi quyền cai trị cơ nghiệp của Thiên Chúa sẽ được giao lại cho Hội Thánh, thì mỗi con dân Chúa trong Hội Thánh sẽ có quyền lực trong một lĩnh vực nào đó của trời mới đất mới.

Những nhánh nho tiêu biểu cho những người theo AntiChrist. Như nho được thu hoạch và đưa vào thùng ép để ép lấy nước nho làm rượu, những kẻ theo AntiChrist sẽ bị đưa vào thùng thịnh nộ của Đức Chúa Trời để bị giết.

Chính Chúa sẽ làm ra một phép lạ, khiến cho quân lực của AntiChrist đều rút ra bên ngoài thành Giê-ru-sa-lem. Có thể vì một cơn động đất lớn khiến cho quân lực của AntiChrist phải rút ra ngoài thành, và bị giết phía bên ngoài thành.

Một phu-lông tương đương 185 mét. Một ngàn sáu trăm phu-lông tương đương 296 km và tương đương chiều dài của lãnh thổ I-sơ-ra-ên. Chỗ khớp cương ngựa là hàm của ngựa, trung bình là 1.4 mét. Chúng ta thật khó mà hình dung ra số lượng máu nhiều như vậy. Trung bình một người có khoảng năm lít máu. Và như vậy, hàng trăm triệu người sẽ bị giết trên lãnh thổ I-sơ-ra-ên trong những ngày cuối cùng.

Bấm vào nối mạng dưới đây để tải xuống pdf bài viết này:
https://www.opendrive.com/folders?MV84OTQ4MjcwX1F1aXU1

1. Bấm vào nối mạng dưới đây để nghe và tải xuống âm thanh mp3 bài giảng này:
https://od.lk/d/MV8xMTUyMDYxNzVf/11548_ChuGiaiKhaiHuyen_14_9-20.mp3

2. Bấm vào nối mạng dưới đây để nghe và tải xuống âm thanh mp3 bài giảng này:
https://soundcloud.com/huynh-christian-timothy/sets/115_kytanthe

Bấm vào nút “play” ► để nghe:

Bấm vào nút “play” ► để nghe:

 

Share This:

044 Chú Giải Sách Khải Huyền 14:8

3,295 views

Huỳnh Christian Timothy
Huỳnh Christian Priscilla (Mỹ Linh)

Ba-by-lôn Thuộc Thể và Ba-by-lôn Thuộc Linh

 

8 Tiếp theo, một thiên sứ khác truyền: “Ba-by-lôn thành lớn đã đổ xuống, đã đổ xuống vì nó làm cho mọi quốc gia uống rượu giận của sự tà dâm nó.”

Tiếp theo Lời rao giảng Tin Lành của một thiên sứ cho muôn dân trên đất, thì một thiên sứ khác rao truyền về sự sụp đổ của Ba-by-lôn (Babylon) thành lớn. Ba-by-lôn thành lớn trong Khải Huyền là Ba-by-lôn thuộc linh, là một hệ thống tôn giáo ảnh hưởng đến nhiều quốc gia trên đất, trong suốt dòng lịch sử của nhân loại.

Rượu giận của sự tà dâm là hình phạt từ Thiên Chúa giáng xuống trên mọi quốc gia vì mọi quốc gia đã tiếp nhận giáo lý của Ba-by-lôn thuộc linh. Dân chúng của mọi quốc gia dưới sự ảnh hưởng của Ba-by-lôn thuộc linh đã sống trong sự tà dâm thuộc thể lẫn thuộc linh. Tà dâm thuộc thể là sự thỏa mãn nhu cầu tính dục ngoài hôn nhân hoặc sử dụng các dụng cụ, tài liệu khiêu dâm trong quan hệ tính dục của vợ chồng. Tà dâm thuộc linh là sự thờ lạy hình tượng và thần tượng, kể cả sự một người thờ lạy những cái gọi là hình tượng của Chúa, hay tự thờ lạy chính mình qua thái độ, nếp sống xem mình là trên hết mọi sự.

Khải Huyền 17 dùng hình ảnh một gái điếm lớn, diêm dúa, trang sức đắt tiền, say rượu, để tiêu biểu cho hệ thống tôn giáo này. Tính từ “lớn” được dùng ở đây để chỉ sự lớn về chiều dài lịch sử, lớn về thế lực, lớn về sự gian ác, lớn về sự tà dâm thuộc thể lẫn thuộc linh, lớn về sự giàu có, xa hoa vật chất, lớn vì được nhiều người ưa chuộng… Trên trán của gái điếm lớn ấy có ghi một tên: “Huyền Nhiệm – Ba-by-lôn Lớn – Mẹ Các Gái Điếm và Những Sự Gớm Ghiếc Trên Đất.” Chúng ta sẽ bàn đến chi tiết ý nghĩa của danh xưng này, khi chúng ta học đến Khải Huyền 17.

Để có thể hiểu đúng Lời Chúa, chúng ta cần phân biệt khi nào thì Thánh Kinh nói đến Ba-by-lôn thuộc thể, khi nào thì Thánh Kinh nói đến Ba-by-lôn thuộc linh, và khi nào thì Thánh Kinh cùng một lúc, nói đến cả hai: Ba-by-lôn thuộc thể lẫn Ba-by-lôn thuộc linh.

Ba-by-lôn Thuộc Thể

Theo sử liệu thì tên nguyên thủy của Ba-by-lôn là “Ba I-la-ni” (Bab Ilani) trong tiếng A-ca-đi-an (Akkadian). “Ba I-la-ni” có nghĩa là “Cổng Trời.” Tiếng A-ca-đi-an là ngôn ngữ thông dụng của đế quốc A-si-ry (Assyria) và Ba-by-lôn thời cổ. Nim-rốt (Nimrod) là vua đầu tiên trong lịch sử loài người, cho xây dựng các thành phố và thiết lập vương quốc đầu tiên (Sáng Thế Ký 10:8-12). Vua Nim-rốt đặt tên cho thành phố thứ nhất trong vương quốc của ông là “Cổng Trời,” bởi vì, tại giữa thành phố, ông cho xây một cái tháp lớn, mong rằng tháp sẽ được xây cao đến tận trời. Việc làm này của Vua Nim-rốt chống nghịch lại mệnh lệnh của Thiên Chúa, rằng loài người phải phân tán khắp đất. Vì thế, Thiên Chúa đã ngự xuống nơi ấy, làm cho lộn xộn ngôn ngữ của loài người, khiến họ không còn hiểu được nhau, và phải bỏ dở công trình xây cất, mà phân tán đi khắp nơi trên đất (Sáng Thế Ký 11:1-9). Từ đó, Thánh Kinh gọi thành “Ba I-la-ni” là “Ba-bên,” có nghĩa là “lộn xộn.” Sự lộn xộn ở đây là do ngôn ngữ loài người bị pha trộn thành nhiều loại khác nhau. Danh từ “ba-bên” (H894) [1] lần đầu tiên xuất hiện trong Sáng Thế Ký 10:10.

Thành phố “Ba-bên” được xây dựng cách nay khoảng 4300 năm, sau khi Cơn Lụt Lớn kết thúc [2]). Đó là thành phố đầu tiên trong lịch sử loài người. Kể từ II Các Vua 17:24 thì “ba-bên” được các bản dịch Thánh Kinh phiên âm thành “ba-by-lôn” theo tiếng Hy-lạp. Có lẽ, để phù hợp với cách gọi thành phố này trong các bộ thế giới sử.

Thành phố Ba-by-lôn, nằm trên một vùng đất phì nhiêu, bao gồm hai con sông Hi-đê-ke (Tigris) và Ơ-phơ-rát (Euphrates), cách thủ đô Bát-đa (Baghdad) của I-rắc (Iraq) khoảng 88.5 km về phía Nam. Vùng đất này còn được gọi là vùng Lưỡng Hà (Mesopotamia = vùng đất có hai con sông), thuộc miền Nam I-rắc ngày nay. Thành phố Ba-by-lôn rộng khoảng 260 km2 (tương đương mỗi bề 16 km) được xây cất trên hai diện tích đất gần bằng nhau ở dọc hai bên bờ sông Ơ-phơ-rát, khiến cho sông này chảy ngang qua trung tâm thành phố. Ba-by-lôn đã trải qua nhiều nỗi thăng trầm trong lịch sử, qua nhiều cuộc chiến tranh giữa các dân tộc và các đế quốc. Trong thời Tân Đế Quốc Ba-by-lôn (626 TCN – 539 TCN), Hoàng Đế Nê-bu-cát-nết-xa đã cho xây dựng tại Ba-by-lôn một vườn cây hoàn toàn được trồng trên một hệ thống cột trụ, gọi là Vườn Treo. Vườn Treo ấy đã là một trong bảy kỳ quan của thế giới thời cổ. Cũng chính đế quốc Ba-by-lôn dưới thời Hoàng Đế Nê-bu-cát-nết-xa đã bắt dân I-sơ-ra-ên làm nô lệ suốt 70 năm (606 TCN – 536 TCN) và khiến dân I-sơ-ra-ên hoàn toàn mất nước vào ngày 29 tháng 7 năm 587 TCN [2]. Mãi đến hơn 2500 năm sau, vào ngày 14 tháng 5 năm 1948 dân tộc I-sơ-ra-ên mới được tái lập quốc trên vùng đất mà Thiên Chúa đã ban cho họ.

Năm 539 TCN, đế quốc Ba-by-lôn bị đế quốc Mê-đi và Phe-rơ-sơ thôn tính. Năm 330 TCN đế quốc Hy-lạp thôn tính Ba-by-lôn. Năm 312 TCN Sê-leo-cút-xơ (Seleucus) một trong bốn cận tướng của A-lịch-sơn Đại Đế, tiếp thu Ba-by-lôn và thành lập đế quốc Sê-lu-xít (Seleucid Empire). Năm 290 TCN, Hoàng Đế Sê-leo-cút-xơ cho xây dựng kinh đô mới của đế quốc Sê-lu-xít và cho phá thành Ba-by-lôn để trưng dụng các vật liệu xây cất. Phần lớn Ba-by-lôn bị phá hủy, thành phố gần như bị bỏ hoang sau khi hầu hết dân cư di chuyển đến kinh đô mới. Từ năm 141 TCN, thì Ba-by-lôn trở nên hoang phế nhưng vẫn có khách lữ hành Ả-rập đóng trại nghỉ chân tại đó; bên trong và chung quanh thành phố vẫn có những làng mạc nhỏ bé tồn tại.

Vào năm 1985, Tổng Thống Saddam Hussein của I-rắc đã khởi công tái thiết Ba-by-lôn. Sau khi Saddam Hussein bị truất phế, vào năm 2006 tư bản Mỹ và chính phủ I-rắc đã cùng nhau tiếp tục công việc tái thiết Ba-by-lôn với mục đích biến nơi đây thành một khu bảo tàng văn minh vùng Mesopotamia và trung tâm du lịch quốc tế [3].

Ba-by-lôn Thuộc Linh

Thánh Kinh không nói gì nhiều đến Ba-by-lôn trong buổi đầu được hình thành, ngoài những điều đã được ghi chép trong Sáng Thế Ký 11:1-9. Nhưng một số tài liệu về lịch sử và tôn giáo dựa trên các bộ cổ sử của các quốc gia vùng Trung Đông, thì đề cập đến một hệ thống chiêm tinh, bói toán, tôn giáo thờ lạy tà thần, thờ lạy chính Nim-rốt (Nimrod), vợ của Nim-rốt là Sơ-mi-ra-mít (Semiramis), và con trai của họ là Tham-mu (Tammuz) [4], [5]. Sơ-mi-ra-mít được các dân vùng Trung Đông tôn làm Nữ Vương Trên Trời, được nhắc đến trong Giê-rê-mi 7:18; 44:17-25. Tham-mu được nhắc đến trong Ê-xê-chi-ên 8:14.

Sau khi Thiên Chúa làm cho ngôn ngữ của loài người bị xáo trộn, công việc xây dựng tháp Ba-bên bị thất bại, loài người tùy theo từng ngôn ngữ mà phân tán đi khắp đất. Trong hành trình phân tán đó, loài người đem tư tưởng chống nghịch Thiên Chúa, khuynh hướng bách hại con dân chân thật của Thiên Chúa, cùng sự thờ lạy thần tượng gieo rắc khắp nơi. Tư tưởng đó chính là tinh thần Ba-by-lôn. Tinh thần Ba-by-lôn thể hiện trong văn hoá, phong tục, và tôn giáo của loài người. Thành phố Ba-by-lôn vì vậy được xem là hang ổ và là cái nôi của sự chống nghịch Thiên Chúa, thờ lạy hình tượng. Nghĩa là, trong buổi đầu lịch sử, Ba-by-lôn vừa là nơi tập trung quyền lực chính trị của một đế quốc, vừa là nguồn gốc của sự thờ lạy tà thần, bách hại con dân Chúa.

Theo thời gian, Ba-by-lôn thuộc thể bị bỏ hoang nhưng tinh thần của Ba-by-lôn, tức Ba-by-lôn thuộc linh thì di chuyển đến những nơi nào có sự phát triển mạnh mẽ của tôn giáo, nhất là những tôn giáo mang tính quốc giáo. Khải Huyền 2:13 gọi thành phố Bẹt-găm vào thế kỷ thứ nhất là nơi ngự của Sa-tan. Điều đó, giúp cho chúng ta hiểu, vào thời bấy giờ, Bẹt-găm là Ba-by-lôn thuộc linh.

Từ thế kỷ thứ tư đến thế kỷ 20, Ba-by-lôn thuộc linh là bất cứ thành phố nào được chọn làm chỗ đặt ngai cai trị của giáo hoàng Công Giáo. Bởi vì, giáo hội Công Giáo tự xưng là Hội Thánh của Chúa nhưng trong thực tế đã rao giảng tà giáo, xúi giục tín đồ thờ lạy hình tượng, cấm con dân Chúa không được đọc Thánh Kinh, đốt bỏ Thánh Kinh, và điều kinh khủng hơn hết là giáo hội Công Giáo cầm tù, tra tấn, cướp đoạt tài sản, và giết chết từ 50 triệu đến 150 triệu con dân chân thật của Chúa trong suốt khoảng thời gian gần một ngàn năm [6], mà lịch sử gọi là “Thời Kỳ Hôn Ám.” Trong suốt chiều dài lịch sử của nhân loại, chưa có một tôn giáo nào giết hại con dân Chúa nhiều cho bằng giáo hội Công Giáo.

Vào năm 1929, quốc gia Va-ti-căn (Vatican) được thành lập làm chỗ ở và trung tâm quyền lực cho giáo hoàng Công Giáo. Từ đó, Va-ti-căn trở thành Ba-by-lôn thuộc linh. Ba-by-lôn thuộc linh đã bị lên án trong Khải Huyền 17 và lời tiên tri về sự hủy diệt của nó được ghi lại trong Khải Huyền 18. Chúng ta sẽ đi vào chi tiết các đặc tính của Ba-by-lôn thuộc linh trong phần chú giải Khải Huyền 17 và 18.

Chắc chắn là Ba-by-lôn thuộc thể tại I-rắc không phải là Ba-by-lôn thuộc linh được tiên tri trong Khải Huyền. Trong khi Ba-by-lôn thuộc thể không ở gần biển, không được xây dựng trên bảy ngọn núi, thì Ba-by-lôn thuộc linh là Va-ti-căn có thương cảng trù phú và được xây dựng trên bảy ngọn núi [7].

Ba-by-lôn Thuộc Thể Sẽ Hủy Diệt Ba-by-lôn Thuộc Linh

Mặc dầu trong buổi ban đầu Ba-by-lôn thuộc thể và Ba-by-lôn thuộc linh là một khi Vua Nim-rốt cho xây dựng thành phố và tháp Ba-bên; nhưng theo thời gian, Ba-by-lôn thuộc thể trở thành hoang tàn, đổ nát, còn Ba-by-lôn thuộc linh thì di chuyển đến những thành phố nào có sự tập trung quyền lực của tôn giáo, đặc biệt là các tôn giáo tôn xưng loài thọ tạo là Đức Chúa Trời và bách hại con dân chân thật của Thiên Chúa. Vì thế, cổ thành Ba-by-lôn thuộc thể hay Ba-by-lôn được tái thiết khác với Ba-by-lôn thuộc linh được tiên tri trong Khải Huyền.

Nói cách khác, Ba-by-lôn thuộc thể lúc nào cũng ở tại I-rắc nhưng Ba-by-lôn thuộc linh thì luôn di chuyển đến những trung tâm quyền lực tôn giáo trên thế giới. Thuở ban đầu, Ba-by-lôn thuộc thể và Ba-by-lôn thuộc linh là một, nhưng theo thời gian, Ba-by-lôn thuộc linh tách rời Ba-by-lôn thuộc thể. Trong những ngày cuối cùng của lịch sử loài người tự trị, thì Ba-by-lôn thuộc thể sẽ hồi sinh từ trong hoang tàn, đổ nát, cầm quyền toàn thế gian, và tiêu diệt trụ sở vật chất của Ba-by-lôn thuộc linh. Liền sau đó, tinh thần Ba-by-lôn trở về với Ba-by-lôn thuộc thể, và cả hai hiệp một như thuở ban đầu, tôn thờ AntiChrist và Sa-tan.

Rất có thể, trong một tương lai rất gần, Ba-by-lôn thuộc thể sẽ được tiếp tục tái thiết để trở thành thủ phủ chính quyền toàn cầu của Antichrist. Trước hết sẽ là sự di chuyển trụ sở Liên Hiệp Quốc về Ba-by-lôn, kế tiếp là sự lên ngai cầm quyền của AntiChrist và mười vua. Rồi, vào khoảng giữa của bảy năm đại nạn, Ba-by-lôn thuộc thể sẽ tiêu diệt Ba-by-lôn thuộc linh bằng một đầu đạn nguyên tử.

Ghi Chú

[1] http://www.blueletterbible.org/lang/lexicon/lexicon.cfm?strongs=H894

[2] http://thanhoc.timhieutinlanh.net/?p=49

[3] http://english.timhieutinlanh.net/?p=238

[4] John F. Walvoord và Roy B. Zuck, “Revelation,” Bible Knowledge Commentary, Wheaton, Ill: Victor Books, quyển 2, trang 970-971, (1993).

[5] Tim Lahaye, “Revelation Unveiled,” Zondervan Publishing House, trang 266-267, (1999).

[6] “Estimates of the Number Killed by the Papacy:”
https://www.opendrive.com/files?MV82MzI2MTQxNV9MNHBvZA

[7] http://www.thebereancall.org/content/city-seven-hills

Bấm vào nối mạng dưới đây để tải xuống pdf bài viết này:
https://www.opendrive.com/folders?MV84OTQ4MjcwX1F1aXU1

1. Bấm vào nối mạng dưới đây để nghe và tải xuống âm thanh mp3 bài giảng này:
https://od.lk/d/MV8xMTUyMDYxNTJf/11547_ChuGiaiKhaiHuyen_14_8.mp3

2. Bấm vào nối mạng dưới đây để nghe và tải xuống âm thanh mp3 bài giảng này:
https://soundcloud.com/huynh-christian-timothy/sets/115_kytanthe

Bấm vào nút “play” ► để nghe:

Bấm vào nút “play” ► để nghe:

 

Share This:

043 Chú Giải Sách Khải Huyền 14:1-7

4,286 views

Huỳnh Christian Timothy
Huỳnh Christian Priscilla (Mỹ Linh)

Một Trăm Bốn Mươi Bốn Ngàn Người Được Tuyển Chọn Từ Muôn Dân
Tin Lành Đời Đời Được Giảng cho Muôn Dân

 

1 Tôi nhìn xem, và kìa, Chiên Con đứng trên núi Si-ôn, với Ngài là một trăm bốn mươi bốn ngàn người có Danh Ngài và Danh Cha Ngài viết trên trán.

2 Tôi nghe một tiếng từ trời như tiếng của nhiều dòng nước, như tiếng sấm vang lớn. Tôi nghe tiếng của những người khảy hạc cầm đang khảy hạc cầm của họ.

3 Họ hát một bài ca mới trước ngai, trước bốn sinh vật và trước các trưởng lão mà không ai có thể học được bài ca ấy, ngoại trừ một trăm bốn mươi bốn ngàn người đã được cứu chuộc khỏi đất.

4 Họ là những người chưa bị ô uế với đàn bà vì họ còn trinh khiết. Họ là những người đi theo Chiên Con bất cứ nơi nào Ngài đi. Họ được cứu chuộc giữa loài người, là những trái đầu mùa của Đức Chúa Trời và của Chiên Con.

5 Trong miệng họ không tìm thấy lời dối trá vì họ không tì vết trước ngai Đức Chúa Trời.

6 Tôi thấy một thiên sứ khác bay giữa trời, có Tin Lành Đời Đời giảng cho cư dân trên đất, cho mỗi quốc gia, mỗi chi tộc, mỗi ngôn ngữ, và mỗi dân tộc.

7 Người lớn tiếng truyền: “Hãy kính sợ Đức Chúa Trời và dâng sự vinh quang lên Ngài vì giờ phán xét của Ngài đã đến. Hãy thờ phượng Đấng làm nên trời, đất, biển, và các nguồn nước.”

Trước hết, chúng ta cần chú ý đến sự kiện này, trong Khải Huyền 14 và nhiều đoạn khác, Thánh Kinh gọi Ngôi Hai Thiên Chúa là Chiên Con để nhấn mạnh đến nhân tính và công việc của Ngài trong bản thể loài người. Khác với Khải Huyền 19:11-16 gọi Ngài là “Đấng Thành Tín và Chân Thật,” “Lời của Đức Chúa Trời,” và “Vua Của Các Vua và Chúa Của Các Chúa,” để nhấn mạnh đến thần tính và công việc của Ngài trong bản thể Thiên Chúa. Khi chúng ta biết phân biệt hành động của Ngôi Lời trong thân vị loài người với hành động của Ngôi Lời trong thân vị Thiên Chúa, thì chúng ta mới hiểu rõ ý nghĩa và mục đích mỗi hành động của Ngài; và qua đó, chúng ta hiểu được sự mầu nhiệm Thiên Chúa thành người mà những kẻ phủ nhận Ngôi Lời là Thiên Chúa không thể nào hiểu được. Họ không thể nào hiểu được ý nghĩa của sự kiện Ngôi Lời tự bỏ hình Thiên Chúa để mang lấy hình loài người (Phi-líp 2:6-7), vì họ không nhận Ngài là Thiên Chúa.

Khải Huyền 14 ghi lại các khải tượng sau:

  • 144,000 thánh đồ được tuyển chọn từ trong Hội Thánh.
  • Một thiên sứ rao giảng Tin Lành cho muôn dân trong những ngày cuối cùng.
  • Lời công bố sự hủy diệt Ba-by-lôn thuộc linh.
  • Lời công bố án phạt những người mang dấu của AntiChrist.
  • Sự hình phạt muôn dân trên đất.

Trong bài này, chúng ta sẽ cùng nhau tìm hiểu ý nghĩa của câu 1 đến câu 7.

1 Tôi nhìn xem, và kìa, Chiên Con đứng trên núi Si-ôn, với Ngài là một trăm bốn mươi bốn ngàn người có Danh Ngài và Danh Cha Ngài viết trên trán.

Vào lúc Giăng nhìn thấy các khải tượng được ghi lại trong Khải Huyền 14, thì ông vẫn còn đang ở trên mặt đất, gần bên Đền Thờ Thứ Ba mà ông đã được lệnh đo. Trước hết, ông hướng tầm nhìn của mình lên trời và nhìn thấy Đức Chúa Jesus Christ với 144,000 người, được tuyển chọn giữa muôn dân, cùng đứng với Chiên Con trên núi Si-ôn.

Núi Si-ôn là nơi mà thành Giê-ru-sa-lem được xây cất. Vì thế, hai danh từ Giê-ru-sa-lem và Si-ôn thường được dùng để chỉ về dân I-sơ-ra-ên. Tuy nhiên, núi Si-ôn được nói đến ở đây là núi Si-ôn trên thiên đàng. Hê-bơ-rơ 12:22 chép: “Nhưng anh em đã tới gần núi Si-ôn, gần thành của Thiên Chúa Hằng Sống, tức là Giê-ru-sa-lem trên trời, gần muôn vàn thiên sứ nhóm lại.” Khải Huyền 14:3 cho chúng ta biết, vào thời điểm 144,000 người đứng trên núi Si-ôn với Chiên Con, thì họ đã được cứu chuộc khỏi đất. Vì thế, núi Si-ôn được nói đến trong câu 1 phải là núi Si-ôn ở trên trời.

Một trăm bốn mươi bốn ngàn người cùng đứng chung với Chiên Con trên núi Si-ôn trong thiên đàng là những người có danh của Ngài và danh của Cha Ngài viết trên trán của họ. Danh của Chiên Con là danh “Jesus,” nghĩa là “Đấng Tự Hữu Hằng Hữu là Đấng Cứu Rỗi.” Danh của Cha Ngài là “Đức Chúa Trời.” Như vậy, danh “Đức Chúa Trời” và danh “Jesus” được viết trên trán của 144,000 người, mà chúng ta biết họ không phải là 144,000 người được chọn từ 12 chi phái I-sơ-ra-ên đã được nói đến trong Khải Huyền 7. Bởi vì Khải Huyền 14:4 cho biết, họ là những người được cứu chuộc giữa loài người, hàm ý, bao gồm mọi dân tộc.

Danh của Đức Cha và Đức Con được viết trên trán để chứng tỏ 144,000 người này là những người vâng giữ các điều răn của Đức Chúa Trời và lời chứng của Đức Chúa Jesus Christ (Khải Huyền 12:17; 14:12).

Có thể, họ thuộc về số những thánh đồ sẽ trung tín với Chúa cho đến chết trong suốt ba năm rưỡi đầu của bảy năm đại nạn và là những người đầu tiên tin nhận Chúa trong Kỳ Đại Nạn, nên được gọi là trái đầu mùa của Đức Chúa Trời và Chiên Con trong Thời Đại Nạn (câu 4).

Thánh Kinh gọi toàn thể Hội Thánh là trái đầu mùa: “Ấy chính Ngài theo ý muốn mình, đã dùng Lời chân thật sinh chúng ta, để cho chúng ta được nên như trái đầu mùa của những vật Ngài dựng nên” (Gia-cơ 1:18). Vì thế, có thể, họ là những người đặc biệt trong Hội Thánh của Chúa, hoàn toàn sống cho Chúa trong suốt chiều dài lịch sử của Hội Thánh. Nếu là vậy, thì rất có thể nhiều người trong số họ đang sống trong thời đại của chúng ta.

2 Tôi nghe một tiếng từ trời như tiếng của nhiều dòng nước, như tiếng sấm vang lớn. Tôi nghe tiếng của những người khảy hạc cầm đang khảy hạc cầm của họ.

3 Họ hát một bài ca mới trước ngai, trước bốn sinh vật và trước các trưởng lão mà không ai có thể học được bài ca ấy, ngoại trừ một trăm bốn mươi bốn ngàn người đã được cứu chuộc khỏi đất.

“Một tiếng từ trời như tiếng của nhiều dòng nước, như tiếng sấm vang lớn” là tiếng đàn và tiếng hát của 144,000 người hợp xướng, tôn vinh Thiên Chúa. Bài ca của họ cũng được gọi là một bài ca mới, như bài ca mà 24 trưởng lão đã tôn vinh Chúa, được ghi lại trong Khải Huyền 5. Tuy nhiên, đây là một bài ca rất đặc biệt, không ai khác ngoài họ có thể hát được.

4 Họ là những người chưa bị ô uế với đàn bà vì họ còn trinh khiết. Họ là những người đi theo Chiên Con bất cứ nơi nào Ngài đi. Họ được cứu chuộc giữa loài người, là những trái đầu mùa của Đức Chúa Trời và của Chiên Con.

Câu “Họ là những người chưa bị ô uế với đàn bà vì họ còn trinh khiết” có thể được hiểu theo hai nghĩa:

1. Nghĩa đen: Họ là nam giới, chưa bao giờ có quan hệ tà dâm với phụ nữ. Ở đây, chúng ta cần phải nhận biết, sự quan hệ tính dục của vợ chồng không phải là sự ô uế, vì đó là chức năng và mệnh lệnh của Thiên Chúa ban cho loài người. Tuy nhiên, có những hình thức quan hệ tính dục không đẹp lòng Chúa mà lương tâm của chúng ta cũng nhận biết. Đó là những hình thức quan hệ tính dục của thế gian tội lỗi, như nói những lời thô tục khiêu dâm, sử dụng những món đồ chơi tình dục, sử dụng những phim ảnh, sách báo, dụng cụ khiêu dâm… mà Thánh Kinh gọi là tà dâm, làm cho phòng ngủ của vợ chồng bị ô uế (Hê-bơ-rơ 13:4). Một người nam hay nữ có gia đình, không ngoại tình, không tà dâm, vẫn được gọi là một người trinh khiết.

2. Nghĩa bóng: Họ là những con dân chân thật của Chúa không hề bị ô uế bởi sự thờ lạy thần tượng. Trong II Cô-rinh-tô 11:2, Lời Chúa ví các thánh đồ như là trinh nữ được gả cho Đấng Christ: “Vì về anh em, tôi rất sốt sắng như sự sốt sắng của Thiên Chúa, bởi tôi đã gả anh em cho một chồng mà thôi, dâng anh em như người trinh nữ tinh sạch cho Đấng Christ.” Trước khi là thánh đồ của Chúa, ít nhiều gì thì các thánh đồ tại Cô-rinh-tô cũng phạm tội thờ lạy thần tượng. Tuy nhiên, từ khi họ tin nhận Đức Chúa Jesus Christ nếu họ không trở lại thờ lạy thần tượng, thì họ là trinh khiết thuộc linh đối với Chúa. Điều đó được áp dụng chung cho toàn Hội Thánh. Vì thế, Khải Huyền 14:4 cần phải được hiểu theo nghĩa đen.

5 Trong miệng họ không tìm thấy lời dối trá vì họ không tì vết trước ngai Đức Chúa Trời.

Nếp sống Đạo của 144,000 người này thật là trọn vẹn. Từ khi họ được cứu cho đến khi họ ra khỏi cuộc đời này, họ không hề nói ra một lời dối trá. Một người có thể giữ cho miệng mình không nói lời dối trá là người có năng lực sống đúng theo Lời Chúa, đẹp lòng Ngài. Gia-cơ 3:2 chép: “Chúng ta hết thảy đều vấp phạm nhiều cách lắm. Nếu có ai không vấp phạm trong lời nói mình, ấy là người trọn vẹn, có thể bắt phục thân thể mình.” Họ là những người đạt đến mức độ giống như Đức Chúa Jesus Christ ngay trong cuộc đời này (Rô-ma 8:29): “Ngài không làm ra tội, trong miệng Ngài không tìm thấy sự dối trá” (I Phi-e-rơ 2:22).

6 Tôi thấy một thiên sứ khác bay giữa trời, có Tin Lành Đời Đời giảng cho cư dân trên đất, cho mỗi quốc gia, mỗi chi tộc, mỗi ngôn ngữ, và mỗi dân tộc.

7 Người lớn tiếng truyền: “Hãy kính sợ Đức Chúa Trời và dâng sự vinh quang lên Ngài vì giờ phán xét của Ngài đã đến. Hãy thờ phượng Đấng làm nên trời, đất, biển, và các nguồn nước.”

Lời phán của Đức Chúa Jesus Christ trong Ma-thi-ơ 24:14: “Tin Lành này về vương quốc sẽ được giảng ra khắp đất, để làm chứng cho muôn dân. Bấy giờ sự cuối cùng sẽ đến;” thường bị hiểu lầm. Nhiều người cho rằng, vì Tin Lành chưa được giảng ra khắp đất nên ngày Chúa trở lại vẫn còn xa. Tuy nhiên, Chúa không phán là khi Tin Lành được giảng ra khắp đất thì Ngài mới đến. Ngài phán, khi Tin Lành được giảng ra khắp đất thì sự cuối cùng sẽ đến. Sự cuối cùng tức là sự kết thúc thế gian tội lỗi để thiết lập Vương Quốc Ngàn Năm. Trước khi sự cuối cùng đến, thì Chúa có thể trở lại bất kỳ lúc nào để đem Hội Thánh ra khỏi thế gian. Sau khi Chúa đem Hội Thánh ra khỏi thế gian thì Tin Lành mới được một thiên sứ giảng ra khắp đất vào khoảng giữa của bảy năm đại nạn.

Ý nghĩa của danh từ “Tin Lành Đời Đời” rất là đặc biệt.

Thứ nhất: nội dung và mục đích của Tin Lành không hề thay đổi theo thời gian. Từ ngày chính Đức Chúa Jesus Christ đi lại trên đất và rao giảng Tin Lành, cho đến mãi mãi, nội dung và mục đích của Tin Lành vẫn y nguyên như đã được công bố trong Giăng 3:16 “Vì Ðức Chúa Trời yêu thế gian, đến nỗi đã ban Con Một của Ngài, hầu cho hễ ai tin nơi Con ấy không bị hư mất, mà được sự sống đời đời.” Và chúng ta cần ghi nhớ, chữ “tin” được dùng với thời hiện tại. Nghĩa là, không phải hễ ai “đã tin” hay “sẽ tin” nơi Đức Chúa Jesus Christ thì không bị hư mất. Mà là, người ấy lúc nào cũng phải ở trong trạng thái “tin” nơi Đấng Christ. Và “tin” Ngài có nghĩa là làm theo ý muốn và lời phán của Ngài, bắt đầu với lời phán: “Hãy ăn năn!” Và tiếp theo là lời phán “Đừng phạm tội nữa!”

Thứ nhì: năng lực cứu rỗi của Tin Lành cũng không hề thay đổi theo thời gian. Có nghĩa là, nếu một người thật lòng ăn năn tội, tin nhận sự chết chuộc tội của Đức Chúa Jesus Christ, thì người ấy được cứu, bất kể là người ấy thuộc về thời đại nào.

Chúng ta khó mà hình tưởng sự thiên sứ sẽ giảng Tin Lành như thế nào. Có lẽ, vị thiên sứ ấy bay giữa trời khiến cho muôn dân trên đất có thể nhìn thấy và nghe được lời rao giảng. Lời rao giảng đó sẽ khiến cho bất cứ dân tộc nào, nói loại ngôn ngữ nào cũng có thể nghe và hiểu. Tiếp theo lời rao giảng về Tin Lành, vị thiên sứ ấy: (1) Truyền cho muôn dân trên đất phải tôn kính và dâng vinh quang lên Đức Chúa Trời. (2) Công bố giờ Đức Chúa Trời phán xét thế gian đã đến. (3) Kêu gọi muôn dân thờ lạy Ngôi Lời, là Đấng đã “làm nên trời, đất, biển, và các nguồn nước.” Giăng 1:1-3 chép rõ: “Trước nguyên ủy, hằng có Ngôi Lời. Ngôi Lời hằng ở cùng Đức Chúa Trời; và Ngôi Lời hằng là Thiên Chúa. Trước nguyên ủy, Ngài hằng ở cùng Đức Chúa Trời. Muôn vật bởi Ngài mà có; ngoài Ngài chẳng một vật nào có được.” Và Cô-lô-se 1:16 “Vì muôn vật đã được dựng nên trong Ngài, bất luận trên trời, dưới đất, vật thấy được, vật không thấy được, hoặc ngôi vua, hoặc quyền cai trị, hoặc chấp chính, hoặc cầm quyền, đều là bởi Ngài và vì Ngài mà được dựng nên cả.”

Chắc chắn là những ai đã tin nhận Tin Lành, khi nhìn thấy cảnh tượng thiên sứ bay giữa trời rao giảng Tin Lành, thì họ sẽ được an ủi và vui mừng rất nhiều. Còn những người vẫn cứng lòng, không chịu tin nhận Tin Lành, thì thật sự chúng ta khó mà hiểu được họ. Ngày nay, trong thời đại của Hội Thánh, vẫn có những người biết Chúa có thật, biết Lời Chúa là chân thật, thậm chí họ tự nhận là người rao giảng Lời Chúa, nhưng họ vẫn thản nhiên sống trong tội và rao giảng những điều sai nghịch Lời Chúa. Những người như vậy, đã tôn chính họ làm Đức Chúa Trời của họ. Họ chỉ làm theo sự ưa thích của xác thịt, mà II Phi-e-rơ 2 đã nói rất rõ về họ.

Bấm vào nối mạng dưới đây để tải xuống pdf bài viết này:
https://www.opendrive.com/folders?MV84OTQ4MjcwX1F1aXU1

1. Bấm vào nối mạng dưới đây để nghe và tải xuống âm thanh mp3 bài giảng này:
https://od.lk/d/MV8xMTUyMDYxMzBf/11546_ChuGiaiKhaiHuyen_14_1-7.mp3

2. Bấm vào nối mạng dưới đây để nghe và tải xuống âm thanh mp3 bài giảng này:
https://soundcloud.com/huynh-christian-timothy/sets/115_kytanthe

Bấm vào nút “play” ► để nghe:

Bấm vào nút “play” ► để nghe:

 

Share This:

042 Chú Giải Sách Khải Huyền 13:11-18

4,273 views

Huỳnh Christian Timothy
Huỳnh Christian Priscilla (Mỹ Linh)

Tiên Tri Giả

 

11 Tôi nhìn xem, một con thú khác ra từ đất. Nó có hai sừng như chiên con và nói năng như con rồng.

12 Nó thi hành tất cả các quyền lực của con thú thứ nhất, trước nó, và khiến đất cùng những kẻ cư trú trên đất thờ phượng con thú thứ nhất, là kẻ có vết thương chí tử đã được lành.

13 Nó làm ra những sự kỳ lạ lớn, đến nỗi khiến lửa từ trời rơi xuống đất trước sự chứng kiến của loài người.

14 Nó lừa dối cư dân trên đất bằng các phép lạ mà nó có quyền lực làm ra trước sự chứng kiến của con thú. Nó bảo những cư dân trên đất làm tượng con thú vốn bị thương bởi gươm mà vẫn sống.

15 Rồi, nó có quyền lực ban sự sống cho tượng con thú, làm cho tượng con thú vừa nói được vừa làm cho ai không chịu thờ phượng tượng con thú thì bị giết.

16 Nó buộc mọi người cả nhỏ lẫn lớn, giàu lẫn nghèo, tự chủ lẫn nô lệ, đều phải nhận một dấu trên tay phải hoặc trên trán.

17 Không ai có thể mua hoặc bán trừ kẻ có mang dấu hoặc danh con thú hoặc số của tên nó.

18 Sự khôn ngoan là đây: Ai có sự thông biết hãy đếm số của con thú; vì đó là số của một người và số của nó là 666.

Tiếp theo khải tượng về một con thú tiêu biểu cho AntiChrist xuất hiện từ giữa lòng các dân ngoại, thì Sứ Đồ Giăng nhìn thấy một khải tượng khác về một con thú tiêu biểu cho một tiên tri giả, ra từ dân tộc I-sơ-ra-ên. Như chúng ta đã biết, biển tiêu biểu cho các dân ngoại và đất tiêu biểu cho dân I-sơ-ra-ên. Vì thế, Tiên Tri Giả được nói đến trong Khải Huyền 13 sẽ là một người I-sơ-ra-ên.

11 Tôi nhìn xem, một con thú khác ra từ đất. Nó có hai sừng như chiên con và nói năng như con rồng.

Chúng ta chú ý đến sự kiện Lời Chúa không nói đến con thú giống như chiên con, mà là, nó có hai sừng như chiên con. Hình dáng con thú như thế nào chúng ta hoàn toàn không biết, và điều đó không quan trọng. Điều quan trọng là lời nói của nó có uy lực như lời nói của Sa-tan và hai cái sừng của nó tiêu biểu cho quyền lực của nó trên hai tôn giáo lớn nhất trên thế gian: (1) Cơ-đốc Giáo, tức là tất cả các giáo hội mang danh Chúa, như: Công Giáo, Chính Thống Giáo, và các giáo phái Tin Lành. (2) Hồi Giáo, bao gồm tất cả các nhánh.

Tiên Tri Giả sẽ buộc tín đồ của các tôn giáo phải công nhận AntiChrist là Đức Chúa Trời và thờ phượng chỉ một mình AntiChrist. Tiên Tri Giả sẽ kết hợp tất cả các tôn giáo với nhau thành một tôn giáo toàn cầu. Tổng hành dinh của Cơ-đốc Giáo tại Vatican sẽ bị AntiChrist và mười vua của hắn hủy diệt trong một giờ đồng hồ (Khải Huyền 17, 18), có lẽ là hủy diệt bằng một đầu đạn nguyên tử. Sau đó, cả thế gian chỉ còn một tôn giáo tôn thờ AntiChrist và Sa-tan.

12 Nó thi hành tất cả các quyền lực của con thú thứ nhất, trước nó, và khiến đất cùng những kẻ cư trú trên đất thờ phượng con thú thứ nhất, là kẻ có vết thương chí tử đã được lành.

Tiên Tri Giả cũng được ban cho mọi thẩm quyền trên đất như AntiChrist; nhưng công việc chính của Tiên Tri Giả là khiến cho muôn dân trên đất đầu phục, thờ phượng AntiChrist. Những ai chống lại sẽ bị Tiên Tri Giả dùng quyền lực để tiêu diệt. Qua câu 12 chúng ta cũng có thể hiểu rằng, AntiChrist sẽ xuất hiện trước và sau đó là Tiên Tri Giả. Thời khoảng cách biệt giữa sự xuất hiện của AntiChrist với Tiên Tri Giả là bao lâu, thì chúng ta không biết; nhưng chắc chắn chỉ là một khoảng thời gian ngắn, sau khi AntiChrist và mười vua lên ngai, nắm quyền cai trị thế giới. Tuy nhiên, chỉ sau khi AntiChrist hồi sinh và Ba-by-lôn thuộc linh bị hủy diệt, thì Tiên Tri Giả mới tận lực trong công tác thiết lập tôn giáo toàn cầu, tôn AntiChrst làm Đức Chúa Trời.

13 Nó làm ra những sự kỳ lạ lớn, đến nỗi khiến lửa từ trời rơi xuống đất trước sự chứng kiến của loài người.

Tiên Tri Giả sẽ có năng lực khiến cho lửa từ trời rơi xuống. Đây là năng lực đến từ Sa-tan, vì chính Sa-tan cũng từng khiến lửa từ trời rơi xuống thiêu hủy tài sản và tôi tớ của Gióp (Gióp 1:16). Từ ngữ lửa từ trời rơi xuống ở đây có thể hiểu là do núi lửa mà cũng có thể là một hành động ảo thuật. Ngày nay, người ta có thể liên lạc với nhau qua hệ thống truyền tin và ra lệnh cho một đơn vị cách xa hàng trăm km, bắn các đầu đạn chứa các chất cháy, cho nổ trên không trung ở một tọa độ nào đó, để tạo ra hiện tượng lửa từ trời rơi xuống. Dù là phép lạ hay ảo thuật thì lửa do Tiên Tri Giả làm ra vẫn là lửa thật. Hành động khiến lửa từ trời rơi xuống của Tiên Tri Giả nhằm cảnh cáo những ai không vâng phục hắn sẽ bị hắn hủy diệt bằng lửa.

14 Nó lừa dối cư dân trên đất bằng các phép lạ mà nó có quyền lực làm ra trước sự chứng kiến của con thú. Nó bảo những cư dân trên đất làm tượng con thú vốn bị thương bởi gươm mà vẫn sống.

Các phép lạ do Tiên Tri Giả làm ra không nhất thiết phải là siêu nhiên, dù Sa-tan và các tôi tớ của nó vẫn có thể làm ra các phép lạ siêu nhiên (Xuất Ê-díp-tô Ký 7:11). Các phép lạ ấy có thể là những sự vận dụng khoa học kỹ thuật. Mục đích của các phép lạ ấy là để cho cư dân trên đất khiếp sợ, không dám chống lại các mệnh lệnh và lời rao giảng của Tiên Tri Giả, đồng thời cũng khiến cho họ tin rằng, AntiChrist là Đức Chúa Trời, và thờ phượng AntiChrist. Có lẽ, Tiên Tri Giả sẽ biểu diễn phép lạ ngay trước cửa Đền Thờ Thứ Ba, trước sự hiện diện của AntiChrist và trước sự chứng kiến, truyền thanh truyền hình của các hãng thông tấn. Sau đó, Tiên Tri Giả sẽ yêu cầu cư dân trên đất làm ra tượng của AntiChrist để tôn thờ. Kỹ nghệ in ba chiều ngày nay đã sẵn sàng cho sự kiện in ra các hình tượng của AntiChrist bằng đủ mọi chất liệu, một cách nhanh chóng.

Cũng qua câu 14, chúng ta hiểu rằng, có thể AntiChrist sẽ bị ám sát, bị thương nặng gần chết, nhưng sẽ được Sa-tan chữa lành vết thương, cứu sống, và Sa-tan sẽ nhập vào trong AntiChrist để hành động trong suốt ba năm rưỡi còn lại. Nhóm chữ: “bị thương bởi gươm” không nhất thiết phải hiểu theo nghĩa đen, mà có thể hiểu là bị thương bởi bất cứ loại vũ khí nào được dùng trong chiến tranh. Với phương tiện truyền thông ngày nay, sự kiện AntiChrist bị thương và được chữa lành một cách siêu nhiên sẽ được truyền hình đến khắp nơi trên thế giới, đem lại sự kinh ngạc và thán phục cho nhiều người.

15 Rồi, nó có quyền lực ban sự sống cho tượng con thú, làm cho tượng con thú vừa nói được vừa làm cho ai không chịu thờ phượng tượng con thú thì bị giết.

Có lẽ, một hình tượng của AntiChrist sẽ được dựng ngay trước cửa đền thờ tại Giê-ru-sa-lem, và Tiên Tri Giả sẽ khiến cho hình tượng ấy có thể nói và có thể ra tay sát hại những ai không chịu quỳ lạy hình tượng ấy. Với kỹ thuật điện toán ngày nay, việc tạo ra một hình tượng có thể nói và cử động, có thể bắn ra tia la-de để sát hại một mục tiêu là điều quá dễ dàng. Chúng ta không biết tượng của AntiChrist sẽ được tạo ra như thế nào, nhưng chắc là sẽ to lớn và giống như người thật.

16 Nó buộc mọi người cả nhỏ lẫn lớn, giàu lẫn nghèo, tự chủ lẫn nô lệ, đều phải nhận một dấu trên tay phải hoặc trên trán.

17 Không ai có thể mua hoặc bán trừ kẻ có mang dấu hoặc danh con thú hoặc số của tên nó.

Từ giờ phút ấy trở đi, mọi cư dân trên đất phải mang lấy dấu (hình huy hiệu) của AntiChrist trên tay phải hoặc trên trán, nếu không, sẽ không được mua và bán; và đến một lúc nào đó, sẽ bị giết. Có nhiều giả thuyết được đưa ra về sự nhận dấu của AntiChrist. Một trong các giả thuyết được nói đến nhiều nhất là sự cấy một con chip điện tử dưới da, trên cổ tay phải hoặc trên trán của một người. Tuy nhiên, rất có thể đó là một sự in hay xăm dấu của AntiChrist trên da của người nhận dấu. Câu 17 cho chúng ta biết ba hình thức mang dấu của AntiChrist: hình, tên, hoặc con số của AntiChrist. Chúng ta đã biết con số của AntiChrist là 666 nhưng chúng ta chưa biết tên riêng của AntiChrist, chưa biết hình sẽ được AntiChrist chọn làm huy hiệu.

Mục đích của sự buộc mọi người phải mang dấu là:

1. Sa-tan đánh dấu những kẻ thuộc về nó. Một hành động để thỏa lòng kiêu ngạo của Sa-tan.

2. Sa-tan kiểm soát hệ thống kinh tế toàn cầu.

3. Sa-tan ra ơn cho những ai chịu đầu phục nó.

4. Sa-tan nhận diện những ai không chịu đầu phục nó và bách hại họ.

5. Sa-tan buộc mọi người vĩnh viễn chối bỏ Đức Chúa Trời.

6. Sa-tan buộc mọi người đi vào sự hư mất đời đời chung với nó.

Ba năm rưỡi sau cùng của Thời Đại Nạn, giữa những thiên tai kinh hoàng chưa từng có trong lịch sử và cũng sẽ không bao giờ tái diễn, thì muôn dân trên đất phải quyết định chọn mang dấu của AntiChrist hay là từ chối. Từ chối thì sẽ không được quyền mua bán và sẽ bị thế lực của AntiChrist săn bắt, tiêu diệt. Nhận dấu của AntiChrist thì sẽ bị hư mất đời đời trong hỏa ngục. Không có sự lựa chọn thứ ba.

Thực tế, không bao giờ có sự lựa chọn thứ ba cho loài người, dù là trong Thời Hội Thánh hiện nay. Hoặc là nóng, tức là thật lòng ăn năn tội, tin nhận sự cứu rỗi của Đức Chúa Trời, và vâng giữ các điều răn của Đức Chúa Trời. Hoặc là lạnh, tức là không ăn năn tội, không tin nhận sự cứu rỗi của Đức Chúa Trời, cứ tiếp tục vi phạm các điều răn của Đức Chúa Trời.

Tuy nhiên, thời đại nào cũng có những người tin nhận sự cứu rỗi của Đức Chúa Trời nhưng vẫn thản nhiên vi phạm các điều răn của Ngài. Những người như vậy đã tin nhận sự lừa dối do Sa-tan đưa ra dưới nhiều hình thức giáo lý khác nhau. Khải Huyền 3:16 gọi đó là nếp sống hâm hẩm, không nóng, không lạnh, cuối cùng sẽ bị Chúa mửa ra.

18 Sự khôn ngoan là đây: Ai có sự thông biết hãy đếm số của con thú; vì đó là số của một người và số của nó là 666.

Cho đến ngày nay, có rất nhiều giả thuyết được đưa ra để giải thích ý nghĩa của con số 666 và lý lịch của AntiChrist. Tuy nhiên, điều chắc chắn là: Không ai biết ý nghĩa của con số 666 cũng không ai biết AntiChrist là ai, cho đến ngày AntiChrist lên nắm quyền cùng một giờ với mười vua. Chúng ta chú ý đến chi tiết này: cần có sự thông biết để đếm số của AntiChrist. Sự thông biết được nói đến ở đây là sự hiểu biết về hệ thống chữ số được dùng trong thời AntiChrist. Hệ thống chữ viết của chúng ta ngày nay độc lập với hệ thống số đếm. Tức là chữ viết có các mẫu tự còn số đếm có các con số. Tuy nhiên, tiếng Hê-bơ-rơ và tiếng Hy-lạp cổ của Thánh Kinh đều là hệ thống chữ số, tức là cả chữ và số đều dùng chung một ký hiệu. Mỗi mẫu tự là một con số và mỗi con số là một mẫu tự. Chính vì vậy mà mỗi chữ, mỗi câu, mỗi đoạn đều có một giá trị số. Và như vậy, mỗi một tên người cũng có một giá trị số.

Bên cạnh hệ thống chữ viết và số đếm của chúng ta ngày nay, còn có hệ thống chữ viết dùng cho computer mà mỗi một mẫu tự đều được định cho một giá trị số. Với hệ thống chữ viết của computer thì cho dù là mẫu tự của bất cứ ngôn ngữ nào trên thế giới, mỗi mẫu tự đều có một giá trị số. Thí dụ:

A = 01000001

B = 01000010

C = 01000011

a = 01100001

b = 01100010

c = 01100011

Con số 666 chính là giá trị số được đếm theo từng mẫu tự trong tên của AntiChrist. Trong nguyên ngữ Hy-lạp là: 600, 60, và 6 (χξς). Câu hỏi được đặt ra là, tên của AntiChrist sẽ được đếm theo hệ thống chữ số của ngôn ngữ nào? Hê-bơ-rơ, Hy-lạp, La-tinh, hay hệ thống chữ số của computer? Chúng ta, những người đang sống trong thời đại của Hội Thánh sẽ không thể biết được sự huyền nhiệm này. Chỉ có những người sống trong thời kỳ sau khi Hội Thánh được cất ra khỏi thế gian mới có đủ dữ kiện để đếm số của AntiChrist.

Chúng ta không nên phí thời gian tìm hiểu ý nghĩa của con số 666 và lý lịch của AntiChrist. Nhất là không nên tin vào những bình luận và giả thuyết đầy dẫy trên Internet. Hãy dành thời gian để đọc, suy ngẫm, làm theo, và rao giảng Lời Chúa.

Qua Khải Huyền 13, chúng ta thấy trong ba năm rưỡi sau của bảy năm đại nạn, Sa-tan thiết lập vương quốc của nó một cách toàn cầu. Sa-tan phỏng theo Ba Ngôi Thiên Chúa bằng cách tạo ra AntiChrist và Tiên Tri Giả. Sa-tan tự mình đóng vai của Đức Chúa Trời. Sa-tan đặt AntiChrist làm hiện thân của nó trong xác thịt, xưng là Đức Chúa Trời, bắt chước vai trò của Đức Chúa Jesus Christ. Và, Sa-tan đặt Tiên Tri Giả trong vai trò của Đức Thánh Linh. Đức Thánh Linh giải bày về Đức Chúa Jesus Christ, đóng ấn những người thuộc về Đức Chúa Trời, thì Tiên Tri Giả giãi bày về AntiChrist, đóng dấu những kẻ chịu thờ phượng AntiChrist.

Bấm vào nối mạng dưới đây để tải xuống pdf bài viết này:
https://www.opendrive.com/folders?MV84OTQ4MjcwX1F1aXU1

1. Bấm vào nối mạng dưới đây để nghe và tải xuống âm thanh mp3 bài giảng này:
https://od.lk/d/MV8xMTUyMDYxMDhf/11545_ChuGiaiKhaiHuyen_13_11-18.mp3

2. Bấm vào nối mạng dưới đây để nghe và tải xuống âm thanh mp3 bài giảng này:
https://soundcloud.com/huynh-christian-timothy/sets/115_kytanthe

Bấm vào nút “play” ► để nghe:

Bấm vào nút “play” ► để nghe:

 

Share This:

041 Chú Giải Sách Khải Huyền 13:1-10

4,167 views

Huỳnh Christian Timothy
Huỳnh Christian Priscilla (Mỹ Linh)

AntiChrist

 

1 Tôi thấy một con thú có mười sừng và bảy đầu lên từ biển. Trên những sừng của nó có mười cái mão. Trên những đầu của nó có danh phạm thượng.

2 Con thú mà tôi thấy đó giống như một con beo, chân thì như chân gấu, miệng thì như miệng sư tử. Con rồng ban quyền lực mình, ngai mình và thẩm quyền lớn cho con thú.

3 Tôi thấy một trong những đầu của nó như bị thương đến chết và vết thương chí tử của nó được lành. Cả thế gian trầm trồ con thú

4 và thờ phượng con rồng là kẻ đã ban quyền lực cho con thú. Rồi, họ thờ phượng con thú, nói rằng: “Ai giống như con thú? Ai có thể gây chiến với nó?”

5 Nó được ban cho một cái miệng nói những sự vĩ đại và những lời phạm thượng. Nó được ban cho quyền lực để hành động trong bốn mươi hai tháng.

6 Nó mở miệng phạm thượng Đức Chúa Trời, phạm thượng Danh Ngài và đền tạm Ngài cùng những kẻ cư trú trên trời.

7 Nó được phép gây chiến với các thánh đồ và thắng họ. Nó được ban cho quyền lực cai trị mọi chi tộc, mọi ngôn ngữ và mọi quốc gia.

8 Tất cả cư dân trên đất – mà từ khi lập nền thế gian, tên chúng đã không được ghi trong sách sự sống của Chiên Con đã bị giết – sẽ thờ phượng nó.

9 Người nào có tai, hãy nghe!

10 Ai bắt người cầm tù sẽ bị cầm tù. Ai giết người bằng gươm phải bị giết bằng gươm. Đây là sự nhẫn nại và đức tin của các thánh đồ.

Thánh Kinh luôn dùng hình ảnh một con thú để tiêu biểu cho một thế lực chính trị hoặc tôn giáo của loài người và người đứng đầu thế lực ấy. Người cầm quyền và hệ thống quyền lực trong tay người ấy được xem là một. Trong Đa-ni-ên 7, Thánh Kinh dùng hình ảnh bốn con thú để tiêu biểu cho bốn đế quốc sẽ xuất hiện vào những ngày cuối cùng của lịch sử nhân loại, mà chúng ta đã cùng nhau tìm hiểu trong bài: “Giấc Mơ của Một Tiên Tri” [1]. Trong Khải Huyền 13 nói đến hai con thú. Một tiêu biểu cho chính quyền toàn cầu và Antichrist, một tiêu biểu cho tiên tri giả và tôn giáo toàn cầu tôn thờ AntiChrist.

1 Tôi thấy một con thú có mười sừng và bảy đầu lên từ biển. Trên những sừng của nó có mười cái mão. Trên những đầu của nó có danh phạm thượng.

Hình ảnh con thú có bảy đầu mười sừng nhắc cho chúng ta nhớ đến con rồng đỏ có bảy đầu và mười sừng đã được nói đến trong Khải Huyền 12. Trong khi con rồng đỏ tiêu biểu cho Sa-tan thì con thú ra từ biển tiêu biểu cho một người và thế lực chính trị trong tay người ấy, tức là AntiChrist. Biển tiêu biểu cho các dân ngoại trong khi đất tiêu biểu cho dân I-sơ-ra-ên. AntiChrist xuất thân từ các dân ngoại, và theo Đa-ni-ên 9:26 thì AntiChrist sẽ ra từ dòng dõi của dân La-mã. Đế quốc La-mã chính thức chia thành Đông La-mã và Tây La-mã vào năm 395. Tây La-mã bị phân rẽ thành nhiều nước nhỏ vào năm 476. Đông La-mã tồn tại cho đến năm 1453 thì bị mất vào tay đế quốc Thổ-nhĩ-kỳ.

Nhiều nhà giải kinh cho rằng sự phân hai của đế quốc La-mã tương ứng với hai chân của pho tượng trong giấc mơ của Vua Nê-bu-cát-nết-xa. Trước đây chúng tôi cũng từng nghĩ như vậy. Tuy nhiên, phải chăng, sự phân hai của đế quốc La-mã còn hàm ý đến sự con cháu của dân La-mã di cư đến Châu Mỹ? Điều đó, khiến cho một chân của pho tượng tiêu biểu cho các nước lớn tại Châu Âu vốn ra từ đế quốc La-mã (Anh, Pháp, Đức, Ý, Tây-ban-nha) và chân còn lại tiêu biểu cho các nước lớn tại Châu Mỹ (Gia-nã-đại, Mỹ, Mễ-tây-cơ, Ba-tây, Á-căn-đình) cũng ra từ đế quốc La-mã. Và như vậy, Antichrist có thể xuất thân từ bất cứ quốc gia nào vốn ra từ đế quốc La-mã, cho dù là tại Châu Âu hay Châu Mỹ.

Trong một tương lai rất gần, AntiChrist, tức là kẻ chống nghịch Đức Chúa Jesus Christ sẽ xuất hiện từ dòng dõi của dân La-mã, nắm trong tay một chính quyền toàn cầu, đồng trị thế giới với mười vua. Điểm đầu tiên để mọi người nhận diện AntiChrist, đó là: AntiChrist sẽ cùng lên ngai, nắm quyền cai trị với mười vua trong cùng một giờ: “Mười sừng mà ngươi thấy là mười vua chưa nhận vương quốc nhưng sẽ nhận quyền làm vua cùng một giờ với con thú” (Khải Huyền 17:12).

Bảy đầu và mười sừng nói đến đặc tính chính quyền của Sa-tan trên đất, cho nên, đặc tính này cũng ứng với con thú tiêu biểu cho chính quyền toàn cầu của AntiChrist. Khải Huyền 17:3 cho biết con thú AntiChrist cũng có màu đỏ sậm như con rồng.

Khải Huyền 17:8-13 cho chúng ta biết thêm các chi tiết về con thú tiêu biểu cho AntiChrist, như sau:

8 Con thú mà ngươi thấy đó: trước có, hiện nay không còn; và sẽ lên từ vực sâu không đáy để đi vào sự hư mất. Cư dân trên đất – những kẻ mà tên đã không được ghi trong Sách Sự Sống từ khi lập nền thế gian – sẽ trầm trồ khi nhìn thấy con thú trước có, hiện nay không còn, và sau sẽ đến.

Mặc dù AntiChrist và chính quyền toàn cầu của AntiChrist được tiêu biểu bằng con thú có bảy đầu mười sừng nhưng sức mạnh đàng sau là của Sa-tan. Vì thế, chúng ta thấy trong Khải Huyền 17:8 và 11 hàm ý con thú là Sa-tan. Sa-tan từ khi cám dỗ loài người phạm tội thì đã nắm quyền cai trị trên đất mà Thánh Kinh gọi là “thần của đời này” (II Cô-rinh-tô 4:4). Trong thời điểm Giăng nhận khải tượng và suốt chiều dài lịch sử của Hội Thánh, quyền lực của Sa-tan đã bị Đức Chúa Jesus Christ trói buộc (Mác 3:27). Trong những ngày cuối cùng, sau khi Hội Thánh được cất ra khỏi thế gian, thì Sa-tan sẽ được tự do hành động trên đất qua AntiChrist. Tuy nhiên, vào cuối Kỳ Tận Thế, Sa-tan sẽ bị nhốt lại trong vực sâu không đáy suốt một ngàn năm (Khải Huyền 20:3). Sau đó, Sa-tan được thả ra, chiêu dụ loài người phản nghịch Thiên Chúa lần cuối cùng, và bị ném vào hỏa ngục đời đời (20:7-10). Tất cả những người không có tên trong Sách Sự Sống sẽ trầm trồ Sa-tan và thờ phượng nó qua hiện thân của AntiChrist khi AntiChrist xuất hiện và mang lấy quyền lực của Sa-tan.

9 Đây là sự suy nghĩ có khôn ngoan: Bảy cái đầu là bảy ngọn núi mà người đàn bà ngồi lên;

Người đàn bà tiêu biểu cho một tổ chức tôn giáo của thế gian. Bảy cái đầu của con thú là bảy đế quốc của Sa-tan luôn luôn ở dưới một hệ thống tôn giáo. Mặc dù Sa-tan lạm dụng các tổ chức tôn giáo của loài người để dẫn dắt loài người đi xa khỏi lẽ thật của Lời Chúa, nhưng Sa-tan luôn muốn dẹp tan các tổ chức tôn giáo của loài người để thiết lập một tôn giáo toàn cầu chỉ thờ lạy một mình Sa-tan.

10 và có bảy vua, năm đã ngã, một đang còn, một chưa đến. Khi người đến, người sẽ tồn tại trong một thời gian ngắn.

Đế quốc được cai trị bởi vua. Mặc dù trong suốt lịch sử của một đế quốc, có thể có nhiều vua kế tiếp nhau nắm quyền cai trị, nhưng ở đây, danh từ vua được dùng để chỉ chung về người cai trị một đế quốc. Vì thế, bảy vua tương ứng với bảy đế quốc. Năm vua đã ngã, hay đã qua đi, vì năm đế quốc đã qua đi: Ai-cập, A-sy-ri, Ba-by-lôn, Mê-đi Phe-rơ-sơ, và Hy-lạp. Một đang còn (thời điểm Giăng nhận khải tượng): La-mã. Một chưa đến: Chính quyền toàn cầu của AntiChrist. Khi AntiChrist đến thì hắn chỉ tồn tại trong một thời gian ngắn.

11 Con thú trước có, hiện nay không còn, chính nó sẽ là vua thứ tám, thuộc về bảy vua trước và sẽ đi vào sự hư mất.

Câu này cho chúng ta biết, chính Sa-tan sẽ nhập vào AntiChrist để làm vua thứ tám. Trước đó, Sa-tan chỉ làm công việc dẫn dắt các vua, nhưng trong những ngày cuối cùng, Sa-tan sẽ nhập vào trong vua thứ bảy là AntiChrist, có lẽ sau khi AntiChrist bị ám sát gần chết. Nhưng Sa-tan sẽ đi vào sự hư mất cùng với AntiChrist.

12 Mười sừng mà ngươi thấy là mười vua chưa nhận vương quốc nhưng sẽ nhận quyền làm vua cùng một giờ với con thú.

13 Những vua này đồng một ý giao quyền và sức mạnh mình cho con thú.

Mặc dù các quốc gia trên thế giới chấp nhận một chính quyền toàn cầu, phân chia thế gian thành mười khu vực dưới quyền cai trị của mười vua, đứng đầu bởi AntiChrist; nhưng trong thực tế, cả mười vua sẽ đồng ý trao toàn quyền cai trị và quân lực của mình cho AntiChrist. Bây giờ, chúng ta hãy trở lại với Khải Huyền 13.

“Trên những đầu của nó có danh phạm thượng.” Tức là, mỗi một vua của các đế quốc thuộc quyền Sa-tan đều dùng một danh hiệu xúc phạm Thiên Chúa. Đó là danh hiệu tự xưng là Đức Chúa Trời. Tiêu biểu là danh xưng “Đức Thánh Cha” của các giáo hoàng Công Giáo. Lời Chúa dạy rõ: “Cũng đừng gọi người nào ở thế gian là cha mình; vì các ngươi chỉ có một Cha, là Đấng ở trên trời” (Ma-thi-ơ 23:9). Thế mà, người xưng nhận mình là tôi tớ của Thiên Chúa, lại mang lấy danh hiệu “Đức Thánh Cha!”

2 Con thú mà tôi thấy đó giống như một con beo, chân thì như chân gấu, miệng thì như miệng sư tử. Con rồng ban quyền lực mình, ngai mình và thẩm quyền lớn cho con thú.

Hình ảnh của một thú giống như con beo có chân như chân gấu, miệng như miệng sư tử được tiêu biểu cho chính quyền toàn cầu của AntiChrist. Trong Đa-ni-ên 7:7 có diễn tả về chính quyền này, như sau: “Sau ta lại nhìn xem trong sự hiện thấy ban đêm, nầy, một con thú thứ tư, dữ tợn, rất mạnh và có sức lắm. Con thú đó có những răng lớn bằng sắt; nó nuốt ăn và nghiền nát, dùng chân giày đạp vật gì còn lại, nó khác với các con thú đã đến trước, và có mười sừng.” Qua những lời mô tả này, chúng ta có thể nhận thức sự hung hãn, chuyên quyền của một chế độ do AntiChrist thống trị. Sức mạnh và uy quyền của chế độ ấy đến trực tiếp từ Sa-tan. Con beo, con gấu, và sư tử là ba con thú tiêu biểu cho các cường quốc trong những ngày cuối cùng, mà Tiên Tri Đa-ni-ên đã nhìn thấy trong một khải tượng và ghi lại trong Đa-ni-ên 7. Trong bài “Giấc Mơ của Một Tiên Tri” chúng tôi đã luận rằng:

  • Beo tiêu biểu cho Khối Liên Hiệp Châu Âu.
  • Gấu tiêu biểu cho nước Nga, và Nga sẽ thôn tính ba quốc gia khác tại Châu Âu trong những ngày cuối cùng.
  • Sư Tử tiêu biểu cho Khối Liên Hiệp Châu Á, đứng đầu bởi Trung Quốc, bao gồm các nước: Đông Nam Á, Ấn Độ, và Hồi Quốc.

Ba đế quốc trên đây sẽ giao quyền cho AntiChrist thành lập một chính quyền toàn cầu. Riêng về Hoa Kỳ, rất có thể, Hoa Kỳ sẽ bị Đức Chúa Trời hình phạt bởi thiên tai động đất và núi lửa, bởi sự sụp đổ của đồng đô-la trong một ngày rất gần đây, không còn là cường quốc trong những ngày cuối cùng, không còn chỗ đứng trên chính trường thế giới, nên không được nhắc đến trong các lời tiên tri liên quan đến Kỳ Tận Thế.

3 Tôi thấy một trong những đầu của nó như bị thương đến chết và vết thương chí tử của nó được lành. Cả thế gian trầm trồ con thú

4 và thờ phượng con rồng là kẻ đã ban quyền lực cho con thú. Rồi, họ thờ phượng con thú, nói rằng: “Ai giống như con thú? Ai có thể gây chiến với nó?”

Có lẽ vào khoảng gần giữa của bảy năm đại nạn, AntiChrist sẽ bị ám sát và gần chết (câu 14), nhưng Sa-tan sẽ chữa lành vết thương cho AntiChrist và nhập vào thân thể hồi sinh của AntiChrist, làm ra các phép lạ, và xưng mình là Đức Chúa Trời. Cả thế gian sẽ trầm trồ AntiChrist mà tôn thờ Sa-tan và AntiChrist.

Liền theo đó, AntiChrist sẽ huỷ diệt Ba-by-lôn thuộc linh, tức là thành phố Vatican, tiến công Giê-ru-sa-lem, giết chết hai chứng nhân của Chúa, vào ngồi trong Đền Thờ Thứ Ba, xưng mình là Đức Chúa Trời. Đó là ngày AntiChrist sẽ phá vỡ hòa ước với I-sơ-ra-ên, chấm dứt mọi sự dâng tế lễ thờ phượng Đức Chúa Trời trong Đền Thờ Thứ Ba, buộc muôn dân trên đất phải tôn thờ hắn (Đa-ni-ên 9:27). Dân I-sơ-ra-ên sẽ được Đức Chúa Trời đem vào trong đồng hoang lánh nạn trong cùng một ngày.

“Ai giống như con thú? Ai có thể gây chiến với nó?” Có nghĩa là ai có sức mạnh như AntiChrist để chống lại AntiChrist? Câu hỏi này sẽ được trả lời vào ba năm rưỡi sau đó, khi Đức Chúa Jesus Christ giáng lâm trên đất. Sức mạnh của Ngài vượt trội mọi quân lực của chính quyền AntiChrist, mọi phép lạ AntiChrist làm ra. Chính Ngài sẽ ném AntiChrist đang còn sống vào trong hỏa ngục.

5 Nó được ban cho một cái miệng nói những sự vĩ đại và những lời phạm thượng. Nó được ban cho quyền lực để hành động trong bốn mươi hai tháng.

AntiChrist sẽ được Đức Chúa Trời cho phép nói ra những điều lạ lùng, mầu nhiệm, và nói phạm đến danh Ngài. Những sự vĩ đại có lẽ là những mầu nhiệm về khoa học chưa từng được loài người khám phá, sẽ được AntiChrist công bố, và rồi, hắn sẽ dùng chính sự hiểu biết đó để nói những lời phạm thượng Thiên Chúa như nhiều nhà khoa học vô thần vẫn làm xưa nay.

AntiChrist sẽ được Đức Chúa Trời cho phép toàn quyền hành động trong 42 tháng, tức 1260 ngày, tức ba năm rưỡi sau cùng của bảy năm đại nạn. Thế nhưng, AntiChrist sẽ không thể làm gì được trước các thiên tai dồn dập đổ xuống trên vương quốc của hắn.

6 Nó mở miệng phạm thượng Đức Chúa Trời, phạm thượng Danh Ngài và đền tạm Ngài cùng những kẻ cư trú trên trời.

AntiChrist sẽ được Đức Chúa Trời cho phép nói phạm đến danh Ngài, nói phạm đến đền thờ của Ngài, tức là Đền Thờ Thứ Ba vừa được dân I-sơ-ra-ên tái xây dựng, và nói phạm đến những kẻ cư trú trên trời, tức là Hội Thánh cùng các thiên sứ. Chúng ta không biết AntiChrist sẽ phạm thượng như thế nào. Có lẽ, hắn sẽ tuyên bố là Thiên Chúa của Thánh Kinh là không có thật, Hội Thánh của Chúa là những người bị lường gạt, đền thờ của Đức Chúa Trời là đền thờ thờ phượng một thần linh không có thật.

Đa-ni-ên 7:8, 20, 25 ghi lại sự phạm thượng và quyền lực của AntiChrist, như sau:

“… Này, cái sừng đó có những mắt y như mắt người, và một cái miệng nói những lời đại ngôn… sừng này có những mắt và miệng nói những lời đại ngôn, và hình dạng nó dũng mãnh hơn những sừng khác… Vua đó sẽ nói những lời phạm đến Đấng Rất Cao, làm hao mòn các thánh của Đấng Rất Cao, và định ý đổi những thời kỳ và luật pháp; các thánh sẽ bị phó trong tay người cho đến một kỳ, những kỳ, và nửa kỳ.”

Chẳng những AntiChrist nói ra những điều lạ lùng, những lời phạm thượng, mà AntiChrist còn toàn quyền thay đổi thời gian và luật pháp. Rất có thể, AntiChrist sẽ ban hành một loại lịch mới, mở đầu cho công nguyên của AntiChrist và ban hành một bộ luật mang tên hắn. Một kỳ, những kỳ, và nửa kỳ, tức là một năm, hai năm, và nửa năm, tức là ba năm rưỡi. AntiChrist sẽ toàn quyền bách hại con dân Chúa trong suốt ba năm rưỡi còn lại của Kỳ Đại Nạn.

7 Nó được phép gây chiến với các thánh đồ và thắng họ. Nó được ban cho quyền lực cai trị mọi chi tộc, mọi ngôn ngữ và mọi quốc gia.

AntiChrist sẽ làm khổ con dân Chúa và giết họ. Đó là cái giá phải trả cho những ai muốn nhận được sự cứu rỗi và sự sống đời đời của Đức Chúa Trời trong Thời Đại Nạn. Vì thế, Thánh Kinh gọi thời đại hiện nay là “thì thuận tiện” để tin nhận Tin Lành Cứu Rỗi của Đức Chúa Trời (II Cô-rinh-tô 6:2).

AntiChrist sẽ được Đức Chúa Trời cho phép “cai trị mọi chi tộc, mọi ngôn ngữ và mọi quốc gia” trên đất trong suốt ba năm rưỡi còn lại của Kỳ Đại Nạn. Tất cả những ai chống lại quyền lực của AntiChrist đều sẽ bị truy đuổi và giết chết.

8 Tất cả cư dân trên đất – mà từ khi lập nền thế gian, tên chúng đã không được ghi trong sách sự sống của Chiên Con đã bị giết – sẽ thờ phượng nó.

Trong thế gian, lúc nào cũng có những người không hề được ghi tên trong Sách Sự Sống của Chiên Con, là Đấng đã chết thay cho tội lỗi của họ, vì họ không chịu ăn năn tội và tin nhận sự chết chuộc tội của Ngài. Trong ba năm rưỡi sau cùng của Kỳ Tận Thế, họ là những người mang dấu ấn của AntiChrist và thờ phượng AntiChrist.

So sánh ba câu Thánh Kinh:

“Người nào thắng, người ấy sẽ được mặc áo trắng và Ta sẽ không xóa tên người khỏi Sách Sự Sống nhưng sẽ xưng tên người trước Cha Ta và trước các thiên sứ của Ngài'” (Khải Huyền 3:5);

“Tất cả cư dân trên đất – mà từ khi lập nền thế gian, tên chúng đã không được ghi trong Sách Sự Sống của Chiên Con đã bị giết – sẽ thờ phượng nó” (Khải Huyền 13:8);

“Con thú mà ngươi thấy đó: trước có, hiện nay không còn; và sẽ lên từ vực sâu không đáy để đi vào sự hư mất. Cư dân trên đất – những kẻ mà tên đã không được ghi trong Sách Sự Sống từ khi lập nền thế gian – sẽ trầm trồ khi nhìn thấy con thú trước có, hiện nay không còn, và sau sẽ đến” (Khải Huyền 17:8);

chúng ta rút ra được ba điểm quan trọng sau đây Đó là, từ trước khi sáng thế:

1. Có những người tên của họ đã không được ghi vào Sách Sự Sống. Họ là những người không bao giờ chịu ăn năn tội và tin nhận sự cứu rỗi của Đức Chúa Trời.

2. Có những người tên của họ đã được ghi vào Sách Sự Sống và sẽ không bị xóa. Họ là những người thật lòng ăn năn tội, tin nhận sự cứu rỗi của Đức Chúa Trời, và trung tín giữ các điều răn của Đức Chúa Trời cho đến chết.

3. Có những người tên của họ đã được ghi vào Sách Sự Sống nhưng sẽ bị xóa.

  • Họ là những người từng ăn năn tội, tin nhận sự cứu rỗi của Đức Chúa Trời, nhưng đã không trung tín với Chúa vì không chịu nổi sự thử thách: “Người nào chịu lấy hạt giống nơi đất đá sỏi, tức là kẻ nghe đạo, liền vui mừng chịu lấy; nhưng trong lòng không có rễ, chỉ tạm thời mà thôi, đến khi vì Lời mà gặp sự cực khổ, sự bắt bớ, thì liền vấp phạm” (Ma-thi-ơ 13:20-21).
  • Họ là những người vẫn yêu thích thế gian và những sự thuộc về thế gian: “Kẻ nào chịu lấy hạt giống nơi bụi gai, tức là kẻ nghe đạo; mà sự lo lắng về đời này, và sự mê đắm về của cải, làm cho nghẹt ngòi đạo và thành ra không kết quả” (Ma-thi-ơ 13:22).
  • Họ là những kẻ dốt nát mà kiêu ngạo, không vâng phục những người chăn và giảng dạy Lời Chúa trong Hội Thánh. Họ tự ý giải sai ý nghĩa của Thánh Kinh mà chối bỏ lẽ thật của Thánh Kinh: “Lại phải nhìn biết rằng sự nhẫn nại lâu dài của Chúa chúng ta là vì sự cứu chuộc anh em, cũng như Phao lô, anh rất yêu dấu của chúng ta, đã đem sự khôn ngoan được ban cho mình mà viết thư cho anh em vậy. Ấy là điều người đã viết trong mọi bức thư, nói về những sự đó, ở trong có mấy khúc khó hiểu, mà những kẻ dốt nát và tin không quyết đem giải sai ý nghĩa, cũng như họ giải sai về các phần Thánh Kinh khác, chuốc lấy sự hư mất riêng về mình” (II Phi-e-rơ 3:15-16).
  • Họ là những người vì thiếu hiểu biết mà tin theo tà giáo, chối bỏ lẽ thật của Thánh Kinh: “Dân Ta bị diệt vì cớ thiếu sự thông biết. Bởi ngươi bỏ sự thông biết thì Ta cũng bỏ ngươi, để ngươi không làm thầy tế lễ cho Ta nữa; bởi ngươi đã quên luật pháp của Thiên Chúa mình, thì Ta cũng sẽ quên con cái ngươi” (Ô-sê 4:6).
  • Họ là những người không có tình yêu thương: “Đến phiên các người này thưa lại rằng: Lạy Chúa, khi nào chúng tôi đã thấy Chúa, hoặc đói, hoặc khát, hoặc làm khách lạ, hoặc trần truồng, hoặc đau ốm, hoặc bị tù mà không hầu việc Ngài ư? Ngài sẽ đáp lại rằng: Quả thật, Ta nói với các ngươi, các ngươi không làm việc đó cho một người trong những người rất hèn mọn này, ấy là các ngươi cũng không làm cho Ta nữa. Rồi những kẻ này sẽ vào hình phạt đời đời, còn những người công bình sẽ vào sự sống đời đời.” (Ma-thi-ơ 25:44-46).
  • Họ là những người không sống thánh khiết theo Lời Chúa, không vâng giữ các điều răn của Đức Chúa Trời sau khi được cứu: “Vua vào xem khách dự tiệc, chợt thấy một người không mặc áo lễ, thì phán với người rằng: Hỡi bạn, sao ngươi vào đây mà không mặc áo lễ? Người đó làm thinh. Vua truyền cho đầy tớ rằng: Hãy trói tay chân nó lại, và quăng ra ngoài nơi tối tăm, là nơi sẽ có khóc lóc và nghiến răng. Bởi vì có nhiều kẻ được gọi, mà ít người được chọn” (Ma-thi-ơ 22:11-14).
  • Họ là những người không làm tròn công việc Chúa giao phó: “Chủ sẽ đánh xé xương và định phần nó cùng với kẻ giả hình. Đó là nơi sẽ có khóc lóc và nghiến răng” (Ma-thi-ơ 24:51).“Còn tên đầy tớ vô ích đó, hãy quăng nó ra ngoài là chỗ tối tăm, ở đó sẽ có khóc lóc và nghiến răng” (Ma-thi-ơ 25:30).

Nên nhớ là chúng ta được cứu bởi ân điển và đức tin chứ không phải bởi việc làm. Nhưng sau khi được cứu mà chúng ta vẫn không vâng phục Chúa, không giữ các điều răn của Ngài, không làm tròn các công việc Ngài đã giao phó, thì Ngài sẽ mửa chúng ta ra (Khải Huyền 3:16), và định phần chúng ta với những kẻ giả hình.

Có một điều thú vị trong sự liên quan mật thiết của các câu Thánh Kinh 3:16 sau đây với nhau:

Chúng ta được cứu bởi đức tin: “Vì Ðức Chúa Trời yêu thế gian, đến nỗi đã ban Con Một của Ngài, hầu cho hễ ai tin nơi Con ấy không bị hư mất, mà được sự sống đời đời” (Giăng 3:16).

Sau khi được cứu, thân thể chúng ta trở thành đền thờ của Thiên Chúa: “Anh em chẳng biết mình là đền thờ của Thiên Chúa, và Đấng Thần Linh của Đức Chúa Trời ở trong anh em sao” (I Cô-rinh-tô 3:16)?

Chúng ta phải sống theo Lời Chúa: “Cả Thánh Kinh đều là bởi Thiên Chúa hà hơi, có ích cho sự dạy dỗ, bẻ trách, sửa trị, dạy người trong sự công bình” (II Ti-mô-thê 3:16).

Dốt nát và tin không quyết dẫn đến sự hiểu sai Lời Chúa và bị hư mất: “Ấy là điều người đã viết trong mọi bức thư, nói về những sự đó, ở trong có mấy khúc khó hiểu, mà những kẻ dốt nát và tin không quyết đem giải sai ý nghĩa, cũng như họ giải sai về các phần Thánh Kinh khác, chuốc lấy sự hư mất riêng về mình” (II Phi-e-rơ 3:16).

Sau khi đã được cứu mà vẫn phạm tội, không ăn năn thì sẽ bị bỏ: “Vì ngươi hâm hẩm, không lạnh cũng không nóng, Ta sẽ mửa ngươi ra khỏi miệng Ta” (Khải Huyền 3:16).

Ngày nay, biết bao nhiêu là tà giáo được rao giảng trong các giáo hội mang danh Chúa, dẫn đưa vô số người đã tin nhận Tin Lành đi vào chỗ xa cách lẽ thật của Thánh Kinh. Tuy nhiên, mỗi người phải chịu trách nhiệm về linh hồn mình, vì Chúa dạy rằng: “Quyển sách luật pháp này chớ xa miệng ngươi, hãy suy ngẫm ngày và đêm, để cẩn thận làm theo mọi điều đã chép ở trong; vì như vậy ngươi mới được thịnh vượng trong đường lối mình, và mới được phước” (Giô-suê 1:8). Chúa cũng phán dạy con dân Chúa phải nhìn trái để biết cây mà nhận ra các tiên tri giả, tức là những kẻ rao giảng Lời Chúa cách sai trật (Ma-thi-ơ 7:15-23).

9 Người nào có tai, hãy nghe!

10 Ai bắt người cầm tù sẽ bị cầm tù. Ai giết người bằng gươm phải bị giết bằng gươm. Đây là sự nhẫn nại và đức tin của các thánh đồ.

“Người nào có tai, hãy nghe!” Có nghĩa là ai có lòng vâng phục, hãy làm theo lời Chúa phán dạy. Và trong trường hợp này là Lời Chúa phán dạy trong câu 10. Mặc dù, chính quyền AntiChrist sẽ bách hại con dân Chúa cách dữ dội, nhưng con dân Chúa không được phép chống cự và trả thù. Con dân Chúa không được bắt người cầm tù, không được giết người, dù là để tự vệ, vì chính Đức Chúa Trời đã ban cho AntiChrist và chính quyền của hắn toàn quyền hành động trong ba năm rưỡi sau cùng của Kỳ Tận Thế. Con dân Chúa trong thời đoạn ấy phải hoàn toàn phó thác mọi sự trong bàn tay của Chúa, sẵn sàng chịu khổ, chịu chết vì đức tin, nhẫn nại chờ đợi sự tái lâm của Đức Chúa Jesus Christ.

Ngày nay, con dân Chúa cũng không được chống lại chính quyền nhưng con dân Chúa có quyền tự vệ trước những kẻ vi phạm luật pháp của chính quyền mà bách hại con dân Chúa, như những kẻ trộm cướp, quân khủng bố. Hành động tự vệ đó được Chúa cho phép qua lời phán dạy “bán áo mua gươm” (Lu-ca 22:36). Nhưng trong thời đại nạn thì con dân Chúa không còn quyền tự vệ, vì cả thế gian lúc bấy giờ chỉ còn có thế lực của AntiChrist và tất cả những kẻ bách hại con dân Chúa đều làm ra sự bách hại đó trong thẩm quyền mà Đức Chúa Trời đã ban cho AntiChrist.

Ghi Chú

[1] http://kytanthe.net/?p=53

 

Bấm vào nối mạng dưới đây để tải xuống pdf bài viết này:
https://www.opendrive.com/folders?MV84OTQ4MjcwX1F1aXU1

1. Bấm vào nối mạng dưới đây để nghe và tải xuống âm thanh mp3 bài giảng này:
https://od.lk/d/MV8xMTUyMDYwNzZf/11544_ChuGiaiKhaiHuyen_13_1-10.mp3

2. Bấm vào nối mạng dưới đây để nghe và tải xuống âm thanh mp3 bài giảng này:
https://soundcloud.com/huynh-christian-timothy/sets/115_kytanthe

Bấm vào nút “play” ► để nghe:

Bấm vào nút “play” ► để nghe:

Share This:

040 Chú Giải Sách Khải Huyền 12:1-17

3,746 views

Huỳnh Christian Timothy
Huỳnh Christian Priscilla (Mỹ Linh)

Dân I-sơ-ra-ên và Sa-tan

 

 

Đọc Tiếp →

Share This:

039 Chú Giải Sách Khải Huyền 11:15-19

3,196 views

Huỳnh Christian Timothy
Huỳnh Christian Priscilla (Mỹ Linh)

Tiếng Loa Thứ Bảy: Cơn Khốn Thứ Ba
Nước Trời Được Công Bố

15 Thiên sứ thứ bảy thổi loa, có những tiếng nói lớn trên trời rằng: “Các quốc gia của thế gian đã thuộc về Chúa chúng ta và Đấng Christ Ngài. Ngài sẽ cai trị cho đến đời đời.”

16 Hai mươi bốn trưởng lão đang ngồi trên những ngai của họ trước Đức Chúa Trời, liền hạ mình xuống, thờ phượng Đức Chúa Trời.

17 Họ thưa rằng: “Cảm tạ Chúa! Lạy Đức Chúa Trời: Đấng Toàn Năng; Đấng Hiện Có, Đã Có và Còn Đến; vì Ngài đã nắm quyền lực vĩ đại và đã cai trị.

18 Các quốc gia nổi giận nhưng cơn thịnh nộ của Ngài đang đến. Giờ đoán xét những kẻ chết đã đến. Giờ Ngài ban thưởng cho các tôi tớ Ngài là các tiên tri, các thánh đồ, và họ là những người kính sợ danh Ngài, nhỏ hoặc lớn, đã đến. Giờ hủy diệt những kẻ hủy diệt đất đã đến.”

19 Rồi, đền thờ của Đức Chúa Trời mở ra ở trên trời. Rương Giao Ước trong đền thờ của Ngài được thấy. Có những chớp nhoáng, những âm thanh và những sấm vang, cùng động đất và mưa đá lớn.

Năm câu còn lại của Khải Huyền đoạn 11 mở đầu cho cơn khốn thứ ba với lời công bố sự thiết lập Vương Quốc Trời.

15 Thiên sứ thứ bảy thổi loa, có những tiếng nói lớn trên trời rằng: “Các quốc gia của thế gian đã thuộc về Chúa chúng ta và Đấng Christ Ngài. Ngài sẽ cai trị cho đến đời đời.”

Mệnh đề: “Có những tiếng nói lớn trên trời” khiến cho chúng ta liên tưởng đến sự kiện toàn thể thiên đàng, bao gồm các sinh vật chầu ngai Chúa, các thiên sứ, Hội Thánh của Chúa, các thánh đồ Thời Cựu Ước và trước Cựu Ước đều đồng thanh hô to: “Các quốc gia của thế gian đã thuộc về Chúa chúng ta và Đấng Christ Ngài. Ngài sẽ cai trị cho đến đời đời.” Danh từ “Chúa” dùng trong câu này, với ý nghĩa Đấng cầm quyền trên muôn loài thọ tạo, là chỉ về thân vị Đức Chúa Trời. Điều này không có nghĩa là Đức Chúa Trời cũng là Chúa của Ngôi Lời và Đức Thánh Linh. Tương tự như vậy, danh hiệu “Vua của muôn vua và Chúa của muôn Chúa” dùng cho Ngôi Lời cũng không có nghĩa Ngôi Lời là vua và chúa của Đức Chúa Trời và Đức Thánh Linh, mà chỉ là vua và chúa của muôn loài thọ tạo. I Cô-rinh-tô 15:27 giúp cho chúng ta hiểu rằng, quyền vị vua và chúa khi được dùng cho Đức Chúa Trời hay Ngôi Lời, đều nói về thẩm quyền trên muôn loài tạo vật chứ không phải thẩm quyền giữa Ba Ngôi Thiên Chúa: “Ngài đã để muôn vật dưới chân Ngài; mà đã nói rằng muôn vật phục Ngài, thì chắc phải trừ ra Đấng làm cho muôn vật phục Ngài.”

Danh từ “Đấng Christ của Ngài” được dùng để nói đến con người xác thịt Jesus đã được Đức Chúa Trời ban quyền, ban ơn, ban thánh linh để đảm nhận các chức vụ: tiên tri, thầy tế lễ, và nhà vua. Chúng ta đã biết “Christ” có nghĩa là người được xức dầu, và nghi thức xức dầu được dùng để tỏ ra sự Đức Chúa Trời công nhận và ban quyền cho những người được Đức Chúa Trời chọn làm tiên tri, thầy tế lễ, hoặc làm vua. Trong lịch sử của loài người, Đức Chúa Jesus là người đầu tiên được Đức Chúa Trời xức dầu để cùng một lúc đảm nhận cả ba chức vụ, và Ngài vẫn giữ cả ba chức vụ đó cho đến đời đời. Kế tiếp là Hội Thánh của Ngài. Mỗi người trong Hội Thánh cũng là một tiên tri, một thầy tế lễ, và một nhà vua cho đến đời đời.

  • Đức Chúa Jesus Christ là tiên tri vì Ngài là Ngôi Lời, giãi bày Cha cho Hội Thánh biết. Trong cõi đời đời, chúng ta vẫn tiếp tục học biết về Cha qua Đức Chúa Jesus Christ. Mỗi người trong Hội Thánh là tiên tri vì mỗi người trong Hội Thánh sẽ rao truyền những điều đã biết về Cha cho các thiên sứ và muôn dân trên đất.
  • Đức Chúa Jesus Christ là thầy tế lễ vì Ngài dâng thân thể và mạng sống của Ngài làm của lễ chuộc tội cho nhân loại và Ngài cầu thay cho con dân của Thiên Chúa. Mỗi người trong Hội Thánh là thầy tế lễ vì mỗi người dâng chính thân thể mình làm của lễ sống và thánh lên Đức Chúa Trời (Rô-ma 12:1) và cầu thay cho con dân Chúa.
  • Đức Chúa Jesus Christ là vua vì Ngài cai trị muôn loài thọ tạo với danh xưng “Vua của muôn vua Chúa của muôn chúa.” Mỗi người trong Hội Thánh là vua vì được đồng ngồi trong các nơi trên trời với Đức Chúa Jesus Christ và được đồng cai trị với Ngài (Ê-phê-sô 2:6; II Ti-mô-thê 2:12).

Mệnh đề: “Các quốc gia của thế gian đã thuộc về Chúa chúng ta và Đấng Christ Ngài;” có nghĩa là các quốc gia vẫn tồn tại, nhưng sẽ không còn chính quyền do loài người lập ra. Một chính quyền toàn cầu sẽ được thiết lập và đặt dưới quyền cai trị đời đời của Đức Chúa Jesus Christ. Mặc dầu Vương Quốc Ngàn Năm chỉ tồn tại một ngàn năm nhưng quyền cai trị của Đức Chúa Jesus Christ sẽ còn lại đời đời, bởi vì, kế tiếp Vương Quốc Ngàn Năm là Vương Quốc đời đời trong trời mới đất mới. Sẽ không bao giờ có một quyền cai trị nào khác hơn là quyền cai trị của Đức Chúa Jesus Christ.

Chúng ta cần chú ý đến chi tiết này, Ngôi Lời là Thiên Chúa và Ngôi Lời đã nhập thế làm người. Từ đó, Ngôi Lời vừa là Thiên Chúa vừa là người. Trước khi Ngôi Lời mang thân vị người thì Ngài cai trị muôn loài thọ tạo trong thân vị Thiên Chúa. Đó là ý nghĩa của câu “muôn vật đứng vững trong Ngài” (Cô-lô-se 1:17). Hiện nay, Ngài vẫn cai trị muôn loài thọ tạo trong thân vị Thiên Chúa. Nhưng khi Vương Quốc Ngàn Năm được thiết lập, thì quyền cai trị sẽ được giao cho thân vị người của Ngôi Lời. Chính trong thân vị người đó mà Đức Chúa Trời ban cho Ngài danh hiệu Vua của muôn vua Chúa của muôn chúa. Nói cách khác, kể từ khi Vương Quốc Ngàn Năm được thành lập, thì quyền cai trị cơ nghiệp của Thiên Chúa được giao cho loài người, đứng đầu là Đức Chúa Jesus Christ.

Chúng ta nhớ lại Ê-sai 9:6 đã tiên tri về sự “quyền cai trị sẽ đặt trên vai Ngài” và chữ “Ngài” đó là chỉ về “một con trẻ sẽ sinh cho chúng ta,” tức là một người. Trước khi con người Jesus nhận quyền cai trị muôn loài thọ tạo, thì muôn loài thọ tạo là cơ nghiệp của Ba Ngôi Thiên Chúa, vì do Ba Ngôi Thiên Chúa sáng tạo. Nhưng khi Vương Quốc Ngàn Năm được thiết lập thì cơ nghiệp đó được chuyển giao cho Hội Thánh vì Hội Thánh là con kế tự của Đức Chúa Trời:

“Nhưng từ khi lòng nhân từ của Thiên Chúa, Đấng Giải Cứu chúng ta, và tình yêu của Ngài đối với mọi người, đã được bày ra, thì Ngài cứu chúng ta, không phải cứu vì việc công bình chúng ta đã làm, nhưng cứ theo lòng thương xót Ngài mà Ngài cứu chúng ta bởi sự rửa của sự tái sinh và sự đổi mới của Thánh Linh, mà Ngài đã rải ra trên chúng ta cách dư dật bởi Đức Chúa Jesus Christ, Đấng Giải Cứu chúng ta; để cho chúng ta nhờ ơn Ngài được xưng công bình, trở nên con kế tự của Ngài trong sự trông cậy của sự sống đời đời” (Tít 3:4-7).

Vì Đức Chúa Jesus Christ là thân vị người đứng đầu Hội Thánh, nên Ngài đương nhiên nhận lãnh chức vụ và danh hiệu Vua của muôn vua Chúa của muôn chúa! Còn Hội Thánh là các vua và các chúa đồng cai trị với Đức Chúa Jesus Christ cho đến đời đời.

16 Hai mươi bốn trưởng lão đang ngồi trên những ngai của họ trước Đức Chúa Trời, liền hạ mình xuống, thờ phượng Đức Chúa Trời.

Lời công bố Vương Quốc Trời được tuyên xưng thì lập tức đại diện của Hội Thánh là hai mươi bốn trưởng lão hạ mình thờ phượng Đức Chúa Trời là Đấng đã ban cơ nghiệp của Thiên Chúa cho Hội Thánh.

17 Họ thưa rằng: “Cảm tạ Chúa! Lạy Đức Chúa Trời: Đấng Toàn Năng; Đấng Hiện Có, Đã Có và Còn Đến; vì Ngài đã nắm quyền lực vĩ đại và đã cai trị.

Sự thờ phượng của Hội Thánh qua các trưởng lão, bao gồm: lời cảm tạ, lời tôn vinh, và lời đầu phục. Danh xưng “Đấng Toàn Năng; Đấng Hiện Có, Đã Có và Còn Đến” được dùng để gọi Đức Chúa Trời cũng chính là danh xưng được dùng để gọi Ngôi Lời trong Khải Huyền 1:8 “Chúa là Đấng Hiện Có, Đã Có, và Còn Đến, là Đấng Toàn Năng, phán rằng: “Ta là An-pha và Ô-mê-ga!”” Quyền lực vĩ đại đã do Đức Chúa Trời nắm lấy và cai trị sẽ được giao cho con người Jesus trong ngày Vương Quốc Ngàn Năm được thiết lập.

18 Các quốc gia nổi giận nhưng cơn thịnh nộ của Ngài đang đến. Giờ đoán xét những kẻ chết đã đến. Giờ Ngài ban thưởng cho các tôi tớ Ngài là các tiên tri, các thánh đồ, và họ là những người kính sợ Danh Ngài, nhỏ hoặc lớn, đã đến. Giờ hủy diệt những kẻ hủy diệt đất đã đến.”

Chính trong thời điểm Vương Quốc Trời được công bố (vào giữa của bảy năm đại nạn) thì các quốc gia trên đất dưới quyền thống trị của AntiChrist đang nổi giận vì các tai họa giáng xuống trên họ, vì những lời chứng và những lời tiên tri của hai nhân chứng. Tuy nhiên, cơn giận của các quốc gia sẽ phải đối diện với cơn giận của Đức Chúa Trời. Các quốc gia nổi giận thì chỉ có thể phỉ báng Chúa, bách hại con dân của Chúa và dân I-sơ-ra-ên, nhưng Đức Chúa Trời nổi giận thì họ sẽ bị hủy diệt bởi các thiên tai kinh hoàng nhất trong lịch sử nhân loại.

“Giờ đoán xét những kẻ chết đã đến” là giờ đoán xét những kẻ chết thuộc linh, chứ không phải giờ đoán xét những kẻ chết thuộc thể, bởi vì, giờ đoán xét những kẻ chết thuộc thể sẽ xảy ra hơn một ngàn năm sau đó (Khải Huyền 20:11-15). Trong Ma-thi-ơ 8:22 và Lu-ca 9:60, Đức Chúa Jesus Christ gọi những người đang sống mà không ăn năn tội, không tin nhận sự cứu rỗi của Ngài là “những kẻ chết!”

“Giờ Ngài ban thưởng cho các tôi tớ Ngài là các tiên tri, các thánh đồ, và họ là những người kính sợ Danh Ngài, nhỏ hoặc lớn, đã đến:” Đây là nói đến sự ban thưởng cho những người thuộc về Chúa trong Thời Đại Nạn. Các tiên tri là 144,000 người I-sơ-ra-ên. Các thánh đồ là tất cả những ai đã tin nhận Chúa trong Kỳ Đại Nạn. Tất cả họ, dù lớn hay nhỏ đều là những người kính sợ danh Chúa.

“Giờ hủy diệt những kẻ hủy diệt đất đã đến.” Những kẻ hủy diệt đất bao gồm Sa-tan, các tà linh của Sa-tan, và tất cả những ai cứ tiếp tục gây ra tội ác mà không chịu ăn năn tội. Sự chậm giận giàu ơn của Đức Chúa Trời đã đến lúc kết thúc để mở đầu cho sự hình phạt công chính của Ngài. Giờ phút cuối cùng của Sa-tan và các tà linh của Sa-tan đã đến. Giờ phút cuối cùng của thế hệ loài người cứng lòng, dầm mình trong tội cũng đã đến. Có lẽ, trong suốt lịch sử của nhân loại, chưa bao giờ loài người gian ác như trong những ngày cuối cùng này. Ngay cả thế hệ loài người thời Nô-ê, dù cũng phạm tội đến mức bị Thiên Chúa hủy diệt nhưng sự phạm tội của họ vẫn chưa nghiêm trọng như sự phạm tội của thế hệ loài người ngày nay. Vì ngày nay, người ta mang danh Chúa mà phạm tội; vì ngày nay, người ta tiếp nhận ơn cứu rỗi của Đức Chúa Jesus Christ rồi trở lại giày đạp Ngài và làm ô uế máu của Ngài, khinh thường Đức Thánh Linh là Đấng đã ban ơn cho họ (Hê-bơ-rơ 10:29).

19 Rồi, đền thờ của Đức Chúa Trời mở ra ở trên trời. Rương Giao Ước trong đền thờ của Ngài được thấy. Có những chớp nhoáng, những âm thanh và những sấm vang, cùng động đất và mưa đá lớn.

Đây là một câu Thánh Kinh rất đáng cho chúng ta dành nhiều thời gian để suy ngẫm.

“Đền thờ của Đức Chúa Trời mở ra ở trên trời:” Nơi Chúa ngự trong tầng trời thứ ba được gọi là thành Giê-ru-sa-lem ở trên trời. Trong thành Giê-ru-sa-lem đó, có đền thờ của Đức Chúa Trời. Sau thời kỳ vương quốc ngàn năm trên đất, Thiên Chúa sẽ tái tạo trời mới đất mới và thành Giê-ru-sa-lem trên trời sẽ di chuyển xuống đất và ở lại trên đất cho đến đời đời. Giăng đang đứng trên đất làm công việc đo đền thờ trên đất thì ông nhìn thấy đền thờ trên trời mở ra.

“Rương Giao Ước trong đền thờ của Ngài được thấy:” Rương Giao Ước, còn gọi là Rương Bảng Chứng, được đóng bằng gỗ của cây si-tim, bọc vàng dát mỏng để chứa đựng hai bảng đá do chính ngón tay của Đức Chúa Trời ghi chép mười lời phán của Ngài, tức Mười Điều Răn. Xuất Ê-díp-tô Ký 25:10-15 ghi lại mệnh lệnh của Thiên Chúa về việc đóng Rương Giao Ước, như sau:

10 Vậy, chúng hãy đóng một cái rương bằng cây si-tim; bề dài hai thước rưỡi, bề ngang một thước rưỡi, và bề cao cũng một thước rưỡi,

11 lấy vàng ròng bọc trong, bọc ngoài, và chạy đường viền chung quanh rương bằng vàng.

12 Ngươi cũng hãy đúc bốn khoen bằng vàng để tại bốn góc rương: hai cái bên hông này, hai cái bên hông kia,

13 cùng làm hai cây đòn bằng cây si-tim, bọc vàng;

14 rồi luồn đòn vào khoen hai bên hông rương, để dùng đòn khiêng rương.

15 Đòn sẽ ở trong khoen luôn, không nên rút ra.

Hê-bơ-rơ 9:4 mô tả những vật được để trong Rương Giao Ước, như sau: “…Rương Giao Ước, toàn bọc bằng vàng. Trong rương có một cái bình bằng vàng đựng đầy ma-na, cây gậy trổ hoa của A-rôn, và hai bảng giao ước.” Gọi là Rương Giao Ước vì trong rương ấy chứa hai bảng đá do chính Thiên Chúa ghi lại Mười Điều Răn của Ngài mà Ngài hứa rằng, hễ ai vâng giữ các điều răn ấy thì sẽ được Ngài ban phước, còn hễ ai vi phạm thì sẽ bị Ngài giáng họa.

Sau khi thành Giê-ru-sa-lem bị thất thủ trước quân lực của Ba-by-lôn, đền thờ Thiên Chúa bị cướp và bị thiêu hủy vào năm 587 TCN, thì Thánh Kinh không còn nói đến Rương Giao Ước. Năm 536 TCN dân I-sơ-ra-ên được Vua Si-ru của Vương Quốc Phe-rơ-sơ (Iran ngày nay) ra chiếu chỉ cho phép quay về, xây dựng lại tường thành Giê-ru-sa-lem và đền thờ. Năm 515 TCN việc tái xây dựng đền thờ Thiên Chúa được hoàn tất và đền thờ được gọi là Đền Thờ Thứ Nhì [1], nhưng Đền Thờ Thứ Nhì không có Rương Giao Ước trong nơi chí thánh. Có nhiều giả thuyết đưa ra về sự mất tích của Rương Giao Ước. Riêng chúng tôi thì cho rằng, trước khi Đền Thờ Thứ Nhất bị quân lính Ba-by-lôn phá hủy, thì Thiên Chúa đã đem Rương Giao Ước vào trong đền thờ trên trời. Nếu chúng ta có thể chấp nhận sự kiện một ngày kia Đức Chúa Jesus Christ sẽ ném AntiChrist cùng tiên tri giả đang còn sống trong thân thể xác thịt vào trong hỏa ngục, là cõi thuộc linh (Khải Huyền 19:20), thì sự kiện Thiên Chúa đem Rương Giao Ước từ trong thế giới vật chất vào trong thiên đàng là điều có thể chấp nhận. Nên nhớ là ngay khi trời cũ, đất cũ nổ tung, bị thiêu đốt bởi lửa (II Phi-e-rơ 3:10-12), thì hỏa ngục vẫn còn. Vì thế, hỏa ngục thuộc về thế giới thuộc linh.

Rương Giao ước hiện ra ở trên trời là vì Đức Chúa Trời sẽ dùng Mười Điều Răn để phán xét muôn dân trên đất. Trong Ê-sai 24:5 chép: “Đất bị dân cư làm ô uế, vì họ đã phạm luật pháp, trái điều răn, dứt giao ước đời đời.” Rõ ràng là Thánh Kinh cho chúng ta biết, toàn thể dân cư trên đất chứ không riêng gì dân I-sơ-ra-ên, đã phạm luật pháp và trái điều răn của Đức Chúa Trời. Vì thế, Ngài sẽ dùng chính các điều răn của Ngài để phán xét họ trong Kỳ Tận Thế. Đó chính là lý do cửa đền thờ trên trời mở ra và Rương Giao Ước hiện ra.

Tất cả những ai trên đất vi phạm dầu chỉ một lần bất cứ điều răn nào của Đức Chúa Trời mà không ăn năn và tin nhận sự cứu rỗi của Đức Chúa Trời qua sự chết chuộc tội của Đức Chúa Jesus Christ, thì họ sẽ bị phán xét bởi các hình phạt từ trời giáng xuống trong ba năm rưỡi sau cùng của bảy năm đại nạn.

Chúng tôi tin rằng, Rương Giao Ước này sẽ được thầy tế lễ thượng phẩm đời đời là Đức Chúa Jesus Christ đem vào trong đền thờ Đức Chúa Trời trên đất, là đền thờ sẽ được tái xây dựng trong vương quốc ngàn năm.

“Có những chớp nhoáng, những âm thanh và những sấm vang, cùng động đất và mưa đá lớn:” Đây là những hiện tượng sẽ xảy ra trong thế giới vật chất, trong ngày vương quốc Trời được công bố và chuẩn bị cho sự phán xét toàn thế gian bằng Mười Điều Răn của Đức Chúa Trời.

Chúng tôi rất là ngạc nhiên khi thấy Thánh Kinh Tân Ước luôn luôn nhắc đến sự vâng giữ các điều răn của Đức Chúa Trời. Thế mà, ngày nay, các giáo sư giả trong các giáo hội mang danh Chúa lại giảng dạy rằng, con dân Chúa không cần phải vâng giữ Mười Điều Răn, đặc biệt là điều răn thứ tư: tôn thánh ngày Sa-bát Thứ Bảy. Vì thế, chúng tôi xin trích dẫn dưới đây, một số câu Thánh Kinh Tân Ước dạy về các điều răn của Đức Chúa Trời, để con dân Chúa đối diện với lẽ thật của Lời Chúa, mà khước từ sự giảng dạy của các giáo sư giả và của những kẻ mà Thánh Kinh gọi là: “những kẻ dốt nát và tin không quyết đem giải sai ý nghĩa, cũng như họ giải sai về các phần Thánh Kinh khác, chuốc lấy sự hư mất riêng về mình” (II Phi-e-rơ 3:16). Những kẻ ấy sẽ nhận lấy sự hư mất dành riêng cho họ, nhưng những người nghe theo họ cũng sẽ cùng rơi vào sự hư mất như họ. Vì chính Đức Chúa Jesus Christ đã truyền lệnh cho con dân của Ngài, hãy coi chừng những kẻ giả mạo làm người rao giảng Lời Chúa (Ma-thi-ơ 7:15-23). Đức Chúa Jesus Christ gọi họ là: “những kẻ mù làm người dẫn đưa” và Ngài kết luận: “nếu kẻ mù dẫn đưa kẻ mù, thì cả hai sẽ cùng ngã xuống hố” (Ma-thi-ơ 15:14; Lu-ca 6:39).

Ma-thi-ơ 5:19 “Vậy, ai hủy một điều cực nhỏ nào trong những điều răn này, và dạy người ta làm như vậy, thì sẽ bị xưng là cực nhỏ trong Vương Quốc Trời; còn như ai giữ những điều răn ấy, và dạy người ta nữa, thì sẽ được xưng là lớn trong Vương Quốc Trời.”

Ma-thi-ơ 15:3 “Ngài đáp rằng: Còn các ngươi sao cũng vì cớ lời truyền khẩu mình mà phạm điều răn của Đức Chúa Trời?”

Ma-thi-ơ 19:17 “…Nếu ngươi muốn vào sự sống, thì phải giữ các điều răn.”

Rô-ma 7:12 “Ấy vậy, luật pháp là thánh, điều răn cũng là thánh, công bình và tốt lành.”

I Cô-rinh-tô 7:19 “Chịu cắt bì chẳng hề gì, không chịu cắt bì cũng chẳng hề gì; sự quan hệ là giữ các điều răn của Thiên Chúa.”

I Ti-mô-thê 6:14 “Phải giữ điều răn, ở cho không vết tích và không chỗ trách được, cho đến kỳ sự hiện ra của Đức Chúa Jesus Christ chúng ta.”

I Giăng 2:3 “Này tại sao chúng ta biết mình đã biết Ngài, ấy là tại chúng ta giữ các điều răn của Ngài.”

I Giăng 2:4 “Kẻ nào nói: Ta biết Ngài, mà không giữ các điều răn Ngài, là người nói dối, lẽ thật quyết không ở trong người.”

I Giăng 5:2“Chúng ta biết mình yêu con cái Đức Chúa Trời, khi chúng ta yêu Đức Chúa Trời và giữ vẹn các điều răn Ngài.”

I Giăng 5:3 “Vì này là tình yêu của Đức Chúa Trời, tức là chúng ta vâng giữ các điều răn của Ngài. Các điều răn của Ngài chẳng phải là nặng nề.”

II Giăng 1:4 “Tôi có lòng vui mừng lắm mà thấy trong con cái bà có mấy kẻ làm theo lẽ thật, theo điều răn chúng ta đã nhận nơi Đức Chúa Cha.”

Khải Huyền 12:17 “Con rồng nổi giận với người đàn bà và đi gây chiến với những kẻ còn lại thuộc dòng dõi người, là những kẻ vâng giữ các điều răn của Đức Chúa Trời và có lời chứng của Đức Chúa Jesus Christ. Nó đứng trên bãi cát biển.”

Khải Huyền 14:12 “Đây là sự nhẫn nại của các thánh đồ, là những người vâng giữ các điều răn của Đức Chúa Trời và đức tin trong Đức Chúa Jesus.”

Nếu Đức Chúa Trời sẽ dùng chính Mười Điều Răn của Ngài để làm tiêu chuẩn phán xét toàn thế gian, thì đối với những con dân Chúa trong Hội Thánh, xem thường và không vâng giữ các điều răn của Ngài, sự phán xét còn nghiêm khắc chừng nào?

Mọi người nên nhớ:

  • Tội lỗi là sự không vâng giữ các điều răn của Đức Chúa Trời.
  • Ăn năn tội là từ bỏ sự vi phạm các điều răn của Đức Chúa Trời.

Người nào vẫn cố tình vi phạm bất cứ điều răn nào của Đức Chúa Trời, là người chưa ăn năn. Mà chưa ăn năn thì không có sự cứu rỗi.

Bên cạnh Mười Điều Răn của Đức Chúa Trời, còn có điều răn mới của Đức Chúa Jesus Christ. Điều răn mới là con dân Chúa phải yêu thương lẫn nhau, như chính Chúa đã yêu thương họ. Tình yêu thương ấy phải được thể hiện bởi hành động sẵn sàng hy sinh mạng sống cho người mình yêu.

“Ta ban cho các ngươi một điều răn mới, là: Các ngươi hãy yêu lẫn nhau. Như Ta đã yêu các ngươi thể nào, thì các ngươi cũng hãy yêu lẫn nhau như thể ấy” (Giăng 13:34).

“Đây là điều răn của Ta: Các ngươi hãy yêu lẫn nhau, như Ta đã yêu các ngươi. Chẳng ai có tình yêu nào lớn hơn điều này, ấy là một người phó sự sống mình cho các bạn hữu mình” (Giăng 15:12-13).

Cuối của bảy năm đại nạn, khi tất cả những người theo AntiChrist đã bị tiêu diệt, trên đất chỉ còn những người tin nhận Chúa và vâng giữ các điều răn của Đức Chúa Trời. Tuy nhiên, một cuộc phán xét sẽ được mở ra, tất cả những ai vâng giữ Mười Điều Răn của Đức Chúa Trời nhưng không vâng giữ điều răn mới của Đức Chúa Jesus Christ cũng sẽ bị hư mất. Họ sẽ bị ném vào trong hỏa ngục. Ma-thi-ơ 25:31-46 đã chép rõ lời phán của Đức Chúa Jesus Christ, như sau:

31 Khi Con Người ngự trong sự vinh quang mình mà đến với các thiên sứ thánh, thì Ngài sẽ ngồi trên ngôi vinh quang của Ngài.

32 Muôn dân nhóm lại trước mặt Ngài, rồi Ngài sẽ chia người này với người khác ra, như kẻ chăn chiên chia chiên với dê ra;

33 để chiên ở bên hữu và dê ở bên tả.

34 Bấy giờ, vua sẽ phán với những kẻ ở bên hữu rằng: Hỡi các ngươi được Cha ta ban phước, hãy đến mà nhận lấy nước thiên đàng đã sắm sẵn cho các ngươi từ khi dựng nên trời đất.

35 Vì Ta đói, các ngươi đã cho Ta ăn; Ta khát, các ngươi đã cho Ta uống; Ta là khách lạ, các ngươi tiếp đón Ta;

36 Ta trần truồng, các ngươi mặc cho Ta; Ta đau, các ngươi thăm Ta; Ta bị tù, các ngươi viếng Ta.

37 Lúc ấy, người công bình sẽ thưa rằng: Lạy Chúa, khi nào chúng tôi đã thấy Chúa đói, mà cho ăn; hoặc khát, mà cho uống?

38 Lại khi nào chúng tôi đã thấy Chúa là khách lạ mà tiếp đón; hoặc trần truồng mà mặc cho?

39 Hay là khi nào chúng tôi đã thấy Chúa đau, hoặc bị tù, mà đi thăm viếng Chúa?

40 Vua sẽ trả lời rằng: Quả thật, Ta nói với các ngươi, các ngươi đã làm việc đó cho một người trong những người rất hèn mọn này của anh em Ta, ấy là đã làm cho chính mình Ta vậy.

41 Kế đó, Ngài sẽ phán với những người ở bên tả rằng: Hỡi kẻ bị rủa, hãy lui ra khỏi Ta; đi vào lửa đời đời đã sắm sẵn cho ma quỷ và những quỷ sứ nó.

42 Vì Ta đã đói, các ngươi không cho ăn; Ta khát, các ngươi không cho uống;

43 Ta là khách lạ, các ngươi không tiếp đón; Ta trần truồng, các ngươi không mặc cho Ta; Ta đau và bị tù, các ngươi không thăm viếng.

44 Đến phiên các ngươi này thưa lại rằng: Lạy Chúa, khi nào chúng tôi đã thấy Chúa, hoặc đói, hoặc khát, hoặc làm khách lạ, hoặc trần truồng, hoặc đau ốm, hoặc bị tù mà không hầu việc Ngài ư?

45 Ngài sẽ đáp lại rằng: Quả thật, Ta nói với các ngươi, các ngươi không làm việc đó cho một người trong những người rất hèn mọn này, ấy là các ngươi cũng không làm cho Ta nữa.

46 Rồi những kẻ này sẽ vào hình phạt đời đời, còn những người công bình sẽ vào sự sống đời đời.

Điều đau buồn và kinh khủng nhất là ngày nay, vô số người xưng mình là Cơ-đốc nhân nhưng vừa không vâng giữ Mười Điều Răn của Đức Chúa Trời vừa không vâng giữ điều răn mới của Đức Chúa Jesus Christ. Họ đang ở trong sự hư mất đời đời mà họ cứ tưởng rằng họ có sự cứu rỗi! Chính vì thế mà Đức Chúa Jesus Christ đã tiên tri về sự đến của Ngài, như sau:

“Vậy, có lẽ nào Đức Chúa Trời chẳng xét lẽ công bình cho những người đã được chọn, là kẻ đêm ngày kêu xin Ngài, mà lại chậm chạp đến cứu họ sao! Ta nói với các ngươi, Ngài sẽ vội vàng xét lẽ công bình cho họ. Nhưng khi Con Người đến, Ngài sẽ thấy đức tin trên mặt đất chăng” (Lu-ca 18:7-8)?

Nguyện Hội Thánh chân thật của Chúa luôn hết lòng giữ vững Mười Điều Răn của Đức Chúa Trời và điều răn mới của Đức Chúa Jesus Christ. A-men!

Ghi Chú

[1] http://thanhoc.timhieutinlanh.net/?p=49

Bấm vào nối mạng dưới đây để tải xuống pdf bài viết này:
https://www.opendrive.com/folders?MV84OTQ4MjcwX1F1aXU1

1. Bấm vào nối mạng dưới đây để nghe và tải xuống âm thanh mp3 bài giảng này:
https://od.lk/d/MV8xMTUyMDYwMDdf/11542_ChuGiaiKhaiHuyen_11_15-19.mp3

2. Bấm vào nối mạng dưới đây để nghe và tải xuống âm thanh mp3 bài giảng này:
https://soundcloud.com/huynh-christian-timothy/sets/115_kytanthe

Bấm vào nút “play” ► để nghe:

Bấm vào nút “play” ► để nghe:

 

Share This:

038 Chú Giải Sách Khải Huyền 11:1-14

3,393 views

Huỳnh Christian Timothy
Huỳnh Christian Priscilla (Mỹ Linh)

 

Hai Chứng Nhân của Thiên Chúa

1 Tôi được ban cho một cây thước giống như cây trượng. Có tiếng phán: “Hãy trỗi dậy, đo đền thờ của Đức Chúa Trời, bàn thờ, và những kẻ thờ phượng tại đó;

2 nhưng sân ngoài đền thờ thì chừa lại, đừng đo vì nó đã được ban cho dân ngoại. Thành thánh sẽ bị chúng giày đạp trong bốn mươi hai tháng.

3 Ta sẽ ban quyền lực cho hai chứng nhân của Ta. Họ sẽ mặc áo tang, nói tiên tri trong một ngàn hai trăm sáu mươi ngày.”

4 Họ là hai cây ô-li-ve và là hai chân đèn đứng trước Đức Chúa Trời của đất.

5 Nếu ai làm hại họ thì lửa ra từ miệng họ sẽ thiêu nuốt những kẻ thù nghịch họ. Nếu ai làm hại họ, kẻ đó sẽ bị giết như vậy.

6 Họ có quyền lực đóng trời, khiến không có mưa trong những ngày họ nói tiên tri. Họ có quyền lực trên nước, khiến nước trở thành máu và làm hại đất bằng đủ loại tai họa bất kỳ lúc nào họ muốn.

7 Khi họ làm chứng xong rồi, thì con thú lên từ vực sâu không đáy sẽ gây chiến với họ, sẽ thắng họ và sẽ giết họ.

8 Xác chết họ sẽ ở trên đường phố của thành lớn (mà tên thuộc linh là Sô-đôm và Ê-díp-tô, cũng là nơi mà Chúa của chúng ta đã bị đóng đinh).

9 Người thuộc các dân, các chi tộc, các ngôn ngữ, các quốc gia sẽ thấy xác họ ba ngày rưỡi. Xác họ không được phép chôn vào mộ.

10 Cư dân trên đất sẽ vui mừng về họ, sẽ hớn hở gửi quà cho nhau vì hai tiên tri này đã làm khổ cư dân trên đất.

11 Sau ba ngày rưỡi, thần linh sự sống từ Đức Chúa Trời nhập vào họ và họ đứng dậy trên chân mình. Sự kinh khủng giáng xuống trên những người nhìn thấy họ.

12 Họ nghe có tiếng lớn từ trời, phán với họ rằng: “Hãy lên đây!” và họ được cất lên trời trong một đám mây. Những kẻ thù của họ đều trông thấy.

13 Cùng trong một giờ ấy, có cơn động đất lớn và một phần mười thành bị đổ xuống. Có bảy ngàn người bị giết trong cơn động đất. Những người còn lại khiếp sợ và dâng sự vinh quang lên Đức Chúa Trời trên trời.

14 Cơn khốn thứ nhì đã qua. Này, cơn khốn thứ ba sẽ đến mau chóng!

Trong Khải Huyền 11 chúng ta thấy bỗng nhiên nói đến đền thờ của Đức Chúa Trời trên đất và có người thờ phượng tại đền thờ. Đây chính là Đền Thờ Thứ Ba đã được tái xây dựng trước Kỳ Đại Nạn. Thánh Kinh không hề nói đến thời điểm đền thờ của Đức Chúa Trời được tái xây dựng trong những ngày cuối cùng, nhưng Thánh Kinh khẳng định, trong những ngày cuối cùng có đền thờ của Đức Chúa Trời: Đa-ni-ên 9: 27 nói đến sự dâng các tế lễ sẽ bị AntiChrist dứt đi vào giữa của bảy năm đại nạn. Ma-thi-ơ 24:15 ghi lại lời phán của Đức Chúa Jesus Christ về sự ứng nghiệm lời tiên tri nói trên của Đa-ni-ên. II Tê-sa-lô-ni-ca 2:4 giải thích lời phán của Đức Chúa Jesus Christ, cho biết sự gớm ghiếc mà AntiChrist sẽ làm ra trong nơi thánh, chính là sự hắn sẽ ngồi trong đền thờ của Đức Chúa Trời, xưng mình là Đức Chúa Trời.

1 Tôi được ban cho một cây thước giống như cây trượng. Có tiếng phán: “Hãy trỗi dậy, đo đền thờ của Đức Chúa Trời, bàn thờ, và những kẻ thờ phượng tại đó;

Có lẽ, chính vị thiên sứ đã trao cuộn sách nhỏ cho Giăng cũng là vị thiên sứ trao cho ông cây thước giống như cây trượng. Tiếng phán, bảo ông đo đền thờ, bàn thờ, cùng những người đang thờ phượng là tiếng phán của Đức Chúa Trời. Cây thước theo cách tính của người Do-thái thì có chiều dài là sáu cu-bít (Ê-xê-chi-ên 40:5), tương đương với ba thước tây. Sự đo ở đây không thể hàm ý tìm xem kích thước vật chất của đền thờ, bàn thờ, và những người thờ phượng, mà phải là sự tìm xem phẩm chất thánh khiết có trọn vẹn theo tiêu chuẩn của Đức Chúa Trời hay không. Đền thờ và bàn thờ có được xây dựng bởi đức tin và lòng tôn kính Đức Chúa Trời hay không? Những người đến thờ phượng có phải thật lòng tin cậy và thờ phượng Đức Chúa Trời hay không? Dĩ nhiên Đức Chúa Trời biết mọi sự, Ngài không cần Giăng tìm xem và báo cáo lên Ngài. Tuy nhiên, Đức Chúa Trời muốn Giăng làm công việc đo đền thờ, bàn thờ, và những người thờ phượng để các thiên sứ, Hội Thánh, và ngay cả ma quỷ, thấy được đức tin và lòng tôn kính Chúa của dân I-sơ-ra-ên trong những ngày cuối cùng của Kỳ Đại Nạn; hiểu được những gì sẽ xảy ra kế tiếp cho dân I-sơ-ra-ên là kết quả của đức tin và lòng kính yêu Chúa.

2 nhưng sân ngoài đền thờ thì chừa lại, đừng đo vì nó đã được ban cho dân ngoại. Thành thánh sẽ bị chúng giày đạp trong bốn mươi hai tháng.

Bốn mươi hai tháng tức là ba năm rưỡi sau cùng của Kỳ Đại Nạn, kể từ khi AntiChrist vào ngồi trong đền thờ của Đức Chúa Trời, tự xưng là Đức Chúa Trời (Đa-ni-ên 9:27; II Tê-sa-lô-ni-ca 2:4) cho đến khi Đức Chúa Jesus Christ ném hắn vào hỏa ngục (Khải Huyền 19:20). Trong suốt thời gian ấy, quân lực của AntiChrist, bao gồm quân đội của các nước sẽ chiếm đóng Giê-ru-sa-lem.

3 Ta sẽ ban quyền lực cho hai chứng nhân của Ta. Họ sẽ mặc áo tang, nói tiên tri trong một ngàn hai trăm sáu mươi ngày. “

Từ câu 3 đến câu 13 mô tả sự xuất hiện và rao giảng của hai chứng nhân của Đức Chúa Trời trong Kỳ Đại Nạn. Họ được ban cho thẩm quyền rao giảng Lời Chúa trong một ngàn hai trăm sáu mươi ngày, tức 42 tháng, tức ba năm rưỡi. Vì AntiChrist được ban cho toàn quyền trên đất trong ba năm rưỡi sau của bảy năm đại nạn, kể cả thẩm quyền và năng lực giết chết hai chứng nhân của Đức Chúa Trời, cho nên, chúng ta có thể hiểu rằng, ngay trong ngày AntiChrist đặt bút ký, tái cam kết hòa ước với I-sơ-ra-ên và các nước, mở đầu cho bảy năm đại nạn, thì hai chứng nhân của Đức Chúa Trời cũng bắt đầu mục vụ của họ.

Hai chứng nhân sẽ mặc áo tang, tức là mặc áo làm bằng vải gai thô, không nhuộm mầu. Họ mặc áo tang để bày tỏ sự đau lòng trước tội lỗi của loài người và tiêu biểu cho sự than khóc của toàn thế gian trong cơn hình phạt của Thiên Chúa. Họ sẽ làm nhân chứng về sự phạm tội sự cứng lòng, không chịu ăn năn tội của thế gian. Thánh Kinh đòi hỏi phải có ít nhất là hai nhân chứng để thành lập lời buộc tội (Phục Truyền Luật Lệ Ký 17:6; 19:15). Vì thế, trong ba năm rưỡi đầu của Kỳ Đại Nạn, có thể xem là giai đoạn Đức Chúa Trời luận tội thế gian, ba năm rưỡi sau của Kỳ Đại Nạn là giai đoạn Đức Chúa Trời thi hành án phạt trên toàn thế gian. Họ sẽ nói tiên tri có nghĩa là họ sẽ nói cho muôn dân trên đất biết chương trình và ý định của Đức Chúa Trời.

4 Họ là hai cây ô-li-ve và là hai chân đèn đứng trước Đức Chúa Trời của đất.

Khải Huyền 10:4 khiến cho chúng ta nhớ đến nội dung của Xa-cha-ri 4, trong đó mô tả:

  • Một chân đèn bằng vàng có bảy ngọn.
  • Hai cây ô-li-ve ở hai bên chân đèn.
  • Hai cây ô-li-ve là hai người chịu xức dầu, đứng bên Chúa của cả đất.

Có hai giả thuyết được các nhà giải kinh đưa ra về lý lịch của hai chứng nhân:

1. Họ là Môi-se và Ê-li. Chính Môi-se và Ê-li đã hiện ra, trò chuyện với Đức Chúa Jesus Christ về sự chịu khổ và chịu chết của Ngài trên núi hóa hình (Ma-thi-ơ 17:1-13). Vì thế, Môi-se và Ê-li có vai trò đặc biệt trong những ngày cuối cùng của nhân loại. Ngoài ra, Môi se tiêu biểu cho luật pháp và Ê-li tiêu biểu cho tiên tri. Những phép lạ hai chứng nhân sẽ làm ra trên đất tương tự với những phép lạ mà Môi-se và Ê-li đã từng làm.

Đây là giả thuyết được nhiều người chấp nhận nhất.

2. Họ là Hê-nóc và Ê-li. Vì trong lịch sử của loài người, chỉ có Hê-nóc và Ê-li là hai người chưa trải qua sự chết, trong khi Thánh Kinh dạy rằng: “Theo như đã định cho loài người phải chết một lần, rồi chịu phán xét” (Hê-bơ-rơ 9:27). Vì thế, họ phải trải qua sự chết.

Tuy nhiên, sẽ có rất là nhiều người trong Hội Thánh không trải qua sự chết, mà thân thể đang sống của họ sẽ được biến hóa và cất lên không trung như Hê-nóc và Ê-li. Lẽ thật của Hê-bơ-rơ 9:27 chỉ áp dụng cho những ai không tin Chúa. Những ai tin Chúa thì Giăng 11:25-26 áp dụng cho họ: “Đức Chúa Jesus phán với người: Ta là sự sống lại và sự sống; ai tin nơi Ta thì sẽ sống, mặc dầu đã chết rồi. Còn ai sống và tin nơi Ta thì không hề chết.” Hai phân đoạn Thánh Kinh sau đây khẳng định trường hợp ngoại lệ: có một số người trong Hội Thánh sẽ không trải qua sự chết:

“Này là sự mầu nhiệm tôi tỏ cho anh em: Chúng ta không ngủ hết, nhưng hết thảy đều sẽ biến hóa, trong giây phút, trong nháy mắt, lúc tiếng kèn chót; vì kèn sẽ thổi, kẻ chết đều sống lại được không hay hư nát, và chúng ta đều sẽ biến hóa” (I Cô-rinh-tô 15:51-52).

“Vì sẽ có tiếng kêu lớn và tiếng của thiên sứ lớn cùng tiếng kèn của Thiên Chúa, thì chính mình Chúa ở trên trời giáng xuống; bấy giờ những kẻ chết trong Đấng Christ, sẽ sống lại trước hết. Kế đến chúng ta là kẻ sống, mà còn ở lại, sẽ cùng nhau đều được cất lên với những người ấy giữa những đám mây, tại nơi không trung mà gặp Chúa, như vậy chúng ta sẽ ở cùng Chúa luôn luôn” (I Tê-sa-lô-ni-ca 4:16-17).

Vì thế, mặc dầu Chúa có thể dùng Hê-nóc và Ê-li làm chứng nhân trong Kỳ Đại Nạn, nhưng không phải vì lý do họ chưa trải qua sự chết.

Chúng ta không có thêm chi tiết nào khác trong Thánh Kinh để có thể khẳng định hai chứng nhân được nói đến trong Khải Huyền 11 là ai. Tuy nhiên, chúng ta có thể hiểu rằng:

  • Hai cây ô-li-ve tiêu biểu cho Cựu Ước và Tân Ước.
  • Hai chân đèn tiêu biểu cho con dân Chúa thời Cựu Ước và con dân Chúa thời Tân Ước.
  • Dầu từ hai cây ô-li-ve được chuyển thành ánh sáng qua bảy ngọn đèn của mỗi chân đèn tiêu biểu cho con dân Chúa chiếu ra vinh quang của Chúa qua nếp sống đúng theo Lời Chúa.

Chúng ta rất quen thuộc với hình ảnh dầu ô-li-ve được tiêu biểu cho thánh linh của Đức Thánh Linh và ý nghĩa của sự được xức dầu là được đổ đầy thánh linh. Tuy nhiên, khi dầu đi chung với đèn, thì dầu có nghĩa là Lời Chúa. Trong Ma-thi-ơ 25:1-13 có ghi lại ngụ ngôn về mười nữ đồng trinh. Năm nữ đồng trinh khôn ngoan là hình ảnh của những người I-sơ-ra-ên tin nhận Cựu Ước lẫn Tân Ước. Năm nữ đồng trinh khờ dại là hình ảnh của những người I-sơ-ra-ên chỉ tin nhận Cựu Ước. Đây là ngụ ngôn Đức Chúa Jesus Christ dùng để nói đến một sự kiện liên quan đến Vương Quốc Trời sau Kỳ Đại Nạn. Ngài mở đầu ngụ ngôn bằng câu: “Khi ấy, nước thiên đàng sẽ giống như mười người nữ đồng trinh kia cầm đèn đi đón chàng rể” (Ma-thi-ơ 24:1). “Khi ấy” có nghĩa là khi những sự được tiên tri trong Ma-thi-ơ 24 đã được ứng nghiệm. Chàng rể là Đức Chúa Jesus Christ, nàng dâu là Hội Thánh, bạn của nàng dâu là dân I-sơ-ra-ên. Lễ cưới Chiên Con đã được hoàn tất trên thiên đàng, nhưng tiệc cưới sẽ được mở ra trên đất và toàn dân I-sơ-ra-ên sẽ được mời tham dự. Tuy nhiên, chỉ có những người I-sơ-ra-ên tin nhận Cựu Ước lẫn Tân Ước mới được tham dự tiệc cưới; còn những người I-sơ-ra-ên chỉ tin nhận Cựu Ước, dù có chân thành đến đâu, cũng sẽ không được vào tiệc cưới. Khi họ chịu tìm hiểu và tin nhận Tân Ước thì đã quá muộn để họ có thể tham dự tiệc cưới của Chiên Con và Hội Thánh.

5 Nếu ai làm hại họ thì lửa ra từ miệng họ sẽ thiêu nuốt những kẻ thù nghịch họ. Nếu ai làm hại họ, kẻ đó sẽ bị giết như vậy.

6 Họ có quyền lực đóng trời, khiến không có mưa trong những ngày họ nói tiên tri. Họ có quyền lực trên nước, khiến nước trở thành máu và làm hại đất bằng đủ loại tai họa bất kỳ lúc nào họ muốn.

Trong suốt ba năm rưỡi đầu của Kỳ Đại Nạn, không ai có thể làm hại được hai chứng nhân của Đức Chúa Trời. Ngài ban cho họ thẩm quyền và năng lực để làm ra các phép lạ tự bảo vệ họ và hình phạt thế gian. Lửa sẽ thật sự từ miệng của họ phun ra để thiêu đốt những kẻ tấn công họ. Trong suốt thời gian hai chứng nhân thi hành mục vụ, cả thế gian sẽ không có mưa, nước uống sẽ trở nên khan hiếm vì một phần ba nguồn nước sẽ bị hóa đắng bởi ngôi sao Khổ Thảo. Số nước ngọt còn lại chưa bị ô nhiễm thì có thể bị biến thành máu bởi phép lạ do hai chứng nhân làm ra. Ngoài ra, hai chứng nhân còn có thể làm hại đất bằng đủ loại tai họa khác khi họ muốn. Vì thế, họ sẽ trở nên kẻ thù đáng sợ và đáng ghét của những ai không thuộc về Chúa. Tuy nhiên, đối với những người thuộc về Chúa thì sứ điệp của họ đem lại niềm an ủi và hy vọng.

7 Khi họ làm chứng xong rồi, thì con thú lên từ vực sâu không đáy sẽ gây chiến với họ, sẽ thắng họ và sẽ giết họ.

Con thú từ vực sâu không đáy có thể là tà linh cầm đầu các thiên sứ phạm tội bị giam trong vực sâu, đã được Sa-tan thả ra trước đó (Khải Huyền 9:11), tên trong tiếng Hê-bơ-rơ là A-ba-đôn, trong tiếng Hy-lạp là A-bô-ly-ôn, có nghĩa là Kẻ Hủy Diệt!

8 Xác chết họ sẽ ở trên đường phố của thành lớn (mà tên thuộc linh là Sô-đôm và Ê-díp-tô, cũng là nơi mà Chúa của chúng ta đã bị đóng đinh).

Thành lớn này chính là thành Giê-ru-sa-lem, thủ đô của quốc gia I-sơ-ra-ên, vì thành ấy cũng chính là nơi mà Chúa đã bị đóng đinh. Tên thuộc linh là Sô-đôm có nghĩa là sự tà dâm thuộc linh, tức là sự thờ lạy tà thần. Tà thần bao gồm các hình tượng do tay người làm ra, các chủ nghĩa chính trị, các ý tưởng triết học, các khuynh hướng thần học, các tôn giáo, các phong trào… được người ta ưa thích, tôn thờ, kêu cầu, sống chết cho. Nói chung, là bất cứ ai hay điều gì chiếm lấy sự vinh quang chỉ được dành riêng cho Thiên Chúa. Tên thuộc linh là Ê-díp-tô có nghĩa là sự bị nô lệ cho tội lỗi.

Mặc dù quốc gia I-sơ-ra-ên đã được Đức Chúa Trời tái lập, nhưng dân I-sơ-ra-ên nói chung vẫn còn thờ lạy hình tượng và bị nô lệ cho tội lỗi, vì họ không tin nhận Đức Chúa Jesus Christ là Đấng Tự Hữu Hằng Hữu và là Đấng giải cứu họ. Ngày nay, ngay tại Giê-ru-sa-lem những chỗ vui chơi trụy lạc được công khai mở ra và hàng năm lễ hội của những người đồng tính luyến ái cũng được công khai tổ chức tại Giê-ru-sa-lem [1].

9 Người thuộc các dân, các chi tộc, các ngôn ngữ, các quốc gia sẽ thấy xác họ ba ngày rưỡi. Xác họ không được phép chôn vào mộ.

10 Cư dân trên đất sẽ vui mừng về họ, sẽ hớn hở gửi quà cho nhau vì hai tiên tri này đã làm khổ cư dân trên đất.

Cách nay 100 năm, không ai có thể hiểu được vì sao người thuộc các dân, các chi tộc, các ngôn ngữ, các quốc gia có thể thấy được xác của hai chứng nhân trong ba ngày rưỡi. Nhưng ngày nay, với phương tiện truyền thông qua TV và Internet, rõ ràng là vô số người khắp nơi trên thế giới có thể cùng lúc nhìn thấy được xác chết của hai chứng nhân. Xác chết của hai chứng nhân bị phơi ra trên đường phố Giê-ru-sa-lem vừa có tính cách trả thù hèn hạ của chính quyền AntiChrist, vừa có tính cách răn đe những ai có ý định kháng cự AntiChrist. Những kẻ vui mừng về sự chết của hai chứng nhân là những kẻ đã chịu mang con dấu của AntiChrist và sẽ tôn thờ hắn, khi hắn làm ra các dấu kỳ, phép lạ, tự xưng mình là Đức Chúa Trời.

11 Sau ba ngày rưỡi, thần linh sự sống từ Đức Chúa Trời nhập vào họ và họ đứng dậy trên chân mình. Sự kinh khủng giáng xuống trên những người nhìn thấy họ.

12 Họ nghe có tiếng lớn từ trời, phán với họ rằng: “Hãy lên đây!” và họ được cất lên trời trong một đám mây. Những kẻ thù của họ đều trông thấy.

Thời gian ba ngày rưỡi là để chứng minh hai chứng nhân đã thật sự chết. Nếu sự kiện này sẽ xảy ra vào mùa hè, thì rất có thể, xác chết của họ đã bắt đầu trương phình trước mắt thế gian.

Lần sống lại thứ nhất xảy ra trong ngày Đức Chúa Jesus Christ đến để đem Hội Thánh ra khỏi thế gian (I Cô-rinh-tô 15:52; I Tê-sa-lô-ni-ca 4:16). Lần sống lại thứ nhì chính là sự sống lại của hai chứng nhân. Lần sống lại thứ ba sẽ là sự sống lại của các thánh đồ Thời Đại Nạn và các thánh đồ Thời Cựu Ước và trước Cựu Ước, trong ngày Đức Chúa Jesus Christ thiết lập Vương Quốc Ngàn Năm (Đa-ni-ên 12:2; Khải Huyền 20:4-6). Lần sống lại sau cùng sẽ là sự sống lại để chịu phán xét của những người không có sự cứu rỗi (Khải Huyền 20:11-15).

Hãy tưởng tượng sự kinh sợ và tuyệt vọng của những người đi theo AntiChrist khi họ chứng kiến hai chứng nhân được sống lại và thăng thiên.

13 Cùng trong một giờ ấy, có cơn động đất lớn và một phần mười thành bị đổ xuống. Có bảy ngàn người bị giết trong cơn động đất. Những người còn lại khiếp sợ và dâng sự vinh quang lên Đức Chúa Trời trên trời.

14 Cơn khốn thứ nhì đã qua. Này, cơn khốn thứ ba sẽ đến mau chóng!

Cơn khốn thứ nhất là nạn các châu chấu tà linh lên từ vực sâu. Cơn khốn thứ nhì là nạn đoàn quân hai trăm triệu tà linh. Trước khi cơn khốn thứ ba xảy ra, thì hai chứng nhân của Đức Chúa Trời bị giết, được sống lại, thăng thiên, rồi một cơn động đất lớn xảy ra tại Giê-ru-sa-lem, làm cho một phần mười thành phố bị sụp đổ và giết chết 7000 người. Những người chết, có lẽ là những người vui mừng về sự chết của hai chứng nhân. Những người còn lại, là những người tiếp nhận lời rao giảng của hai nhân chứng và họ dâng lời tôn vinh Đức Chúa Trời. Họ sẽ được Đức Chúa Trời đem vào đồng hoang lánh nạn, khi AntiChrist kéo quân đánh chiếm Giê-ru-sa-lem.

Ghi Chú

[1] http://www.nydailynews.com/news/world/thousands-israelis-celebrate-pride-parade-gay-friendly-tel-aviv-article-1.1828571

Bấm vào nối mạng dưới đây để tải xuống pdf bài viết này:
https://www.opendrive.com/folders?MV84OTQ4MjcwX1F1aXU1

1. Bấm vào nối mạng dưới đây để nghe và tải xuống âm thanh mp3 bài giảng này:
https://od.lk/d/MV8xMTUyMDU5NTRf/11541_ChuGiaiKhaiHuyen_11_1-14.mp3

2. Bấm vào nối mạng dưới đây để nghe và tải xuống âm thanh mp3 bài giảng này:
https://soundcloud.com/huynh-christian-timothy/sets/115_kytanthe

Bấm vào nút “play” ► để nghe:

Bấm vào nút “play” ► để nghe:

 

Share This:

037 Chú Giải Sách Khải Huyền 10:1-11

3,492 views

Huỳnh Christian Timothy
Huỳnh Christian Priscilla (Mỹ Linh)

Đọc Tiếp →

Share This:

036 Chú Giải Sách Khải Huyền 9:1-21

3,201 views

Huỳnh Christian Timothy
Huỳnh Christian Priscilla (Mỹ Linh)

Tiếng Loa Thứ Năm và Tiếng Loa Thứ Sáu:
Nạn Châu Chấu và Nạn Đoàn Quân Hai Trăm Triệu

 

1 Thiên sứ thứ năm thổi loa và tôi thấy một ngôi sao từ trời giáng xuống đất: Nó được ban cho chìa khóa của vực sâu không đáy. Đọc Tiếp →

Share This:

035 Chú Giải Sách Khải Huyền 8:1-13

3,785 views

Huỳnh Christian Timothy
Huỳnh Christian Priscilla (Mỹ Linh)

Bảy Năm Đại Nạn Bắt Đầu
Bốn Tiếng Loa Đầu Tiên

 

1 Khi Ngài tháo dấu ấn thứ bảy, có sự yên lặng trên trời chừng nửa giờ. Đọc Tiếp →

Share This:

034 Chú Giải Khải Huyền 7:1-17

3,762 views

Huỳnh Christian Timothy
Huỳnh Christian Priscilla (Mỹ Linh)

144,000 Người I-sơ-ra-ên Được Tuyển Chọn

Đọc Tiếp →

Share This:

033 Chú Giải Sách Khải Huyền 6:1-17

3,794 views

Huỳnh Christian Timothy
Huỳnh Christian Priscilla (Mỹ Linh)

Chiên Con Tháo Các Dấu Ấn của Cuộn Sách

 

1 Tôi nhìn xem khi Chiên Con tháo một trong các dấu ấn và tôi nghe một trong bốn sinh vật nói, tiếng như sấm vang, rằng: “Hãy đến và xem!”

2 Tôi nhìn xem, và này, có một con ngựa trắng. Kẻ cưỡi nó có một cây cung và một cái mão được ban cho người. Người đi ra để chinh phục và chiến thắng.

3 Khi Ngài tháo dấu ấn thứ nhì, tôi nghe sinh vật thứ nhì nói: “Hãy đến và xem!”

4 Có một con ngựa khác, màu đỏ, đi ra. Kẻ cưỡi nó được ban cho quyền cất lấy sự hòa bình ra khỏi đất – để người ta giết lẫn nhau – và một thanh gươm lớn được ban cho người.

5 Khi Ngài tháo dấu ấn thứ ba, tôi nghe sinh vật thứ ba nói: “Hãy đến và xem!” Tôi nhìn xem, và này, có một con ngựa đen. Kẻ cưỡi nó có một cây cân trong tay.

6 Tôi nghe có tiếng từ giữa bốn sinh vật nói: “Một lít lúa mì giá một đơ-ni-ê và ba lít lúa mạch giá một đơ-ni-ê. Đừng làm hại dầu và rượu.”

7 Khi Ngài tháo dấu ấn thứ tư, tôi nghe tiếng bốn sinh vật cùng nói: “Hãy đến và xem!”

8 Tôi nhìn xem, và này, có một con ngựa màu xanh tái. Kẻ cưỡi nó tên là Sự Chết. Âm phủ theo sau người. Chúng được ban cho có quyền lực trên một phần tư đất để giết loài người bằng gươm, bằng đói kém, bằng sự chết và bằng dã thú trên đất.

9 Khi Ngài tháo dấu ấn thứ năm, tôi thấy dưới bàn thờ có linh hồn những kẻ đã bị giết vì Lời của Đức Chúa Trời và vì chứng cớ mà họ đã giữ lấy.

10 Họ kêu lớn tiếng rằng: “Lạy Chúa, Đấng Thánh và Chân Thật! Ngài không phán xét và báo trả cư dân trên đất về máu của chúng tôi cho đến khi nào?”

11 Mỗi người trong họ được ban cho áo dài trắng và có lời phán với họ rằng, hãy yên nghỉ thêm một thời gian ngắn cho đến khi những tôi tớ đồng công với họ cũng là anh em với họ sẽ bị giết như họ, được đủ số.

12 Tôi nhìn xem khi Ngài tháo dấu ấn thứ sáu, và này, có một cơn động đất lớn, mặt trời trở nên đen như một túi lông và mặt trăng trở nên sậm như máu.

13 Các ngôi sao trên trời rơi xuống đất như cây sung chuyển mình, rụng trái non trong cơn gió lớn.

14 Bầu trời lui đi như một cuộn sách bị cuộn lại, mỗi một ngọn núi và hải đảo bị dời khỏi chỗ của chúng.

15 Các vua trên đất, những vĩ nhân, những người giàu, những tư lệnh quân đội, những kẻ có quyền thế, mỗi một kẻ nô lệ, mỗi một người tự chủ, đều ẩn mình trong các hang hố và trong các vầng đá núi.

16 Họ nói với núi và đá rằng: “Hãy rơi xuống trên chúng ta mà giấu chúng ta khỏi mặt của Đấng ngự trên ngai và khỏi cơn giận của Chiên Con;

17 Vì ngày lớn của cơn thịnh nộ Ngài đã đến. Ai có thể đứng nổi?”

Suốt gần hai ngàn năm qua, Khải Huyền 6:1-8 đã là nguồn cảm hứng cho biết bao họa sĩ. Họ đã vẽ ra hàng ngàn bức tranh về bốn người cưỡi bốn con ngựa mang màu sắc khác nhau, mở đầu cho các tai họa của Kỳ Tận Thế.

Đối với hầu hết các nhà giải kinh thì nội dung của sáu dấu ấn đầu là lời diễn tả các tai họa sẽ xảy ra trong ba năm rưởi đầu của bảy năm đại nạn. Tuy nhiên, nếu chúng ta xét kỹ về nội dung của chúng, thì chúng ta sẽ thấy rằng: Sáu dấu ấn đầu là bố cục tình trạng của thế gian trong suốt Kỳ Đại Nạn, được lần lượt trình bày như là một sự báo trước về tình hình chung của thế gian trong bảy năm đại nạn. Khi sáu dấu ấn đầu được tháo ra, thì Kỳ Đại Nạn vẫn chưa bắt đầu. Chỉ sau khi dấu ấn thứ bảy được tháo ra, thì Kỳ Đại Nạn mới bắt đầu.

  • Dấu ấn thứ nhất mô tả tình trạng của thế gian khi Kỳ Đại Nạn bắt đầu. Dường như là AntiChrist đã đem lại một nền hòa bình chung cho toàn thế giới.
  • Dấu ấn thứ nhì mô tả tình trạng của thế gian bỗng nhiên biến chuyển một cách nhanh chóng, từ hòa bình trở thành hổn loạn, loài người chém giết lẫn nhau.
  • Dấu ấn thứ ba mô tả nạn đói lớn theo sau chiến tranh.
  • Dấu ấn thứ tư mô tả chiến tranh, đói kém, dịch bệnh, và dã thú cướp đi nhiều nhân mạng.
  • Dấu ấn thứ năm mô tả khi chính quyền toàn cầu của AntiChrist tàn sát những ai không đầu phục hắn, thì có rất nhiều người tin nhận Chúa trong Kỳ Đại Nạn, đã chịu chết vì giữ vững đức tin nơi Chúa.
  • Dấu ấn thứ sáu mô tả sự biến động lớn trong toàn thể vũ trụ, dẫn đến sự hình phạt lớn từ Chiên Con giáng xuống trên toàn thế gian.
  • Dấu ấn thứ bảy được tháo để mở đầu cho bảy năm đại nạn.

Trong bài này, chúng ta hãy cùng nhau tìm hiểu ý nghĩa nội dung của các dấu ấn.

1 Tôi nhìn xem khi Chiên Con tháo một trong các dấu ấn và tôi nghe một trong bốn sinh vật nói, tiếng như sấm vang, rằng: “Hãy đến và xem!”

Chúng ta hãy chú ý đến cách dùng chữ trong câu này. Lời Chúa không viết là “Chiên Con tháo dấu ấn thứ nhất” nhưng viết là: “Chiên Con tháo một trong các dấu ấn.” Điều ấy gợi cho chúng ta cái ý tưởng là: Rất có thể nguyên cả cuộn sách được cuộn lại và có bảy dấu ấn đóng thành một hàng dọc, niêm cuộn sách lại. Phải tháo hết cả bảy dấu ấn thì mới có thể mở được cuộn sách. Ý tưởng này rất là hợp lý. Tuy nhiên, ý tưởng cho rằng bảy dấu ấn được đóng theo thứ tự, sao cho, mỗi khi tháo một dấu ấn, thì có thể nhìn thấy một phần nội dung của cuộn sách. Vì thế, mỗi khi một dấu ấn được mở, thì một trong bốn sinh vật phán cùng Sứ Đồ Giăng là: “Hãy đến và xem!”

“Hãy đến” có nghĩa là hãy đến gần Chiên Con. “Và xem” có nghĩa là hãy nhìn vào phần sách mà Chiên Con vừa mở ra. Trong khi Chiên Con nhìn vào mặt trong của cuộn sách, thì Sứ Đồ Giăng nhìn vào mặt ngoài của cuộn sách, vì cuộn sách được viết cả hai mặt. Qua đó, chúng ta thấy ý nghĩa của sự kiện cuộn sách được viết hai mặt là: Những sự mầu nhiệm thuộc về Thiên Chúa ghi chép trong cuộn sách ấy được Thiên Chúa tỏ ra cho loài người. Khi Thiên Chúa tỏ ra những sự ấy cho loài người, thì loài người được thấy và biết những sự ấy như Thiên Chúa.

2 Tôi nhìn xem, và này, có một con ngựa trắng. Kẻ cưỡi nó có một cây cung và một cái mão được ban cho người. Người đi ra để chinh phục và chiến thắng.

Sự nhìn xem của Giăng có thể là nhìn vào cuộn sách, và cách thấy của Giăng có lẽ giống như cách chúng ta nhìn thấy hình ảnh ba chiều trên màn hình của máy điện toán hoặc máy truyền hình hiện đại, với độ rõ thật sắc nét, và nghe âm thanh nổi. Cũng có thể, nội dung từ cuộn sách được phóng ra thành hình ảnh trong không gian trước mặt Giăng.

Dấu ấn thứ nhất được tháo ra, trình bày cho Giăng sự bắt đầu của Kỳ Đại Nạn. Trước hết là hình ảnh một người cưỡi một con ngựa trắng, tay cầm cung và được ban cho một cái mão. Sự xuất hiện của người ấy là để đi tới đâu thì chinh phục và cai trị tới đấy.

Người cưỡi ngựa trắng không phải là AntiChrist nhưng tiêu biểu cho chính quyền của AnChrist. Liền sau khi Hội Thánh được Chúa đem ra khỏi thế gian, tình hình kinh tế, chính trị, và quân sự của thế giới bị lâm vào cơn khủng hoảng chưa bao giờ có trong lịch sử loài người. Vì thế, các quốc gia phải ngồi lại với nhau và chấp nhận giải pháp hòa bình do AntiChrist đưa ra. Cây cung tiêu biểu cho sức mạnh quân sự, nhưng không có mũi tên, cho nên, chúng ta có thể hiểu là, AntiChrist không dùng chiến tranh để thu phục các quốc gia, mà dùng sức mạnh quân sự dưới quyền của hắn, để áp lực các quốc gia phải chấp nhận giải pháp chính trị do hắn đưa ra. Tức là chấp nhận sự thành lập một chính quyền toàn cầu, mà AntiChrist là tổng thống. Cái mão tiêu biểu cho quyền thống trị của AntiChrist.

Ngay sau khi Hội Thánh được cất ra khỏi thế gian và trước Kỳ Đại Nạn, thì AntiChrist sẽ cùng với mười nhà cầm quyền trên thế giới, được thế giới công nhận và trao cho quyền đứng đầu một chính phủ toàn cầu, trong cùng một ngày, một giờ (Khải Huyền 17:12) [1]. Ngày mà Antichrist đứng ra tái cam kết hiệp ước hòa bình với I-sơ-ra-ên và các quốc gia khác, là ngày mở đầu cho bảy năm đại nạn, còn gọi là Kỳ Đại Nạn.

Dựa trên Đa-ni-ên 9:27 mà chúng ta tin rằng, AntiChrist sẽ tái cam kết một hòa ước đã có trước đó, chứ không phải lập ra một hoà ước mới:

“Người sẽ tái xác nhận giao ước với nhiều người trong một tuần năm, và đến giữa tuần năm ấy, người sẽ khiến của lễ và của lễ chay dứt đi. Bởi cánh gớm ghiếc người sẽ làm cho hoang vu, cho đến kỳ sau rốt, là kỳ đã định.”

Có thể đó là hòa ước do Liên Hiệp Quốc thiết lập ngay sau “Cuộc ChiếnThi Thiên 83” [2], là cuộc chiến có thể xảy ra bất kỳ lúc nào ngay trong thời đại của chúng ta. Mỗi ngày, tin tức thời sự tại Trung Đông luôn luôn cho chúng ta thấy tình thế đã chín muồi cho lời tiên tri trong Thi Thiên 83 được ứng nghiệm.

Thời gian hoà bình, thịnh trị, do AntiChrist mang đến cho thế gian, có thể kéo dài trên dưới một năm. Trong suốt thời gian này, AntiChrist trở thành anh hùng của thế giới. Mặc dầu Trung Quốc và Nga-sô không thật lòng đầu phục AntiChrist, nhưng hai nước lớn này vẫn không tỏ ra chống nghịch. Họ yên lặng chờ đợi thời cơ.

3 Khi Ngài tháo dấu ấn thứ nhì, tôi nghe sinh vật thứ nhì nói: “Hãy đến và xem!”

4 Có một con ngựa khác, màu đỏ, đi ra. Kẻ cưỡi nó được ban cho quyền cất lấy sự hòa bình ra khỏi đất – để người ta giết lẫn nhau – và một thanh gươm lớn được ban cho người.

Dấu ấn thứ nhì được tháo ra, và Giăng được mời đến xem những gì sẽ xảy ra tiếp trong thế gian, sau khi AntiChrist thiết lập chính quyền toàn cầu, nắm quyền cai trị, và tái cam kết hòa ước với I-sơ-ra-ên và các quốc gia. Đó là lúc chính quyền toàn cầu AntiChrist bắt đầu ra lệnh cho mọi người trên thế gian phải tiếp nhận con dấu của AntiChrist. Những ai không tiếp nhận con dấu sẽ không được mua bán hoặc hưởng các phúc lợi từ chính quyền. Thậm chí, họ sẽ bị bắt và bỏ tù; những người theo AntiChrist có thể cướp bóc và giết chết những người không chấp nhận con dấu của AntiChrist, mà sẽ không bị pháp luật lên án. Đó cũng có thể là lúc Nga-sô và các đồng minh, bất ngờ tiến hành cuộc chiến tranh xâm lăng I-sơ-ra-ên, còn gọi là “Cuộc Chiến Ê-xê-chi-ên 38, 39” [3]. Mục đích của cuộc chiến là giúp Hồi Giáo trả thù I-sơ-ra-ên và chiếm lại các vùng đất của Hồi Giáo đã bị mất vào tay của I-sơ-ra-ên trong Cuộc Chiến Thi Thiên 83; đồng thời để Nga-sô chiếm lấy các tài nguyên về dầu hỏa, khí đốt và các nhà bác học thiên tài của I-sơ-ra-ên.

Bởi sự can thiệp của Thiên Chúa mà quân lực của Nga-sô và các đồng minh bị đại bại. Chẳng những vậy, Chúa còn giáng tai họa xuống trên các lãnh thổ của các quốc gia tham chiến, nào là động đất, nào là núi lửa, hủy diệt các thành phố lớn của nước Nga và các nước đồng minh của Nga. AntiChrist sẽ không thể làm gì để giữ lời hứa với I-sơ-ra-ên như đã cam kết trong hòa ước. Qua cuộc chiến tranh lớn này mà dân I-sơ-ra-ên nhìn biết Đức Chúa Trời đang bảo vệ họ.

Cuộc chiến theo Ê-xê-chi-ên 38, 39 từ khi khởi đầu cho đến khi kết thúc, có lẽ chỉ trong vòng vài ngày, đến vài tuần lễ. Ngay sau khi quân lực của liên minh Nga-sô và các nước Hồi Giáo đặt chân trên các núi của I-sơ-ra-ên, thì Thiên Chúa sẽ ra tay tiêu diệt họ. Tuy nhiên, sự giết hại những người không chấp nhận con dấu của AntiChrist sẽ kéo dài. Trong số những người không chấp nhận con dấu của AnChrist có những người tin nhận Chúa, sau khi Hội Thánh được Chúa cất ra khỏi thế gian. Con dân Chúa thì không nổi loạn, cướp của, giết người. Nhưng những người không đầu phục AntiChrist sẽ nổi loạn, cướp của, và giết người. Nói cách khác, sự loạn lạc, cướp giết sẽ xảy ra khắp nơi trên thế giới, mà quân lực của AntiChrist không thể chế ngự.

Người cưỡi ngựa đỏ không phải là viên tướng cầm đầu quân lực của liên minh Nga-sô và các nước Hồi Giáo, mà chỉ là hình ảnh tiêu biểu cho chiến tranh, loạn lạc, và hủy diệt.

5 Khi Ngài tháo dấu ấn thứ ba, tôi nghe sinh vật thứ ba nói: “Hãy đến và xem!” Tôi nhìn xem, và này, có một con ngựa đen. Kẻ cưỡi nó có một cây cân trong tay.

6 Tôi nghe có tiếng từ giữa bốn sinh vật nói: “Một lít lúa mì giá một đơ-ni-ê và ba lít lúa mạch giá một đơ-ni-ê. Đừng làm hại dầu và rượu.”

Tiếp theo một cuộc chiến tranh lớn và thiên tai nhiều nơi trên đất, loạn lạc khắp nơi, không có đủ người lo việc sản xuất thực phẩm, thì nạn đói đương nhiên xảy ra. Bình thường thì dầu và rượu là hai sản phẩm mắc tiền hơn lúa mì và lúa mạch. Nhưng khi thực phẩm trở nên khan hiếm, người ta không còn quan tâm đến dầu và rượu nữa, mà chỉ quan tâm đến những gì có thể cứu họ thoát khỏi sự chết đói. Vì thế, dầu và rượu không bị lên giá, trong khi lúa mì và lúa mạch lại lên giá rất nhanh và rất cao. Đơ-ni-ê là một đơn vị tiền thời của Giăng. Một đơ-ni-ê có giá trị bằng một ngày lương, tương đương 12 tiếng đồng hồ lao động (tham khảo Ma-thi-ơ 20:1-16). Hãy tưởng tượng ra cảnh, một người lao động vất vả suốt 12 tiếng đồng hồ, mà tiền công chỉ đủ mua một lít lúa mì, đủ cho người ấy ăn trong một ngày. Nếu có vợ con, anh ta phải mua lúa mạch, là loại lúa kém phẩm chất hơn lúa mì, để có đủ thức ăn cho gia đình của mình. Vì thế, hậu quả tất nhiên sẽ là một cuộc chết đói lớn toàn cầu.

7 Khi Ngài tháo dấu ấn thứ tư, tôi nghe tiếng bốn sinh vật cùng nói: “Hãy đến và xem!”

8 Tôi nhìn xem, và này, có một con ngựa màu xanh tái. Kẻ cưỡi nó tên là Sự Chết. Âm phủ theo sau người. Chúng được ban cho có quyền lực trên một phần tư đất để giết loài người bằng gươm, bằng đói kém, bằng sự chết và bằng dã thú trên đất.

Sự cướp giết vẫn tiếp diễn, nhưng bây giờ thêm sự chết vì đói, và chết vì bệnh, chết vì dã thú. Từ ngữ “giết loài người bằng sự chết” có thể hàm ý là sự chết vì bệnh. Ngoài ra, dã thú có thể tràn ra thành phố để giết người. Mệnh đề “Chúng được ban cho có quyền lực trên một phần tư đất” không có nghĩa là một phần tư mặt đất bị ảnh hưởng bởi sự chết và âm phủ, còn ba phần tư khác trên mặt đất vẫn bình an, mà là, một phần tư dân số địa cầu lúc bấy giờ sẽ bị chết. Con số đó sẽ lên đến gần hai tỷ người. Sự chết nói đến sự phân rẽ của xác thịt với linh hồn. Âm phủ nói đến sự phân rẽ của linh hồn với Thiên Chúa.

Người cưỡi ngựa đen tiêu biểu cho sự chết, cho quyền lực của sự tối tăm của tội lỗi.

9 Khi Ngài tháo dấu ấn thứ năm, tôi thấy dưới bàn thờ có linh hồn những kẻ đã bị giết vì Lời của Đức Chúa Trời và vì chứng cớ mà họ đã giữ lấy.

Dấu ấn thứ năm tiêu biểu cho sự kiện con dân Chúa trong Thời Đại Nạn sẽ bị tàn sát không thương tiếc bởi chính quyền AntiChrist. Thân xác của họ bị giết nhưng linh hồn của họ được an nghỉ dưới bàn thờ trên thiên đàng. Đây cũng là một chứng cớ cho chúng ta biết, sau khi Đức Chúa Jesus Christ hoàn thành công cuộc cứu rỗi nhân loại, thì những người chết trong Chúa sẽ được vào trong thiên đàng, chờ ngày thân thể xác thịt được sống lại.

Họ bị giết vì Lời của Đức Chúa Trời vừa có nghĩa là họ bị giết vì đức tin của họ đặt để trong Đức Chúa Jesus Christ, vì Đức Chúa Jesus Christ chính là “Lời của Đức Chúa Trời;” mà cũng vừa có nghĩa là họ sống đúng theo Lời của Đức Chúa Trời và rao giảng Lời của Đức Chúa Trời. Chứng cớ mà họ giữ lấy, tức là lời làm chứng của họ về quyền năng cứu rỗi và tái sinh của Thiên Chúa trong chính đời sống họ.

Chúng ta biết được các linh hồn tử Đạo ở dưới bàn thờ không phải là các thánh đồ tử Đạo trong mọi thời đại, mà chỉ là các thánh đồ tử Đạo dưới tay AntiChrist và dân nổi loạn trong Kỳ Đại Nạn. Bởi vì, thân thể xác thịt của tất cả các thánh đồ tử Đạo trước đó đã được sống lại trước Kỳ Đại Nạn, trong ngày Đức Chúa Jesus Christ giáng lâm giữa chốn không trung để đem Hội Thánh ra khỏi thế gian [3]. Số người tin Chúa bị AntiChrist giết trong Kỳ Đại Nạn sẽ rất nhiều. Linh hồn của họ đều ở dưới bàn thờ, điều đó cho chúng ta hiểu rằng, kích thước của bàn thờ rất là lớn. Độ lớn như thế nào thì chúng ta không thể hình dung. Nhưng bàn thờ ở trên thiên đàng chính là nơi Chiên Con đã dâng máu mình làm của lễ chuộc tội cho toàn thể nhân loại. Nên nhớ là Chiên Con dâng máu mình để chuộc tội cho toàn thể nhân loại, mặc dầu chỉ có một phần trong toàn thể nhân loại tin nhận sự chuộc tội của Chiên Con.

Chính vì Thiên Chúa muốn cho mọi người được cứu mà máu của Chiên Con đã được dùng làm của lễ chuộc tội cho toàn thể nhân loại. Chúng ta hãy cùng nhau đọc lại các câu Thánh Kinh sau đây:

“…Thiên Chúa là Đấng Giải Cứu chúng ta, Ngài muốn cho mọi người được cứu rỗi và hiểu biết lẽ thật” (I Ti-mô-thê 2:4).

“Thiên Chúa là Đấng Giải Cứu chúng ta” chính là Đức Chúa Jesus, vì danh xưng Jesus có nghĩa: “Đấng Tự Hữu Hằng Hữu là Đấng Giải Cứu!”

“Ấy chính Ngài làm của lễ chuộc tội lỗi chúng ta, không những vì tội lỗi chúng ta thôi đâu, mà cũng vì tội lỗi cả thế gian nữa” (I Giăng 2:2).

Từ ngữ “chúng ta” chỉ về những người đã tin nhận sự cứu rỗi của Chúa. Từ ngữ “cả thế gian” chỉ về những người chưa hoặc không tin nhận sự cứu rỗi của Chúa.

“Ngài đã vào nơi rất thánh một lần thì đủ hết, không dùng máu của dê đực và của bò con, nhưng dùng chính máu mình, mà được sự chuộc tội đời đời” (Hê-bơ-rơ 9:12).

“Tuy nhiên Đấng Christ chẳng phải vào nơi thánh bởi tay người làm ra, theo kiểu mẫu nơi thánh thật, mà là vào chính trong trời, để bây giờ vì chúng ta hiện ra trước mặt Đức Chúa Trời” (Hê-bơ-rơ 9:24).

Chính tại nơi bàn thờ trên trời mà Chiên Con của Đức Chúa Trời, là Đức Chúa Jesus Christ, đã dâng máu mình làm của lễ chuộc tội cho nhân loại. Trong thân vị loài người, trong địa vị thầy tế lễ thượng phẩm đời đời, Ngài đã dâng lên Ba Ngôi Thiên Chúa tế lễ chuộc tội cho loài người. Đức Chúa Cha, đại diện cho Ba Ngôi Thiên Chúa tiếp nhận sự dâng hiến ấy và tiếp nhận những ai tin nhận sự cứu rỗi vào Vương Quốc Trời, tái sinh thân thể xác thịt của họ. Đức Thánh Linh làm công cuộc tái sinh thân thể tinh thần của họ và ban cho họ năng lực của Thiên Chúa. Đức Chúa Jesus Christ trong thân vị Thiên Chúa, tái sinh linh hồn của họ, và ban quyền cho họ đồng trị với Ngài cơ nghiệp của Thiên Chúa.

Vì tất cả con dân Chúa là những người tin nhận Thiên Chúa, được cứu chuộc bởi máu của Chiên Con, nên chúng ta có thể tin rằng, hiện nay, linh hồn của các thánh đồ trước Thời Cựu Ước, trong Thời Cựu Ước, và trong Thời Hội Thánh đều trú ngụ dưới bàn thờ, trong thân thể tinh thần của họ, chờ ngày thân thể xác thịt được sống lại. Trong ngày Chúa trở lại đem Hội Thánh ra khỏi thế gian, thì chỉ có thân thể xác thịt của các thánh đồ trong Thời Hội Thánh được sống lại hoặc được biến hóa, vì họ thuộc về trái đầu mùa của muôn loài tạo vật.

“Ấy chính Ngài theo ý muốn mình, đã dùng lời chân thật sinh chúng ta, để cho chúng ta được nên như trái đầu mùa của những vật Ngài dựng nên” (Gia-cơ 1:18).

Các thánh đồ trước Thời Cựu Ước và trong Thời Cựu Ước, dù họ có đức tin nơi Thiên Chúa, nhưng họ không ở trong địa vị đặc biệt như các thánh đồ trong Thời Hội Thánh. Họ đều qua đời trước khi nhận lãnh điều Chúa đã hứa cho họ:

“Hết thảy những người đó dầu nhân đức tin đã được chứng tốt, nhưng chưa hề nhận điều đã được hứa cho mình” (Hê-bơ-rơ 11:39).

Nhưng chúng ta là Hội Thánh, thì lại nhận được điều đã hứa ngay trong cuộc đời này, khi còn ở trong thân thể xác thịt này. Đó là chúng ta được nhận lãnh Đức Thánh Linh, thân thể xác thịt của chúng ta trở thành đền thờ Thiên Chúa, và Thánh Linh của Thiên Chúa tuôn đổ trong chúng ta. Và một trong những đặc ân Chúa ban cho Hội Thánh, là Hội Thánh được thuộc về những người được sống lại trước trong các thánh đồ của Chúa:

“Như trong A-đam mọi người đều chết, thì cũng một lẽ ấy, trong Đấng Christ mọi người đều sẽ sống lại, nhưng mỗi người theo thứ tự riêng của mình: Đấng Christ là trái đầu mùa; rồi tới ngày Đấng Christ đến, những kẻ thuộc về Ngài sẽ sống lại” (I Cô-rinh-tô 15:22-23).

Chúng tôi tin rằng, thân thể xác thịt của các thánh đồ trước Thời Cựu Ước và trong Thời Cựu Ước sẽ được sống lại cùng lúc với thân thể xác thịt của các thánh đồ Thời Đại Nạn, vào cuối của bảy năm đại nạn, sau khi Đức Chúa Jesus Christ tiêu diệt mọi thế lực chống nghịch Thiên Chúa và giam Sa-tan vào vực sâu trong âm phủ.

10 Họ kêu lớn tiếng rằng: “Lạy Chúa, Đấng Thánh và Chân Thật! Ngài không phán xét và báo trả cư dân trên đất về máu của chúng tôi cho đến khi nào?”

Tiếng kêu của những linh hồn tử Đạo đang cư trú dưới bàn thờ của Chúa giúp cho chúng ta hiểu, họ bị bách hại và giết chết, không phải chỉ bởi chính quyền của AntiChrist, mà còn là bởi những kẻ nổi loạn không đầu phục AntiChrist nhưng cũng không đầu phục Chúa. Trong thế gian, từ khi sáng thế cho đến khi Sa-tan bị ném vào hỏa ngục, lúc nào cũng tồn tại ba thế lực: Thế lực của loài người. Thế lực của Sa-tan và các thiên sứ phạm tội. Thế lực của Thiên Chúa và các thiên sứ không phạm tội. Loài người có thể đầu phục Thiên Chúa hoặc đầu phục Sa-tan. Loài người cũng có thể chống nghịch Thiên Chúa lẫn chống nghịch Sa-tan, tự tôn mình làm Thiên Chúa của mình. Tuy nhiên, tất cả những ai không đầu phục Thiên Chúa, thì sớm hay muộn, cũng đều bị Sa-tan bắt phục; và lúc nào họ cũng bị Sa-tan lợi dụng để chống nghịch Thiên Chúa.

Chúa là Đấng Thánh, cho nên, Ngài sẽ không bao giờ chấp nhận tội lỗi. Chúa là Đấng chân thật, cho nên, Ngài sẽ làm thành mọi ý định và lời hứa của Ngài. Tiếng kêu của các thánh đồ tử Đạo hàm ý, họ muốn biết chính xác ngày giờ Chúa thi hành sự báo trả những kẻ đã bách hại họ, là dân cư trên đất. Chúng ta chú ý điều này: Từ ngữ “dân cư trên đất” bao gồm mọi chủng tộc, mọi ngôn ngữ, mọi quốc gia… Có nghĩa là, trong Thời Đại Nạn, những người tin nhận Chúa sẽ bị bách hại một cách khủng khiếp. Chính Đức Chúa Jesus Christ đã phán trước về sự bách hại ấy như sau:

“Bấy giờ, người ta sẽ nộp các ngươi trong sự hoạn nạn và giết đi; các ngươi sẽ bị mọi dân ghen ghét vì danh Ta. Khi ấy cũng có nhiều kẻ sẽ rơi vào chước cám dỗ, phản nghịch nhau, và ghen ghét nhau. Nhiều tiên tri giả sẽ nổi lên và dỗ dành lắm kẻ. Lại vì cớ tội ác sẽ thêm nhiều thì lòng yêu mến của phần nhiều người sẽ nguội lạnh. Nhưng kẻ nào bền chí cho đến cuối cùng, thì sẽ được cứu” (Ma-thi-ơ 24:9-13).

Lời kêu gọi báo thù của các thánh đồ tử Đạo cũng giúp cho chúng ta hiểu được lẽ thật này. Đó là: Không có bất cứ một tội lỗi nào mà không có hình phạt kèm theo. Sự Chúa tha tội cho những ai tin nhận Ngài là tha cho họ khỏi bị phán xét trong kỳ phán xét chung cuộc, không bị hư mất đời đời trong hỏa ngục, nhưng hậu quả của tội lỗi trên thân thể xác thịt, thì mỗi người đều phải gánh lấy. Ngoài ra, sau thời kỳ thương xót Chúa ban cho tội nhân mà tội nhân không ăn năn, thì thời kỳ hình phạt chắc chắn sẽ đến.

Trong Hội Thánh, thời kỳ thương xót dành cho người có tội, đối với sự phạm lỗi giữa người này với người kia, là sau ba lần khuyên bảo (Ma-thi-ơ 18:15-17); đối với kẻ phạm một trong Mười Điều Răn thì chỉ một lần kêu gọi ăn năn (I Cô-rinh-tô 5); đối với kẻ theo tà giáo, thì sau hai lần kêu gọi ăn năn (Tít 3:10-11). Nếu kẻ có tội không ăn năn, thì phải bị dứt thông công.

11 Mỗi người trong họ được ban cho áo dài trắng và có lời phán với họ rằng, hãy yên nghỉ thêm một thời gian ngắn cho đến khi những tôi tớ đồng công với họ cũng là anh em với họ sẽ bị giết như họ, được đủ số.

Khi chúng ta đọc đến Khải Huyền 19:8 thì chúng ta hiểu rằng “áo dài trắng” của mỗi thánh đồ chính là “những việc làm công bình của các thánh đồ.” Việc làm công bình của các thánh đồ trong Kỳ Đại Nạn là tất cả những gì họ làm trong danh Chúa, cho Chúa, vì Chúa, đến nỗi chính sự chịu khổ và chịu chết của họ cũng vậy. Mỗi một việc làm của họ đều là: “…giữ các điều răn của Đức Chúa Trời và giữ lòng tin Đức Chúa Jesus” (Khải Huyền 14:12).

Trên thế gian, lúc bấy giờ, những người tin Chúa trong Kỳ Đại Nạn vẫn tiếp tục bị bách hại và bị giết chết. Chúa có một con số nhất định cho người từ các dân tộc không phải là I-sơ-ra-ên nhập vào Hội Thánh (Rô-ma 11:25) rồi Chúa mới đem Hội Thánh ra khỏi thế gian. Chúa cũng có một con số nhất định cho những người chết vì Chúa trong Kỳ Đại Nạn. Khi số người tử Đạo trong Kỳ Đại Nạn được đủ, thì hình phạt sẽ lập tức giáng xuống trên cư dân trên đất.

12 Tôi nhìn xem khi Ngài tháo dấu ấn thứ sáu, và này, có một cơn động đất lớn, mặt trời trở nên đen như một túi lông và mặt trăng trở nên sậm như máu.

13 Các ngôi sao trên trời rơi xuống đất như cây sung chuyển mình, rụng trái non trong cơn gió lớn.

14 Bầu trời lui đi như một cuộn sách bị cuộn lại, mỗi một ngọn núi và hải đảo bị dời khỏi chỗ của chúng.

Dấu ấn thứ sáu tiêu biểu cho toàn bộ cơn thịnh nộ của Chiên Con sẽ giáng xuống toàn thể cư dân trên đất, ngoại trừ những ai thật lòng ăn năn tội, tin nhận sự cứu rỗi của Ngài. Chắc chắn, bằng một phép lạ, Chúa sẽ giữ gìn những ai thuộc về Ngài, như mấy ngàn năm trước Ngài đã gìn giữ dân I-sơ-ra-ên trong các cơn hình phạt xứ Ê-díp-tô.

Cơn động đất lớn đến nỗi từ khi có lịch sử loài người chưa bao giờ có cơn động đất lớn như vậy. Tất cả các thành của dân ngoại đều bị sụp đổ, thành Giê-ru-sa-lem bị chia làm ba. Mọi hải đảo và mọi núi đều bị dời chỗ. Mọi núi trở thành đồng bằng, mọi đảo bị chìm vào biển (Khải Huyền 16:19). Có thể, cơn động đất lớn ấy làm cho lửa từ lòng đất phun trào nhiều chỗ trên mặt đất, khói và đất bụi bị bắn tung vào khí quyển, làm che khuất mặt trời. Khi đêm đến, lúc khói bụi đã lắng đọng phần nào, thì phần bụi đỏ còn lại trong không gian khiến cho mặt trăng có sắc đỏ như máu. Cùng lúc ấy, có thể trái đất đi ngang một vùng đá trời trong không gian, và vô số đá trời, đủ mọi kích thước, rơi vào vòng khí quyển của địa cầu, cháy sáng, tạo ra hiện tượng mưa sao băng lớn và nhiều chưa từng có trong lịch sử.

Từ ngữ bầu trời lui đi có thể là hình ảnh của một cơn bảo từ trường lớn nhất trong lịch sử, phát ra từ mặt trời, đánh thẳng vào bề mặt của địa cầu trong suốt 24 tiếng đồng hồ, khiến cho cư dân khắp nơi trên thế giới đều nhìn thấy các đám mây bụi trên trời (ra từ cơn động đất và núi lửa) bị cuộn lại như sóng biển từ phương trời này đến phương trời kia.

Lời của Đức Chúa Jesus Christ tiên tri rằng, những hoạn nạn xảy ra trong Kỳ Đại Nạn đều là chưa từng có trong lịch sử và sẽ không bao giờ lập lại. Trong tiếng Việt, chúng ta chỉ có thể nói là: “vô cùng kinh khủng!”

15 Các vua trên đất, những vĩ nhân, những người giàu, những tư lệnh quân đội, những kẻ có quyền thế, mỗi một kẻ nô lệ, mỗi một người tự chủ, đều ẩn mình trong các hang hố và trong các vầng đá núi.

16 Họ nói với núi và đá rằng: “Hãy rơi xuống trên chúng ta mà giấu chúng ta khỏi mặt của Đấng ngự trên ngai và khỏi cơn giận của Chiên Con;

17 Vì ngày lớn của cơn thịnh nộ Ngài đã đến. Ai có thể đứng nổi?”

Các vua trên đất chỉ về các người cầm quyền của các quốc gia. Những vĩ nhân chỉ về những người danh tiếng trên thế giới. Những người giàu là những người thống trị nền kinh tế toàn cầu. Những tư lệnh quân đội là những người thống lĩnh quân đội các quốc gia. Những kẻ có quyền thế là các nhà chính trị. Cho đến người dân thường sống trong thân phận nô lệ hay tự chủ cũng đều tìm cách ẩn mình trong các hang hố và trong các vầng đá núi. Tuy nhiên, họ sẽ bị chôn vùi trong nơi trú ẩn của họ, vì mọi núi sẽ thành đất bằng, mọi hang hố sẽ bị cơn động đất lớn lấp lại.

Câu 16 ghi trước lời kêu van của họ với núi và đá. Trong ngày đại nạn đó, họ không ăn năn cầu khẩn Thiên Chúa nhưng lại kêu cầu cùng núi và đá, xin chúng chôn vùi họ, để họ không phải đối diện Đức Chúa Trời và cơn thịnh nộ của Chiên Con. Thiên Chúa sẽ làm thành ý muốn của họ.

Đến cuối cùng của bảy năm đại nạn, chỉ có những ai không đầu phục AntiChrist, nhưng tin nhận sự cứu rỗi của Chúa là còn sống. Tuy nhiên, trong số những người tin nhận Chúa và còn sống ấy, lại có những người không có lòng thương xót. Họ sẽ bị phán xét bởi Đức Chúa Jesus Christ và bị ném vào hỏa ngục, như Ma-thi-ơ 25:41-46 đã báo trước. Chính sự kiện ấy, khẳng định rằng, loài người được cứu bởi ân điển và đức tin, nhưng nếu những ai đức tin không thể hiện bằng hành động vâng phục, làm theo Lời Chúa, thì họ cũng bị hư mất đời đời trong hỏa ngục. Một người được cứu không bởi việc làm công đức, nhưng sau khi được cứu mà không sống theo Lời Chúa dạy, thì sẽ bị hình phạt hư mất đời đời trong hỏa ngục.

Chúng tôi mong rằng, cuốn sách Kỳ Tận Thế này sẽ giúp cho nhiều người Việt Nam hiện nay chưa chịu tin nhận sự cứu rỗi của Thiên Chúa, sẽ hiểu biết rõ ràng, cần phải làm gì trong Kỳ Đại Nạn, để nhận được sự cứu rỗi và sự sống đời đời.

Ghi Chú

[1] Xem chi tiết tại đây: http://kytanthe.net/?p=80http://kytanthe.net/?p=91

[2] Xem chi tiết tại đây: http://kytanthe.net/?p=88

[3] Xem chi tiết tại đây: http://kytanthe.net/?p=99http://kytanthe.net/?p=108

[4] Xem chi tiết tại đây: http://kytanthe.net/?p=83

Bấm vào nối mạng dưới đây để tải xuống pdf bài viết này:
https://www.opendrive.com/folders?MV84OTQ4MjcwX1F1aXU1

1. Bấm vào nối mạng dưới đây để nghe và tải xuống âm thanh mp3 bài giảng này:
https://od.lk/d/MV8xMTUyMDU4MDRf/11536_ChuGiaiKhaiHuyen_06_1-17.mp3

2. Bấm vào nối mạng dưới đây để nghe và tải xuống âm thanh mp3 bài giảng này:
https://soundcloud.com/huynh-christian-timothy/sets/115_kytanthe

Bấm vào nút “play” ► để nghe:

Bấm vào nút “play” ► để nghe:

 

 

Share This:

032 Chú Giải Sách Khải Huyền 5:1-14

3,868 views

Huỳnh Christian Timothy
Huỳnh Christian Priscilla (Mỹ Linh)

 

Vinh Quang của Thiên Đàng:
Chiên Con và Cuộn Sách
Bài Ca Tôn Vinh Chiên Con

 

1 Rồi, tôi thấy trong tay phải của Đấng đang ngự trên ngai một cuộn sách được viết cả trong lẫn ngoài và được niêm lại bằng bảy dấu ấn. Đọc Tiếp →

Share This:

031 Chú Giải Sách Khải Huyền 4:1-11

3,753 views

Huỳnh Christian Timothy
Huỳnh Christian Priscilla (Mỹ Linh)

Chương Hai: Đấng Christ và Thời Đại Nạn: từ đoạn 4:1 đến đoạn 18:24. Chương này nói về sự phán xét của Đức Chúa Trời đối với thế gian và dân tộc I-sơ-ra-ên trong khoảng thời gian bảy năm.

I. Vinh quang của thiên đàng (4:1-5:14)

1. Ngai của Đức Chúa Trời (4:1-11)

2. Chiên Con và cuộn sách (5:1-7)

3. Bài ca tôn vinh Chiên Con (5:8-14)

Vinh Quang của Thiên Đàng: Ngai của Đức Chúa Trời

1 Sau những sự này, tôi nhìn xem, và này, một cái cửa mở ra trên trời. Tiếng đầu tiên mà tôi nghe như một tiếng loa, phán với tôi rằng: “Hãy lên đây và Ta sẽ cho ngươi thấy những gì sẽ xảy ra sau những sự này.”

Đọc Tiếp →

Share This:

030 Chú Giải Sách Khải Huyền 3:14-22

4,359 views

Huỳnh Christian Timothy
Huỳnh Christian Priscilla (Mỹ Linh)

Lao-đi-xê: Hội Thánh Hâm Hẩm

14 “Hãy viết cho thiên sứ của Hội Thánh tại Lao-đi-xê: ‘Đây là những lời phán của Đấng A-men: Chứng Nhân Thành Tín và Chân Thật; Đấng Khởi Đầu Cuộc Sáng Tạo của Đức Chúa Trời:

15 Ta biết những việc làm ngươi. Ngươi không lạnh cũng không nóng. Ước gì các ngươi lạnh hoặc nóng!

16 Vì ngươi hâm hẩm, không lạnh cũng không nóng, Ta sẽ mửa ngươi ra khỏi miệng Ta.

Đọc Tiếp →

Share This:

029 Chú Giải Sách Khải Huyền 3:7-13

4,672 views

Huỳnh Christian Timothy
Huỳnh Christian Priscilla (Mỹ Linh)

Phi-la-đen-phi: Hội Thánh Trung Tín

7 “Hãy viết cho thiên sứ của Hội Thánh tại Phi-la-đen-phi: ‘Đây là những lời phán của Đấng Thánh; Đấng Chân Thật; Đấng giữ chìa khóa của Đa-vít: Đấng mở thì không ai có thể đóng, Đấng đóng thì không ai có thể mở:

8 Ta biết những việc làm ngươi. Kìa, Ta đã đặt trước ngươi một cửa đã mở mà không ai có thể đóng; vì ngươi có ít sức mà vẫn giữ Lời Ta và không chối danh Ta.

9 Này, Ta sẽ khiến chúng nó – những kẻ thuộc hội Sa-tan, xưng mình là người Do-thái mà không phải, chúng chỉ là những kẻ nói dối – đến phủ phục trước chân ngươi và biết rằng Ta yêu ngươi!

Đọc Tiếp →

Share This:

028 Chú Giải Sách Khải Huyền 3:1-6

3,933 views

Huỳnh Christian Timothy
Huỳnh Christian Priscilla (Mỹ Linh)

Sạt-đe: Hội Thánh Có Việc Làm Gần Chết

1 “Hãy viết cho thiên sứ của Hội Thánh tại Sạt-đe: ‘Đây là những lời phán của Đấng có Bảy Đấng Thần Linh của Đức Chúa Trời và bảy ngôi sao: Ta biết những việc làm ngươi. Ngươi mang tiếng là sống mà đang chết!

2 Hãy tỉnh thức và làm cho vững những sự còn lại là những sự sắp chết; vì Ta không thấy những việc làm ngươi là trọn vẹn trước Đức Chúa Trời Ta.

3 Vậy, hãy nhớ lại ngươi đã nhận, nghe và giữ Đạo như thế nào mà cải hối. Nếu các ngươi không tỉnh thức, Ta sẽ đến trên ngươi như kẻ trộm và ngươi không biết giờ nào Ta sẽ đến trên ngươi. Đọc Tiếp →

Share This:

027 Chú Giải Sách Khải Huyền 2:18-29

4,031 views

Huỳnh Christian Timothy
Huỳnh Christian Priscilla (Mỹ Linh)

Thi-a-ti-rơ: Hội Thánh Dung Túng Tà Giáo

18 “Hãy viết cho thiên sứ của Hội Thánh tại Thi-a-ti-rơ: ‘Này là những lời phán của Con Đức Chúa Trời; Đấng có đôi mắt như ngọn lửa và đôi chân như đồng sáng:

19 Ta biết những việc làm ngươi, lòng yêu thương, sự phục vụ, đức tin, sự nhẫn nại và những việc làm sau cùng của ngươi lớn hơn những việc làm trước.

20 Tuy nhiên, Ta có vài điều trách ngươi; vì ngươi để cho người đàn bà Giê-sa-bên, kẻ tự xưng mình là nữ tiên tri, được giảng dạy và quyến rũ các tôi tớ Ta phạm tà dâm cùng ăn thịt cúng thần tượng. Đọc Tiếp →

Share This: