059 Chú Giải Sách Khải Huyền 22:10-21

3,706 views

Huỳnh Christian Timothy
Huỳnh Christian Priscilla (Mỹ Linh)

Lời Cảnh Báo Cuối Cùng

 

10 Người lại nói với tôi: “Chớ niêm ấn những lời tiên tri trong sách này, vì thì giờ đã gần.

11 Sự gì không công bình vẫn không công bình. Sự gì ô uế vẫn ô uế. Sự gì công bình vẫn công bình. Sự gì thánh khiết vẫn thánh khiết.”

12 “– Này, Ta đến mau chóng với tiền công của Ta, để trao cho mỗi người tùy theo kết quả việc làm của người đó.

13 Ta là An-pha và Ô-mê-ga: Đấng Khởi Đầu và Đấng Kết Thúc, Đấng Trước Hết và Đấng Sau Cùng. –”

14 Phước cho những kẻ giữ các điều răn của Ngài, để họ được phép đến Cây Sự Sống và được qua các cổng, vào trong thành.

15 Bên ngoài thành là những chó, những thầy pháp, những đĩ đực, những kẻ giết người, những kẻ thờ thần tượng, cùng bất cứ những kẻ nào ưa thích và làm ra sự dối trá.

16 “Ta, Jesus, đã sai thiên sứ Ta để làm chứng cho các ngươi những sự này trong các Hội Thánh. Ta là chồi và hậu tự của Đa-vít, là Sao Mai sáng chói.”

17 Đấng Thần Linh và vợ mới cưới nói: “Hãy đến! – Người nào đã nghe, cũng hãy nói: ‘Hãy đến!’ – Ai khát hãy đến! Bất cứ ai muốn, hãy tự do nhận nước sự sống.”

18 Tôi làm chứng cho mọi người nghe những lời tiên tri trong sách này. Nếu ai thêm điều gì vào những lời này, Đức Chúa Trời sẽ thêm cho người ấy những tai họa được chép trong sách này.

19 Nếu ai lấy đi điều gì khỏi những lời của sách tiên tri này, Đức Chúa Trời sẽ lấy phần của người ấy khỏi Sách Sự Sống, khỏi thành thánh và khỏi những sự đã được chép trong sách này.

20 Đấng làm chứng cho những điều này phán: “Thật vậy! Ta sẽ đến mau chóng!” A-men! Thật vậy! Lạy Chúa Jesus, xin hãy đến!

21 Nguyện ân điển của Đức Chúa Jesus Christ chúng ta ở với hết thảy các thánh đồ. A-men!


10 Người lại nói với tôi: “Chớ niêm ấn những lời tiên tri trong sách này, vì thì giờ đã gần.

Niêm ấn” tức là đóng lại, không cho phép đọc. Lời của vị thiên sứ hàm ý: Giăng cần phải công bố nội dung của sách Khải Huyền.

Thì giờ đã gần” trước hết là đối với bảy Hội Thánh tại miền Tiểu Á được nhắc đến trong Khải Huyền đoạn 2 và đoạn 3. Kế tiếp là cho Hội Thánh chung của Chúa. Vì sự phán xét sẽ khởi từ nhà của Đức Chúa Trời:

Vì thời kỳ đã đến, là khi sự phán xét sẽ khởi từ nhà Đức Chúa Trời; hơn nữa, nếu khởi từ chúng ta, thì sự cuối cùng của những kẻ chẳng vâng theo Tin Lành Đức Chúa Trời sẽ ra thế nào” (I Phi-e-rơ 4:17)?

Chúng ta có thể tin rằng, sự phán xét bảy Hội Thánh tại vùng Tiểu Á, là bảy Hội Thánh có tên trong sách Khải Huyền, đã xảy ra và mở đầu cho sự phán xét trong Hội Thánh của Chúa suốt gần hai ngàn năm nay. Có những Hội Thánh thỏa hiệp với ngoại giáo, với văn hóa thế gian và có những Hội Thánh mang tà giáo vào trong Hội Thánh. Có những Hội Thánh được phục hồi và có những Hội Thánh bị Chúa mửa ra. Có những Hội Thánh chịu khổ vì danh Chúa cho đến chết và có những Hội Thánh dù năng lực vật chất ít oi nhưng đã tận tụy hầu việc Chúa bởi năng lực của Ngài. Đọc Tiếp →

Share This:

058 Chú Giải Sách Khải Huyền 22:1-9

2,589 views

Huỳnh Christian Timothy
Huỳnh Christian Priscilla (Mỹ Linh)

Sông Nước Sự Sống và Cây Sự Sống

 

1 Thiên sứ chỉ cho tôi sông tinh khiết của nước sự sống, trong như thủy tinh, từ nơi ngai của Đức Chúa Trời và Chiên Con chảy ra.

2 Ở giữa, đường phố của thành phía bên này và con sông phía bên kia, có Cây Sự Sống trổ mười hai loại trái, ra trái mỗi tháng. Những lá của cây được dùng trong sự phục vụ của các quốc gia.

3 Sẽ không còn nguyền rủa nữa. Ngai của Đức Chúa Trời và của Chiên Con sẽ ở trong thành; và các tôi tớ Ngài sẽ phục vụ Ngài.

4 Họ sẽ thấy mặt Ngài và tên Ngài sẽ ở trên trán họ.

5 Tại đó, sẽ không còn có ban đêm nữa. Họ sẽ không cần đèn, không cần ánh sáng của mặt trời, vì Chúa là Đức Chúa Trời chiếu sáng họ; và họ sẽ cai trị đời đời.

6 Thiên sứ phán với tôi rằng: “Những lời này là thành tín và chân thật. Chúa, là Đức Chúa Trời của các tiên tri thánh, đã sai thiên sứ Ngài tỏ ra cho các tôi tớ Ngài những sự sắp hoàn thành.”

7 “– Này, Ta đến cách mau chóng! Phước cho kẻ giữ những lời tiên tri trong sách này. –”

8 Tôi, Giăng, thấy những việc ấy và nghe. Khi tôi đã nghe và thấy xong, tôi phủ phục để thờ phượng trước chân của thiên sứ đã tỏ ra cho tôi những sự ấy.

9 Thì người nói với tôi: “Hãy coi chừng, đừng làm vậy; Vì ta là tôi tớ đồng công với ngươi và với anh em ngươi, là các tiên tri, cùng những kẻ giữ lời trong sách này. Hãy thờ phượng Đức Chúa Trời.

1 Thiên sứ chỉ cho tôi sông tinh khiết của nước sự sống, trong như thủy tinh, từ nơi ngai của Đức Chúa Trời và Chiên Con chảy ra.

Vẫn là vị thiên sứ đang chỉ cho Giăng thấy sự uy nghi, xinh đẹp của thành thánh Giê-ru-sa-lem, chỉ cho ông thấy Sông Nước Sự Sống chảy ra từ ngai của Đức Chúa Trời và Chiên Con.

Trước hết, chúng ta cần nhớ rằng, Chiên Con là danh từ được dùng để gọi con người xác thịt Jesus. Con người xác thịt ấy hoàn toàn là người như chúng ta. Bởi thánh ý của Đức Chúa Trời, bởi năng lực của Đức Thánh Linh, bởi sự tình nguyện của Ngôi Lời (Phi-líp 2:6-8), mà Ngôi Lời đã được trinh nữ Ma-ri sinh ra làm người để chịu chết vì sự phạm tội của toàn thể nhân loại. Chính vì mục đích của sự Ngôi Lời trở nên xác thịt, là để chịu chết chuộc tội cho nhân loại, mà danh xưng Chiên Con được dùng cho con người xác thịt Jesus.

Con người xác thịt ấy, được cùng mang danh “Đức Chúa Trời” với Đức Chúa Trời, vì Thiên Chúa trong thân vị Ngôi Lời, qua thân vị Chiên Con, cầm quyền tể trị. Con người xác thịt ấy, đồng ngồi trên ngai với Đức Chúa Trời, cai trị như Đức Chúa Trời cai trị, và được thờ phượng như Đức Chúa Trời được thờ phượng. Vì, bên trong con người xác thịt ấy, là Thiên Chúa Ngôi Lời.

Trong cõi đời đời, danh xưng Chiên Con vẫn tiếp tục được dùng để gọi thân thể xác thịt của Ngôi Lời, để loài người mãi mãi nhớ đến tình yêu và sự hy sinh của Ngôi Lời dành cho loài người.

Trong khi học về Khải Huyền 21:6 chúng ta đã nói đến Nguồn Nước Sống là Ngôi Lời, như Giăng 1:4 và 11:25 đã xác định. Ở đây, chúng ta gặp từ ngữ “Sông Nước Sống” và Thánh Kinh cho chúng ta biết, “Sông Nước Sống” là chỉ về Ngôi Ba Thiên Chúa: Đấng Thần Linh:

Kẻ nào tin Ta thì sông nước hằng sống sẽ chảy từ trong lòng mình, y như Thánh Kinh đã chép vậy. Ngài phán điều đó chỉ về Đấng Thần Linh mà người nào tin Ngài sẽ nhận lấy; bởi bấy giờ chưa có Thánh Linh, vì Đức Chúa Jesus chưa được vinh hiển.” (Giăng 7:38-39).

Ở đây chúng ta cần phân biệt các thuật ngữ được dùng trong Thánh Kinh, để có thể hiểu đúng điều Thánh Kinh mô tả.

  • Thánh linh của Đức Chúa Trời chính là sự sống của Thiên Chúa, được ban cho loài người qua thân vị Đấng Thần Linh, bởi sự chết chuộc tội của Ngôi Lời.
  • Đấng Thần Linh được tiêu biểu như dòng sông của sự sống.
  • Ngôi Lời được tiêu biểu như nguồn của sự sống, vì qua sự chết chuộc tội của Ngài mà loài người mới nhận lãnh được Đức Thánh Linh, là dòng sông của sự sống.
  • Cũng qua Khải Huyền 22:1 mà chúng ta thấy sự hiện diện của Ngôi Ba Thiên Chúa, tức Đấng Thần Linh, phát xuất từ ngai Thiên Chúa, qua hình ảnh của Sông Nước Sự Sống! Đấng Thần Linh là năng động và hình ảnh của một dòng sông nói lên tính năng động của Ngài. Chính Ngài cũng từng hiện ra trong hình dáng của một chim bồ câu, ngự trên thân thể Chiên Con, trong ngày Chiên Con chịu báp-tem vào trong chức vụ. Chim bồ câu tiêu biểu cho sự bình an và tin vui từ dữ kiện lịch sử trong Sáng Thế Ký 8:11.

2 Ở giữa, đường phố của thành phía bên này và con sông phía bên kia, có Cây Sự Sống trổ mười hai loại trái, ra trái mỗi tháng. Những lá của cây được dùng trong sự phục vụ của các quốc gia.

Trong phiên bản cũ của Thánh Kinh Việt Ngữ Bản Dịch Ngôi Lời, Khải Huyền 22:2 được dịch là: “Ở giữa đường và hai bên bờ sông đó có Cây Sự Sống trổ mười hai trái, ra trái mỗi tháng. Lá của cây dùng để chữa lành các quốc gia.” Dịch như vậy có nghĩa là: Ở giữa đường phố có Cây Sự Sống và hai bên bờ sông cũng có Cây Sự Sống. Tuy nhiên, danh từ “Cây Sự Sống” trong câu văn được dùng với số ít, tức là chỉ có một cây. Vì thế, câu văn trở thành tối nghĩa. Sau khi tham khảo sách giải kinh của John Gill: “Exposition of the Entire Bible;” chúng tôi đồng ý với cách dịch của ông, và sửa lại Khải Huyền 22:2 như trên. Xin ghi lại nguyên ngữ Hy-lạp của Khải Huyền 22:2 dưới đây để quý bạn đọc tham khảo và suy ngẫm:

εν (trong) G1722 PREP μεσω (chính giữa) G3319 A-DSN της (mạo từ xác định) G3588 T-GSF πλατειας (đường) G4113 N-GSF αυτης (của nó) G846 P-GSF και (và) G2532 CONJ του (mạo từ xác định) G3588 T-GSM ποταμου (sông)G4215 N-GSM εντευθεν (một bên) G1782 ADV και (và) G2532 CONJ εντευθεν (một bên) G1782 ADV ξυλον (cây) G3586 N-NSN ζωης (sự sống) G2222 N-GSF ποιουν (làm ra) G4160 V-PAP-NSN καρπους (những trái) G2590 N-APM δωδεκα (mười hai) G1427 A-NUI κατα (tùy theo) G2596 PREP μηνα (tháng) G3376 N-ASM ενα (một) G1520 A-ASM εκαστον (mỗi) G1538 A-ASM αποδιδουν (sinh ra) G591 V-PAP-NSN τον (mạo từ xác định) G3588 T-ASM καρπον (trái) G2590 N-ASM αυτου (của nó) G846 P-GSN και (và) G2532 CONJ τα (mạo từ xác định) G3588 T-NPN φυλλα (những lá) G5444 N-NPN του (mạo từ xác định) G3588 T-GSN ξυλου (của cây) G3586 N-GSN εις (vào trong) G1519 PREP θεραπειαν (sự chữa lành/sự phục vụ) G2322 N-ASF των (mạo từ xác định) G3588 T-GPN εθνων (của các quốc gia) G1484 N-GPN

Dịch diễn ý sẽ là: Chính giữa con đường của thành và con sông, tức là con đường một bên, con sông một bên, có Cây Sự Sống ra mười hai trái, mỗi tháng ra một trái. Những lá của cây được dùng trong sự phục vụ (hoặc chữa lành) của các quốc gia!

Cây Sự Sống trong thành thánh Giê-ru-sa-lem mới chắc chắc là một với Cây Sự Sống của vườn Ê-đen trong buổi đầu sáng thế.

Trước khi Thiên Chúa dựng nên loài người, Ngài đã định rằng, loài người sẽ được dựng nên giống như Ngài và sống đời đời trong tình yêu của Ngài. Tuy nhiên, Ngài không dùng quyền tể trị của Ngài để buộc loài người phải yêu Ngài và vâng phục Ngài, nhưng Ngài ban cho loài người quyền tự do lựa chọn. Bài học và cũng là thử thách đầu tiên Thiên Chúa ban cho loài người là: sử dụng quyền tự do để tin cậy Chúa, yêu kính Chúa, vâng phục Chúa hay là nghi ngờ Chúa, yêu bản thân hơn Chúa, và bội nghịch Chúa.

Vì thế, Cây Sự Sống cùng Cây Biết Điều Thiện và Điều Ác được Thiên Chúa dựng nên giữa vườn Ê-đen, là nơi cư ngụ của loài người. Sáng Thế Ký 2:9 và 15-17 chép rằng:

9 Thiên Chúa Tự Hữu Hằng Hữu khiến đất mọc lên các thứ cây đẹp mắt, và trái thì ăn ngon; giữa vườn lại có Cây Sự Sống cùng Cây Biết Điều Thiện và Điều Ác.

15 Thiên Chúa Tự Hữu Hằng Hữu đem người vào ở trong vườn Ê-đen để trồng và giữ vườn.

16 Rồi, Thiên Chúa Tự Hữu Hằng Hữu phán dạy rằng: Ngươi được tự do ăn từ mọi thứ cây trong vườn;

17 nhưng về Cây Biết Điều Thiện và Điều Ác thì chớ ăn đến; vì một mai ngươi ăn chắc sẽ chết.

Chúng ta nhận thấy hai điểm quan trọng sau đây:

  1. Loài người được dựng nên và được Thiên Chúa ban cho sự sống, nhưng sự sống đó là sự sống đến từ Thiên Chúa, có thể bị cắt đứt bởi sự chết. Cây Sự Sống đem lại cho loài người sự sống của Thiên Chúa, tức là sự đời đời ở trong hạnh phúc với Ngài. Thánh Kinh gọi sự sống đời đời là sự nhìn biết Thiên Chúa (Giăng 17:3). Vì thế, Cây Sự Sống có thể được gọi là Cây Biết Đấng Thiện. Hậu quả của sự ăn trái của Cây Biết Điều Thiện và Điều Ác là sự chết, vì thế, cây ấy có thể được gọi là Cây Sự Chết!
  2. Cây Sự Sống đối nghịch với Cây Sự Chết. Cây Biết Đấng Thiện đối nghịch với Cây Biết Điều Thiện và Điều Ác. Hành động ăn trái của cây Sự Sống tiêu biểu cho sự tự nguyện vâng lời Thiên Chúa, dẫn đến sự hiểu biết Ngài càng hơn, tin cậy Ngài càng hơn, yêu kính Ngài càng hơn, và mãi mãi được hạnh phúc trong tình yêu của Ngài. Hành động ăn trái của Cây Sự Chết tiêu biểu cho sự nghịch lời Thiên Chúa, dẫn đến sự thiếu sự thông biết về Ngài, nghi ngờ Ngài, xem thường Ngài, và mãi mãi bị phân rẽ khỏi Ngài trong đau khổ, tủi nhục.

Nếu loài người chọn ăn trái của Cây Sự Sống thì loài người cũng sẽ đương nhiên biết phân biệt sự thiện và sự ác mà không cần ăn trái của Cây Sự Chết. Bởi vì:

Sự kính sợ Đấng Tự Hữu Hằng Hữu là khởi đầu sự khôn ngoan; Bất cứ kẻ làm như vậy có trí hiểu. Sự tôn vinh Ngài còn đến đời đời” (Thi Thiên 111:10).

Sự kính sợ Đấng Tự Hữu Hằng Hữu là khởi đầu sự tri thức” (Châm Ngôn 1:7).

Ngụ ngôn dưới đây sẽ giúp cho chúng ta hiểu ý nghĩa của sự Thiên Chúa dùng Cây Sự Sống và Cây Sự Chết để thử thách loài người.

Có một người giàu có kia, một hôm, gọi đứa con trai duy nhất của mình đến và nói: Cha có việc phải vắng mặt một thời gian và cha giao cho con toàn quyền quản trị mọi sự. Đây là chiếc chìa khóa có thể mở được cửa của tất cả các căn phòng trong lâu đài. Con được phép mở cửa và sử dụng tất cả các phòng ngoại trừ phòng có cánh cửa màu đỏ, nếu con mở nó, thì con sẽ không còn là con của cha nữa. Riêng phòng có cánh cửa màu xanh, ở tầng trên cùng, là căn phòng quan trọng nhất cha dành cho con.

Sau khi người cha lên đường, người con vui mừng mở cửa những căn phòng trong các tầng lầu và tìm thấy đủ những sự giàu có, sang trọng, vui thú… Anh ta ngẫm nghĩ: Tại sao cha không cho phép mình mở căn phòng có cửa màu đỏ? Phải chăng, trong căn phòng đó có những sự vui thú mà cha muốn hưởng một mình? Người con bị giằng co giữa trí tò mò, lòng nghi ngờ cha, và lòng muốn vâng lời cha. Cuối cùng, trí tò mò đã thắng, người con rón rén, đi lên tầng lầu cuối cùng, là tầng chỉ có hai cánh cửa: một xanh, một đỏ. Anh run run đưa chìa khóa vào ổ khóa để mở cánh cửa màu đỏ, rồi đẩy cửa, bước vào.

Trước mặt người con là một bàn làm việc. Đàng sau bàn làm việc là một chiếc ghế. Ngồi trên chiếc ghế đó, là cha của anh đang nghiêm khắc nhìn anh. Trong đôi mắt và trên khuôn mặt ông lộ rõ nét thất vọng và nỗi đau đớn.

Người cha nói: Kể từ giờ phút này, con không còn là con của cha nữa, vì con đã không tin cậy cha, đã không yêu cha, đã không vâng lời cha.

Người cha đưa cho người con một phong thư, và nói tiếp: Nếu con mở cánh cửa màu xanh, thì con sẽ nhìn thấy trong căn phòng đó chỉ có một bàn làm việc, và trên bàn làm việc chỉ có một phong thư với lá thư có nội dung giống y như nội dung của lá thư trong phong thư này. Bây giờ, con hãy ra khỏi tòa lâu đài này.

Người con bàng hoàng, đưa tay run run nhận lấy phong thư từ tay cha, rồi thất thểu ra khỏi tòa lâu đài. Ra đến bên ngoài, anh dừng lại, mở phong thư ra. Trong đó, có một lá thư do chính cha anh viết: Cha chúc mừng con đã thắng được sự thử thách để bày tỏ lòng tin cậy, yêu kính, và vâng phục cha. Bây giờ, con hãy mở cánh cửa màu đỏ để gặp cha!

Nhiều người, khi đọc câu chuyện ghi lại sự sa ngã của loài người đã ngang nhiên lên án Thiên Chúa. Dưới đây là một vài câu lên án điển hình:

  1. “Thiên Chúa là Đấng biết hết mọi sự, cần gì phải thử thách loài người để biết loài người có vâng phục Ngài hay không?”

Vấn đề không phải là Thiên Chúa thử thách loài người mới biết loài người có vâng phục Ngài hay không, mà là, mọi thử thách Thiên Chúa mang đến cho một người là để loài người, các thiên sứ, và ma quỷ nhận biết người ấy tin cậy, yêu kính, và vâng phục Chúa đến mức độ nào. Chính sự thử thách kinh khủng Thiên Chúa cho phép xảy ra với Gióp, như đã ghi chép trong sách Gióp đoạn 1 và 2, mà bản thân Gióp, loài người, các thiên sứ, và ma quỷ mới được nghe lời tuyên xưng của Gióp: “Mặc dầu xảy đến cho ta điều gì… dẫu Chúa có giết ta, ta vẫn còn nhờ cậy nơi Ngài” (Gióp 13:13, 15).

  1. “Không cha mẹ nào lại đem để thuốc độc và thuốc bổ trong tủ thuốc, rồi dặn con là đừng uống thuốc độc, chỉ uống thuốc bổ mà thôi.”

Dĩ nhiên, cha mẹ sẽ không làm như vậy với các con trẻ thiếu hiểu biết, nhưng A-đam và Ê-va không phải là con trẻ thiếu hiểu biết. Họ là đôi vợ chồng trưởng thành, được Thiên Chúa ban cho quyền vị cai quản muôn loài vạn vật trên đất. Họ phải biết quyết định khôn ngoan trong mọi sự và phải chứng tỏ rằng họ hết lòng vâng phục Thiên Chúa.

  1. “Thiên Chúa đã biết trước loài người sẽ không vâng lời, mà sao Thiên Chúa vẫn để cho Cây Sự Chết ở trong vườn?”

Thiên Chúa biết trước loài người sẽ không vâng lời, nhưng Thiên Chúa dựng nên loài người có ý chí tự do như Ngài. Vì thế, sự thử thách phải có để loài người thể hiện ý chí tự do chọn tin cậy Chúa, yêu kính Chúa, và vâng phục Chúa.

Thiên Chúa biết trước loài người sẽ phạm tội nhưng Thiên Chúa cũng biết trước rằng, khi được ban cho cơ hội ăn năn tội, thì sẽ có một số người tiếp nhận cơ hội ấy và sẽ tự nguyện tin cậy Ngài, yêu kính Ngài, và vâng phục Ngài. Vì thế, chương trình đời đời của Thiên Chúa vẫn được hoàn tất đúng theo thánh ý của Ngài.

Theo Thánh Kinh, Cây Sự Sống vẫn còn ở trong vườn Ê-đen một thời gian, và Thiên Chúa sai các Chê-ru-bim, là một loài thần linh phục vụ Ngài, canh giữ con đường dẫn đến cây ấy. Thánh Kinh không cho chúng ta biết khi nào thì Cây Sự Sống không còn ở trên đất.

Trong trời mới đất mới, Cây Sự Sống sẽ xuất hiện trong thành thánh Giê-ru-sa-lem mới trên đất. Tất cả công dân trong Vương Quốc của Đức Chúa Trời đều được hưởng sự sống đời đời qua hình thức ăn trái của Cây Sự Sống.

Sự sống đời đời trước hết là sự tri thức về Thiên Chúa. Vì Thiên Chúa là Đấng Đời Đời nên sự tri thức về Thiên Chúa của loài người sẽ cứ gia tăng mãi mãi; và được biểu tượng bằng sự ăn trái của Cây Sự Sống. Kế tiếp, sự sống đời đời tức là sự được mãi mãi ở trong tình yêu của Thiên Chúa, là tâm thần luôn thông công với Thiên Chúa. Sau cùng, sự sống đời đời là nói đến thân thể vật chất của loài người sẽ mãi mãi vinh quang và kết hiệp với tâm thần, linh hồn.

Cây Sự Sống trong thành thánh Giê-ru-sa-lem mới có thể còn cao hơn chiều cao 2,220 km của thành, và tàn lá sum xuê của nó có thể toả ra bao phủ khắp khuôn viên rộng gần năm triệu km2 của thành (2,220 km X 2,220 km = 4,928,400 km2). Cứ mỗi tháng Cây Sự Sống ra một trái, một năm thì ra 12 loại trái khác nhau; và muôn dân được hưởng các trái ấy. Có thể là trong dịp lễ hội ngày trăng mới mỗi tháng. Hương vị của trái ấy có thể khác nhau tùy theo tháng, và cũng có thể tùy theo năm. Trái cũng không cần phải quá lớn, vì Thiên Chúa có thể khiến cho cây chỉ có một trái nhưng ăn hoài không hết.

Sự bài tiết trong cõi trời mới đất mới sau khi ăn uống cũng sẽ khác hẵn với sự bài tiết trong trời cũ đất cũ. Có thể, không cần có nhà vệ sinh, mà là, sự bài tiết có thể thoát ra ngoài thân thể chúng ta qua hình thức các chất hơi có hương thơm như các loài hoa.

Những lá của cây được dùng trong sự phục vụ của các quốc gia:” Trước hết, chúng ta cần biết là từ ngữ “therapeia” G2322 /thê-ra-bai-a/ được dùng trong câu này có thể dịch là “phục vụ” hoặc “chữa lành.” Trong phiên bản cũ của Thánh Kinh Việt Ngữ Bản Dịch Ngôi Lời, chúng tôi đã dịch là “chữa lành;” nhưng trong phiên bản mới, chúng tôi sửa lại là “phục vụ,” vì thấy hợp lý hơn. Trong cõi trời mới đất mới tất cả những sự cũ đều qua đi, cho nên, không còn bệnh tật thuộc linh hay thuộc thể, không cần có sự chữa lành.

Phải chăng, sự phục vụ của các quốc gia được nói đến ở đây là sự dân chúng của các quốc gia sẽ cầm những nhánh lá của Cây Sự Sống trong tay, để tung hô Thiên Chúa trong các ngày lễ hội Sa-bát và trăng mới? Chúng ta không biết chắc. Chúng ta hãy chờ đến ngày chúng ta ở trong cõi trời mới đất mới để biết những lá của cây sự sống được dùng để làm gì.

Xin nghe thêm ba bài giảng về Cây Sự Sống và Cây Biết Điều Thiện Điều Ác [1].

3 Sẽ không còn nguyền rủa nữa. Ngai của Đức Chúa Trời và của Chiên Con sẽ ở trong thành và các tôi tớ Ngài sẽ phục vụ Ngài.

4 Họ sẽ thấy mặt Ngài và tên Ngài sẽ ở trên trán họ.

Từ ngữ “nguyền rủa” bao gồm: sự đáng gớm ghiếc, sự đáng bị phỉ nhổ, sự đáng ghét. Trong Vương Quốc Đời Đời sẽ không còn những sự ấy nữa, vì chúng đã bị giam lại trong hỏa ngục.

Một lần nữa, lời khẳng định về ngai của Đức Chúa Trời và của Chiên Con sẽ ở trong thành thánh Giê-ru-sa-lem mới. Đức Chúa Trời là Thiên Chúa trên cả muôn loài, Chiên Con là Thiên Chúa trong thể xác loài người, đồng ngự trên cùng một ngai. Chúng ta chú ý là danh từ ngai luôn luôn được dùng với số ít. Sẽ có người hỏi rằng, Thiên Chúa Ngôi Đức Thánh Linh ngự ở đâu? Ngài ngự giữa Đức Chúa Trời và Chiên Con qua hình thức Sông Sự Sống, và Ngài ngự trong thân thể của con dân Thiên Chúa.

Các tôi tớ Ngài sẽ phục vụ Ngài:” Thứ nhất là nói đến Hội Thánh trong chức vụ những thầy tế lễ của Đức Chúa Trời và trong chức vụ những vua đồng trị với Đức Chúa Jesus Christ:

Nhưng anh em là dòng giống được lựa chọn, là chức thầy tế lễ nhà vua, là dân thánh là dân thuộc về Ngài, để cho anh em rao giảng nhân đức của Đấng đã gọi anh em ra khỏi nơi tối tăm, đến nơi sáng láng lạ lùng của Ngài” (I Phi-e-rơ 2:9).

Đấng yêu thương chúng ta: đã rửa sạch tội lỗi chúng ta trong máu Ngài, đã lập chúng ta làm những vua và những thầy tế lễ cho Đức Chúa Trời Ngài và Cha Ngài – Nguyện sự vinh quang và quyền thế thuộc về Ngài cho đến đời đời. A-men” (Khải Huyền 1:6)!

Thứ nhì: tất cả muôn dân trên đất cũng sẽ là tôi tớ hầu việc Thiên Chúa, vì họ quản trị địa cầu, và mỗi ngày Sa-bát, mỗi ngày trăng mới họ sẽ vào thành thánh, ra mắt Thiên Chúa và thờ phượng Thiên Chúa.

Danh của Thiên Chúa sẽ ở trên trán của mỗi người và mỗi người sẽ được mặt đối mặt với Đức Cha, Đức Con, và Đức Thánh Linh.

Chúng ta để ý thấy danh xưng Đức Chúa Trời và danh xưng Chiên Con cùng được nói đến nhưng bốn lần chữ “Ngài” được dùng trong Khải Huyền 22:3 và 4 đều là hình thức số ít. Vì thế, chữ “Ngài” đó là đại danh từ chỉ chung về Ba Ngôi Thiên Chúa.

5 Tại đó, sẽ không còn có ban đêm nữa. Họ sẽ không cần đèn, không cần ánh sáng của mặt trời, vì Chúa là Đức Chúa Trời chiếu sáng họ và họ sẽ cai trị đời đời.

Một lần nữa, sự kiện tại thành thánh Giê-ru-sa-lem mới sẽ không có ban đêm được nhắc đến. Vì sự vinh quang tuyệt đối của Đức Chúa Trời sẽ chiếu sáng ngày đêm cho thành. Hội Thánh sẽ từ nơi thành thánh, cùng với Chiên Con cai trị đời đời cơ nghiệp của Đức Chúa Trời.

6 Thiên sứ phán với tôi rằng: “Những lời này là thành tín và chân thật. Chúa, là Đức Chúa Trời của các tiên tri thánh, đã sai thiên sứ Ngài tỏ ra cho các tôi tớ Ngài những sự sắp hoàn thành.”

Những lời này” tức là tất cả những gì Giăng được nghe. Thành tín là sẽ ứng nghiệm hoàn toàn. Chân thật là hoàn toàn đúng với thánh ý Thiên Chúa.

Chúa là Đức Chúa Trời của các tiên tri thánh:” Danh từ Chúa ở đây được dùng cho Chiên Con, tức Đức Chúa Jesus Christ. Chúng ta đã biết, chính Đức Chúa Trời đã ban cho Đức Chúa Jesus Christ danh xưng của Đức Chúa Trời:

Con không ở thế gian nữa, nhưng họ còn ở thế gian, và Con về cùng Cha. Lạy Cha thánh, xin gìn giữ họ trong danh Cha, là danh Cha đã ban cho Con, để họ cũng hiệp làm một như chúng ta vậy. Đang khi Con còn ở với họ, Con gìn giữ họ trong danh Cha, là danh Cha đã ban cho Con. Con đã gìn giữ họ, trừ đứa con của sự hư mất ra, thì trong đám họ không một người nào bị thất lạc, để cho lời Thánh Kinh được ứng nghiệm” (Giăng 17:11-12).

Và chính Đức Chúa Trời đã gọi Đức Chúa Jesus Christ là Đức Chúa Trời:

Nhưng nói về Con thì lại phán rằng: Hỡi Đức Chúa Trời, ngôi Ngài còn đến đời đời, cây gậy công chính là cây gậy của vương quốc Ngài. Ngài ưa điều công bình, ghét điều gian ác; Cho nên, hỡi Đức Chúa Trời, Đức Chúa Trời của Ngài lấy dầu vui mừng xức cho, khiến Ngài trội hơn kẻ đồng loại mình” (Hê-bơ-rơ 1:8-9).

Danh xưng Đức Chúa Trời được dùng cho Đức Chúa Jesus Christ để nói lên quyền tể trị tuyệt đối của Đức Chúa Trời đã được trao cho con người xác thịt Jesus, để chính con người xác thịt ấy cai trị như Đức Chúa Trời cai trị, phán xét như Đức Chúa Trời phán xét. Con người xác thịt ấy cũng là Đấng Chủ Tể của các tiên tri thánh, và chính con người xác thịt ấy đã sai các thiên sứ tỏ ra cho các tôi tớ Ngài những sự sắp hoàn thành. Mà Sứ Đồ Giăng đã được chọn làm người ghi chép lại.

7 “– Này, Ta đến cách mau chóng! Phước cho kẻ giữ những lời tiên tri trong sách này. –”

Đó là lời phán của con người xác thịt Đức Chúa Jesus Christ trong thẩm quyền và trong danh của Đức Chúa Trời. Ngài sẽ đến cách mau chóng với Hội Thánh của Ngài. Ngài cũng sẽ đến cách mau chóng với con dân Chúa của Thời Đại Nạn. “Đến cách mau chóng” là đến một cách bất ngờ. Tiến trình của sự Chúa đến chỉ trong nháy mắt.

Những ai giữ những lời tiên tri trong sách Khải Huyền sẽ được phước. Đối với Hội Thánh là nghe và làm theo những gì được chép trong sách Khải Huyền trong đoạn 2 và đoạn 3, là những lời phán dành riêng cho Hội Thánh:

  • Hãy nhớ lại đã sa sút từ đâu mà ăn năn và làm lại những công việc lúc ban đầu.
  • Chớ ngại chịu khổ vì danh Chúa! Mà hãy trung tín cho đến chết!
  • Hãy vững lòng tôn cao danh Chúa, không chối bỏ đức tin nơi Chúa.
  • Hãy siêng năng hầu việc Chúa càng hơn trong những ngày sau rốt; đừng dung túng tà giáo.
  • Hãy tỉnh thức và làm sống lại những việc đã sắp chết! Mà hầu việc Chúa cách trọn vẹn.
  • Hãy tiếp tục nhẫn nại giữ lấy lời Chúa và những điều đã được Chúa ban.
  • Hãy sốt sắng ăn năn, từ bỏ những sự thuộc về thế gian mà tìm kiếm sự giàu có và khôn ngoan thật trong Chúa.

Đối với những người sống trong Thời Đại Nạn là nghe và làm theo toàn bộ những sự dạy dỗ trong sách Khải Huyền.

8 Tôi, Giăng, thấy những việc ấy và nghe. Khi tôi đã nghe và thấy xong, tôi phủ phục để thờ phượng trước chân của thiên sứ đã tỏ ra cho tôi những sự ấy.

9 Thì người nói với tôi: “Hãy coi chừng, đừng làm vậy; Vì ta là tôi tớ đồng công với ngươi và với anh em ngươi, là các tiên tri, cùng những kẻ giữ lời trong sách này. Hãy thờ phượng Đức Chúa Trời.

Một lần nữa, Giăng long trọng tuyên bố chính ông đích thân thấy và nghe những gì mà Đức Chúa Jesus Christ đã sai các thiên sứ của Ngài tỏ ra cho ông trong khải tượng. Thế rồi, choáng ngộp trước sự vĩ đại, lạ lùng, uy nghiêm của khải tượng, ông lại hạ mình xuống để thờ phượng Chúa qua sứ giả của Ngài, là vị thiên sứ đang đứng trước ông. Trước đó, ông cũng đã hạ mình xuống để thờ phượng Thiên Chúa qua vị thiên sứ này, khi ông nhìn thấy khải tượng về Lễ Cưới Chiên Con (Khải Huyền 19:10).

So sánh hai trường hợp, thì chúng ta thấy dường như Giăng bị xúc động mạnh, muốn hạ mình thờ phượng Thiên Chúa mỗi khi ông nghe thiên sứ nói rằng, những lời ông nghe, là những lời chân thật của Đức Chúa Trời!

Lời cam kết đó của thiên sứ làm cho Giăng cảm động và biết ơn Đức Chúa Trời, là Đấng sẽ làm thành những điều tốt lành mà Ngài đã phán hứa. Mặc dù chúng ta biết là Giăng muốn tỏ lòng thờ phượng Đức Chúa Trời; nhưng sự kiện ông hạ mình trước thiên sứ không được thiên sứ chấp nhận.

Trái ngược với vị thiên sứ có vinh quang rực rỡ cả đất ấy, ngày nay, nhiều người tự xưng là người chăn dắt bầy chiên của Chúa trong các giáo hội, bản thân đang sống nghịch lại các điều răn của Chúa, đã tự xưng bằng nhiều danh hiệu phạm thượng: Từ danh xưng Đức Thánh Cha, đến danh xưng cha, và danh xưng mục sư, nghĩa là “thầy chăn,” cho đến danh xưng reverend (nghĩa là “đáng tôn kính.”) Họ muốn con dân Chúa phải trọng vọng họ như là một giai cấp tối cao trong tổ chức giáo hội của họ. Con dân Chúa cần thức tỉnh và bước ra khỏi những Ba-by-lôn thuộc linh ấy, đừng quỵ lụy trước những con sói đội lốt chiên, đừng cung phụng tiền bạc, tài sản vật chất cho chúng trong khi chúng ngạo mạn xưng mình là cha là thầy của con dân Chúa!

Ghi Chú:

[1] http://www.timhieutinlanh.net/?p=377 hoặc các bài 10107, 10108, và 10109 tại đây: https://soundcloud.com/huynh-christian-timothy/sets/101_toiloiductinsucaunguyen

Bấm vào nối mạng dưới đây để tải xuống pdf bài viết này:
https://www.opendrive.com/folders?MV84OTQ4MjcwX1F1aXU1

1. Bấm vào nối mạng dưới đây để nghe và tải xuống âm thanh mp3 bài giảng này:
https://od.lk/d/MV8xMTUyMDY0MDNf/11561_ChuGiaiKhaiHuyen_22_1-9.mp3

2. Bấm vào nối mạng dưới đây để nghe và tải xuống âm thanh mp3 bài giảng này:
https://soundcloud.com/huynh-christian-timothy/sets/115_kytanthe

Bấm vào nút “play” ► để nghe:

Bấm vào nút “play” ► để nghe:

 

Share This:

057 Chú Giải Sách Khải Huyền 21:12-27

2,593 views

Huỳnh Christian Timothy
Huỳnh Christian Priscilla (Mỹ Linh)

Thành Thánh Giê-ru-sa-lem Mới

Đọc Tiếp →

Share This:

056 Chú Giải Sách Khải Huyền 21:1-11

2,748 views

Huỳnh Christian Timothy
Huỳnh Christian Priscilla (Mỹ Linh)

Trời Mới Đất Mới

Đọc Tiếp →

Share This:

055 Chú Giải Sách Khải Huyền 20:11-15

2,708 views

Huỳnh Christian Timothy
Huỳnh Christian Priscilla (Mỹ Linh)

Sự Phán Xét Chung Cuộc

 

11 Rồi, tôi thấy một ngai trắng, lớn và Đấng ngự trên ngai. Đất và trời trốn khỏi mặt Ngài, chẳng còn thấy chỗ của chúng nữa.

12 Tôi thấy những kẻ chết, nhỏ lẫn lớn, đứng trước Đức Chúa Trời. Có những sách mở ra. Lại có một sách khác là Sách Sự Sống được mở ra. Những kẻ chết bị phán xét tùy theo những việc họ đã làm và đã được ghi lại trong những sách ấy.

13 Biển đã giao lại những kẻ chết trong nó. Sự chết và âm phủ cũng đã giao lại những kẻ chết trong chúng. Mỗi người bị phán xét tùy theo những việc họ đã làm.

14 Sự chết và âm phủ bị ném vào hồ lửa. Hồ lửa là sự chết thứ nhì.

15 Bất cứ kẻ nào không tìm thấy được chép trong Sách Sự Sống thì bị ném vào hồ lửa.

Năm câu cuối cùng trong Khải Huyền 20 nói lên một lẽ thật đáng sợ mà mỗi một người cần để dành thời gian, để suy ngẫm ý nghĩa trọng đại của lẽ thật ấy. Đó là: Tất cả những ai không ở trong sự cứu rỗi của Đức Chúa Trời thì sẽ bị phán xét về mỗi một tội lỗi, tức mỗi một điều nghịch lại luật pháp của Thiên Chúa, mà họ đã làm ra trong suốt thời gian sống trong thân thể xác thịt.

Mỗi tội lỗi sẽ bị hình phạt một cách xứng đáng, tùy theo sự kết quả của tội ấy. Sẽ có người nhiều tội, người ít tội, nhưng không có ai mà không phạm tội.

Bên cạnh hình phạt dành cho mỗi tội thì có một hình phạt chung. Đó là: mỗi một người có tội, dù chỉ phạm mỗi một tội là không thờ phượng Thiên Chúa, thì phải bị đời đời xa cách Thiên Chúa. Trước sự phán xét của Thiên Chúa sẽ không có một người nào có thể bào chữa. Lời Chúa trong Rô-ma 1:18-32 đã nói rất rõ, không một người nào mà trong lòng của họ không có sự hiểu biết về Ngài. Không một dân tộc nào mà không có một danh từ riêng để gọi một Đấng Cao Siêu Tuyệt Đối và nhận biết Ngài là Đấng thưởng thiện phạt ác.

18 Nhưng cơn giận của Thiên Chúa từ trời tỏ ra nghịch cùng mọi sự không tin kính và không công bình của loài người, của những kẻ dùng sự không công bình mà cầm giữ lẽ thật.

19 Bởi vì sự hiểu biết về Đức Chúa Trời được chiếu ra trong họ. Vì Đức Chúa Trời đã tỏ ra cho họ

20 những sự không thấy được của Ngài, từ sự sáng tạo thế gian là những vật thọ tạo được nhận biết, mà thấy rõ ràng cả năng lực và thần tính đời đời của Ngài; cho nên, họ không thể chữa mình.

21 Bởi vì họ được hiểu biết Đức Chúa Trời, mà họ không tôn vinh Ngài như Thiên Chúa. Họ cũng không tạ ơn Ngài. Nhưng họ ngu dại trong những ý tưởng của họ, và lòng ngu dốt của họ thì tối tăm.

22 Họ tự xưng là khôn ngoan, họ trở nên ngu dại.

23 Họ đã đổi sự vinh quang không hư mất của Đức Chúa Trời cho hình tượng hay hư nát được làm giống như hình ảnh của loài người, của các loài chim, của các loài thú, và của các loài côn trùng.

24 Vậy nên, Đức Chúa Trời đã bỏ mặc họ cho những sự ô uế theo lòng ham muốn của họ, mà họ tự làm nhục thân thể lẫn nhau,

25 Họ đã đổi sự chân thật của Đức Chúa Trời cho sự dối trá. Họ đã thờ phượng và hầu việc loài tạo vật thế cho Đấng Tạo Hóa, là Đấng đáng tôn vinh đời đời! A-men.

26 Vì vậy mà Đức Chúa Trời đã bỏ mặc họ cho những khát vọng của sự xấu hổ. Những phụ nữ của họ đã đổi sự quan hệ tính dục tự nhiên cho sự nghịch với tự nhiên.

27 Những người đàn ông cũng vậy, họ đã bỏ cách tự nhiên quan hệ tính dục của người đàn bà mà un đốt khát vọng của họ với lẫn nhau. Những người đàn ông với những người đàn ông, họ làm ra sự xấu hổ. Họ nhận lãnh trong chính họ sự báo ứng xứng đáng với lầm lỗi của họ.

28 Vì họ chẳng thử nghiệm để nắm giữ Đức Chúa Trời trong tri thức nên Đức Chúa Trời bỏ mặc họ cho tâm trí trụy lạc để làm ra những sự không xứng đáng.

29 Họ đầy dẫy mọi sự không công bình: tà dâm, độc ác, tham lam, hung dữ; chan chứa sự ganh tỵ, tội giết người, cãi lẫy, lường gạt, thói tật xấu; là những kẻ gièm chê,

30 hay nói xấu, thù ghét Thiên Chúa; là những kẻ xấc xược, kiêu ngạo; là những kẻ khoe khoang; là những kẻ phát minh ra những sự dữ: những sự không vâng lời cha mẹ,

31 thiếu hiểu biết, phạm giao ước, không có tình nghĩa tự nhiên, không đáng tin, không có lòng thương xót.

32 Họ là những kẻ biết rõ sự phán quyết của Đức Chúa Trời rằng, những kẻ làm ra các sự ấy là đáng chết; thế mà, chẳng những họ tự làm, họ còn vui thú với những kẻ làm các sự ấy.

Một khi đã bị xa cách Thiên Chúa thì không còn cơ hội để kêu cầu Ngài, để nhận sự thương xót và cứu rỗi của Ngài. Thánh Kinh chép:

Họ sẽ bị hình phạt hư mất đời đời, xa cách mặt Chúa và sự vinh quang của sức mạnh Ngài” (II Tê-sa-lô-ni-ca 1:9).

Họ:” là nhân xưng đại danh từ gọi chung tất cả những người không thờ phượng Thiên Chúa, không ăn năn tội và tin nhận sự chết chuộc tội của Đức Chúa Jesus Christ, như đã giải thích trong II Tê-sa-lô-ni-ca 1:8 “…những kẻ chẳng hề nhận biết Thiên Chúa, và không vâng phục Tin Lành của Đức Chúa Jesus Christ chúng ta.”

Hình phạt:” là hậu quả đương nhiên của sự vi phạm luật pháp của Thiên Chúa.

Hư mất:” là hình thức của hình phạt. Từ ngữ “hư mất” trong nguyên ngữ Hy-lạp của Thánh Kinh là “olethros” /ô-lê-rót/ [1], có nghĩa là: bị bỏ hoang trong tình trạng đổ nát; bị phá hủy; bị chết. Cả ba ý nghĩa này đều thích hợp để nói lên tình trạng của những người nhận lãnh hình phạt chung cuộc từ Thiên Chúa:

  • Họ bị Thiên Chúa bỏ mặc trong tình trạng đổ nát. Không bao giờ có cơ hội được Thiên Chúa phục hồi.
  • Họ bị ở trong tình trạng đổ nát vì họ bị lửa của hỏa ngục tàn phá.
  • Họ bị chết sự chết thứ hai, tức là bị phân rẽ khỏi Thiên Chúa.

Sự chết trong Thánh Kinh không bao giờ mang ý nghĩa trở thành hư không, không còn thực hữu. Sự chết trong Thánh Kinh chỉ có ý nghĩa là bị phân rẽ. Sự chết thứ nhất là linh hồn bị phân rẽ khỏi thể xác (thân thể vật chất – flesh) và thể thần (thân thể thiêng liêng – spirit). Đối với một người không thuộc về Chúa, khi sự chết thứ nhất xảy ra, thì: thể thần về lại cùng Thiên Chúa; thể xác về cùng bụi đất; linh hồn (bản ngã của mỗi người – soul) bị tạm giam trong âm phủ, chờ ngày thể xác sống lại, để ra trước tòa phán xét của Thiên Chúa. Sự chết thứ nhì xảy ra đối với họ, có quyền trên họ, là khi linh hồn và thể xác phục sinh của họ bị nhốt đời đời trong hỏa ngục, hoàn toàn và mãi mãi bị phân rẽ khỏi Thiên Chúa.

Đời đời:” là thời gian bị hình phạt. Trong nguyên ngữ Hy-lạp của Thánh Kinh là từ thời đại này sang thời đại khác, là mãi mãi không kết thúc.

Xa cách mặt Chúa và sự vinh quang của sức mạnh Ngài:” là hậu quả của sự bị hình phạt. Một khi đã nhận lãnh hình phạt chung cuộc thì họ sẽ không bao giờ còn có cơ hội được ra khỏi hình phạt ấy. Họ bị đời đời xa cách mặt Chúa nên họ không có cơ hội kêu cầu, van xin. Họ bị đời đời xa cách sự vinh quang của sức mạnh Ngài nên họ không thể nhận được ơn cứu rỗi hay bất cứ một ơn phước nào từ nơi Chúa, để làm giảm bớt sự đau khổ của họ.

Ngày nay, có nhiều người không chịu nỗi sự đau khổ nào đó trong cuộc sống, nên tự sát. Họ nghĩ rằng, sau khi chết thì không còn đau khổ. Tuy nhiên, Thánh Kinh cho chúng ta biết, đối với những người không thuộc về Chúa, thì sau khi chết, đau khổ vẫn còn, sẽ liên tục suốt ngày đêm và còn đến đời đời:

Chúng sẽ bị đau khổ cả ngày lẫn đêm cho đến đời đời” (Khải Huyền 20:10).

Có một điều lạ lùng là: Hầu như mọi người đều chuẩn bị cho tương lai trong cuộc đời này; nhưng ít người chuẩn bị cho tương lai sau cuộc đời này. Ai nấy biết và chứng kiến định luật: “gieo gì gặt nấy;” nhưng ít có ai quan tâm đến những gì họ sẽ gặt khi họ gieo ra những việc làm tội lỗi. Ai nấy biết phải có một Đấng Tạo Hóa dựng nên muôn loài vạn vật, đặt để ý thức đạo đức vào trong mỗi một người, và buộc mỗi người phải trách nhiệm về mọi ý nghĩ, lời nói, thái độ, việc làm; nhưng ít người biết tìm kiếm và tôn thờ Đấng ấy. Kể cả rất nhiều người tự xưng nhận rằng họ biết và tin Thánh Kinh, tôn thờ Đấng Tạo Hóa được nói đến trong Thánh Kinh. Những người ấy chỉ là những người nói dối, vì họ không thật lòng ăn năn tội và vâng giữ các điều răn của Thiên Chúa (I Giăng 2:4). Họ chỉ khoác lên cho mình một cái áo tôn giáo, gọi là đạo Công Giáo hoặc đạo Tin Lành. Chưa bao giờ những lời phán sau đây của Đức Chúa Jesus Christ, lại có thể áp dụng một cách chính xác cho hơn hai tỷ người như ngày hôm nay:

Sao các ngươi gọi Ta: Chúa, Chúa, mà không làm theo lời Ta phán” (Lu-ca 6:46)?

Chẳng phải những kẻ nói với Ta rằng: Lạy Chúa, lạy Chúa, thì đều được vào Vương Quốc Trời đâu; nhưng chỉ kẻ làm theo ý muốn của Cha Ta ở trên trời mà thôi. Ngày đó, sẽ có nhiều người thưa với Ta rằng: Lạy Chúa, lạy Chúa, chúng tôi chẳng từng nhân danh Chúa mà nói tiên tri sao? nhân danh Chúa mà trừ quỷ sao? và lại nhân danh Chúa mà làm nhiều phép lạ sao? Khi ấy, Ta sẽ phán rõ ràng với họ rằng: Hỡi những kẻ làm gian ác, Ta chẳng biết các ngươi bao giờ, hãy lui ra khỏi Ta! Vậy, kẻ nào nghe và làm theo lời Ta phán đây, thì giống như một người khôn ngoan cất nhà mình trên vầng đá. Có mưa sa, nước chảy, gió lay, xô động nhà ấy; nhưng không sập, vì đã cất trên đá. Kẻ nào nghe lời Ta phán đây, mà không làm theo, khác nào như người dại cất nhà mình trên đất cát. Có mưa sa, nước chảy, gió lay, xô động nhà ấy, thì bị sập, hư hại rất nhiều” (Ma-thi-ơ 7:21-27).

Tất cả chúng ta, những người đã nhận biết lẽ thật của Lời Chúa, hãy đứng vững trong đức tin cho đến cuối cùng. Hãy hết lòng vâng giữa các điều răn của Thiên Chúa. Đó là ý muốn của Cha chúng ta ở trên trời. Hãy mạnh dạn vứt bỏ tất cả những gì không đúng với Thánh Kinh mà chỉ là truyền thống, nghi thức, tư tưởng thần học, và chức vụ của các giáo hội.

Con dân Chúa trong Thời Đại Nạn cần phải ra khỏi Ba-by-lôn Lớn (Va-ti-căn); còn con dân Chúa trong thời hiện tại cần phải ra khỏi các Ba-by-lôn nhỏ, tức là các giáo hội mang danh Chúa nhưng không vâng giữ Lời Chúa, là những gái điếm thuộc linh ra từ Ba-by-lôn Lớn.

Chúng ta hãy là những người sẽ ngôi trên những ngai để phán xét, đừng trở thành những kẻ bị phán xét trong ngày chung cuộc.

11 Rồi, tôi thấy một ngai trắng, lớn và Đấng ngự trên ngai. Đất và trời trốn khỏi mặt Ngài, chẳng còn thấy chỗ của chúng nữa.

Đấng ngự trên ngai chính là Ngôi Lời trong thân xác phục sinh của loài người, là Đức Chúa Jesus Christ. Chính thân thể xác thịt từng bị loài người đóng đinh cho đến chết đó, ngồi trên ngai phán xét với danh xưng Đức Chúa Trời là danh mà Đức Chúa Trời đã ban cho Ngài:

Nhưng nói về Con thì lại phán rằng: Hỡi Đức Chúa Trời, ngai Ngài còn đến đời đời, cây gậy công chính là cây gậy của vương quốc Ngài. Ngài ưa điều công bình, ghét điều gian ác; Cho nên, hỡi Đức Chúa Trời, Đức Chúa Trời của Ngài lấy dầu vui mừng xức cho, khiến Ngài trội hơn kẻ đồng loại mình” (Hê-bơ-rơ 1:8-9).

Chúng ta cần nhận rõ lẽ thật này: Ngôi Lời là Thiên Chúa. Giăng 1:1 đã khẳng định như vậy. Nhưng thân thể xác thịt của Đấng Christ hoàn toàn là loài người. Vì thế, Đức Chúa Trời đã ban cho thân thể xác thịt ấy danh hiệu Đức Chúa Trời, để chính thân thể xác thịt ấy toàn quyền hành động như Đức Chúa Trời.

Danh xưng Đức Chúa Trời là danh xưng được dùng để gọi Thiên Chúa Ngôi Một, để chỉ về thân vị của Đức Cha. Nhưng khi danh xưng Đức Chúa Trời được dùng để gọi Đức Con, thì không chỉ về thân vị của Đức Cha hay thân vị của Đức Con, mà chỉ về uy quyền tối thượng của Đức Con trong thân xác loài người là ngang hàng với Thiên Chúa. Thân xác loài người ấy cai trị như Đức Chúa Trời cai trị, phán xét như Đức Chúa Trời phán xét, và được thờ phượng như Đức Chúa Trời được thờ phượng. Đó là lý do vì sao danh xưng Đức Chúa Trời được ban cho con người xác thịt Jesus.

Chính mệnh đề: “khiến Ngài trội hơn kẻ đồng loại mình” trong Hê-bơ-rơ 1:9 đã cho chúng ta biết rõ, danh xưng Đức Chúa Trời được ban cho con người xác thịt của Ngôi Lời. Từ ngữ “kẻ đồng loại” là chỉ về loài người và xác chứng thân thể xác thịt của Ngôi Lời hoàn toàn là người.

Ngai trắng và lớn:” Màu trắng tiêu biểu cho sự thánh khiết lẫn sự công chính. Sự thánh khiết của Đức Chúa Jesus Christ không chấp nhận bất cứ một tội lỗi nào. Sự công chính của Đức Chúa Jesus Christ hình phạt mỗi một tội lỗi. Tính từ “lớn” nói đến thẩm quyền phán xét tuyệt đối của Đức Chúa Jesus Christ. Án lệnh Ngài ban ra là chung kết.

Đất và trời trốn khỏi mặt Ngài, chẳng còn thấy chỗ của chúng nữa:” Vào thời điểm sự phán xét chung cuộc bắt đầu, thì trời cũ đất cũ của thế giới vật chất này sẽ qua đi. II Phi-e-rơ 3:10-14 có nói đến ngày mà vũ trụ vật chất sẽ bị nổ tung, thiêu đốt, và tan biến; rồi Chúa dựng lại trời mới đất mới:

10 Nhưng, ngày của Chúa sẽ đến như kẻ trộm. Bấy giờ các tầng trời sẽ có tiếng vang rầm mà qua đi, các thể chất bị đốt mà tiêu tán, đất cùng mọi công trình trên nó đều sẽ bị đốt cháy cả.

11 Vì mọi vật đó phải tiêu tán thì anh em đáng nên thánh và tôn kính trong mọi sự ăn ở của mình là dường nào,

12 trong khi chờ đợi trông mong cho ngày Đức Chúa Trời mau đến, là ngày các tầng trời sẽ bị đốt mà tiêu tán, các thể chất sẽ bị thiêu mà tan chảy đi!

13 Theo lời hứa của Chúa, chúng ta chờ đợi trời mới đất mới, là nơi sự công bình ăn ở.

14 Vậy nên, hỡi kẻ rất yêu dấu, vì anh em trông đợi những sự đó, thì phải làm hết sức mình, để cho Chúa thấy anh em ở bình an, không dấu vết, chẳng chỗ trách được.

Ngày phán xét chung cuộc cũng là một ngày bất ngờ. Không ai biết trước ngày giờ nào Đức Chúa Jesus Christ sẽ khởi sự thi hành cuộc phán xét ấy. Chúng ta biết Đức Chúa Jesus Christ sẽ cai trị Vương Quốc Ngàn Năm trên đất; và cuối thời kỳ ấy là trận chiến cuối cùng thiện chống ác và thắng ác trong lịch sử của toàn vũ trụ. Điều chúng ta không biết là sau khi trận chiến kết thúc, thì Đức Chúa Jesus Christ sẽ chuẩn bị muôn dân trên đất như thế nào, trong thời gian bao lâu, để đưa họ ra khỏi thế giới vật chất, vào trong thế giới thiêng liêng, vào trong thiên đàng, để Ngài thiêu hủy toàn thể vũ trụ vật chất.

Ngày mà cả vũ trụ vật chất bị thiêu hủy là ngày khởi đầu cho sự phán xét chung cuộc của Đức Chúa Trời. Từ ngữ “sự phán xét của Đức Chúa Trời” bao gồm các ý nghĩa sau: Đó là thánh ý của Thiên Chúa trong thân vị Đức Chúa Trời, tức Đức Cha, bởi hành động của Thiên Chúa trong thân vị loài người, tức Đức Con, trong danh xưng Đức Chúa Trời. Và, chắc chắc đó là năng lực của Thiên Chúa được thể hiện qua thân vị Đấng Thần Linh.

Từ ngữ “các tầng trời” là chỉ về tầng trời thứ nhất, tức là bầu khí quyển của địa cầu, và tầng trời thứ nhì là khoảng không gian bao la của vũ trụ với hàng tỷ tỷ thiên hà.

Tiếng “vang rầm” có lẽ là tiếng nổ lớn của toàn vũ trụ, khiến cho mọi thể chất đều cháy tan. Rồi, trời mới đất mới sẽ hiện ra theo lời phán của Đức Chúa Jesus Christ. Tuy nhiên, giữa khoảng thời gian từ khi trời cũ đất cũ qua đi cho đến khi trời mới đất mới xuất hiện, thì sự phán xét chung cuộc được thi hành.

12 Tôi thấy những kẻ chết, nhỏ lẫn lớn, đứng trước Đức Chúa Trời. Có những sách mở ra. Lại có một sách khác là Sách Sự Sống được mở ra. Những kẻ chết bị phán xét tùy theo những việc họ đã làm và đã được ghi lại trong những sách ấy.

Như đã nói ở trên, những kẻ chết sẽ bị phán xét bởi Đức Chúa Jesus Christ trong danh Đức Chúa Trời, cho nên, “đứng trước Đức Chúa Trời” có nghĩa là đứng trước Đấng mang danh Đức Chúa Trời để phán xét họ. Từ ngữ “những kẻ chết” hàm ý những kẻ đã trải qua sự chết thuộc thể lẫn sự chết thuộc linh. Trái ngược với con dân Chúa, là những người dầu phải trải qua sự chết thuộc thể, nhưng được sống trong thuộc linh. Một lần nữa, chúng ta cần ghi nhớ. Từ ngữ “sự chết” trong Thánh Kinh nói đến sự phân rẽ chứ không nói đến sự không còn thực hữu. Những kẻ chết là những kẻ bị phân rẽ khỏi Thiên Chúa, nhưng họ vẫn thực hữu và sẽ nhận lãnh hình phạt bị giam trong hỏa ngục, đời đời phân rẽ khỏi Thiên Chúa.

Từ ngữ “nhỏ lẫn lớn” vừa có ý nói về nhỏ lớn trong tuổi tác nhưng cũng nói đến nhỏ lớn trong cá tính, trong địa vị, giai cấp xã hội.

Những sách mở ra:” là những sách ghi chép mọi việc làm của mỗi người. Chúng ta không biết rõ những sách này có hình dạng như thế nào, làm bằng chất liệu gì, do ai ghi chép… nhưng chúng ta có thể tin rằng, những sách ấy rất có thể không phải chỉ ghi chép lại sự việc bằng chữ viết, mà còn là bằng hình ảnh và cả cảm xúc của mỗi người trong mỗi việc họ làm ra. Sự phán xét của Đức Chúa Jesus Christ sẽ dựa trên nội dung ghi chép của những sách ấy.

Ở đây, Lời Chúa nói rõ: “Những kẻ chết bị phán xét tùy theo những việc họ đã làm và đã được ghi lại trong những sách ấy.” Vì thế, chúng ta phải hiểu rằng, mỗi việc làm của mỗi người, dù tốt hay xấu, đều sẽ được Đức Chúa Jesus Christ phán xét một cách công chính. Việc lành phát xuất từ lòng tốt sẽ được ban thưởng, như trường hợp một người động lòng thương xót, cho con dân Chúa uống một chén nước:

Ai sẽ cho một người trong nhóm nhỏ này chỉ uống một chén nước lạnh, vì người nhỏ đó là môn đồ Ta, quả thật, Ta nói với các ngươi, kẻ ấy sẽ chẳng mất phần thưởng của mình đâu” (Ma-thi-ơ 10:42).

Nhưng việc ác, cho dù chỉ là một lời nói, cũng sẽ bị hình phạt thích đáng:

Ta bảo các ngươi, đến ngày phán xét, người ta sẽ khai ra mọi lời hư không mà mình đã nói; vì bởi lời nói mà ngươi sẽ được xưng là công bình, cũng bởi lời nói mà ngươi sẽ bị phạt” (Ma-thi-ơ 12:36-37).

Sách Sự Sống cũng được mở ra trong cuộc phán xét chung thẩm. Chắc chắn là có những người không bao giờ tên của họ được ghi trong Sách Sự Sống, vì họ chỉ muốn sống theo ý riêng, bất chấp luật pháp của Thiên Chúa. Nhưng cũng có những người được ghi tên trong Sách Sự Sống, vì họ từng thật lòng ăn năn tội, tin nhận sự chết chuộc tội của Đức Chúa Jesus Christ. Tuy nhiên, họ đã không trung tín cho đến chết. Lời Chúa nói về họ trong Ma-thi-ơ 13:18-22, như sau:

18 Ấy vậy, các ngươi hãy nghe nghĩa ví dụ về kẻ gieo giống là gì.

19 Khi người nào nghe đạo nước thiên đàng, mà không hiểu, thì quỷ dữ đến cướp điều đã gieo trong lòng mình; ấy là kẻ chịu lấy hạt giống rơi ra dọc đường.

20 Người nào chịu lấy hạt giống nơi đất đá sỏi, tức là kẻ nghe đạo, liền vui mừng chịu lấy;

21 nhưng trong lòng không có rễ, chỉ tạm thời mà thôi, đến khi vì Lời mà gặp sự cực khổ, sự bắt bớ, thì liền vấp phạm.

22 Kẻ nào chịu lấy hạt giống nơi bụi gai, tức là kẻ nghe đạo; mà sự lo lắng về đời này, và sự mê đắm về của cải, làm cho nghẹt ngòi đạo và thành ra không kết quả.

Sách Sự Sống mở ra để cho nhiều người thấy rằng: Tên của họ hoàn toàn không được ghi trong đó. Đối với nhiều người khác thì họ thấy rằng: Tên của họ đã được ghi trong đó, nhưng cũng đã bị xóa, khi họ từ bỏ đức tin nơi Chúa. Cả hai trường hợp đều để cho họ biết rằng, họ không có phần về sự sống.

13 Biển đã giao lại những kẻ chết trong nó. Sự chết và âm phủ cũng đã giao lại những kẻ chết trong chúng. Mỗi người bị phán xét tùy theo những việc họ đã làm.

Trong suốt dòng lịch sử sự chết của nhân loại, có những người thân xác bị tan rã trong biển, có những người thân xác bị tan rã trên mặt đất hay trong lòng đất. Từ ngữ âm phủ mang hai nghĩa: nghĩa thuộc thể là mồ mã chôn cất xác chết, nghĩa thuộc linh là nơi tạm giam linh hồn của những người chết không thuộc về Chúa. Trước ngày phán xét chung cuộc, lòng biển, mặt đất, và lòng đất sẽ giao trả các nguyên tố hóa học đã tạo nên thân thể của những người đã chết. Sự chết mất đi quyền lực của nó, nên thân thể của mỗi người sẽ sống lại, kết hợp với linh hồn, ra trước tòa phán xét của Đức Chúa Jesus Christ.

Cuộc phán xét chung cuộc xảy ra khi thế giới vật chất bao gồm các tầng trời và đất đã bị tiêu tan. Mọi thể vật chất đã bị cháy tan thành những nguyên tố hóa học. Những người không thuộc về Chúa, trong thân thể phục sinh siêu nhiên, ứng hầu trước mặt Đức Chúa Jesus Christ. Rất có thể, trong thân thể phục sinh đó, họ xinh đẹp và vinh quang như A-đam cùng Ê-va lúc vừa được Thiên Chúa sáng tạo, vì mỗi người đều được dựng nên theo hình và tượng của Thiên Chúa. Họ sẽ đón nhận phần thưởng cho các việc làm công bình của họ, làm gia tăng sự vinh quang, xinh đẹp của họ. Nhưng khi những việc làm tội lỗi của họ bị phán xét, thì thân thể phục sinh của họ sẽ mất dần vinh quang, trở nên xấu xí, biến dạng dần… Sau cùng, họ bị giam vào trong hỏa ngục, chịu khổ ngày đêm trong lửa, với những mức độ đau đớn khác nhau, tùy theo mỗi bản án dành cho mỗi việc làm tội lỗi của họ, cho đến đời đời. Họ chỉ có thể khóc lóc và nghiến răng.

Sự phán xét của Đức Chúa Jesus Christ sẽ hoàn toàn khác xa với tất cả những sự phán xét trong các toà án của loài người. Đối với tòa án loài người, một người giết một người và một người giết 1000 người, có thể cùng lãnh bản án tử hình như nhau. Nhưng trong sự phán xét của Đức Chúa Jesus Christ, Ngài sẽ xét đến hậu quả của từng tội lỗi của mỗi người. Một lời nói dối tưởng chừng không hại ai, nhưng có thể khiến cho một người tự sát. Một lời nói khích có thể khiến cho một thiếu niên trở thành một tội phạm cướp của giết người. Hành động giết chết một người có thể tác hại đến nhiều thế hệ trong gia đình của người ấy.

Một lời nói hay việc làm tội lỗi cũng như một lời nói hay việc làm lành có ảnh hưởng lâu dài đến nhiều người và nhiều thế hệ, nhiều khi sự ảnh hưởng ấy vẫn tiếp diễn luôn cho đến khi lịch sử tự trị của loài người kết thúc. Cuốn sách Binh Pháp của Tôn Tử được viết ra từ năm 512 TCN, đến nay đã hơn 2500 năm, những ý tưởng trong sách ấy vẫn được lưu truyền và áp dụng trong chiến tranh, kinh tế, chính trị, và giao tiếp xã hội… Vì thế, cần phải chờ cho đến khi mọi hậu quả của mọi việc làm của loài người chấm dứt thì sự phán xét mới đầy đủ và công chính.

14 Sự chết và âm phủ bị ném vào hồ lửa. Hồ lửa là sự chết thứ nhì.

15 Bất cứ kẻ nào không tìm thấy được chép trong Sách Sự Sống thì bị ném vào hồ lửa.

Sự chết là sự bị phân rẽ khỏi Thiên Chúa. Âm phủ là nơi ở của những linh hồn bị phân rẽ khỏi Thiên Chúa. Cả hai đều bị ném vào hỏa ngục và ở lại trong đó. Vì thế, tất cả những ai không có sự sống, nhưng ở dưới quyền của sự chết, cư trú trong âm phủ, thì đương nhiên sẽ bị ném vào hỏa ngục.

Hỏa ngục không thuộc về thế giới vật chất của chúng ta. Bởi vì, khi các tầng trời và đất bị nổ tung, và cháy tan, thì hỏa ngục vẫn còn đó. Hỏa ngục là một nơi chốn thuộc linh như thiên đàng. Chúng ta có thể tạm hình dung ra, tầng thứ nhất là tầng trời thứ ba, nơi có thiên đàng, tức nơi Thiên Chúa ngự; tầng thứ nhì là thế giới vật chất, tức vũ trụ của chúng ta; tầng thứ ba là hỏa ngục.

Trong Khải Huyền 19:20 ghi lại sự kiện AntiChrist và Tiên Tri Giả đang còn sống, bị Đức Chúa Jesus Christ ném vào trong hỏa ngục. Chúng ta có thể hiểu rằng, thân thể xác thịt của họ sẽ bị cháy tan trong lửa của hỏa ngục, và linh hồn của họ phải chịu khổ trong hỏa ngục suốt một ngàn năm, trước khi Sa-tan cũng bị ném vào hỏa ngục chung với họ (Khải Huyền 20:10).

Trong ngày phán xét chung cuộc, thân thể xác thịt của AntiChrist và Tiên Tri Giả cũng sẽ được phục sinh, và họ cũng sẽ ra trước tòa phán xét của Đức Chúa Jesus Christ. Vì:

Theo như đã định cho loài người phải chết một lần, rồi chịu phán xét” (Hê-bơ-rơ 9:27).

Ngoại trừ những người thật lòng ăn năn tội, tin nhận sự chết chuộc tội của Đức Chúa Jesus Christ, sống theo lời dạy của Ngài, và trung tín cho đến chết:

Cho nên, hiện nay chẳng còn có án phạt nào cho những kẻ ở trong Đấng Christ Jesus;” (Rô-ma 8:1)

Ở trong Đấng Christ Jesus là ở trong sự thánh khiết, không phạm tội. Ngày nay, nhiều người tưởng rằng họ mở miệng cầu nguyện tin nhận Chúa, chịu báp-tem, đi nhà thờ, siêng năng làm các nghi thức trong các giáo hội, sốt sắng dâng hiến tiền bạc, đóng góp thời gian và công sức vào trong các hoạt động tôn giáo, thì họ ở trong Đấng Christ Jesus. Vì thế, họ vẫn sống trong các thú vui tội lỗi và cho rằng, chẳng còn có án phạt nào dành cho họ. Những người ấy, một ngày kia sẽ ngạc nhiên khi thấy mình bị ra trước tòa phán xét của Đức Chúa Jesus Christ.

Chú Thích:

[1] https://www.blueletterbible.org/lang/lexicon/lexicon.cfm?Strongs=G3639

Bấm vào nối mạng dưới đây để tải xuống pdf bài viết này:
https://www.opendrive.com/folders?MV84OTQ4MjcwX1F1aXU1

1. Bấm vào nối mạng dưới đây để nghe và tải xuống âm thanh mp3 bài giảng này:
https://od.lk/d/MV8xMTUyMDYzNDBf/11558_ChuGiaiKhaiHuyen_20_11-15.mp3

2. Bấm vào nối mạng dưới đây để nghe và tải xuống âm thanh mp3 bài giảng này:
https://soundcloud.com/huynh-christian-timothy/sets/115_kytanthe

Bấm vào nút “play” ► để nghe:

Bấm vào nút “play” ► để nghe:

 

Share This: