054 Chú Giải Sách Khải Huyền 20:1-10

2,657 views

Huỳnh Christian Timothy
Huỳnh Christian Priscilla (Mỹ Linh)

Vương Quốc Ngàn Năm

 

1 Tôi thấy một thiên sứ xuống từ trời, có chìa khóa của vực sâu không đáy và một dây xích lớn trong tay.

2 Người bắt con rồng, là con rắn xưa, tức là Ma Quỷ, là Sa-tan, xích nó lại trong một ngàn năm.

3 Người ném nó xuống vực sâu không đáy và niêm ấn trên nó, nhốt nó lại để nó không còn lừa dối các quốc gia nữa, cho đến khi mãn hạn một ngàn năm. Sau đó, nó phải được thả ra trong ít lâu.

4 Tôi thấy có nhiều ngai và những kẻ ngồi trên chúng được ban cho quyền phán xét. Tôi thấy linh hồn của những kẻ bị chết chém vì làm chứng về Đức Chúa Jesus và vì Lời của Đức Chúa Trời – là những người không thờ phượng con thú hoặc tượng nó, không nhận dấu ấn nó trên trán hoặc trên tay mình – được sống và cai trị với Đấng Christ một ngàn năm.

5 Đây là sự sống lại thứ nhất. Tuy nhiên, những kẻ chết còn lại sẽ không được phục sinh cho đến khi mãn hạn một ngàn năm.

6 Phước thay và thánh thay cho người có phần trong sự sống lại thứ nhất. Sự chết thứ nhì chẳng có quyền lực trên người như vậy. Họ sẽ làm những thầy tế lễ của Đức Chúa Trời và thuộc về Đấng Christ; họ sẽ cai trị với Ngài một ngàn năm.

7 Khi một ngàn năm đã mãn, Sa-tan sẽ được thả ra khỏi ngục của nó.

8 Nó sẽ đi ra, lừa dối các quốc gia trong bốn góc đất – Gót và Ma-gót – để nhóm chúng lại cho chiến trận. Chúng đông như cát biển.

9 Chúng tràn ra khắp đất, bao vây quân trại của các thánh đồ và thành yêu dấu. Rồi, lửa từ Đức Chúa Trời ra từ trời thiêu nuốt chúng.

10 Ma Quỷ là kẻ lừa dối chúng bị ném vào hồ lửa và lưu hoàng, nơi có con thú và tiên tri giả. Chúng sẽ bị đau khổ cả ngày lẫn đêm cho đến đời đời.

Khải Huyền 20 ghi lại hai sự kiện quan trọng trong tương lai. Đó là sự kiện Vương Quốc Ngàn Năm được thiết lập và sự kiện cuộc phán xét chung cuộc của toàn thể nhân loại. Nội dung của Khải Huyền 20 cho chúng ta thấy: Quyền tể trị tuyệt đối của Thiên Chúa trên muôn loài thọ tạo, đặc biệt là đối với các thiên sứ và loài người là hai loài thọ tạo được Thiên Chúa ban cho ý chí tự do lựa chọn. Mặc dầu Thiên Chúa ban cho các thiên sứ và loài người quyền tự quyết nhưng Thiên Chúa sẽ dựa trên sự tự quyết của họ để có thái độ và hành động thích ứng.

Lịch sử 6000 năm tự trị của loài người sẽ kết thúc với cuộc chiến tại A-ma-ghê-đôn. Thiên Chúa trong thân vị Đức Chúa Jesus Christ sẽ tiêu diệt tất cả các thế lực chống nghịch Thiên Chúa của loài người. Tất cả những ai chống nghịch Thiên Chúa sẽ bị giết, Sa-tan sẽ bị giam lại trong âm phủ, và Đức Chúa Jesus Christ sẽ thiết lập Vương Quốc của Đức Chúa Trời trên đất, do chính Ngài là “Vua của Các Vua Chúa của Các Chúa” cai trị trong suốt một ngàn năm. Những người thuộc về Đức Chúa Trời đang sống trên đất sẽ đi vào Vương Quốc Ngàn Năm. Cuối một ngàn năm, Sa-tan được thả ra để dấy loạn lần cuối cùng, và bị ném vào hỏa ngục. Kế tiếp là sự phán xét toàn thể thế giới vật chất bao gồm các tầng trời và đất; rồi đến sự phán xét chung cuộc dành riêng cho loài người.

1 Tôi thấy một thiên sứ xuống từ trời, có chìa khóa của vực sâu không đáy và một dây xích lớn trong tay.

2 Người bắt con rồng, là con rắn xưa, tức là Ma Quỷ, là Sa-tan, xích nó lại trong một ngàn năm.

Sau khi toàn thể những người chống nghịch Thiên Chúa đã bị tiêu diệt thì đến phiên Sa-tan, kẻ đứng đầu mọi sự chống nghịch Thiên Chúa cũng sẽ bị tạm giam. Vị thiên sứ từ trời xuống để bắt giữ Sa-tan có thể là Thiên Sứ Trưởng Mi-chen. Trong Giu-đe câu 9 chúng ta thấy ghi lại chính Thiên Sứ Trưởng Mi-chen đã từng chiến đấu với Ma Quỷ để giành xác của Môi-se:

Khi chính mình Thiên Sứ Trưởng Mi-chen chống với Ma Quỷ giành xác Môi-se, còn chẳng dám lấy lời nhiếc móc mà đoán phạt; người chỉ nói rằng: Cầu Chúa phạt ngươi!”

Trong Khải Huyền 12:7 chúng ta cũng thấy Thiên Sứ Trưởng Mi-chen cầm đầu các thiên sứ trong cuộc chiến với Sa-tan và các sứ giả của nó:

Có một cuộc chiến trên trời. Mi-chen và các thiên sứ của người chiến cự với con rồng. Con rồng và các sứ giả nó chiến đấu”

Tuy nhiên, chúng ta cũng có thể hiểu rằng: Sa-tan chỉ là loài thọ tạo và Thiên Chúa có toàn quyền trên Sa-tan. Nếu Đức Chúa Trời muốn, thì Ngài sẽ cất đi mọi năng lực của Sa-tan, và thậm chí một đứa trẻ cũng có thể bắt giữ Sa-tan! Vì thế, cũng có thể chỉ là một thiên sứ bình thường chứ không cần đến Thiên Sứ Trưởng Mi-chen, sẽ thi hành việc bắt nhốt Sa-tan.

Hình ảnh của chìa khóa và dây xích tiêu biểu cho quyền đóng mở và trói buộc. Chỉ những ai được Thiên Chúa ban cho quyền đóng mở vực sâu mới có thể đóng và mở nó. Dây xích để trói buộc Sa-tan và các tà linh là một năng lực siêu nhiên giới hạn sự tự do của chúng, được thể hiện qua hình dạng của dây xích trong thế giới vật chất.

Sa-tan có nghĩa là “kẻ chống nghịch” [1], là danh hiệu được Thánh Kinh dùng để gọi tất cả những ai chống nghịch Thiên Chúa, được dùng như là một danh từ riêng để chỉ kẻ đứng đầu mọi sự chống nghịch Thiên Chúa.

Ma quỷ có nghĩa là “kẻ vu khống” [2], là danh hiệu được Thánh Kinh dùng để gọi tất cả những ai nói ra những điều không thật về Thiên Chúa và con dân của Ngài, được dùng như là một danh từ riêng để chỉ kẻ đứng đầu mọi sự chống nghịch Thiên Chúa.

Con rồng là con rắn xưa:” Câu này không hàm ý con rắn từng cám dỗ loài người vẫn còn sống và biến dạng thành con rồng. Nhưng có nghĩa là: Sa-tan trong hình thể của con rồng chính là Sa-tan đã nhập vào con rắn ngày xưa. Thánh Kinh cho chúng ta biết các tà linh có thể nhập vào thú vật, như cả một đội quân tà linh từng nhập vào một bầy heo (Ma-thi-ơ 8:32).

Thánh Kinh Cựu Ước trong nguyên ngữ Hê-bơ-rơ có nhiều chỗ dùng từ ngữ “tanniyn” [3] có nghĩa là “con rồng,” mà Thánh Kinh Việt Ngữ Bản Dịch Truyền Thống không dịch là “con rồng.” Từ ngữ “tanniyn” phiên âm sang tiếng Việt là /than-nim/ có nghĩa là: con rồng, con rắn lớn, loài thủy quái nơi sông hoặc biển: thuồng luồng. Có thể đó là một loài khủng long đã bị diệt chủng. Các câu Thánh Kinh sau đây có từ ngữ “tanniyn” trong nguyên ngữ đã được hiệu đính trong Thánh Kinh Việt Ngữ Bản Hiệu Đính 2012 (http://www.tt2012.thanhkinhvietngu.net/bible): Nê-hê-mi 2:13; Thi Thiên 91:13; Ê-sai 27:1; 51:9; Giê-rê-mi 51:34; Ê-xê-chi-ên 29:3.

Rất có thể một con rồng màu đỏ với bảy đầu mười sừng là một hình thể do chính Sa-tan tạo ra để tiêu biểu cho tham vọng và chương trình của hắn.

Nội dung của Khải Huyền 20:2 nhấn mạnh đến bản tính dối trá, vu khống, chống nghịch lẽ thật, chống nghịch Thiên Chúa của Sa-tan từ buổi đầu của lịch sử. Thiên Chúa đã dùng Sa-tan để thử thách các thiên sứ và loài người. Sự cám dỗ của Sa-tan là yếu tố để các thiên sứ và loài người thể hiện đức tin của họ nơi Thiên Chúa và sự vâng phục trọn vẹn của họ đối với Thiên Chúa.

Ngày nay, chúng ta thường nói đến sự cám dỗ của Sa-tan và các tà linh như là một sức tác động từ bên ngoài lên chúng ta, kéo chúng ta vào sự phạm tội; nhưng thật ra, trong mỗi người đều có tinh thần sa-tan, tức là khuynh hướng chống nghịch Thiên Chúa. Vấn đề là chúng ta có dùng đức tin và lòng vâng phục của chúng ta đối với Thiên Chúa để đánh tan cái tinh thần sa-tan ấy hay không. Con người cũ luôn luôn thất bại trước tinh thần sa-tan (Rô-ma 7:14-24) nhưng con người được dựng nên mới trong Đức Chúa Jesus Christ (II Cô-rinh-tô 5:17) thì có năng lực của Thiên Chúa để có thể vừa muốn, vừa làm theo thánh ý của Thiên Chúa (Phi-líp 2:13), và làm được mọi sự qua Đức Chúa Jesus Christ (Phi-líp 4:13).

Sa-tan, kẻ cầm đầu mọi sự dối trá và chống nghịch Thiên Chúa, sẽ bị giam lại suốt một ngàn năm trong vực sâu không đáy tại âm phủ. Từ ngữ “vực sâu không đáy” là lối nói thậm xưng để nói đến sự rất sâu thẳm.

3 Người ném nó xuống vực sâu không đáy và niêm ấn trên nó, nhốt nó lại để nó không còn lừa dối các quốc gia nữa, cho đến khi mãn hạn một ngàn năm. Sau đó, nó phải được thả ra trong ít lâu.

Trong suốt Thời Vương Quốc Ngàn Năm, không còn có sự cám dỗ của Sa-tan và các tà linh. Muôn dân muôn nước sống trong thanh bình, phước hạnh, trong sự hiểu biết Thiên Chúa như các dòng nước tràn ngập biển. Ê-sai 11:6-9 là lời tiên tri về Thời Vương Quốc Ngàn Năm:

6 Bấy giờ muông sói sẽ ở với chiên con, beo nằm với dê con; bò con, sư tử con với bò nuôi mập cùng chung một chỗ, một đứa con trẻ sẽ dắt chúng nó đi.

7 Bò cái sẽ ăn với gấu; các con nhỏ chúng nó nằm chung, sư tử ăn cỏ khô như bò.

8 Trẻ con đang bú sẽ chơi kề ổ rắn hổ mang, trẻ con thôi bú sẽ thò tay vào hang rắn lục.

9 Chúng nó sẽ chẳng làm hại, chẳng giết ai trong cả núi thánh của Ta; vì thế gian sẽ đầy dẫy sự hiểu biết Đấng Tự Hữu Hằng Hữu, như các dòng nước che lấp biển.

Và Ê-sai 65:19-24:

19 Ta sẽ vui vì Giê-ru-sa-lem, Ta sẽ mừng vì dân Ta; tại đó sẽ chẳng còn nghe tiếng khóc lóc kêu la nữa.

20 Tại đó sẽ không có trẻ con chết non, cũng chẳng có ông già nào chẳng trọn đời mình; vì chết lúc trăm tuổi, còn là chết trẻ, và kẻ có tội lúc trăm tuổi, ấy là bị rủa sả.

21 Dân Ta sẽ xây nhà và ở, trồng vườn nho và ăn trái.

22 Họ chẳng xây nhà cho người khác ở, chẳng trồng vườn nho cho người khác ăn; vì tuổi dân Ta sẽ như tuổi cây, những kẻ lựa chọn của Ta sẽ hằng hưởng công việc tay mình làm.

23 Họ sẽ không nhọc mình vô ích nữa, không đẻ con ra để gặp sự họa, vì họ là dòng dõi của kẻ được ban phước bởi Đấng Tự Hữu Hằng Hữu, con cháu họ cùng với họ nữa.

24 Ta sẽ nhận lời họ trước khi kêu cầu Ta; họ còn nói, Ta đã nghe rồi.

25 Muông sói với chiên con sẽ ăn chung, sư tử ăn rơm như bò, rắn ăn bụi đất. Sẽ chẳng có ai làm tổn hại hay là hủy phá trong khắp núi thánh Ta, Đấng Tự Hữu Hằng Hữu đã phán vậy.

Thế nhưng, vẫn có những người chống nghịch sự yêu thương, công bình, và thánh khiết của Thiên Chúa. Họ chỉ muốn sống thỏa mãn ý riêng của mình, bất chấp luật pháp của Thiên Chúa. Theo Ê-sai 65:20 chúng ta có thể hiểu rằng: Trong vòng 900 năm đầu của Thời Vương Quốc Ngàn Năm, những kẻ có tội mà không ăn năn sẽ chết lúc trăm tuổi, nếu quá trăm tuổi mới phạm tội, thì sẽ chết ngay mà không còn cơ hội để ăn năn. Theo Khải Huyền 20:8-9 thì chúng ta có thể hiểu rằng, thế hệ phản nghịch Thiên Chúa vào cuối của Thời Vương Quốc Ngàn Năm sẽ bị tiêu diệt trong trận chiến cuối cùng của mọi thời đại.

4 Tôi thấy có nhiều ngai và những kẻ ngồi trên chúng được ban cho quyền phán xét. Tôi thấy linh hồn của những kẻ bị chết chém vì làm chứng về Đức Chúa Jesus và vì Lời của Đức Chúa Trời – là những người không thờ phượng con thú hoặc tượng nó, không nhận dấu ấn nó trên trán hoặc trên tay mình – được sống và cai trị với Đấng Christ một ngàn năm.

Nhiều ngai với những kẻ ngồi trên ngai được ban cho quyền phán xét là chỉ về Hội Thánh. Sự Hội Thánh đồng trị với Đức Chúa Jesus Christ (II Ti-mô-thê 2:12) bao gồm cả quyền phán xét. I Cô-rinh-tô 6:3 nói rõ về sự Hội Thánh sẽ cầm quyền phán xét, kể cả phán xét các thiên sứ có tội:

Anh em chẳng biết chúng ta sẽ phán xét các thiên sứ sao? Huống chi việc đời này!”

Sự phán xét được nói đến ở đây có lẽ là sự phán xét về các việc lành của các thánh đồ tử Đạo trong Thời Đại Nạn, để ban thưởng cho họ. Cũng không ngoại trừ sự phán xét việc làm công chính các thánh đồ trước Thời Cựu Ước và trong Thời Cựu Ước. Cũng không ngoại trừ việc phán xét các tà linh, tức các thiên sứ phạm tội.

Thân thể xác thịt của những người chịu chết vì danh Chúa trong Thời Đại Nạn sẽ được phục sinh. Họ sẽ là các bậc cầm quyền trong chính quyền của Vương Quốc Ngàn Năm. Họ đã từ bỏ mọi quyền lợi trong Thời Đại Nạn để chịu khổ và chịu chết vì danh Chúa. Chúa ban cho họ quyền cai trị thế gian trong một ngàn năm với Ngài.

5 Đây là sự sống lại thứ nhất. Tuy nhiên, những kẻ chết còn lại sẽ không được phục sinh cho đến khi mãn hạn một ngàn năm.

“Sự sống lại thứ nhất” là cách gọi tất cả các sự sống lại của những người thuộc về Chúa, để phân biệt với sự sống lại của tất cả những kẻ không thuộc về Chúa trong ngày phán xét chung cuộc. Có ít nhất là 3 giai đoạn sống lại được kể là sự sống lại thứ nhất:

  1. Sự sống lại của các thánh đồ của Thời Hội Thánh trong ngày Chúa đến để đem Hội Thánh ra khỏi thế gian:

Trong giây phút, trong nháy mắt, lúc tiếng kèn chót; vì kèn sẽ thổi, kẻ chết đều sống lại được không hay hư nát, và chúng ta đều sẽ biến hóa” (I Cô-rinh-tô 15:52).

Vì sẽ có tiếng kêu lớn và tiếng của thiên sứ lớn cùng tiếng kèn của Thiên Chúa, thì chính mình Chúa ở trên trời giáng xuống; bấy giờ những người chết trong Đấng Christ, sẽ sống lại trước hết” (I Tê-sa-lô-ni-ca 4:16).

  1. Sự sống lại của hai chứng nhân vào giữa bảy năm đại nạn:

Sau ba ngày rưởi, thần linh sự sống từ Đức Chúa Trời nhập vào họ và họ đứng dậy trên chân mình. Sự kinh khủng giáng xuống trên những người nhìn thấy họ. Họ nghe có tiếng lớn từ trời, phán với họ rằng: “Hãy lên đây!” và họ được cất lên trời trong một đám mây. Những kẻ thù của họ đều trông thấy” (Khải Huyền 11:11-12).

  1. Sự sống lại của các thánh đồ tử Đạo trong Thời Đại Nạn mà chúng ta đang học đến ở đây, cùng với sự sống lại của các thánh đồ trước Thời Cựu Ước và trong Thời Cựu Ước, để bước vào Vương Quốc Ngàn Năm.

Chúng ta không có chi tiết về thời điểm các thánh đồ trước Thời Cựu Ước và trong Thời Cựu Ước được sống lại. Tuy nhiên, họ không thể được sống lại trước Hội Thánh, vì Hội Thánh là trái đầu mùa trong Đấng Christ:

Nhưng mỗi người theo thứ tự riêng của mình: Đấng Christ là trái đầu mùa; rồi tới ngày Đấng Christ đến, những kẻ thuộc về Ngài sẽ sống lại” (I Cô-rinh-tô 15:23).

Ấy chính Ngài theo ý muốn mình, đã dùng Lời chân thật sinh chúng ta, để cho chúng ta được nên như trái đầu mùa của những vật Ngài dựng nên” (Gia-cơ 1:18).

Họ cũng không thể sống lại sau thời Vương Quốc Ngàn Năm, vì họ sẽ cùng cai trị trong Vương Quốc Ngàn Năm, đặc biệt là Vua Đa-vít sẽ cai trị quốc gia I-sơ-ra-ên.

6 Phước thay và thánh thay cho người có phần trong sự sống lại thứ nhất. Sự chết thứ nhì chẳng có quyền lực trên người như vậy. Họ sẽ làm những thầy tế lễ của Đức Chúa Trời và thuộc về Đấng Christ; họ sẽ cai trị với Ngài một ngàn năm.

Câu Thánh Kinh này hàm ý: Người được dự phần trong sự sống lại thứ nhất sẽ không bao giờ bị phân rẽ khỏi Thiên Chúa, tức là bị chết cái chết thứ nhì. Sự chết thứ nhất là sự phân rẽ linh hồn ra khỏi thân thể xác thịt. Sự chết thứ nhì là sự cả linh hồn và thân thể phục sinh bị phân rẽ đời đời khỏi Thiên Chúa. Chúng ta chú ý đến mệnh đề: “người có phần trong sự sống lại thứ nhất.” Bởi vì, tất cả những kẻ có phần trong sự sống lại thứ nhì trong ngày phán xét chung cuộc, cũng sẽ có một thân thể phục sinh siêu nhiên, nhưng linh hồn và thân thể của họ sẽ bị quyền lực của sự chết thứ nhì giam giữ trong hỏa ngục cho đến đời đời.

Thời Vương Quốc Ngàn Năm là giai đoạn loài người tiếp tục sinh sôi, phát triển trong môi trường thanh bình, hạnh phúc, dưới sự cai trị công chính của Đức Chúa Jesus Christ, không có sự cám dỗ của ma quỷ. Thiên Chúa dành thời gian này để gia tăng dòng dõi loài người. Chúng ta thật khó mà biết được, vào cuối của Thời Vương Quốc Ngàn Năm thì dân số thế giới sẽ gia tăng đến mức độ nào; khoa học và kỹ thuật sẽ tiến bộ đến đâu. Có lẽ, trong Thời Vương Quốc Ngàn Năm loài người sẽ nhận quyền quản trị các hành tinh như lời Chúa phán, được ghi chép trong Phục Truyền Luật Lệ Ký 4:19:

Và hãy giữ, kẻo ngươi ngước mắt lên trời thấy mặt trời, mặt trăng, các ngôi sao, tức là toàn cả thiên binh, thì ngươi bị quyến dụ quỳ xuống trước các vì đó, và thờ lạy các tinh tú này mà Thiên Chúa Tự Hữu Hằng Hữu ngươi đã chia phân cho muôn dân dưới trời chăng.”

Và như vậy, rất có thể loài người sẽ có những chuyến bay liên hành tinh, khai thác các hành tinh mà Thiên Chúa cũng đã phục hồi.

Tuy nhiên, vào cuối của Thời Vương Quốc Ngàn Năm Sa-tan sẽ được thả ra để đón nhận án phạt chung cuộc dành cho nó, và nó sẽ cám dỗ nhiều người trên đất theo nó, để chống nghịch Thiên Chúa.

7 Khi một ngàn năm đã mãn, Sa-tan sẽ được thả ra khỏi ngục của nó.

8 Nó sẽ đi ra, lừa dối các quốc gia trong bốn góc đất – Gót và Ma-gót – để nhóm chúng lại cho chiến trận. Chúng đông như cát biển.

Mệnh đề: “các quốc gia trong bốn góc đất” bao gồm tất cả các quốc gia trên đất. Từ ngữ : Gót và Ma-gót nói đến người lãnh đạo dân Nga và nước Nga. Xin xem bài “Cuộc Chiến Theo Ê-xê-chi-ên 38-39 (1)” [3]. Mặc dầu Sa-tan đến với mọi quốc gia trên đất để cám dỗ muôn dân, nhưng trong số những kẻ theo Sa-tan, nổi bật nhất sẽ là người cầm đầu nước Nga, gọi là Gót. Lãnh thổ phía tây của nước Nga được gọi là vùng đất Ma-gót.

Nhân vật tên Gót được nói đến ở đây khác với nhân vật tên Gót được nói đến trong cuộc chiến Ê-xê-chi-ên 38-39 của hơn ngàn năm trước đó. Bởi vì, nhân vật Gót trong cuộc chiến Ê-xê-chi-ên 38-39 sẽ bị tử trận trong cuộc chiến ấy. Vì sao có sự trùng hợp tên của hai nhân vật cầm đầu hai cuộc chiến chống nghịch Đấng Christ thì chúng ta không biết.

Số người theo Sa-tan sẽ rất là nhiều. Thánh Kinh dùng thành ngữ “đông như cát biển” để diễn tả một số lượng rất lớn. Đây là điều đáng ngạc nhiên. Được sống trong một thời đại huy hoàng, phước hạnh, với sự hiểu biết Thiên Chúa đầy dẫy đất, thế mà vẫn có rất nhiều người phản nghịch Thiên Chúa. Lý do duy nhất là: Họ chỉ muốn sống theo ý riêng của họ. Đối với họ, cho dù Vương Quốc của Đức Chúa Trời có tốt đẹp đến đâu thì cũng không bằng được tự do hành động theo ý riêng của họ, là những điều nghịch lại thuộc tính yêu thương, công chính, và thánh khiết của Thiên Chúa.

9 Chúng tràn ra khắp đất, bao vây quân trại của các thánh đồ và thành yêu dấu. Rồi, lửa từ Đức Chúa Trời ra từ trời thiêu nuốt chúng.

Chúng ta không có chi tiết nào về vũ khí mà những kẻ chống nghịch Thiên Chúa sẽ dùng trong cuộc chiến cuối cùng của sự ác chống sự thiện này. Tuy nhiên, con dân Chúa và ngay cả các thiên sứ cũng không cần phải bận tâm hay nhọc sức để chiến đấu với họ. Chính Đức Chúa Trời sẽ tiêu diệt họ với lửa từ trời. Thân xác của họ sẽ bị cháy tan. Linh hồn của họ vào trong âm phủ.

10 Ma Quỷ là kẻ lừa dối chúng bị ném vào hồ lửa và lưu hoàng, nơi có con thú và tiên tri giả. Chúng sẽ bị đau khổ cả ngày lẫn đêm cho đến đời đời.

Sa-tan bị ném vào hỏa ngục để chịu khổ đời đời cả ngày lẫn đêm, không phải để làm vua trong hỏa ngục, cầm đầu các tà linh hành hạ những linh hồn có tội. AntiChrist và Tiên Tri Giả sau một ngàn năm vẫn còn đó trong hỏa ngục. AntiChrist và Tiên Tri Giả là người cho nên cũng sẽ bị phán xét trong ngày phán xét chung cuộc. Tuy nhiên, vì tội ác quá lớn của họ, mà linh hồn của họ bị tạm giam trong hỏa ngục, thay vì bị tạm giam trong âm phủ như bao nhiêu người khác.

Chú Thích:

[1] https://www.blueletterbible.org/lang/lexicon/lexicon.cfm?Strongs=G4567

[2] https://www.blueletterbible.org/lang/lexicon/lexicon.cfm?Strongs=G1228

[3] http://kytanthe.net/?p=99

Bấm vào nối mạng dưới đây để tải xuống pdf bài viết này:
https://www.opendrive.com/folders?MV84OTQ4MjcwX1F1aXU1

1. Bấm vào nối mạng dưới đây để nghe và tải xuống âm thanh mp3 bài giảng này:
https://od.lk/d/MV8xMTUyMDYzMjBf/11557_ChuGiaiKhaiHuyen_20_1-10.mp3

2. Bấm vào nối mạng dưới đây để nghe và tải xuống âm thanh mp3 bài giảng này:
https://soundcloud.com/huynh-christian-timothy/sets/115_kytanthe

Bấm vào nút “play” ► để nghe:

Bấm vào nút “play” ► để nghe:

 

Share This:

053 Chú Giải Sách Khải Huyền 19:11-21

2,461 views

Huỳnh Christian Timothy
Huỳnh Christian Priscilla (Mỹ Linh)

Trận Chiến A-ma-ghê-đôn

 

11 Rồi, tôi thấy trời mở ra, và này, có một con ngựa trắng. Đấng cưỡi nó được xưng là Thành Tín và Chân Thật. Trong sự công chính Ngài sẽ phán xét và gây chiến.

12 Đôi mắt Ngài như ngọn lửa. Trên đầu Ngài có nhiều mão và có một danh được viết mà không ai biết, ngoại trừ chính Ngài.

13 Ngài được khoác áo đã nhúng trong máu và tên Ngài được xưng là “Ngôi Lời của Đức Chúa Trời.”

14 Những đạo binh trên trời, mặc áo vải mịn, trắng, và tinh sạch, đều cưỡi ngựa trắng, theo Ngài.

15 Từ miệng Ngài ra một thanh gươm bén và Ngài dùng nó để đánh hạ các quốc gia. Ngài sẽ cai trị chúng bằng một cây gậy sắt. Ngài sẽ giày đạp thùng ép rượu của cơn thịnh nộ dữ dội của Đức Chúa Trời Toàn Năng.

16 Trên áo và trên đùi Ngài có một danh được viết: “Vua Của Các Vua và Chúa Của Các Chúa.”

17 Tôi thấy một thiên sứ đứng trên mặt trời. Người kêu lớn tiếng với các loài chim bay giữa trời rằng: “Hãy đến! Hãy tụ họp lại tại bữa tiệc của Đức Chúa Trời Vĩ Đại.

18 Các ngươi sẽ ăn thịt của các vua, thịt của các tướng quân, thịt của các dũng sĩ, thịt của những ngựa và những kẻ cưỡi chúng, thịt của tất cả những kẻ tự chủ lẫn nô lệ, cả nhỏ lẫn lớn.”

19 Tôi thấy con thú và các vua trên đất cùng các đạo binh của chúng nhóm lại để gây chiến, chống nghịch Đấng cưỡi ngựa và chống nghịch quân lực của Ngài.

20 Con thú bị bắt cùng tiên tri giả đã làm nhiều phép lạ trước nó để lừa dối những kẻ đã nhận dấu ấn của con thú và những kẻ đã thờ phượng tượng nó. Cả hai bị quăng sống vào hồ lửa đang cháy với lưu hoàng.

21 Những kẻ còn lại bị giết bởi thanh gươm của Đấng cưỡi ngựa, là gươm ra từ miệng Ngài. Hết thảy các loài chim được ăn no thịt của chúng.

Sau khải tượng về Tiệc Cưới Chiên Con, Giăng nhìn thấy một khải tượng khác. Ông vẫn còn đang đứng trên đất, trước đền thờ mới được tái thiết tại Giê-ru-sa-lem. Ông nhìn thấy trời mở ra, mở đầu cho sự tái lâm của Đức Chúa Jesus Christ trên đất.

11 Rồi, tôi thấy trời mở ra, và này, có một con ngựa trắng. Đấng cưỡi nó được xưng là Thành Tín và Chân Thật. Trong sự công chính Ngài sẽ phán xét và gây chiến.

Câu hỏi được đặt ra là: Đức Chúa Jesus Christ sẽ thật sự cưỡi một con ngựa trắng? Không lẽ, trên thiên đàng cũng có ngựa chiến? Câu trả lời của chúng tôi, dựa trên Lời Chúa, là trong thế giới thuộc linh cũng có ngựa và xe thuộc linh. Sách II Các Vua 6:17 ghi lại sự kiện “ngựa và xe bằng lửa” của các thiên sứ đóng trại chung quanh Tiên Tri Ê-li-sê:

Kế đó, Ê-li-sê cầu nguyện mà rằng: Đấng Tự Hữu Hằng Hữu ôi, xin mở mắt kẻ tôi tớ tôi, để nó thấy được. Đấng Tự Hữu Hằng Hữu mở mắt người ra, thì người thấy núi đầy những ngựa và xe bằng lửa ở chung quanh Ê-li-sê.”

Chúng ta cần tập cho quen với quan điểm: Rất có thể, những vật trong thế giới vật chất đã được Thiên Chúa sáng tạo theo kiểu mẫu những vật trong thế giới thuộc linh. Lời Chúa trong Hê-bơ-rơ 9:24 cho chúng ta biết, đền thờ dưới đất do Môi-se dựng nên là theo kiểu mẫu của đền thờ trên trời:

Tuy nhiên Đấng Christ chẳng phải vào nơi thánh bởi tay người làm ra, theo kiểu mẫu nơi thánh thật, mà là vào chính trong trời, để bây giờ vì chúng ta hiện ra trước mặt Đức Chúa Trời.”

Và, I Cô-rinh-tô 15:40 khẳng định rằng:

Lại cũng có hình thể thuộc về trời, hình thể thuộc về đất, nhưng vinh quang của hình thể thuộc về trời với vinh quang của hình thể thuộc về đất thì khác nhau.”

Vì thế, chúng ta yên tâm để tin rằng, trên thiên đàng cũng có ngựa nhưng hình thể của ngựa ở trên thiên đàng vinh quang hơn hình thể của ngựa ở dưới đất. Thậm chí, Thánh Kinh gọi đó là “ngựa lửa.” Cũng một thể ấy, trong thiên đàng, xác thể được phục sinh hay được biến hóa của chúng ta sẽ vinh quang hơn là xác thể thuộc về đất của chúng ta. Xác thể trên thiên đàng của chúng ta xinh đẹp tuyệt vời, trẻ, mạnh mãi mãi và không hề chết.

Ngoài ra, hai trăm triệu con ngựa của tà linh mà chúng ta đã học qua trong Khải Huyền 9:16-19 lại có hình dạng khác với những con ngựa trong thế giới vật chất.

Ngựa tiêu biểu cho chiến tranh. Màu trắng tiêu biểu cho sự thánh khiết lẫn sự công chính. Đức Chúa Jesus Christ chính là đấng quân vương của nước Trời đích thân lâm trận, và trận chiến mà Ngài tham dự là một trận chiến công chính. Trận chiến trừng phạt kẻ ác, báo thù cho những nạn nhân vô tội, và thể hiện sự công bình của Thiên Chúa. Vì thế, Ngài được xưng là “Đấng Thành Tín và Chân Thật.” Danh xưng này của Ngài là danh xưng được dùng trong thân vị Thiên Chúa. Ngài là Thiên Chúa nên Ngài là thành tín và chân thật. Nghĩa là, mọi lời phán của Ngài đều được Ngài làm thành, mọi việc làm của Ngài không nghịch lại thuộc tính yêu thương, thánh khiết, và công chính của Thiên Chúa.

Cuộc chiến tranh chưa từng có trong lịch sử cả vũ trụ do Ngài khởi động trên đất là cuộc thánh chiến Thiên Chúa đích thân tiêu diệt những kẻ chống nghịch Thiên Chúa.

12 Đôi mắt Ngài như ngọn lửa. Trên đầu Ngài có nhiều mão và có một danh được viết mà không ai biết, ngoại trừ chính Ngài.

Đôi mắt Ngài như ngọn lửa” nói lên sự phán xét nghiêm khắc của Đấng thấy hết mọi sự, biết hết mọi sự, và không kể những kẻ có tội là vô tội. Mão tiêu biểu cho thẩm quyền. Nhiều mão tiêu biểu cho mọi quyền trên trời và dưới đất đã được Ba Ngôi Thiên Chúa trao vào trong tay Ngài. Ngài đại diện cho Ba Ngôi Thiên Chúa trong việc cai trị và phán xét muôn loài thọ tạo:

…Hết cả quyền phép ở trên trời và dưới đất đã giao cho Ta” (Ma-thi-ơ 28:18).

Bởi vì, chính Ngài đã trực tiếp tạo ra chúng:

Muôn vật bởi Ngài làm nên, chẳng vật gì đã làm nên mà không bởi Ngài” (Giăng 1:3).

Vì muôn vật đã được dựng nên trong Ngài, bất luận trên trời, dưới đất, vật thấy được, vật không thấy được, hoặc ngôi vua, hoặc quyền cai trị, hoặc chấp chính, hoặc cầm quyền, đều là bởi Ngài và vì Ngài mà được dựng nên cả” (Cô-lô-se 1:16).

Danh được viết trên Ngài mà không ai biết, ngoại trừ chính Ngài, là một sự huyền nhiệm mà chúng tôi tin rằng, trong ngày Hội Thánh được kết hiệp với Ngài, Hội Thánh sẽ nhận biết được danh ấy. Bởi vì, khi Hội Thánh đã được kết hiệp với Chúa thì Hội Thánh sẽ biết như là Chúa biết Hội Thánh vậy (I Cô-rinh-tô 13:12). Còn trong hiện tại, chúng ta không nên tốn thời gian và tâm trí để luận bàn điều mà Thánh Kinh đã khẳng định chỉ có Đức Chúa Jesus Christ biết.

13 Ngài được khoác áo đã nhúng trong máu và tên Ngài được xưng là “Ngôi Lời của Đức Chúa Trời.”

14 Các đạo binh trên trời, mặc áo vải mịn, trắng, và tinh sạch, đều cưỡi ngựa trắng, theo Ngài.

Áo đã nhúng trong máu:” Chữ “nhúng” trong nguyên ngữ là động từ của chữ “báp-tem,” nói đến sự nhúng chìm hoàn toàn vào trong một chất lõng. Máu mà áo của Chúa đã nhúng vào chính là máu của Ngài, đã đổ ra để chuộc tội cho toàn thế gian. Ngài đến thế gian lần thứ nhất để đổ máu chuộc tội cho thế gian, nhưng khi Ngài đến thế gian lần thứ nhì, thì Ngài đến để phán xét tất cả những ai không tin nhận sự cứu rỗi của Ngài. Vì thế, Ngài mặc chiếc áo đã nhúng chìm trong máu chuộc tội của Ngài để cho tất cả những kẻ không tin nhận máu chuộc tội của Ngài hiểu rằng, họ bị phán xét không phải vì họ là tội nhân, mà họ bị phán xét vì họ đã không ăn năn tội và tin nhận sự Ngài đã đổ máu để gánh thay hình phạt của tội lỗi cho họ. Chỉ trong cuộc phán xét chung vào cuối Thời Kỳ Vương Quốc Ngàn Năm, thì mỗi người mới bị phán xét tùy theo mỗi việc đã làm.

Danh “Ngôi Lời của Đức Chúa Trời” khác với danh “Con Đức Chúa Trời.” Danh “Ngôi Lời của Đức Chúa Trời” là danh được dùng cho thân vị Thiên Chúa của Ngôi Hai Thiên Chúa. Còn danh “Con của Đức Chúa Trời” là danh được dùng cho thân vị người của Ngài. Danh xưng “Đức Chúa Jesus Christ” cũng như danh xưng “Vua của Những Vua Chúa của Những Chúa” được dùng cho thân vị vừa là Thiên Chúa vừa là người của Ngài.

Thân thể xác thịt loài người của Thiên Chúa Ngôi Hai được Đức Chúa Trời sinh ra bởi năng lực của Đức Thánh Linh trong lòng trinh nữ Ma-ri. Nhưng bản thể Thiên Chúa của Ngài thì đồng tự có và đồng có mãi, đồng quyền với Đức Chúa Trời và Đấng Thần Linh. Ngài mang danh hiệu “Ngôi Lời của Đức Chúa Trời” vì Ngài phán truyền thánh ý của Thiên Chúa, được quyết định qua thân vị của Thiên Chúa Ngôi Một. Lời phán truyền của Ngài được Đấng Thần Linh, Thiên Chúa Ngôi Ba, biến thành hiện thực và bảo tồn cho đến đời đời.

  • Thân vị Đức Chúa Trời, tức Thiên Chúa Ngôi Một, tiêu biểu cho ý chí của Thiên Chúa.
  • Thân vị Ngôi Lời, tức Thiên Chúa Ngôi Hai, tiêu biểu cho lời phán của Thiên Chúa.
  • Thân vị Đấng Thần Linh, tức Thiên Chúa Ngôi Ba, tiêu biểu cho năng lực của Thiên Chúa.

Các đạo binh trên trời bao gồm những thiên sứ và Hội Thánh của Chúa. Chúng ta cần ghi nhớ, Hội Thánh của Chúa cũng chính là quân lực của Ngài. Mỗi người trong Hội Thánh là một người lính giỏi của Đức Chúa Jesus Christ. Những thiên sứ của Chúa có thể chống cự và đánh thắng ma quỷ bằng sức mạnh và thẩm quyền từ Thiên Chúa, nhưng Hội Thánh của Chúa chiến thắng ma quỷ bằng lòng yêu kính Chúa trên hết mọi sự, bằng lòng sẵn sàng chịu khổ vì danh Ngài, và bằng các khí giới của Đức Chúa Trời đã ban cho họ, như đã liệt kê trong Ê-phê-sô 6:14-18:

14 Vậy, hãy đứng vững, lấy lẽ thật làm dây nịt lưng, mặc lấy giáp bằng sự công bình,

15 dùng sự sẵn sàng của Tin Lành bình an mà làm giày dép.

16 Lại phải lấy thêm đức tin làm thuẫn, nhờ đó anh em có thể dập tắt được các tên lửa của kẻ dữ.

17 Cũng hãy lấy sự cứu chuộc làm mão trụ, và cầm gươm của Đấng Thần Linh, là Lời Thiên Chúa.

18 Trong tinh thần, luôn làm đủ mọi thứ cầu nguyện và khẩn xin. Hãy dùng sự bền đổ trọn vẹn mà tỉnh thức về điều đó, và khẩn xin cho hết thảy các thánh đồ.

Áo vải mịn, trắng, và tinh sạch của những thiên sứ là sự vinh quang, thánh khiết từ ban đầu Thiên Chúa đã ban cho họ. Họ không hề phạm tội, họ trung tín hầu việc Chúa, họ giữ mãi sự vinh quang thánh khiết mà Chúa đã ban cho họ. Áo vải mịn, trắng, và tinh sạch của con dân Chúa trong Hội Thánh vừa là sự công chính thánh khiết của Đức Chúa Jesus Christ ban cho họ, vừa là sự ban thưởng của Ngài cho những việc làm công bình mỗi người đã làm ra trên thế gian. Tất cả đều cưỡi ngựa trắng theo Đức Chúa Jesus Christ để tham dự cuộc thánh chiến công chính.

Sự có mặt của các đạo quân thiên sứ và Hội Thánh không phải để ra tay đánh nhau với ma quỷ và những quân lực của loài người, nhưng để thể hiện sự oai nghi của Thiên Chúa. Bởi vì, chính Ngôi Hai Thiên Chúa sẽ đích thân tiêu diệt những thế lực chống nghịch Ngài, chỉ bằng lời phán của Ngài.

15 Từ miệng Ngài ra một thanh gươm bén và Ngài dùng nó để đánh hạ các quốc gia. Ngài sẽ cai trị chúng bằng một cây gậy sắt. Ngài sẽ giày đạp thùng ép rượu của cơn thịnh nộ dữ dội của Đức Chúa Trời Toàn Năng.

Trong Sáng Thế Ký đoạn 1, chúng ta được biết, chỉ với bảy lời phán, mà Ngôi Hai Thiên Chúa đã tạo nên muôn loài vạn vật từ không ra có. Trong Khải Huyền 19:15 chúng ta được biết, lời phán của Ngài sẽ đánh hạ các quốc gia.

Câu: “Từ miệng Ngài ra một thanh gươm bén” là lối nói tỷ dụ, ví sánh lời phán của Chúa sắc như gươm. Chỉ với một lời phán của Ngài, tất cả những kẻ chống nghịch Ngài sẽ ngã chết.

Câu “Ngài sẽ cai trị chúng bằng một cây gậy sắt” là lối nói tỷ dụ về sự cai trị nghiêm khắc của Ngài, theo đúng luật pháp, trên các quốc gia trong Vương Quốc của Đức Chúa Trời.

Câu “Ngài sẽ giày đạp thùng ép rượu của cơn thịnh nộ dữ dội của Đức Chúa Trời Toàn Năng” là lối nói tỷ dụ về sự Ngài sẽ thi hành sự phán xét trên tất cả những kẻ chống nghịch Thiên Chúa và thi hành án phạt của Đức Chúa Trời trên chúng.

16 Trên áo và trên đùi Ngài có một danh được viết: “Vua Của Các Vua và Chúa Của Các Chúa.”

Ngay chính trong danh xưng “Vua Của Các Vua và Chúa Của Các Chúa” chúng ta nhận thấy, các chức vụ cai trị trong thế giới thuộc thể lẫn thuộc linh vẫn sẽ còn lại cho đến đời đời. Các vua cai trị các thiên sứ và các vua cai trị các quốc gia của loài người đều ở dưới quyền cai trị tuyệt đối của Đức Chúa Jesus Christ. Danh xưng “Vua Của Các Vua và Chúa Của Các Chúa” được viết trên chiếc áo nhuộm máu của Đức Chúa Jesus Christ, và có lẽ được viết trên hai bên đùi của Ngài, một bên là “Vua của Các Vua” và một bên là “Chúa của Các Chúa!”

17 Tôi thấy một thiên sứ đứng trên mặt trời. Người kêu lớn tiếng với các loài chim bay giữa trời rằng: “Hãy đến! Hãy tụ họp lại tại bữa tiệc của Đức Chúa Trời Vĩ Đại.

Kế tiếp khải tượng về sự Ngôi Hai Thiên Chúa xuất trận, Giăng nhìn thấy một khải tượng khác. Ông thấy một thiên sứ đứng trên mặt trời. Theo sự diễn tả của Giăng chúng ta hiểu rằng, Giăng đang đứng trên đất và nhìn lên trời. Từ vị trí ở trên đất thì mặt trời có kích thước như một quả bóng, nhưng trong thực tế, mặt trời lớn gấp ngàn lần trái đất. Nếu Giăng nhìn thấy thiên sứ đứng trên mặt trời, như một người đứng trên một quả bóng, thì trong thực tế, kích thước của vị thiên sứ đó thật là khổng lồ. Từ nơi xa xôi đó, vị thiên sứ cất tiếng phán với các loài chim trời, gọi chúng đến dự bữa tiệc của Đức Chúa Trời; và thiên sứ gọi Ngài là Đức Chúa Trời Vĩ Đại. Tính từ vĩ đại đó áp dụng cho mỗi thuộc tính của Đức Chúa Trời.

18 Các ngươi sẽ ăn thịt của các vua, thịt của các tướng quân, thịt của các dũng sĩ, thịt của những ngựa và những kẻ cưỡi chúng, thịt của tất cả những kẻ tự chủ lẫn nô lệ, cả nhỏ lẫn lớn.”

Bữa tiệc Đức Chúa Trời sắm sẵn cho các loài chim chính là xác chết của tất cả những ai chống nghịch Thiên Chúa, từ người nô lệ đến người tự chủ, từ người dân thường đến kẻ đứng đầu quốc gia, từ người lính chiến đến viên đại tướng… Một lần nữa, chúng ta cần lưu ý đến chi tiết này: Rất có thể, vào thời điểm cuối của bảy năm đại nạn, sau những tai họa kinh hoàng giáng xuống thế gian, loài người không còn những vũ khí hiện đại. Các vệ tinh nhân tạo, các nhà máy phát điện, các nhà máy sản xuất vũ khí đều bị hủy diệt, các nguồn tài nguyên không còn phương tiện để khai thác. Rất có thể dầu lửa và khí đốt cũng bị giới hạn. Chính vì thế mà quân lực của các nước phải tận dụng ngựa để di chuyển và có thể phải dùng gươm, giáo làm vũ khí như thời cổ.

19 Tôi thấy con thú và các vua trên đất cùng các đạo binh của chúng nhóm lại để gây chiến, chống nghịch Đấng cưỡi ngựa và chống nghịch quân lực của Ngài.

Bây giờ thì Giăng chú ý đến khải tượng diễn ra trên đất. Ông nhìn thấy AntiChrist (con thú) và các vua trên đất nhóm hiệp lại, để gây chiến với Đức Chúa Jesus Christ và các đạo quân của Ngài.

20 Con thú bị bắt cùng tiên tri giả đã làm nhiều phép lạ trước nó để lừa dối những kẻ đã nhận dấu ấn của con thú và những kẻ đã thờ phượng tượng nó. Cả hai bị quăng sống vào hồ lửa đang cháy với lưu hoàng.

Trước hết, Đức Chúa Jesus Christ bắt sống AntiChrist và Tiên Tri Giả, ném cả hai vào trong hỏa ngục. Chi tiết này cho chúng ta biết, hồ lửa tức hỏa ngục đã có sẵn, là nơi Thiên Chúa sắm sẵn cho ma quỷ (Ma-thi-ơ 25:41). Hoả ngục không thuộc về thế giới vật chất bao gồm toàn cõi vũ trụ mà chúng ta nhận biết. Bởi vì, ngay cả khi trời cũ đất cũ qua đi, thì hỏa ngục vẫn còn đó (Khải Huyền 20:11-15). Vì thế, hoả ngục phải thuộc về thế giới siêu nhiên như thiên đàng. Thiên đàng không thuộc về cõi trời đất của vũ trụ vật chất, là nơi ngự của Thiên Chúa và là chỗ ở của các thiên sứ thánh cùng các con dân Chúa. Hỏa ngục cũng không thuộc về cõi trời đất của vũ trụ vật chất, là nơi Thiên Chúa hình phạt Sa-tan, các thiên sứ phạm tội, cùng những người chống nghịch Ngài.

Sự kiện thân thể xác thịt vật chất của AntiChrist và Tiên Tri Giả đang còn sống bị ném vào trong hỏa ngục gợi cho chúng ta ý nghĩ, thân thể xác thịt của họ có thể sẽ bị cháy tan trong hỏa ngục, chờ ngày sống lại trong một thân thể xác thịt mới để ra trước tòa phán xét chung cuộc của Đức Chúa Jesus Christ. Chúng ta sẽ đi sâu vào chi tiết này khi học đến Khải Huyền 20:11-15.

21 Những kẻ còn lại bị giết bởi thanh gươm của Đấng cưỡi ngựa, là gươm ra từ miệng Ngài. Hết thảy các loài chim được ăn no thịt của chúng.

Những kẻ còn lại” tức là tất cả các quân tướng của các quốc gia theo chân AntiChrist chống nghịch Thiên Chúa, đều bị giết bởi lời phán của Đức Chúa Jesus Christ. Thân xác họ sẽ trở thành thức ăn cho chim trời.

Bấm vào nối mạng dưới đây để tải xuống pdf bài viết này:
https://www.opendrive.com/folders?MV84OTQ4MjcwX1F1aXU1

1. Bấm vào nối mạng dưới đây để nghe và tải xuống âm thanh mp3 bài giảng này:
https://od.lk/d/MV8xMTUyMDYzMDBf/11556_ChuGiaiKhaiHuyen_19_11-21.mp3

2. Bấm vào nối mạng dưới đây để nghe và tải xuống âm thanh mp3 bài giảng này:
https://soundcloud.com/huynh-christian-timothy/sets/115_kytanthe

Bấm vào nút “play” ► để nghe:

Bấm vào nút “play” ► để nghe:

 

Share This:

052 Chú Giải Sách Khải Huyền 19:1-10

2,554 views

Huỳnh Christian Timothy
Huỳnh Christian Priscilla (Mỹ Linh)

Lễ Cưới Chiên Con

 

1 Sau những sự đó, tôi nghe một tiếng lớn của nhiều người ở trên trời rằng: “A-lê-lu-gia! Sự cứu rỗi, sự vinh quang, sự tôn quý, và quyền lực thuộc về Chúa, là Đức Chúa Trời của chúng ta.

2 Sự phán xét của Ngài là chân thật và công chính. Ngài đã phán xét con điếm lớn, là kẻ đã làm bại hoại đất với sự tà dâm nó và Ngài đã báo trả máu của các tôi tớ Ngài nơi tay nó.”

3 Họ lại nói: “A-lê-lu-gia! Và khói của nó bay lên cho tới đời đời!”

4 Hai mươi bốn trưởng lão và bốn sinh vật sấp mình thờ phượng Đức Chúa Trời, Đấng ngự trên ngai, đáp rằng: “A-men! A-lê-lu-gia!”

5 Có một tiếng phát ra từ ngai rằng: “Hỡi tất cả các ngươi là những tôi tớ Ngài và là những kẻ kính sợ Ngài, cả nhỏ lẫn lớn, hãy tôn vinh Đức Chúa Trời của chúng ta.”

6 Tôi nghe như tiếng của một đám đông lớn, như tiếng của nhiều dòng nước, như tiếng sấm dội vang rền rằng: “A-lê-lu-gia! Vì Chúa là Đức Chúa Trời Toàn Năng cai trị;

7 chúng ta hãy vui vẻ, mừng rỡ và dâng sự tôn kính lên Ngài. Hôn lễ của Chiên Con đã tới. Vợ Ngài đã sẵn sàng.

8 Người đã được ban cho trang phục trắng, mịn, và sạch. Trang phục là những việc làm công bình của các thánh đồ.

9 Thiên sứ phán với tôi rằng: “Hãy viết: Phước cho những kẻ được gọi vào tiệc cưới của Chiên Con.” Người phán với tôi rằng: “Những lời này là Lời Chân Thật của Đức Chúa Trời.”

10 Tôi hạ mình xuống tại chân người để thờ phượng người nhưng người phán với tôi rằng: “Hãy coi chừng, đừng làm vậy! Ta là tôi tớ đồng công với ngươi và với các anh em ngươi, là những người có chứng cớ của Đức Chúa Jesus. Hãy thờ phượng Đức Chúa Trời! Vì chứng cớ của Đức Chúa Jesus là tinh thần của lời tiên tri.

Xét về bố cục thì Khải Huyền 19 và 20 thuộc về phần thứ ba của sách Khải Huyền, đó là phần trình bày về Đức Chúa Jesus Christ và Vương Quốc Ngàn Năm. Khải Huyền 19 mở đầu với Lễ Cưới Chiên Con. Lễ Cưới Chiên Con là sự kết hiệp mầu nhiệm giữa Đức Chúa Jesus Christ và Hội Thánh, như sự kết hiệp giữa người nam và người nữ. Những câu Thánh Kinh được trích dẫn tiếp theo đây, sẽ giúp cho chúng ta phần nào hiểu được ý nghĩa của sự kết hiệp này.

Thiên Chúa Tự Hữu Hằng Hữu làm cho A-đam ngủ mê, lấy một xương sườn, rồi lấp thịt thế vào. Thiên Chúa Tự Hữu Hằng Hữu dùng xương sườn đã lấy nơi A-đam làm nên một người nữ, đưa đến với A-đam. A-đam nói rằng: Người này là xương bởi xương tôi, thịt bởi thịt tôi mà ra. Người này sẽ được gọi là người nữ, vì nó do nơi người nam mà có. Bởi vậy cho nên người nam sẽ lìa cha mẹ mà dính díu với vợ mình, và cả hai sẽ trở nên một thịt” (Sáng Thế Ký 2:21-24).

Câu “và cả hai sẽ trở nên một thịt” hàm ý là kể từ giây phút một người đàn ông kết hiệp với một người đàn bà thì họ hoàn toàn thuộc về nhau, thân thể của họ là của riêng nhau. Đức Thánh Linh đã dùng hình ảnh kết hiệp của vợ chồng để nói đến sự kết hiệp giữa Đức Chúa Jesus Christ và Hội Thánh. Tức là sự Đức Chúa Jesus Christ hoàn toàn thuộc về Hội Thánh, Hội Thánh hoàn toàn thuộc về Đức Chúa Jesus Christ; và cả hai có sự tương thông mật thiết với nhau một cách huyền nhiệm, như sự tương thông giữa chồng với vợ.

Vậy nên người đàn ông phải lìa cha mẹ mà dính díu với vợ mình, hai người cùng nên một thịt. Sự mầu nhiệm ấy là lớn, tôi nói về Đấng Christ và Hội Thánh vậy” (Ê-phê-sô 4:23-24).

Sự kết hiệp của Đức Chúa Jesus Christ và Hội Thánh đã xảy ra bởi ân điển của Đức Chúa Jesus Christ và bởi đức tin của Hội Thánh. Bởi ân điển của Ngài, Ngài đã chết để chuộc tội cho Hội Thánh và đưa tay ra, kêu mời Hội Thánh đến với Ngài. Bởi đức tin, Hội Thánh đã tin nhận sự chết chuộc tội của Ngài và đưa tay ra, nắm lấy tay Ngài, để được nên một với Ngài. Cho đến hiện tại, sự kết hiệp của Đức Chúa Jesus Christ và Hội Thánh chỉ hoàn tất về phương diện tinh thần, được tiêu biểu bằng sự hứa hôn trong phong tục của người I-sơ-ra-ên.

Theo phong tục của người I-sơ-ra-ên, khi một người nam đến tuổi trưởng thành, thì cha của người ấy tìm kiếm một thiếu nữ, để cưới về làm vợ cho chàng. Sau khi chàng trai trao quà đính hôn cho cô gái, thì họ trở thành vợ chồng trên danh nghĩa. Chàng trai trở về nhà cha mình để xây dựng chỗ ở cho gia đình mới của mình, cô gái lo việc chuẩn bị áo cưới. Thời gian chuẩn bị vào khoảng trên dưới một năm. Khi việc xây dựng chỗ ở hoàn tất, người cha hài lòng, thì chàng trai sẽ đến rước dâu một cách bất ngờ. Lễ cưới được diễn ra tại nhà của chàng trai, thường kéo dài đến bảy ngày. Qua phong tục kết hôn của người I-sơ-ra-ên và qua Lời Chúa, chúng ta nhận biết bảy điều sau đây:

  1. Hội Thánh là trinh nữ đã được hứa gả cho Đức Chúa Jesus Christ: Danh từ “trinh nữ” hàm ý sự tinh sạch thuộc linh của Hội Thánh, tức là sự được làm cho sạch tội: “Vì về anh em, tôi rất sốt sắng như sự sốt sắng của Thiên Chúa, bởi tôi đã gả anh em cho một chồng mà thôi, dâng anh em như người trinh nữ tinh sạch cho Đấng Christ” (II Cô-rinh-tô 11:2).
  2. Đức Chúa Trời đã chọn Hội Thánh cho Đức Chúa Jesus Christ: “Con đã tỏ danh Cha ra cho những người Cha giao cho Con từ giữa thế gian; họ vốn thuộc về Cha, Cha giao họ cho Con, và họ đã giữ lời Cha” (Giăng 17:6).
  3. Thánh linh được Đức Chúa Jesus Christ ban cho Hội Thánh là quà đính hôn: “Ngài là Đấng mà anh em tin, sau khi anh em đã nghe Lời chân thật, là Tin Lành về sự cứu rỗi của anh em. Ngài là Đấng mà sau khi anh em tin thì được ấn chứng bằng thánh linh của lời hứa. Ấy là vật làm tin về sự hưởng cơ nghiệp của chúng ta, cho đến kỳ chuộc lại những sản nghiệp đã mua về cho sự tôn vinh của sự vinh quang Ngài” (Ê-phê-sô 1:13-14).
  4. Đức Chúa Jesus Christ về lại nhà Cha ở trên trời để sắm sẵn chỗ ở cho Hội Thánh: “Trong nhà Cha Ta có nhiều chỗ ở; nếu không, Ta đã nói cho các ngươi rồi. Ta đi sắm sẵn cho các ngươi một chỗ. Khi Ta đã đi, và sắm sẵn cho các ngươi một chỗ rồi, Ta sẽ trở lại đem các ngươi đi với Ta, để cho Ta ở đâu thì các ngươi cũng ở đó” (Giăng 14:1-2).
  5. Đức Chúa Jesus Christ sẽ trở lại một cách bất ngờ để đem Hội Thánh ra khỏi thế gian, vào trong thiên đàng: “Vì sẽ có tiếng kêu lớn và tiếng của thiên sứ lớn cùng tiếng kèn của Thiên Chúa, thì chính mình Chúa ở trên trời giáng xuống; bấy giờ những kẻ chết trong Đấng Christ, sẽ sống lại trước hết. Kế đến, chúng ta là những người sống, mà còn ở lại, sẽ cùng nhau đều được cất lên với những người ấy giữa những đám mây, tại nơi không trung mà gặp Chúa. Như vậy, chúng ta sẽ ở cùng Chúa luôn luôn” (I Tê-sa-lô-ni-ca 4:16-17).
  6. Lễ Cưới Chiên Con, tức là sự kết hiệp huyền nhiệm giữa Đức Chúa Jesus Christ và Hội Thánh sẽ diễn ra trên thiên đàng, trước khi Chúa và Hội Thánh cùng giáng lâm trên đất (Khải Huyền 19:7-9).
  7. Áo cưới của Hội Thánh, tức là sự vinh quang của Hội Thánh, chính là việc làm công bình của mỗi người đang khi còn sống trong thân thể xác thịt này (Khải Huyền 19:8).

Bây giờ, chúng ta hãy cùng nhau tìm hiểu ý nghĩa của từng câu trong Khải Huyền 19.

1 Sau những sự đó, tôi nghe một tiếng lớn của nhiều người ở trên trời rằng: “A-lê-lu-gia! Sự cứu rỗi, sự vinh quang, sự tôn quý, và quyền lực thuộc về Chúa, là Đức Chúa Trời của chúng ta.

2 Sự phán xét của Ngài là chân thật và công chính. Ngài đã phán xét con điếm lớn, là kẻ đã làm bại hoại đất với sự tà dâm nó và Ngài đã báo trả máu của các tôi tớ Ngài nơi tay nó.”

Sau những sự đó” là sau các khải tượng về sự Ba-by-lôn Lớn sẽ bị hủy diệt. Giăng nghe một lời tôn vinh vang dội của nhiều người mà ông gọi là “một tiếng lớn!” Đây là lời tôn vinh của Hội Thánh, các thánh đồ trước Thời Cựu Ước, các thánh đồ Thời Cựu Ước, và các thánh đồ tử Đạo trong Thời Đại Nạn. Ngoại trừ Hội Thánh là những người đang hiện diện trong một thân thể xác thịt đã phục sinh hoặc đã được biến hóa, các thánh đồ còn lại chưa nhận được thân thể xác thịt vinh quang. Họ là những linh hồn hiện diện trong những thân thể thiêng liêng, mà thân thể xác thịt đang chờ ngày sống lại. Thân thể xác thịt của họ sẽ được sống lại sau khi Đức Chúa Jesus Christ tiêu diệt AntiChrist cùng tất cả những kẻ chống nghịch Ngài và ném Sa-tan vào vực sâu trong âm phủ.

Chúng ta không ngoại trừ các thiên sứ cũng dự phần trong lời tôn vinh này, mặc dù họ không kinh nghiệm ơn cứu rỗi của Đức Chúa Trời. Bởi vì lời tôn vinh nói lên thuộc tính của Đức Chúa Trời.

A-lê-lu-gia” là một từ ngữ Hy-lạp dùng để phiên âm từ ngữ ghép “Ha-lê-lu-gia” trong tiếng Hê-bơ-rơ, và có nghĩa là: “Tôn vinh Thiên Chúa!”

Danh từ “Chúa” được dùng trong câu này là chỉ về Ngôi Một Thiên Chúa, tức là Đức Chúa Trời, tức là Đức Cha. Mặc dầu trong I Cô-rinh-tô 8:5-6 đã khẳng định “chỉ có một Chúa, và Chúa ấy chính là Đức Chúa Jesus Christ:”

Thật người ta xưng có các thần khác, hoặc ở trên trời, hoặc ở dưới đất, (bởi đó họ thờ nhiều thần nhiều Chúa), về phần chúng ta, chỉ có một Thiên Phụ, muôn vật bởi Ngài mà ra, và chúng ta hướng về Ngài; lại chỉ có một Chúa mà thôi, là Đức Chúa Jesus Christ, muôn vật đều nhờ Ngài mà có, và chúng ta cũng vậy.”

Nhưng chúng ta hiểu rằng, danh từ “chúa” ở đây là nói đến quyền cai trị tuyệt đối trên muôn loài vạn vật; và quyền cai trị tuyệt đối trên muôn loài vạn vật là của Thiên Chúa Ba Ngôi. Vì thế, chỉ có “một Chúa” và danh từ “Chúa” áp dụng chung cho cả Ba Ngôi Thiên Chúa.

Mặc dầu Đức Chúa Trời được Thánh Kinh gọi là Chúa như trong Khải Huyền 19:1, Đức Chúa Jesus Christ được gọi là Chúa như trong I Cô-rinh-tô 8:6, và Đức Thánh Linh được gọi là Chúa như trong I Cô-rinh-tô 12:5; nhưng không có nghĩa là có ba Chúa, mà là chỉ có một Chúa thể hiện qua ba thân vị của Thiên Chúa.

Khi chúng ta hiểu rằng, danh từ Chúa không chỉ về một thân vị mà chỉ về thẩm quyền, thì chúng ta mới hiểu rằng, một thẩm quyền duy nhất và tuyệt đối được thi hành qua ba thân vị của Thiên Chúa. Vì thế, Đức Chúa Trời được gọi là Chúa, Đức Chúa Jesus Christ được gọi là Chúa, và Đức Thánh Linh được gọi là Chúa. Nhưng chỉ có một Chúa.

  • Đức Chúa Trời là Chúa trong sự thờ phượng Thiên Chúa của muôn loài thọ tạo: Thiên Chúa Ngôi Một trong thân vị Đức Chúa Trời, đại diện cho Ba Ngôi Thiên Chúa để nhận sự thờ phượng, tôn vinh của muôn loài tạo vật.
  • Ngôi Lời là Chúa trong sự muôn loài thọ tạo hầu việc Thiên Chúa: Thiên Chúa Ngôi Hai trong thân vị Đức Chúa Jesus Christ đại diện cho Ba Ngôi Thiên Chúa để cai trị muôn loài tạo vật và làm gương cho loài người về sự vâng phục Thiên Chúa.
  • Đấng Thần Linh là Chúa trong sự ban phát ân điển và ân tứ của Thiên Chúa cho muôn loài thọ tạo: Thiên Chúa Ngôi Ba trong thân vị Đức Thánh Linh đại diện cho ba Ngôi Thiên Chúa để bảo tồn và phát triển muôn loài tạo vật, cùng ban cho con dân Chúa năng lực và sự hiểu biết để sống theo thánh ý của Thiên Chúa.

Con điếm lớn” được nói đến trong câu 2 chính là Ba-by-lôn Lớn, là hệ thống Cơ-đốc Giáo Hiệp Nhất có trụ sở là Va-ti-căn. Hệ thống tôn giáo này dạy cho loài người thờ phượng hình tượng, thần tượng, thờ lạy chính loài người và ma quỷ. Hệ thống tôn giáo này có nợ máu với các thánh đồ, các tiên tri, và các sứ đồ của Thiên Chúa.

3 Họ lại nói: “A-lê-lu-gia! Và khói của nó bay lên cho tới đời đời!”

Khói của nó bay lên cho tới đời đời!” Không phải nói về khói của sự thiêu đốt thành Va-ti-căn, vì khói của sự thiêu đốt vật chất không thể còn lại đời đời. Câu này hàm ý: sự hình phạt của hệ thống Cơ-đốc Giáo Hiệp Nhất và những kẻ thuộc về nó sẽ còn lại cho đến đời đời. Đó là hình phạt trong lửa của hỏa ngục.

4 Hai mươi bốn trưởng lão và bốn sinh vật sấp mình thờ phượng Đức Chúa Trời, Đấng ngự trên ngai, đáp rằng: “A-men! A-lê-lu-gia!”

Đại diện của Hội Thánh là 24 trưởng lão cùng với đại diện của các sinh vật trên thiên đàng là bốn sinh vật chầu chung quanh ngai của Đức Chúa Trời và Chiên Con, cùng nhau thờ phượng Đức Chúa Trời và đáp lại tiếng kêu lớn tôn vinh.

“A-men! A-lê-lu-gia!” Có nghĩa là: Thật như vậy. Tôn vinh Thiên Chúa!

5 Có một tiếng phát ra từ ngai rằng: “Hỡi tất cả các ngươi là những tôi tớ Ngài và là những kẻ kính sợ Ngài, cả nhỏ lẫn lớn, hãy tôn vinh Đức Chúa Trời của chúng ta.”

Tiếng phát ra từ Ngai có thể là tiếng của Ngôi Hai Thiên Chúa trong thân vị Chiên Con, vì Ngài đang đứng giữa ngai, mà cũng có thể là tiếng của một hay của cả bốn sinh vật chầu chung quanh ngai.

Tôi tớ của Đức Chúa Trời bao gồm các sinh vật trên thiên đàng, các thiên sứ, và những người thuộc về Ngài. Họ là những người phục vụ Đức Chúa Trời với lòng kính sợ Ngài. Có những người là tôi tớ Chúa, được Chúa dùng để làm thành thánh ý của Ngài, nhưng họ không kính sợ Chúa, như Vua Nê-bu-cát-nết-xa (Giê-rê-mi 43:10), trước khi bị phạt sống bảy năm, ăn cỏ như bò (Đa-ni-ên 4). Ngày nay, cũng có biết bao nhiêu người phục vụ Đức Chúa Trời nhưng họ không có lòng kính sợ Ngài. Vì thế, họ sẽ không có mặt trên thiên đàng. Bởi vì, chỉ có “những tôi tớ Ngài và là những kẻ kính sợ Ngài” mới được vào trong vương quốc của Ngài mà thôi. Những tôi tớ không kính sợ Ngài sẽ bị gọi là “tôi tớ xấu” và sẽ bị “đánh xé xương, định phần chung với những kẻ giả hình” (Ma-thi-ơ 24:48-51).

Từ ngữ “cả lớn lẫn nhỏ” có thể bao gồm lớn nhỏ về tuổi tác lẫn lớn nhỏ về địa vị trong vương quốc của Đức Chúa Trời. Trong một ý nghĩa nhất định, mỗi người chúng ta chỉ bắt đầu có thật từ khi được thai dựng trong lòng mẹ. Từ khoảnh khắc đó trở đi, chúng ta có thật và sẽ còn lại cho đến đời đời, cho dù là còn lại trong hỏa ngục hay còn lại trong Vương Quốc của Đức Chúa Trời. Vì thế, dù là một thai nhi bị chết từ trong lòng mẹ cách nay 100 năm, thì linh hồn ấy vẫn là một người, mang hình ảnh của Thiên Chúa, và là bậc lớn hơn chúng ta về tuổi tác. Riêng về địa vị lớn và nhỏ trong Vương Quốc của Đức Chúa Trời thì Lời Chúa có chép:

Vậy, ai hủy một điều cực nhỏ nào trong những điều răn này, và dạy người ta làm như vậy, thì sẽ bị xưng là cực nhỏ trong Vương Quốc Trời; còn như ai giữ những điều răn ấy, và dạy người ta nữa, thì sẽ được xưng là lớn trong Vương Quốc Trời” (Ma-thi-ơ 5:19).

Tuy nhiên, những kẻ đã được nghe biết về lẽ thật các điều răn của Thiên Chúa, mà vẫn cố tình hủy bỏ một điều răn nào trong các điều răn của Thiên Chúa, và dạy cho người khác làm như vậy, thì những kẻ đó sẽ bị hư mất đời đời. Chúng tôi tin rằng, lời phán trên đây của Đức Chúa Jesus Christ chỉ áp dụng cho những kẻ vô tình nghe theo sự dạy dỗ sai trái của giáo hội; chứ không áp dụng cho những kẻ đã có cơ hội được Đức Thánh Linh ban cho để đọc và nghe về lẽ thật con dân Chúa phải vâng giữ trọn vẹn các điều răn của Thiên Chúa.

6 Tôi nghe như tiếng của một đám đông lớn, như tiếng của nhiều dòng nước, như tiếng sấm dội vang rền rằng: “A-lê-lu-gia! Vì Chúa là Đức Chúa Trời Toàn Năng cai trị;

7 chúng ta hãy vui vẻ, mừng rỡ và dâng sự tôn kính lên Ngài. Hôn lễ của Chiên Con đã tới. Vợ Ngài đã sẵn sàng.

Một lần nữa, tiếng kêu lớn vang dội cả thiên đàng. Lần này có thể là tiếng kêu của các sinh vật trên thiên đàng, các thiên sứ, các thánh đồ trước Thời Cựu Ước, các thánh đồ Thời Cựu Ước, và các thánh đồ Thời Đại Nạn. Bởi vì, Hội Thánh đang trong tư thế ra mắt Chiên Con để được kết hiệp cách huyền nhiệm với Ngài.

Chúng ta để ý là cho đến giờ phút hôn lễ của Chiên Con được hiện thực, thì Đức Chúa Trời là Đấng đại diện cho Ba Ngôi Thiên Chúa cai trị muôn loài. Nhưng khi Đức Chúa Jesus Christ thiết lập Vương Quốc của Đức Chúa Trời thì quyền cai trị hoàn toàn do Thiên Chúa Ngôi Hai trong thân vị Đức Chúa Jesus Christ nắm giữ. Quyền cai trị đó sẽ do Ngài nắm giữ cho đến đời đời.

Chiên Con chính là Thiên Chúa trong thân xác của loài người làm công việc chuộc tội cho loài người. Hội Thánh là tất cả những người tin nhận sự chết chuộc tội của Chiên Con, trong suốt khoảng thời gian từ khi Hội Thánh được thành lập cho đến khi Hội Thánh được cất ra khỏi thế gian. Hội Thánh được gọi là vợ của Chiên Con vì Hội Thánh được kết hiệp cách lạ lùng với Chiên Con, được tiêu biểu bởi sự kết hiệp làm vợ chồng giữa một người nam và một người nữ.

Chúng ta sẽ không thể nào hiểu được sự huyền nhiệm này cho đến khi chúng ta được kết hiệp với Đức Chúa Jesus Christ. Không ai ngoài Hội Thánh có thể hiểu được sự huyền nhiệm ấy.

Thật cảm tạ Chúa vì chúng ta được sinh ra làm người. Thật cảm tạ Chúa vì chúng ta được ở trong sự cứu rỗi của Ngài. Thật cảm tạ Chúa vì chúng ta được thuộc về Hội Thánh của Ngài. Chúng ta có phước hơn tất cả các thánh đồ khác của Chúa, vì chỉ có các thánh đồ thuộc về Hội Thánh của Chúa mới được kết hiệp cách lạ lùng với Chúa.

8 Người đã được ban cho trang phục trắng, mịn, và sạch. Trang phục là những việc làm công bình của các thánh đồ.

Chữ “người” được dùng ở đây là chỉ về Hội Thánh. Trang phục trắng, mịn, và sạch nói đến sự vinh quang tuyệt vời bao phủ mỗi người trong Hội Thánh. Sự vinh quang đó chính là phần thưởng cho mỗi việc làm công bình của mỗi người trong Hội Thánh.

Trong ngày Hội Thánh ra mắt Chiên Con trong Lễ Cưới Chiên Con, mỗi người sẽ có sự vinh quang giống nhau, là sự vinh quang tổng hợp của Hội Thánh phản chiếu trên mỗi người. Tuy nhiên, chắc chắn là sự vinh quang của mỗi cá nhân sẽ khác nhau, tùy theo những việc lành mà họ đã làm ra trong suốt thời gian theo Chúa trên trần gian này.

Chúng ta cần ghi nhớ: Chúng ta được cứu vì chúng ta thật lòng ăn năn tội và tin nhận sự chết chuộc tội của Đức Chúa Jesus Christ. Chúng ta được sự sống đời đời vì chúng ta vâng giữ các điều răn của Chúa sau khi chúng ta được cứu. Nhưng mỗi chúng ta sẽ được ban thưởng tùy theo mỗi việc mình làm. Sự ban thưởng ấy được trao cho chúng ta trong ngày Chúa đến để đem chúng ta ra khỏi thế gian. Sự ban thưởng ấy chính là sự vinh quang của mỗi người tùy theo những việc làm công bình đã làm, được Chúa trao tặng chúng ta khi thân thể xác thịt chúng ta được phục sinh hoặc được biến hóa, và được cất lên không trung gặp Chúa:

Này, Ta đến mau chóng với tiền công của Ta để trao cho mỗi người tùy theo kết quả việc làm của người đó” (Khải Huyền 22:12).

Điều quan trọng kế tiếp chúng ta cần ghi nhớ: Chúa rất là rời rộng. Chỉ cần chúng ta hết lòng sống cho Ngài, hầu việc Ngài thì Ngài sẽ ban thưởng cho chúng ta một cách dư dật. Ngụ ngôn về những người làm công trong vườn nho cho chúng ta biết: Người mới tin Chúa và hầu việc Chúa cách muộn màng trong cuộc đời mình vẫn có thể nhận được phần thưởng, sự vinh quang tương đương với người tin Chúa và hầu việc Chúa từ khi còn thơ ấu (Ma-thi-ơ 20:1-16). Chỉ cần chúng ta hết lòng sống theo Lời Chúa, vui mừng làm ra những sự lành mà Chúa đã sắm sẵn cho chúng ta (Ê-phê-sô 2:10).

9 Thiên sứ phán với tôi rằng: “Hãy viết: Phước cho những kẻ được gọi vào tiệc cưới của Chiên Con.” Người phán với tôi rằng: “Những lời này là Lời Chân Thật của Đức Chúa Trời.”

Hội Thánh là vợ của Chiên Con. Trong tiệc cưới sẽ có nhiều khách dự tiệc. Khách chính là những thánh đồ của Chúa trước Thời Cựu Ước, trong Thời Cựu Ước, và trong Thời Đại Nạn. Dầu bản thân họ không được kết hiệp cách nhiệm mầu với Đức Chúa Jesus Christ, nhưng họ được dự phần trong tiệc cưới của Ngài. Chính họ cũng sẽ nhận được một ơn phước đặc biệt mà các thánh đồ của Chúa đang sống trên đất vào thời điểm ấy không có được. Câu: “Những lời này là Lời Chân Thật của Đức Chúa Trời,” nhấn mạnh đến tầm quan trọng của ơn phước dành cho những ai được dự phần trong Tiệc Cưới Chiên Con.

Lời này khích lệ cho con dân Chúa trong Thời Đại Nạn, nếu họ trung tín cho đến chết với Chúa, thì họ sẽ nhận được một ơn phước đặc biệt, đó là được dự phần trong Tiệc Cưới Chiên Con. Ơn phước đó lạ lùng và lớn như thế nào thì chúng ta chưa biết. Nhưng với lời nhấn mạnh như vậy, chắc chắn đó phải là một điều đáng cho mọi người mong muốn.

10 Tôi hạ mình xuống tại chân người để thờ phượng người nhưng người phán với tôi rằng: “Hãy coi chừng, đừng làm vậy! Ta là tôi tớ đồng công với ngươi và với các anh em ngươi, là những người có chứng cớ của Đức Chúa Jesus. Hãy thờ phượng Đức Chúa Trời! Vì chứng cớ của Đức Chúa Jesus là tinh thần của lời tiên tri.

Vì một lý do gì mà chúng ta không biết, Giăng đã hạ mình tại chân vị thiên sứ đang phán với ông để thờ phượng vị thiên sứ ấy. Có lẽ sự xúc động mạnh mẽ trước huyền nhiệm Hội Thánh được kết hiệp với Đức Chúa Jesus Christ khiến cho Giăng muốn hạ mình xuống, để thờ phượng Đức Chúa Trời qua vị thiên sứ đang đứng trước ông với hào quang rực rỡ cả đất! Tuy nhiên, thiên sứ đã cảnh báo ông đừng làm như vậy.

Chúng ta không thể thờ phượng Đức Chúa Trời qua bất cứ một loài thọ tạo nào, lại càng không thể thờ phượng Đức Chúa Trời qua những vật do tay người làm ra. Chúng ta trực tiếp đến trước ngai ơn phước của Đức Chúa Trời mà thờ phượng Ngài, vì Ngài mời gọi chúng ta:

Vậy, chúng ta hãy vững lòng đến gần ngai ơn phước, để cho được thương xót và tìm được ơn để giúp chúng ta trong thì giờ có cần dùng” (Hê-bơ-rơ 4:16).

Những thiên sứ hiện nay có quyền thế và năng lực hơn chúng ta, nhưng họ chỉ là tôi tớ của Đức Chúa Trời cùng với chúng ta phục vụ Ngài. Sự thờ phượng của chúng ta, cũng như của muôn loài thọ tạo, phải hướng về Đức Chúa Trời là đại diện của Ba Ngôi Thiên Chúa.

Chúng ta để ý thấy thiên sứ gọi Giăng và các anh em của Giăng là những người có chứng cớ của Đức Chúa Jesus Christ. Các anh em của Giăng được nói đến ở đây không phải là các anh em ruột của ông, mà là các anh em cùng đức tin trong Hội Thánh, bao gồm chúng ta ngày nay. Toàn thể Hội Thánh của Chúa là những người có chứng cớ của Đức Chúa Jesus.

Chứng cớ của Đức Chúa Jesus là:

  • Tất cả những gì Đức Chúa Jesus rao giảng về Đức Chúa Trời.
  • Tất cả những gì Đức Chúa Jesus đã làm ra cho loài người.
  • Tất cả những gì Đức Chúa Jesus hứa với những ai tin nhận Ngài.

Đức Chúa Jesus là chứng nhân chân thật và thành tín của Đức Chúa Trời (Khải Huyền 3:14). Ngài giải bày Đức Chúa Trời cho loài người (Giăng 1:8). Ngài thể hiện tình yêu, sự thánh khiết, và sự công chính của Đức Chúa Trời qua hành động, bởi sự chết chuộc tội của Ngài cho toàn thể nhân loại. Mọi tiên tri và khải tượng Ngài ban cho Hội Thánh làm chứng cho sự toàn năng và sự thành tín của Đức Chúa Trời; mọi thánh ý của Đức Chúa Trời sẽ được hoàn thành y theo chương trình của Đức Chúa Trời. Những ai tin nhận mọi điều Đức Chúa Jesus phán dạy và làm ra, thì những người ấy có chứng cớ của Đức Chúa Jesus.

Tất cả mọi điều Đức Chúa Jesus phán dạy, rao truyền, và tất cả mọi việc làm của Ngài là ý nghĩa và mục đích của lời tiên tri, tức là tinh thần của lời tiên tri. Lời tiên tri ở đây tức là lời bày tỏ thánh ý của Đức Chúa Trời. Không lời tiên tri nào mà không dựa trên những lời phán dạy và những việc làm của Đức Chúa Jesus, gọi chung là chứng cớ của Đức Chúa Jesus.

 

Bấm vào nối mạng dưới đây để tải xuống pdf bài viết này:
https://www.opendrive.com/folders?MV84OTQ4MjcwX1F1aXU1

1. Bấm vào nối mạng dưới đây để nghe và tải xuống âm thanh mp3 bài giảng này:
https://od.lk/d/MV8xMTUyMDYyODJf/11555_ChuGiaiKhaiHuyen_19_1-10.mp3

2. Bấm vào nối mạng dưới đây để nghe và tải xuống âm thanh mp3 bài giảng này:
https://soundcloud.com/huynh-christian-timothy/sets/115_kytanthe

Bấm vào nút “play” ► để nghe:

Bấm vào nút “play” ► để nghe:

Share This:

051 Chú Giải Sách Khải Huyền 18:11-24

2,416 views

Huỳnh Christian Timothy
Huỳnh Christian Priscilla (Mỹ Linh)

Ba-by-lôn Thuộc Linh Bị Diệt (2)

Đọc Tiếp →

Share This:

050 Chú Giải Sách Khải Huyền 18:1-10

2,461 views

Huỳnh Christian Timothy
Huỳnh Christian Priscilla (Mỹ Linh)

Ba-by-lôn Thuộc Linh Bị Diệt (1)

Đọc Tiếp →

Share This: