Copyright © 2026 by Timothy Christian Huynh
All rights reserved.
No part of this book may be reproduced, stored in a retrieval system, or transmitted in any form or by any means—electronic, mechanical, photocopying, recording, or otherwise—without the prior written permission of the copyright holder, except for brief quotations in critical reviews or articles.
This is a work of fiction. Names, characters, places, and incidents are either the product of the author’s imagination or are used fictitiously. Any resemblance to actual persons, living or dead, events, or locales is entirely coincidental.
First published 2026.
Bản quyền © 2026 thuộc về Timothy Christian Huynh
Toàn bộ quyền được bảo lưu.
Không được sao chép, lưu trữ trong hệ thống truy xuất, hoặc truyền tải dưới bất kỳ hình thức nào—điện tử, cơ học, sao chụp, ghi âm, hoặc bất kỳ phương tiện nào khác—mà không có sự cho phép bằng văn bản trước từ người giữ bản quyền, ngoại trừ việc trích dẫn ngắn gọn trong các bài đánh giá phê bình hoặc bài báo.
Đây là tác phẩm hư cấu. Tên nhân vật, nhân vật, địa danh và sự kiện đều là sản phẩm của trí tưởng tượng của tác giả hoặc được sử dụng một cách hư cấu. Bất kỳ sự trùng hợp nào với người thật, sự kiện thật hoặc địa danh thật đều là ngẫu nhiên.
Lần xuất bản đầu tiên 2026.
Mười ngày
“Đừng sợ những điều ngươi sẽ chịu khổ! Kìa, Ma Quỷ sẽ ném một số các ngươi vào tù để các ngươi chịu thử thách. Các ngươi sẽ có mười ngày hoạn nạn. Hãy trung tín cho tới chết, và Ta sẽ ban cho ngươi mão sự sống!” (Khải Huyền 2:10).
Chương 1: Ngày Thứ Nhất
Thứ Tư, 02/09 – Arp & Tyler, Texas, USA
Tim gõ lách cách trên bàn phím, ngón tay di chuyển nhanh như thể mỗi chữ đều đếm được thời gian. Mỹ Linh bước nhẹ đến, đặt tách trà nóng xuống bàn cạnh chồng, giọng khẽ:
“Có tin gì mới không anh?”
Tim vẫn không ngẩng đầu, nhưng tốc độ gõ chậm lại đôi chút.
“Có. Anh gửi xong tin nhắn này rồi sẽ kể em nghe. Dòng phun trào từ vành nhật hoa… nó mạnh hơn dự báo ban đầu rất nhiều. Cơn bão địa từ sẽ đánh vào Trái Đất khoảng trưa nay. Anh đang báo cho Hội Thánh trên Telegram: đọc xong thì rút hết dây nguồn máy tính, đừng cắm sạc điện thoại vào ổ điện nữa. Có lẽ… đây là lần thông công cuối cùng trước khi Internet sập hẳn.”
Mỹ Linh khựng lại:
“Không phải hai ngày nữa sao?”
Tim nhấn phím Enter lần cuối, tắt máy ngay lập tức, rút dây nguồn ra khỏi ổ cắm. Lúc này ông mới ngẩng lên nhìn vợ, giọng bình tĩnh nhưng ánh mắt lộ rõ lo âu.
“Dự báo cập nhật cho thấy vận tốc CME nhanh hơn dự kiến. Nó sẽ đâm thẳng vào Texas khoảng giữa trưa. Châu Mỹ đang nằm ngay hướng đối diện, nên sẽ chịu thiệt hại nặng nhất. Những nơi khác trên thế giới cũng bị, nhưng chúng ta hứng trọn.”
Ông dừng một nhịp, hít sâu.
“Chúng ta còn khoảng năm tiếng để chuẩn bị. Anh muốn chạy vào Tyler mua thật nhiều túi ngủ, lều dã ngoại, bộ sơ cứu… và thêm đạn.”
Mỹ Linh mở to mắt.
“Mua thật nhiều là bao nhiêu?”
“Càng nhiều càng tốt, trong giới hạn thẻ tín dụng. Anh mang theo cả chi phiếu phòng khi thẻ không quẹt được nữa. Rất nhanh thôi, sau trưa nay, tiền mặt hay thẻ sẽ gần như vô giá trị. Chỉ còn thực phẩm, thuốc men và súng đạn mới đáng giá để trao đổi.”
Tim nhìn thẳng vào mắt vợ, giọng chậm rãi hơn.
“Sau cơn bão này, lưới điện có thể mất từ vài tháng đến một, hai năm mới khôi phục, nhất là ở Texas. Chúa có thể đến vào Lễ Thổi Kèn năm nay… hoặc năm sau. Nhà mình đã trữ mọi thứ đủ dùng hơn một năm rồi. Nhưng anh nghĩ, chúng ta sẽ phải giúp đỡ nhiều người khác nữa.”
Mỹ Linh thở dài nhẹ.
“Em vừa gọi Hồng Ân và Thiên Lạc. Hai đứa đang trên đường về. Hồng Ân sẽ về đến khoảng 8 giờ, Thiên Lạc khoảng 9 giờ. Cảm tạ Chúa, như vậy, kịp trước khi bão từ ập đến. Em tưởng hai đứa về sớm hơn hai ngày, ai ngờ lại đúng ngày này.”
Tim nâng tách trà lên, đưa nhẹ về phía vợ như lời cảm ơn.
“Cảm ơn em. Em chuẩn bị đi, năm phút nữa mình ra xe.”
Mỹ Linh quay vào phòng ngủ lấy túi xách, khoác thêm áo. Trời tháng Chín mà se lạnh bất thường, như thể không khí đã cảm nhận được điều gì đó sắp xảy ra. Tim uống vội mấy ngụm trà nóng, đặt tách xuống, với tay lấy dây đeo súng, cài chắc chắn vào người. Ông khẽ nhắm mắt cầu nguyện thầm:
“Lạy Chúa, xin giữ gìn chuyến đi hôm nay của chúng con được bình an. Xin che chở Hồng Ân và Thiên Lạc trên đường về.”
Tim bước ra sân, mở cửa chiếc Suburban cũ của gia đình. Động cơ nổ khô khan trong buổi sáng mờ sương. Ông lùi xe ra khỏi cổng. Mỹ Linh khóa cổng xong thì mở cửa xe, ngồi vào ghế bên, kéo dây an toàn, mắt nhìn qua kính chắn gió.
Xe lăn bánh ra đường chính, hướng về Tyler.
Một lát sau, Mỹ Linh lên tiếng, giọng trầm xuống:
“Anh nói rõ cho em biết đi… chuyện này nghiêm trọng đến mức nào?”
Tim không trả lời ngay. Hai tay siết chặt vô-lăng, mắt nhìn thẳng con đường vắng.
“Bình thường”, anh nói chậm rãi, “các đợt phun trào từ Mặt Trời vẫn xảy ra. Nhiều lần chúng lướt qua mà chẳng gây hại gì đáng kể.”
“Nhưng lần này thì khác?” Mỹ Linh hỏi.
“Khác”, Tim gật đầu. “Khác ở hướng đi và cường độ. Dòng plasma này không chỉ mạnh, mà từ trường của nó còn quay ngược với từ trường Trái Đất. Khi hai từ trường đối nghịch va chạm, lớp từ quyển bảo vệ bị xé toang.”
Tim nhấn nhẹ ga, xe hòa vào dòng xe thưa thớt, trên đường cao tốc 64, hướng về Tyler.
“Bão địa từ không làm hỏng đồ điện ngay lập tức”, Tim tiếp tục, “nhưng nó đưa dòng điện khổng lồ vào các đường dây cao áp. Những đường dây dài hàng trăm dặm giống như ăng-ten khổng lồ – càng dài càng hứng nhiều.”
Mỹ Linh im lặng.
“Máy biến áp không chịu nổi”, Tim nói thêm. “Khi chúng quá tải và cháy, thay thế không phải ngày một ngày hai. Nhiều cái phải mất hàng năm mới sản xuất lại được.”
“Và Texas…” Mỹ Linh khẽ nói.
“Texas đang nằm ngay hướng đối diện. Chúng ta hứng trọn.”
Xe chạy qua một ngã tư. Đèn giao thông vẫn sáng, nhưng nhấp nháy chậm hơn bình thường, như đang hấp hối. Mỹ Linh để ý, nhưng không nói gì.
“Điều anh lo nhất”, Tim hạ giọng, “là xã hội hiện đại phụ thuộc hoàn toàn vào điện. Không điện thì nước sạch, xăng dầu, bệnh viện, thông tin… tất cả ngừng hết.”
Ông quay sang nhìn vợ một thoáng.
“Nhưng chúng ta không hoảng loạn”, ông nói. “Chúng ta chỉ đi trước một bước thôi.”
Mỹ Linh gật đầu. Bàn tay bà đặt lên tay Tim, siết nhẹ. Bầu trời phía trước xám dần, như thể ánh sáng đang bị hút đi từng chút một.
Tim nhìn con đường trải dài phía trước, những hàng cây hai bên lùi dần về sau như những năm tháng đã trôi qua đời ông.
Bảy mươi mốt năm.
Ông không ngờ mình còn sống để thấy một buổi sáng như thế này. Không phải vì sợ chết – Tim đã chuẩn bị cho ngày ấy từ lâu. Điều làm lòng ông nặng trĩu không phải chuyện của bản thân, mà là những người ông để lại phía sau. Nhất là con dân Chúa bên kia nửa vòng Trái Đất.
Việt Nam.
Giờ này ở đó đã vào đêm. Có lẽ mọi người vẫn còn thức, lướt điện thoại trong ánh sáng yếu ớt, mong một tin nhắn mới, một lời giải thích, một câu Thánh Kinh an ủi. Họ không có súng, không có lều, không có máy phát điện dự phòng. Họ chỉ có đức tin – và đôi khi, ngay cả điều đó cũng mong manh giữa bao lo toan đời sống hàng ngày.
“Lạy Chúa”, Tim thầm nghĩ, “con đã giảng cho họ nhiều năm về sự tỉnh thức. Nhưng con có thật sự chuẩn bị lòng họ cho những ngày như thế này chưa?”
Tim nhớ lại những buổi nhóm hiệp qua màn hình. Những khuôn mặt thân thương trong các khung hình Telegram. Đôi khi có tiếng gà gáy, tiếng xe máy ngoài đường vọng vào phòng nhóm. Phần đông họ gọi ông là “chú Tim”, một số người lớn tuổi gọi ông là “anh Tim”. Khi nói đến chức vụ thì họ gọi ông là “người chăn”, thay vì “mục sư”. Vì họ đồng ý với ông danh xưng “mục sư” tức “thầy chăn” là không đúng theo lời dạy của Chúa. Chỉ có Đức Chúa Jesus mới xứng đáng mang danh hiệu “Mục Sư”.
Từ nhiều năm qua, Tim và vợ là Mỹ Linh đã nghỉ hưu, và dành thời gian thực hiện một bản dịch Thánh Kinh tiếng Việt thật sát với nguyên ngữ Hê-bơ-rơ và Hy-lạp. Ngoài ra, hằng tuần Tim giảng dạy Lời Chúa cho con dân Chúa người Việt khắp nơi, qua Paltalk và Telegram.
Ông bà sống ở vùng ngoại ô của một thị trấn nhỏ chẳng mấy ai biết đến: Arp, Texas. Một nơi yên tĩnh đến mức người ta tưởng thế giới bên ngoài không thể chạm tới. Nhưng hôm nay, chính nơi yên tĩnh ấy cũng đang chuẩn bị đón một cơn bão mà không hàng rào nào ngăn nổi.
Tim liếc sang Mỹ Linh. Bà ngồi lặng lẽ bên cạnh, ánh mắt bình thản hơn ông tưởng. Gần ba mươi ba năm chung sống, bao nhiêu lần dọn nhà, bao nhiêu lần cầu nguyện trong nước mắt, bao nhiêu đêm chờ con chưa về. Bà chưa từng than trách. Và sáng nay cũng vậy.
“Chúa đã ban cho con một người bạn đồng hành tốt hơn con xứng đáng”, ông thầm nói với lòng.
Rồi ông nghĩ đến Thiên Lạc và Hồng Ân.
Hai đứa đã lớn lên trong Hội Thánh, nghe những bài giảng về ngày Chúa đến từ nhỏ. Nhưng chúng trưởng thành trong một thế giới hoàn toàn phụ thuộc vào điện, mạng, và hệ thống mà chỉ cần một cú sụp đổ là tất cả rơi vào hỗn loạn. Chúng thông minh, có nghề nghiệp vững vàng – nhưng không điều gì trong số đó có thể giữ cho thế giới này đứng vững, khi Chúa cho phép cơn bão đến.
“Xin Chúa giữ chúng con không cậy vào sự khôn sáng của loài người”, Tim cầu nguyện thầm.
Tim nghĩ đến Lễ Thổi Kèn sắp đến vào cuối tuần sau.
Năm nào cũng vậy, ông và Hội Thánh đều cùng nhau nhóm họp trên mạng, chờ đợi Chúa đến trong ngày lễ ấy. Không ai dám khẳng định chắc chắn. Không ai dám đoán ngày giờ. Chỉ là mong chờ. Chỉ là chuẩn bị lòng. Có những năm trôi qua lặng lẽ. Có những năm đầy biến động. Nhưng năm nay… Tim cảm nhận rõ ràng một điều gì đó khác hẳn. Như thể chiếc đồng hồ của lịch sử đã bị vặn nhanh thêm vài nấc.
Tim không biết liệu đây có phải là những ngày cuối cùng hay không. Nhưng ông biết một điều: nếu đây chỉ là khởi đầu của hoạn nạn, thì những người thuộc về Chúa cần được giữ trong bình an, chứ không phải trong hoảng loạn.
Xe tiếp tục lăn bánh êm ru trên con đường vắng. Tim hít sâu một hơi, rồi thở ra chậm rãi. Dù chỉ còn mười ngày… hay mười năm… xin cho con trung tín đến cuối cùng.
Mỹ Linh nhìn ra ngoài cửa sổ xe. Những cánh đồng quen thuộc lướt qua chậm rãi, yên bình đến lạ. Bà chợt nghĩ: Nếu không biết trước điều gì sắp đến, ai có thể tin rằng thế giới chỉ còn tính bằng giờ?
Hai mươi lăm năm. Bà đã theo Tim hầu việc Chúa ngần ấy thời gian. Có những lúc mệt mỏi, có những lúc tưởng như không bước nổi nữa, nhưng chưa bao giờ bà hối tiếc.
Ngày bà tin Chúa vẫn hiện về rõ ràng như mới hôm qua. Không phải trong nhà thờ lớn, cũng không có ai đặt tay cầu nguyện. Chỉ có bà, hai đứa con còn nhỏ ngồi hàng ghế sau, trong khi bà đang lái xe, cơn mưa giông dữ dội ngoài kia, và một câu hỏi vang lên giữa lằn ranh sống chết:
“Nếu hôm nay con chết, con sẽ đi về đâu?”
Mỹ Linh khẽ rùng mình. Câu hỏi ấy chưa bao giờ rời khỏi lòng bà, dù đã hơn hai mươi năm trôi qua. Nó không còn khiến bà sợ hãi – nhưng vẫn đủ làm tim bà run lên trong kính sợ.
Ngày ấy, bà chẳng biết gì nhiều về Thánh Kinh. Chưa đọc hết một sách nào. Chỉ biết rằng mình là người có tội, và mình cần được cứu. Chúa không đợi bà hiểu cho đủ, tốt cho đủ, rồi mới cứu. Ngài cứu bà ngay trên ghế lái, giữa tiếng mưa đập vào kính xe.
Sau đó là những ngày bà sốt sắng đến mức chính mình cũng ngạc nhiên. Trong tiệm tóc nhỏ, giữa mùi thuốc uốn và tiếng máy sấy, bà kể cho khách hàng nghe về một Đức Chúa Jesus sống động – không phải bằng Thần học sâu xa, mà bằng sự bình an lạ lùng trong lòng.
Bà chỉ nói đơn giản:
“Tôi mới tin Chúa. Tôi không còn sợ nữa.”
Và người ta đã đến với ơn cứu rỗi. Hàng trăm người, chỉ trong mấy tháng đầu. Mỹ Linh mỉm cười nhẹ khi nghĩ đến điều đó.
“Không phải vì con giỏi”, bà thầm nói với lòng, “mà vì ân điển của Chúa quá lớn.”
Rồi Chúa gọi.
Chúa gọi hai vợ chồng bà buông bỏ việc làm ăn, buông bỏ sự ổn định mà bao người mơ ước, để bước vào con đường không biết trước ngày mai. Bà nhớ rõ cảm giác khi ấy – không phải là chắc chắn, mà là tin cậy hoàn toàn.
Giờ đây, khi một thảm họa chưa từng có đang tiến đến, Mỹ Linh lại thấy trong lòng mình một câu hỏi quen thuộc, nhưng khác hẳn xưa kia.
“Có phải đã đến lúc rồi không, Chúa ơi?”
Bà biết lời hứa. Hội Thánh sẽ không phải trải qua cơn thử thách chung của toàn thế gian. Bà đã nghe, đã tin, đã sống với lời hứa ấy suốt bao năm. Nhưng là một người mẹ, một người vợ, bà không thể không nghĩ đến điều này: Nếu Chúa đến… liệu gia đình mình có được đoàn tụ trọn vẹn không?
Thiên Lạc đang lái xe về. Hồng Ân cũng vậy. Hai đứa con bà yêu hơn chính mạng sống mình. Bà không cầu xin Chúa cất chúng đi sớm – bà chỉ xin Chúa giữ chúng trong tay Ngài, dù đường về có dài bao nhiêu.
Mỹ Linh đưa tay chạm nhẹ lên dây an toàn trước ngực, như thể vô thức tìm một điểm tựa quen thuộc. Ngày xưa, trong cơn mưa giông, Chúa đã giữ tay lái của bà.
Hai mươi lăm năm qua, Ngài vẫn giữ. Nếu hôm nay, hay trong những ngày sắp tới, thế giới này rung chuyển… thì cũng chỉ là để đưa con dân Ngài về nhà.
Bà khẽ khép mắt lại, lòng thầm thì:
“Dù chuyện gì xảy ra, xin cho con vẫn tin cậy như ngày đầu tiên.”
Xe tiếp tục lăn bánh về phía trước. Và Mỹ Linh, trong sự bình an sâu thẳm, đã sẵn sàng – không phải vì bà biết điều gì sắp đến, mà vì bà biết “Ai” đang chờ đợi ở cuối con đường.
Mỹ Linh nhìn ra ngoài kính xe. Cánh đồng và những con đường quen thuộc của Texas hiện lên dưới ánh nắng sớm xen lẫn mây xám. Bà chợt nhớ lại những ngày đầu tiên dẫn hàng trăm người đến với Chúa. Khuôn mặt khách hàng trong tiệm tóc nhỏ – những ánh mắt đầy ngạc nhiên, đôi lúc nghi ngờ, đôi lúc bừng lên ánh sáng bình an mà bà chưa từng thấy ở bất cứ nơi nào khác. Bà tự hỏi họ giờ ra sao.
Có phải họ vẫn còn giữ vững niềm tin, hay đang vật lộn giữa những khó khăn đời thường? Liệu cơn bão địa từ sắp đến có làm gián đoạn cuộc sống họ, cắt đứt những kết nối mong manh còn sót lại? Bà thầm thì trong lòng:
“Chúa ơi, xin Ngài giữ gìn những người con đã đặt niềm tin nơi Ngài, như Ngài vẫn giữ con và gia đình con suốt bao năm.”
Trong lòng Mỹ Linh, nỗi lo lắng xen lẫn niềm hy vọng. Lo vì không thể dự đoán mọi thứ sẽ ra sao; hy vọng vì bà biết Chúa không bao giờ bỏ rơi ai, và những người từng đến với Ngài chắc chắn vẫn nằm trong tay Ngài.
Tim lái xe, ánh mắt chăm chú nhìn con đường phía trước, nhưng tâm trí ông đang dõi theo từng con dân Chúa – những người có lẽ đang đọc tin nhắn cuối cùng từ ông ngay lúc này.
Ông nghĩ:
“Chúa ơi, xin Ngài bảo vệ mọi người, đặc biệt là những ai tin nhận Ngài nhưng chưa chuẩn bị gì cả. Xin dùng lời con nhắn, dùng thời gian còn lại này để cảnh báo họ, để họ có cơ hội cuối cùng quay về với Ngài.”
Bên cạnh, Mỹ Linh cúi đầu, tay siết nhẹ dây an toàn như tìm điểm tựa. Bà lặng lẽ cầu xin:
“Xin Chúa giữ con trai, con gái con, và tất cả những người con đã đưa đến Ngài. Xin cho họ bình an giữa giờ phút hỗn loạn này. Xin Ngài khiến họ nhớ lại lời hứa của Chúa về Hội Thánh, và dẫn họ đến nơi an toàn.”
Một khoảnh khắc yên lặng trôi qua. Chỉ còn tiếng động cơ xe êm ru, tiếng lốp lăn đều trên mặt đường, và gió thoảng qua khe cửa sổ hé mở. Tim liếc sang Mỹ Linh, nhận ra vợ mình đang đan xen trong im lặng nỗi lo, niềm tin, và ký ức về con dân Chúa. Ông mỉm cười thầm trong lòng, cảm nhận sự đồng hành sâu sắc không cần lời nói.
“Chúng ta sẽ đến Tyler kịp thời”, Tim nghĩ. “Chúng ta phải mua đủ đồ, nhưng quan trọng nhất là giữ nhau an toàn, và giữ lòng mình trong Chúa.”
Mỹ Linh đáp lại bằng một suy nghĩ lặng lẽ:
“Dù ngày mai ra sao, dù thế giới có thay đổi thế nào, chúng ta vẫn còn nhau, và vẫn còn trong tay Chúa. Con dân Ngài cũng vậy. Ngài sẽ không bỏ rơi họ, cũng như Ngài không bao giờ bỏ rơi chúng ta.”
Hai dòng nội tâm ấy đan xen nhau, tạo nên một sợi dây vô hình kết nối cả hai – từ quá khứ đầy ân điển đến hiện tại đầy bất định, từ nỗi sợ hãi thoáng qua đến niềm hy vọng vững chắc, từ ký ức đến tương lai chưa biết. Xe lăn trên đường cao tốc, tiến gần Tyler. Trái tim họ đều hướng về những đứa con đang trên đường về, về những người từng được dẫn đến Chúa, và về niềm tin rằng ngay cả giữa cơn bão chưa đến, tất cả vẫn nằm trong sự bảo vệ của Thiên Chúa.
Khi xe vừa nhập vào khu vực thành phố Tyler, nhịp điệu con đường bỗng đổi khác hẳn. Xe cộ dồn lại từ mọi hướng. Những làn đường vốn quen thuộc nay chật kín, đủ loại xe nối đuôi nhau từng hàng dài. Đèn giao thông đổi màu liên tục, nhưng dòng xe chỉ nhúc nhích chậm chạp như một đàn kiến hoảng loạn tìm đường thoát thân.
Mỹ Linh nhìn quanh, khẽ thở ra một hơi dài. Những bãi đậu xe của các siêu thị lớn đã kín mít, xe tràn ra cả lề đường. Người người vội vã đẩy xe hàng, chất cao nước uống, thực phẩm đóng hộp, giấy vệ sinh, pin, đèn pin. Không ai nhìn ai lâu hơn một giây. Ánh mắt họ đều mang chung một thứ: gấp gáp, căng thẳng, và nỗi sợ bị bỏ lại phía sau.
Đến các cây xăng, cảnh tượng còn hỗn loạn hơn. Hàng xe kéo dài ra tận đường lớn. Người ta chen chúc bên các trụ bơm, mùi xăng nồng nặc trong không khí đã trở nên nóng bức. Nhiều người mang theo can nhựa lớn, xếp hàng chờ đến lượt, rồi đổ liên tiếp bốn, năm can mà không để ý đến những ánh mắt đầy tức tối phía sau.
“Ích kỷ quá!”
“Đổ vừa thôi chứ!”
“Ông tưởng xăng này chỉ của riêng ông à?”
Tiếng chửi rủa vang lên không ngớt, xen lẫn tiếng còi xe và tiếng máy nổ không tắt. Không có cảnh sát. Không có ai điều phối. Chỉ có đám đông và bản năng sinh tồn trần trụi.
Tim nắm chặt vô-lăng. Ông không ghé vào bất cứ cây xăng hay siêu thị nào.
“Academy”, ông nói ngắn gọn, rẽ xe sang làn khác.
Mỹ Linh gật đầu. Bà hiểu. Những thứ ngoài kia – xăng, thực phẩm, tiền mặt – rồi sẽ cạn kiệt. Nhưng những thứ Tim đang tìm thì khác. Chúng không chỉ để sống sót, mà để còn có thể giúp người khác sống sót.
Bãi đậu xe của cửa hàng Academy Sports cũng đã gần kín, nhưng vẫn còn vài chỗ trống rải rác. Tim đậu xe, tắt máy. Cả hai ngồi yên một giây ngắn ngủi – như để lấy lại nhịp thở trước khi bước vào cơn lốc bên trong.
Tim mở cửa xe, ánh mắt ông thoáng qua một quyết tâm lặng lẽ. Trong đầu ông đã có sẵn danh sách, rõ ràng như một bài giảng đã chuẩn bị kỹ: túi cứu thương, lều, túi ngủ, ống lọc nước, bình lọc nước, thuốc lọc nước, đạn 9mm, đạn .223.
Nhà ông đã có một phần. Nhưng chỉ vừa đủ cho gia đình. Với đồng lương hưu ít ỏi và sự tiếp trợ khiêm nhường từ một số con dân Chúa, trước đây ông chưa bao giờ dám mua thêm nhiều hơn mức cần thiết. Ông vẫn thường tự nhủ: “Chúa sẽ lo liệu.”
Giờ đây, Tim hiểu: Chúa đang cho ông cơ hội để chuẩn bị – không chỉ cho mình, mà cho những người khác. Tiền mặt rồi sẽ thành giấy lộn. Nhưng những thứ này… có thể cứu mạng.
Đạn không chỉ để phòng thân. Ông không tìm kiếm bạo lực. Nhưng khi hệ thống sụp đổ, khi chợ không còn mở cửa, khi nguồn cung thức ăn bị cắt đứt, thì khả năng săn bắn có thể là ranh giới giữa sống và chết – không chỉ cho gia đình ông, mà cho những người Chúa đặt trước cửa nhà ông trong những ngày sắp tới.
Tim hít sâu một hơi, rồi nắm tay Mỹ Linh, bước nhanh về phía cửa tiệm. Phía sau lưng ông, thành phố Tyler vẫn tiếp tục ồn ào, náo loạn, và hoảng sợ. Nhưng trong lòng Tim, giữa cơn bão đang hình thành, chỉ có một lời thầm thì vang lên:
“Lạy Chúa, xin dùng những gì con sắp mua – không phải cho sự sống còn của riêng con, mà cho sự thương xót của Ngài.”
Cánh cửa tự động vừa mở ra, một làn sóng âm thanh và chuyển động ập tới: tiếng bánh xe đẩy cọ vào sàn, tiếng người gọi nhau gấp gáp, tiếng hộp giấy bị kéo khỏi kệ va vào nhau lộc cộc.
Không khí trong Academy nặng hơn bình thường – không phải vì đông người, mà vì sự căng thẳng treo lơ lửng. Người ta không đi dạo giữa các gian hàng như mọi khi. Họ đi săn.
Nhiều kệ đã trống trơn. Kệ nước uống chỉ còn vài bình méo mó ở góc dưới. Kệ lều chỉ còn những mẫu đắt tiền, cồng kềnh, bị bỏ lại như những con thú không ai muốn bắt. Túi ngủ bị lục tung, chỉ còn sót lại vài cái mỏng, dành cho thời tiết ấm.
Tim đẩy xe chậm nhưng dứt khoát. Ông không hoảng loạn. Ông chỉ tính toán. Mỹ Linh đi bên cạnh, mắt không rời khỏi gương mặt những người chung quanh. Có người đàn ông trung niên, áo ướt đẫm mồ hôi, đang cãi vã với nhân viên vì không còn máy phát điện. Có một cặp vợ chồng trẻ, tranh luận gay gắt trước kệ pin, như thể đó là quyết định sống còn của hôn nhân họ. Và có những ánh mắt – ánh mắt của người vừa nhận ra rằng họ đã đến quá muộn.
Khu vực bán đạn được quây lại bằng dây nhựa đỏ. Một tấm bảng trắng viết tay, chữ nguệch ngoạc:
“Giới hạn mỗi người:
– 2 hộp đạn 9mm
– 2 hộp đạn .223
Không hoàn tiền.”
Nhân viên đứng sau quầy có quầng thâm dưới mắt. Áo đồng phục nhăn nhúm. Giọng anh ta khàn đi vì phải lặp lại cùng một câu hàng trăm lần:
“Hết rồi, thưa ông.”
“Không, chúng tôi không biết khi nào có thêm.”
“Vâng, giới hạn cho tất cả mọi người.”
Tim đứng xếp hàng. Tay ông đặt trên xe đẩy, cảm nhận rõ nhịp tim mình – vẫn đều, nhưng nặng.
Đến lượt. Tim mua được:
– hai hộp 9mm
– hai hộp .223
Nhân viên đẩy chúng qua quầy, không nhìn ông lâu hơn một giây.
Tim đặt hai hộp đạn vào xe đẩy. Ông nhìn sang bên phải. Chỉ cách đó vài bước là kệ túi cứu thương. Còn lại không nhiều: vài túi lớn giá cao, vài túi nhỏ thiếu đồ, và một người đàn ông khác đang với tay lấy chiếc túi cuối cùng loại trung bình – đúng loại Tim định mua thêm.
Trong khoảnh khắc ấy, Tim đứng yên. Rồi ông quyết định lấy hết mấy túi cứu thương còn lại. Túi cứu thương có thể giữ một người không chết. Ông nhớ đến những gương mặt đã hiện lên trong trí mình từ sáng: các tín hữu ở Việt Nam, những người hàng xóm lớn tuổi, và còn những ai có thể sẽ gõ cửa nhà ông khi mọi thứ sụp đổ.
Chính lúc đó, Mỹ Linh dừng lại. Bà nghe thấy tiếng thở gấp phía sau – không phải tiếng vội vàng, mà là tiếng sắp vỡ òa. Một người phụ nữ đứng cạnh kệ túi ngủ. Tay cô run rẩy. Mắt đỏ hoe. Trước mặt là chiếc xe đẩy trống trơn, chỉ có vài chai nước lăn lóc.
“Không còn gì hết…” Giọng cô nghẹn lại. “Nhà tôi… có con nhỏ… tôi không biết phải làm sao…”
Mỹ Linh không suy nghĩ. Bà bước đến, đặt tay nhẹ lên cánh tay người phụ nữ.
“Cô hít thở chậm lại”, bà nói, giọng thấp nhưng chắc chắn. “Cô không một mình đâu.”
Người phụ nữ nhìn bà như bám vào một sợi dây cuối cùng. Mỹ Linh quay sang Tim. Không cần nói gì. Tim đẩy xe lại gần. Ông lấy một túi ngủ, một túi cứu thương, và một chai lọc nước cá nhân, đặt sang xe của người phụ nữ.
“Cái này sẽ giúp cô qua vài ngày đầu”, ông nói, giọng bình tĩnh. “Đừng hoảng. Hãy tìm chỗ an toàn. Và nếu có thể… giúp người khác khi họ cần.”
Người phụ nữ bật khóc. Không ồn ào. Không kịch tính. Chỉ là những giọt nước mắt lặng lẽ rơi xuống tay áo.
“Cảm ơn… cảm ơn ông bà…”
Mỹ Linh mỉm cười nhẹ, nắm tay cô trong giây lát.
“Chúa vẫn ở đây”, bà nói khẽ. “Ngay cả trong lúc này.”
Khi họ đẩy xe đi tiếp, Tim nhìn vợ. Trong lòng ông bỗng dâng lên một sự xác tín sâu sắc, không cần lời giải thích: Đại họa chưa đến. Nhưng Hội Thánh đã bắt đầu hành động – qua những việc nhỏ, qua lòng thương xót.
Xe vừa lăn bánh ra khỏi bãi đậu, Tim thở dài nhẹ, kéo tay lái khéo léo để tránh một chiếc SUV đột ngột nhích ra từ chỗ trống cuối cùng.
Mỹ Linh ngồi bên cạnh, lặng nhìn dòng xe chen chúc, người chen người. Bà thấy vài cặp đôi cãi nhau vì chiếc kệ cuối cùng vừa trống – họ trách nhau không kịp giành mặt hàng. Tiếng la hét không lớn, nhưng đủ khiến trái tim bà thắt lại.
Tim quan sát chung quanh. Mắt ông quét dọc các bãi đậu xe: vài người vừa kéo xe ra, vừa đẩy giẫm lên chân nhau để giành chiếc túi cuối cùng. Một thanh niên nắm tay kéo bạn gái đi, trong khi một người đàn ông trung niên – có lẽ là cha – hét lên, chửi bới vì cô con gái không chịu ngồi cùng xe với ông.
Tim thở ra trong lặng lẽ. Ông hiểu: đây chỉ là manh nha, nhưng chính là dấu hiệu rằng nhiều người sẽ để bản năng chi phối khi thiếu thốn. Ông chậm rãi nhấn ga, giữ khoảng cách an toàn, nhưng tâm trí vẫn tỉnh táo, tính toán: phải về nhà an toàn trước khi cơn bão thực sự đến.
Mỹ Linh lặng lẽ nhìn những gương mặt ấy, nhớ đến những khách hàng bà từng dẫn đến với Chúa.
“Họ đang ở đâu bây giờ?” Bà thầm hỏi.
Bà tự nhủ, nếu họ biết trước thì có lẽ sẽ chuẩn bị như gia đình mình, nhưng giờ đây, nhiều người không còn cơ hội. Bà nhìn sang Tim, và cả hai đều nhận ra: giúp một người lúc này cũng là cứu rỗi phần nào cho linh hồn và thể xác.
Xe lăn bánh ra khỏi khu vực hỗn loạn của Tyler, hướng về Arp. Phía trước, bầu trời xám hơn, như thể cơn bão đang lặng lẽ kéo đến gần hơn một chút.
Xe của Tim rời khỏi bãi đậu Academy, nhập vào luồng xe tấp nập như một con sông bất ổn đang cuồn cuộn chảy. Tim giữ chặt tay lái, mắt dán vào con đường phía trước, nhưng tâm trí ông vẫn hướng về hai đứa con. Ông biết chúng đang ở đâu đó giữa dòng người hoảng loạn ấy.
Điện thoại rung lên đột ngột. Tim bật loa ngoài.
“Cha ơi, con đã qua khỏi Chandler, đang trên đường 31 nhưng đường tắc hoàn toàn rồi, vì có tai nạn lớn!” Giọng Thiên Lạc khẩn trương, xen lẫn tiếng còi xe inh ỏi và tiếng người hét từ xa.
Tim gật đầu, mắt liếc nhanh vào gương chiếu hậu như thể có thể nhìn thấy con trai qua đó:
“Con nghe cha. Nghe kỹ đây: bỏ xe lại ngay. Lấy xe đạp điện mà cha luôn dặn mang theo trong cốp xe, cùng với bug-out bag. Đạp về Arp theo đường nhỏ ven xa lộ. Giữ bình tĩnh, tránh đám đông, kiểm soát súng đạn, giấu kỹ súng trong áo. Đừng để ai thấy. Cầu nguyện, xin Chúa bảo vệ.”
“Vâng… cha.” Giọng Thiên Lạc gấp gáp, hơi run nhưng vẫn cố giữ vững.
Chưa đầy một giây sau, Hồng Ân nối máy với Mỹ Linh. Giọng con gái lo lắng, đứt quãng vì tiếng gió và tiếng động cơ:
“Mẹ ơi… con đã gần đến Tyler, xe đông không thấy đầu cuối… con kẹt giữa dòng người…”
Mỹ Linh nắm chặt điện thoại, giọng run nhưng bình tĩnh lạ thường:
“Con nghe mẹ nhé, Hồng Ân. Bỏ xe lại ngay. Lấy xe đạp điện cùng bug-out bag. Dù thế nào cũng phải đi từng bước chắc chắn, tránh đám đông. Kiểm soát súng đạn, giấu kỹ trong áo. Thiên Lạc cũng vừa gọi, tình trạng giống con. Em đã qua khỏi Chandler. Mẹ và cha đang cầu nguyện cho hai con.”
Tim mắt vẫn không rời đường, vừa nhấn ga nhẹ để vượt qua một chiếc xe tải đang chen ngang, vừa nói thêm vào loa:
“Nghe cha nói lần nữa: đây là cách nhanh nhất và an toàn nhất để về. Cha và mẹ sẽ cầu nguyện không ngừng cho hai con. Chúa giữ gìn các con.”
“Vâng ạ. Con làm ngay.” Hồng Ân đáp trả.
Mỹ Linh thì thầm, đôi mắt nhắm lại, tay siết chặt điện thoại như siết chặt hy vọng:
“Lạy Cha Kính Yêu! Xin Ngài bảo vệ Hồng Ân và Thiên Lạc trên đường về, giữ cho hai cháu bình an, tránh khỏi mọi nguy hiểm và hỗn loạn. Xin Cha dẫn dắt từng bước chân của hai cháu, ban cho hai cháu sức mạnh, sự khôn sáng và bình an giữa lúc nguy cấp. Chúng con phó thác hai con trong tay Cha.”
Tim cúi nhẹ đầu, giọng thầm thì nhưng tha thiết:
“Lạy Cha Yêu Thương! Xin Ngài giữ gìn hai cháu, xin cho chúng bình an và khôn sáng, về đến nhà an toàn. Con cảm tạ Cha vì lời hứa của Ngài: Ngài sẽ không để con cái Ngài bị thử thách quá sức.”
Mỹ Linh đưa tay sang, siết chặt tay chồng. Ánh mắt bà tràn đầy niềm tin, dù nước mắt lặng lẽ lăn trên má.
Từ mấy năm qua, khi Hồng Ân và Thiên Lạc phải xa nhà để làm việc ở các thành phố lớn, Tim đã dặn dò kỹ lưỡng: lúc nào cũng để chiếc xe đạp điện gấp gọn trong cốp xe, cùng với một bug-out bag đầy đủ – ba-lô sinh tồn chứa túi ngủ nhẹ, bộ quần áo thay, thức ăn khô (thanh năng lượng, kẹo ngũ cốc, thịt bò khô), bình nước, ống lọc nước, bộ cứu thương cơ bản, dao đa năng, bật lửa, lưỡi câu và dây câu, bản đồ giấy Texas, và vài hộp đạn 9mm dự phòng. Ông còn dặn hai con xếp lịch nhắc nhở trên điện thoại để sạc pin xe đạp định kỳ và luôn có pin dự phòng. Hồng Ân và Thiên Lạc đều tuân thủ nghiêm túc – thói quen vâng lời cha mẹ đã được rèn luyện từ thuở nhỏ.
Tim thầm cảm tạ Chúa vì sự lo xa ấy giờ đã trở thành thực dụng. Ông nhìn vợ, giọng khẽ:
“Chúa đã chuẩn bị trước cho chúng ta, em ạ. Hai con sẽ về đến nhà an toàn.”
Mỹ Linh gật đầu, mắt vẫn hướng ra con đường phía trước – nơi dòng xe vẫn chen chúc, còi xe vang lên từng chặp, nhưng trong lòng họ, một niềm bình an lạ lùng vẫn hiện diện: Chúa đang dẫn dắt từng bước chân của con cái Ngài, giữa cơn bão đang ập đến.
Xe của Tim và Mỹ Linh vừa ra khỏi phạm vi Tyler, dòng xe trên đường vẫn nhích chậm. Tiếng còi, tiếng gầm động cơ, mùi xăng dầu và khói bụi quện vào nhau, tạo cảm giác hỗn loạn.
Bỗng phía trước, ở một ngã tư, một tai nạn kinh hoàng vừa xảy ra: hai xe đâm trực diện, biến dạng hoàn toàn. Không có cảnh sát, không có xe cứu thương. Một nhóm người tò mò tụ tập, chỉ nhìn mà không giúp gì.
Tim tấp xe vào gần đó, cùng Mỹ Linh nhảy xuống xe ngay lập tức. Tim đến gần nạn nhân xe thứ nhất, cúi xuống, đặt tay vào cổ và cổ tay của tài xế, sờ mạch để kiểm tra. Mạch hoàn toàn không có nhịp. Tim thở dài, biết chắc nạn nhân đã chết.
Tim tiến về chiếc xe thứ nhì. Giữa đống kim loại vỡ, có tiếng nức nở vang lên: một bé gái khoảng mười hai tuổi, tóc rối, mặt lem nhem, đang ôm xác một phụ nữ, khóc, gọi mẹ.
Mỹ Linh chạy đến, quỳ xuống, vỗ vai bé, giọng dịu dàng:
“Con không sao chứ, bé yêu?”
Tim đưa tay đặt vào cổ và cổ tay của nạn nhân. Mạch hoàn toàn không có nhịp. Tim nhìn Mỹ Linh, khẽ lắc đầu.
Bé gái khóc nức nở, đôi mắt đỏ hoe nhìn họ. Tim vẫn đặt tay giữ mạch nạn nhân thêm giây lát để chắc chắn, rồi quay sang hỏi:
“Con có bị thương nặng không”
“Không… chỉ trầy xước thôi”, bé lí nhí. “Con với mẹ lái xe từ Atlanta sang Dallas thăm bà con…”
Mỹ Linh nhìn Tim, rồi cúi xuống thì thầm với bé:
“Con tên gì?”
“Kathy…” bé trả lời, giọng run rẩy.
Mỹ Linh nhẹ nhàng ôm Kathy vào lòng, mắt đẫm nước:
“Đây là ông Tim, còn bà là Priscilla. Mẹ của con đã chết rồi, Kathy à. Giờ này, cả thế giới sắp gặp một đại họa, mọi người đều cần chuẩn bị. Ông bà đang trên đường về nhà, và nếu con đồng ý, con sẽ ở cùng ông bà, cho tới khi mọi sự tạm ổn thì ông bà sẽ tìm cách gửi con về với gia đình còn lại của con. Con có thể tin tưởng không? Con sẽ an toàn với ông bà. Con hiểu bà nói gì không?”
Kathy ngập ngừng, mắt tròn xoe, run run:
“Nhưng… con không biết gì cả…”
Mỹ Linh siết chặt Kathy hơn, nhẹ nhàng giải thích:
“Con chỉ cần theo ông bà, ông bà sẽ bảo vệ con, và mọi thứ sẽ ổn thôi. Chúa sẽ giữ gìn chúng ta.”
Cô bé nhìn quanh, thấy không có lựa chọn nào khác, và dần gật đầu, ôm xác mẹ lần cuối, rồi theo Mỹ Linh và Tim.
Tim giúp xách hai va-li hành lý của hai mẹ con đặt vào thùng xe. Ông nhìn Kathy một thoáng, rồi khẽ nói với vợ:
“Chúa đã đặt con bé trước mặt chúng ta. Chúng ta sẽ chăm sóc nó như con cháu mình.”
Tim mở cửa sau xe. Mỹ Linh dìu Kathy lên ghế, nhẹ nhàng đặt bé xuống và chỉnh lại dây an toàn. Bà ngồi cạnh Kathy, tay đặt lên vai bé, siết nhẹ để bé cảm nhận được sự bình an giữa cơn hoảng sợ vừa trải qua. Không khí trong xe thoáng chút căng thẳng, nhưng có sự yên ắng ấm áp từ cử chỉ của Mỹ Linh.
Mỹ Linh rút điện thoại ra, đưa cho Kathy, giọng dịu dàng:
“Con hãy gọi cho người nhà ở Atlanta đi. Bảo họ lưu số điện thoại của bà.”
Kathy run run bấm số, mắt đỏ hoe, cố gắng nói. Cuối cùng, cháu kết nối được với người dì, nhưng vừa nghe giọng dì, bé bật khóc nức nở, không thốt nên lời.
Mỹ Linh nhẹ nhàng đặt tay lên vai Kathy:
“Không sao đâu, con không cần nói nhiều.”
Bà cầm điện thoại, nói với giọng điềm tĩnh nhưng dứt khoát:
“Chào cô, tôi là Priscilla. Cháu Kathy đang với chúng tôi ở ngoại ô Tyler và hiện an toàn. Mẹ cháu vừa bị tai nạn đã qua đời, và chúng tôi sẽ tạm thời chăm sóc cháu.”
Mỹ Linh tiếp tục, giọng hơi trầm, nghiêm túc:
“Xin cô gọi cho cảnh sát Tyler để hỏi về việc xác nhận thi thể của mẹ Kathy. Nhưng chắc cô cũng đã biết, cơn bão địa từ sắp đến. Thành phố đang hỗn loạn. Không ai có thể can thiệp đầy đủ ngay lúc này.”
Người dì bên kia khóc nức nở, cảm ơn rối rít, hỏi dồn dập. Mỹ Linh kiên nhẫn trả lời từng câu, trấn an rằng Kathy sẽ được bảo vệ. Kathy ngồi tựa vào Mỹ Linh, khẽ nấc, mắt nhìn ra cửa kính, tay siết chặt bàn tay bà.
Khi cuộc gọi kết thúc, Mỹ Linh choàng tay ôm Kathy vào lòng, thầm cầu nguyện:
“Chúa ơi, xin giữ cho chúng con bình an. Xin dắt dẫn hai đứa con của con và cả Kathy trong những giờ sắp tới. Xin cho mọi thứ thuận lợi, để hai cháu về nhà an toàn, trước khi cơn bão địa từ giáng xuống.”
Dòng xe vẫn nhích chậm, băng qua các khu dân cư ngoại vi Tyler. Tiếng còi, tiếng chửi rủa, tiếng động cơ và mùi xăng dầu hòa lẫn vào nhau. Nhìn Kathy, Mỹ Linh chợt thấy rõ hơn một phần lý do tại sao họ phải chuẩn bị mọi thứ: túi cứu thương, lều, đạn – không chỉ để sống sót, mà để có thể giúp đỡ giữa bạo lực và hỗn loạn đang manh nha ngoài kia.
Bên trong xe, sự bình an và hy vọng vẫn còn nguyên vẹn. Kathy ngồi im, nước mắt vẫn rưng rưng nhưng bé không dám khóc lớn. Mỹ Linh đặt tay lên vai bé, vuốt tóc nhẹ, thì thầm:
“Mọi chuyện sẽ ổn thôi, Kathy à. Ông bà sẽ đưa con đến nơi an toàn.”
Tim vừa lái xe vừa nhận cuộc gọi từ Thiên Lạc. Giọng con trai vang lên nhanh và gấp gáp:
“Cha ơi, con với Hồng Ân đã bỏ xe rồi. Chúng con dùng xe đạp điện, chạy theo những đường nhỏ dọc theo xa lộ. Những đoạn không có đường thì chạy trên đất cỏ. Con đã về gần đến Tyler.”
Ngay lập tức, Mỹ Linh nhận được cuộc gọi từ Hồng Ân. Cô con gái nói trong hơi thở gấp gáp:
“Mẹ ơi, con và Thiên Lạc đã rời xe hơi, đang theo đường nhỏ bên trong. Xe đạp điện có bình điện dự phòng nên không quá khó khăn, nhưng đường đông người và nhiều đoạn bị tắc.”
Tim nhẩm tính trong đầu: Thiên Lạc bỏ xe giữa đường từ Chandler đến Tyler, còn cách nhà chừng 45 dặm – với xe đạp điện, tốc độ trung bình 15-20 dặm/giờ, mất khoảng ba tiếng. Hồng Ân bỏ xe khi gần tới Tyler, cách nhà chừng 30 dặm – có thể về đến trong hai tiếng. Hiện tại là 8:50, như vậy, Hồng Ân có thể về trước 10:50, Thiên Lạc trước 11:50. Vẫn kịp trước khi bão từ ập đến vào khoảng trưa.
Tim nhìn Mỹ Linh, giọng nghiêm trọng nhưng trấn an:
“Hai đứa có bình điện dự phòng, tốc độ không quá mệt. Nếu giữ nhịp như vậy, chúng sẽ về trước khi bão từ giáng xuống. Chúng ta chỉ cần tập trung giữ mình và Kathy an toàn, chuẩn bị sẵn mọi thứ tại nhà.”
Mỹ Linh gật đầu, tay vẫn vuốt tóc Kathy. Bà khẽ cầu nguyện bằng tiếng Anh:
“Lạy Cha Yêu Thương ở trên trời, xin Cha giữ gìn Thiên Lạc và Hồng Ân trên đường về. Xin cho hai cháu tránh khỏi những đám đông, những tai nạn, và mọi nguy hiểm. Xin Cha ban bình an cho Kathy, và giữ gìn chúng con trong vòng tay Ngài.”
Kathy lắng nghe, ánh mắt dần bớt sợ hãi. Bé có vẻ tin tưởng vào sự dịu dàng và quyết đoán của Mỹ Linh. Bé khẽ tựa đầu vào vai bà, như tìm một chỗ dựa giữa cơn bão đang đến gần.
Xe tiếp tục lăn bánh về Arp. Phía trước, bầu trời xám nặng nề hơn, nhưng trong xe, một gia đình nhỏ – giờ đây có thêm Kathy – đang được giữ gìn bởi niềm tin vững chắc: Chúa vẫn dẫn dắt từng bước chân của con dân Ngài.
Bên ngoài, đường phố Tyler vẫn hỗn loạn, nhưng trong xe, sự yên tĩnh xen lẫn căng thẳng. Kathy dựa đầu vào vai Mỹ Linh. Tim tập trung quan sát dòng xe, nhẩm tính từng phút từng dặm, trong khi lòng ông thầm cầu nguyện cho cả gia đình.
Ông nói với Mỹ Linh bằng tiếng Anh để Kathy cũng hiểu:
“Cứ kiên nhẫn thêm một chút. Nếu thấy đường xấu, chúng ta sẽ tìm đường vòng. Hai con chắc chắn về kịp, nhờ bình điện dự phòng và bug-out bag có thức ăn, nước uống, vũ khí phòng thân. Không quá khó khăn đâu.”
Mỹ Linh gật đầu, ánh mắt dõi ra phía trước, lòng đầy quyết tâm. Sự sống của hai con, cùng bé Kathy, giờ nằm trong tay họ – và cũng trong sự bảo vệ dịu dàng của Chúa.
Khoảng ba mươi phút sau, đường đã vắng bớt xe khi họ rời xa Tyler. Tim cho xe chạy nhanh. Tim và Mỹ Linh đưa Kathy về đến nhà lúc 9:30 sáng.
Mỹ Linh dẫn Kathy vào bếp, mở tủ lấy hộp thức ăn sẵn và chai nước. Bà đưa chai nước cho bé, rồi cho thức ăn vào lò vi sóng hâm nóng. Khi thức ăn xong, bà đặt trước mặt Kathy:
“Cháu ăn hết phần này trước khi đi tắm nhé”, bà dặn dịu dàng nhưng nghiêm túc. “Máy bơm nước có thể ngưng bất cứ lúc nào, nên phải tắm trước khi hết nước.”
Kathy gật đầu, đôi mắt còn đỏ hoe nhưng đã bớt run sợ. Bé ngồi vào bàn, lặng lẽ ăn. Mỹ Linh để mắt tới bé, vừa chuẩn bị đồ vệ sinh cá nhân, vừa nghĩ về Hồng Ân và Thiên Lạc – hai đứa đang đạp xe điện trên những tuyến đường rút lui mà Tim đã dặn.
Trong khi Kathy ăn, Tim đi kiểm tra các thùng nước và bồn chứa mà họ đã chuẩn bị mấy ngày trước. Ngoài sáu bồn lớn, còn có các thùng nhựa 250 lít được đặt chung quanh nhà, đủ dùng cho hơn sáu tháng.
Tim thầm nhủ:
“Chúa thật quan phòng. Nhờ Ngài, chúng con đã dự trữ đủ nước, củi đốt, thức ăn, và thuốc men trước khi đại họa đến.”
Khi Tim vào lại nhà, Kathy đã ăn xong. Bé mở va-li, lấy bộ quần áo sạch, bàn chải đánh răng và khăn tắm – cẩn thận như một cô bé đã hiểu chuyện. Mỹ Linh mỉm cười, cảm thấy phần nào nhẹ nhõm. Bà đưa cho Kathy một cái túi, nói:
“Khi tắm xong, con gói quần áo bẩn vào túi này nhé. Máy nước nóng dùng điện, nên khi mất điện chỉ còn nước lạnh – trừ khi chúng ta đun củi.”
Mỹ Linh đưa bé vào phòng tắm, đóng cửa nhẹ nhàng. Ngoài kia, Tim mở một cửa sổ kiểm tra chung quanh. Trời vẫn trong xanh nhưng không khí se lạnh bất thường. Ông hít sâu, tay đặt lên vai Mỹ Linh khi bà quay lại:
“Chúng ta đã chuẩn bị đủ. Giờ chỉ còn cầu nguyện và chờ đợi.”
Tim kiểm tra lại các món mới mua về: hộp thuốc, túi cứu thương, đèn pin và ống lọc nước… Ánh mắt ông lướt khắp phòng khách: lều, túi ngủ, các vật dụng cứu trợ được sắp xếp ngay ngắn, sẵn sàng sử dụng. Ông nhẩm tính số đạn còn lại. Trong lòng ông đan xen hai cảm giác: bình an lặng lẽ vì đã chuẩn bị chu đáo, và nỗi căng thẳng nặng trĩu vì đại họa đang đến rất gần.
Mỹ Linh đi lại giữa bếp và phòng ngủ, kê thêm chỗ ngủ tạm, kiểm tra xem Kathy đã có đủ chăn gối và quần áo ấm chưa. Bà dừng lại giây lát, khép mắt, thầm cầu nguyện:
“Lạy Chúa, xin giữ gìn tất cả con dân Ngài. Xin cho các con của chúng con được bình an, và xin Chúa cũng che chở cho Kathy nữa.”
Hai ông bà nhìn nhau, không cần nói thêm lời nào. Cả hai đều hiểu rằng đây không còn là chuẩn bị cho một cơn bão hay mất điện thông thường. Họ đang chuẩn bị cho những ngày đại họa sắp đến. Dẫu vậy, trong lòng họ vẫn đầy niềm tin: Chúa sẽ giữ gìn gia đình, bảo vệ các con của họ, và nếu có thể, Ngài sẽ dùng họ để cứu giúp những người khác.
Tim bước đến tủ vũ khí, mở cánh cửa sắt. Ông kiểm tra từng khẩu súng cẩn trọng: hai khẩu Glock 17 với nhiều băng đạn 9mm 17 viên; hai khẩu AR-15 với nhiều băng đạn .223 30 viên. Ông còn có hai áo giáp, gắn sẵn túi đựng băng đạn cho cả súng ngắn lẫn súng trường.
Trước năm 1975, Tim từng là quân nhân trong Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa. Ông quen với súng đạn và yêu thích săn bắn. Khi sang Mỹ tị nạn, trong hoàn cảnh thiếu thốn trăm bề, ông vẫn ưu tiên dành dụm để mua súng. Dẫu vậy, ông chưa từng có dịp đi săn ở Mỹ; chỉ thỉnh thoảng ra sân tập bắn. Từ khi quay lại với Chúa và dấn thân hầu việc Ngài, ông dần rời xa sân tập – cho đến khi Hồng Ân và Thiên Lạc đủ tuổi, ông mới đưa hai con đi tập bắn để biết cách tự vệ. Mỹ Linh chỉ tập vài lần, đủ để biết cầm súng và xử lý căn bản.
Những năm gần đây, khi xã hội Mỹ ngày càng bất ổn, bạo lực và tội phạm xảy ra thường xuyên, Tim luôn mang theo súng mỗi khi ra ngoài. Ông ý thức rõ rằng cuộc sống đã bước vào thời điểm mà lời Thánh Kinh vang lên nghiêm trọng hơn bao giờ hết: “Ai không có gươm thì hãy bán áo mà mua gươm” (Lu-ca 22:36).
Sự tự vệ bằng vũ khí, và khi cần, dùng vũ khí để cứu người vô tội, không còn là điều xa xỉ mà đã trở thành cần thiết. Tim và cả hai con đều có bằng mang súng hợp pháp của Texas.
Tim nhẹ nhàng tháo từng băng đạn, lau chùi cẩn thận rồi đếm lại số hộp đạn còn lại. Trong những ngày sắp tới, mỗi viên đạn đều có thể quyết định sự sống còn của gia đình – hoặc trở thành phương tiện cứu một mạng người khác. Trong lòng ông thầm nhủ:
“Chúa đã ban cho con trí khôn và đôi tay lành nghề để chuẩn bị. Con không thể bỏ phí ân điển này.”
Mỹ Linh đứng bên cạnh, tay đặt lên vai Tim, ánh mắt vừa lo lắng vừa bình an:
“Tim, anh nghĩ những thứ này đủ dùng không?”
“Chúng ta sẽ xoay xở được”, Tim đáp, giọng trầm nhưng dứt khoát. “Nếu cần, chúng ta sẽ dùng súng chủ yếu để săn và phòng thân. Thuốc men, thức ăn, nước – đó mới là thứ quan trọng hơn cả. Đạn chỉ là phương tiện hỗ trợ khi tất cả các thứ khác không còn.”
Tim đóng tủ lại, quay sang vợ, choàng tay, kéo sát bà vào mình. Cả hai cùng nhìn ra cửa sổ. Bầu trời vẫn yên bình, nhưng không khí se lạnh báo hiệu cơn bão địa từ đang đến gần. Họ nắm tay nhau, khẽ cầu nguyện thầm, chờ đợi hai con về – và chờ đợi những gì Chúa đã định sẵn.
Một lát sau, Tim mở một túi cứu thương mới mua, kiểm tra từng món: băng gạc, thuốc sát trùng, thuốc giảm đau… Ông cũng xem xét ống lọc nước, bình lọc, vài hộp thuốc lọc nước. Ông cảm thấy an tâm phần nào, nhưng lòng vẫn thắt lại khi nghĩ đến cảnh tượng ngoài kia: hàng triệu người vẫn đang lúng túng chuẩn bị, và một số sẽ không kịp.
Mỹ Linh cầm hộp thuốc lọc nước trong tay, hỏi chồng:
“Anh nghĩ chúng ta sẽ dùng những thứ này cho chính mình trước hay chia cho người khác?”
Tim thở dài nhẹ, nhìn thẳng vào mắt vợ:
“Nếu đại họa thực sự ập đến, chúng ta phải ưu tiên cứu sống người cần cứu ngay trước mắt. Những gì còn, ta chia sẻ. Nhưng cũng phải giữ một phần cho gia đình mình. Đó là cách cân bằng: sống còn và yêu thương cùng lúc.”
Mỹ Linh gật đầu, lòng tràn đầy quyết tâm. Bà thầm nghĩ về Kathy – cô bé đang tắm trong phòng bên, về Hồng Ân và Thiên Lạc đang đạp xe về gần nhà, và cả những con dân Chúa nơi Việt Nam mà bà vẫn lo lắng đến họ mỗi ngày. Trong tâm trí, hình ảnh hàng trăm khách hàng năm xưa – những người bà đã dẫn đến với Chúa trong tiệm tóc nhỏ – chợt hiện về. Họ đang ở đâu lúc này? Có ai an toàn không? Có ai cần cầu nguyện hay cứu giúp? Bà nhắm mắt, gửi lời cầu nguyện thầm lên Chúa:
“Lạy Chúa, xin Ngài giữ gìn từng người, từng gia đình. Xin cho con và chồng con đủ sức để làm theo ý Ngài, cứu giúp ai có thể, và giữ gia đình chúng con bình an.”
Tim nhìn ra ngoài cửa sổ. Đường vắng xe hẳn. Có lẽ mọi người đã về nhà, chờ đợi cơn đại nạn sắp đến. Lòng ông vừa an tâm vừa thấy nỗi lo gia tăng. Ông lại nhẩm tính thời gian: nếu không có gì trở ngại, Hồng Ân và Thiên Lạc đã sắp về tới.
“Hai con sẽ về đến trước khi cơn bão địa từ đến”, Tim nói với Mỹ Linh, tay chạm nhẹ lên vai bà. “Chúng ta sẽ gặp lại các con.”
Mỹ Linh thở ra, cảm giác căng thẳng dần dịu xuống, nhưng trái tim vẫn nhói nhói vì những cảnh tượng kinh hoàng có thể xảy ra ngoài kia. Bà đặt tay lên tay Tim:
“Lạy Chúa, xin cho chúng con đủ bình an và sáng suốt.”
Tim mỉm cười, đôi mắt ánh lên niềm tin:
“Chúa đã dẫn dắt gia đình con đến đây, và Ngài sẽ tiếp tục dẫn dắt trong những ngày sắp tới.”
Hai ông bà ngồi xuống, nhìn nhau lặng lẽ trong phút giây yên bình hiếm hoi trước khi cơn bão từ giáng xuống. Họ biết rằng mọi quyết định tiếp theo sẽ thử thách đức tin, trí khôn, và tình yêu thương của họ đến cùng. Nhưng giữa sự yên tĩnh ấy, một niềm hy vọng vững chắc vẫn hiện diện: Chúa không bao giờ bỏ rơi con cái Ngài.
@@@
Hồng Ân đạp chiếc xe điện dọc theo con đường nhỏ ven đường cao tốc 64, cố tình tránh xa những chiếc xe kẹt cứng trên cao tốc chính. Mỗi lần cô liếc sang bên phải, cảnh tượng hiện ra như một dòng sông hỗn loạn bị tắc nghẽn: hàng ngàn ô tô nối đuôi nhau thành những con rắn kim loại dài ngoằng, khói bụi mù mịt bốc lên từ động cơ quá tải, tiếng còi xe réo rắt không ngớt như tiếng kêu cứu thất thanh.
Nhiều người bước ra khỏi xe, cố chen lên phía trước bằng mọi giá – có người hét lớn, có người xô đẩy, có người thậm chí giơ tay đấm vào kính xe bên cạnh. Một vài vụ va chạm nhẹ nổ ra, tiếng kim loại va chạm chói tai vang vọng, kèm theo tiếng chửi rủa vang vọng trong không khí bắt đầu chuyển nóng của buổi sáng đầu tháng Chín Texas.
Bầu trời vẫn trong xanh đến lạ lùng, không một gợn mây, nhưng không khí lại nặng nề, như thể cả thế giới đang nín thở chờ đợi một tiếng nổ lớn. Hồng Ân cảm nhận rõ ràng sự lạnh lẽo len lỏi qua lớp áo khoác mỏng – không phải lạnh do thời tiết, mà là sự lạnh lẽo của nỗi sợ đang lan tỏa khắp nơi.
Mỗi khi phải rẽ sang đoạn đường đất cỏ bên lề để tránh tắc nghẽn, Hồng Ân chậm lại, bánh xe lún nhẹ vào lớp đất mềm, rung rung qua ổ gà và mảnh vụn rải rác – chai nước vỡ, túi ni lông bay lượn, vài món đồ rơi vãi từ những chiếc xe vội vã. Cô liếc đồng hồ tốc độ trên tay lái: còn khoảng 15 dặm nữa. Với tốc độ hiện tại 18-20 dặm/giờ, cô dự đoán sẽ mất hơn một tiếng. Bất cứ sự chậm trễ nào – một ổ gà lớn, một đám đông chắn đường, hay một vụ xô xát – cũng có thể khiến cô bị kẹt giữa những con người đang mất kiểm soát. Cô siết chặt tay lái, lòng thầm nhắc nhở:
“Giữ bình tĩnh. Tránh đám đông. Tin Chúa dẫn đường.”
Cô dừng xe một giây ngắn ngủi bên vệ đường, lấy điện thoại gọi cho mẹ:
“Mẹ ơi, con đang đi theo đường nhỏ ven xa lộ. Xe hơi kẹt cứng trên xa lộ. Khoảng một tiếng nữa con sẽ về đến nhà.”
Mỹ Linh trả lời ngay, giọng ngắn gọn nhưng tràn đầy lời cầu nguyện:
“Con cẩn thận, Hồng Ân nhé. Luôn tránh xa đám đông. Kiểm soát súng đạn nếu cần. Nhớ đeo giấu vào áo, và hãy tin Chúa dẫn đường cho con. Mẹ và cha đang chờ con ở nhà.”
Hồng Ân gật đầu, dù mẹ không thấy:
“Dạ mẹ!”
Dù chỉ là một câu nói ngắn, lời mẹ vẫn như một dòng nước mát len vào tim cô giữa cái nóng oi bức và tiếng ồn hỗn loạn. Cô cất điện thoại, tiếp tục đạp. Mồ hôi thấm ướt lưng áo, nhưng lòng cô ấm áp lạ thường – không phải vì nắng, mà vì niềm tin rằng Chúa đang đi cùng từng vòng quay bánh xe.
Hồng Ân nhớ lại, lúc sáng sớm, khi rời khỏi vùng ngoại ô Dallas, cô nhìn thấy một đoàn xe của Vệ binh Quốc gia tiến vào thành phố – những chiếc xe quân sự màu ô liu, đèn chớp nháy. Những người lính mặc áo giáp, đầu đội nón sắt, vai mang súng trường nét mặt khẩn trương. Họ dường như đang tiến vào thành phố để cố giữ trật tự tại các điểm mua sắm còn sót lại, nhưng ánh mắt họ cũng lộ rõ sự mệt mỏi và lo âu.
Hồng Ân thở dài nhẹ:
“Chúa đang điều phối mọi thứ. Chắc chắn có lý do mà con còn sống và có thể về kịp.”
Cô đi tiếp, vượt qua vài chốt chặn tạm thời và những đoạn đường đang sửa chữa – nơi công nhân đã bỏ dở công việc, để lại những đống cát, bê tông và biển cảnh báo đổ nghiêng.
Mặt trời dần tiến lên đỉnh đầu. Cuối cùng, trên xa lộ 64, cô đến ngã tư hương lộ 2067 – chỗ rẽ trái quen thuộc. Chỉ còn chừng ba dặm nữa là đến nhà. Hồng Ân thở phào, nước mắt lăn dài trên má bụi bặm. Cô khẽ thì thầm:
“Cảm ơn Chúa. Con đã về gần đến nơi.”
Khoảng mười phút sau, Hồng Ân nhìn thấy mái nhà quen thuộc – ngôi nhà gỗ trắng nhỏ bé ở Arp, với hàng rào gỗ thấp và cây sồi cổ thụ trước sân. Chiếc xe Suburban của cha mẹ đậu im lìm trong sân, như một người lính canh trung thành. Cô đưa tay mở cánh cổng sắt, dắt xe vào sân, chân run run vì mệt mỏi và xúc động.
Khi bước vào nhà, mùi cơm chín tới thoang thoảng chào đón cô – mùi nhà, mùi gia đình.
Ánh mắt Hồng Ân lập tức dừng lại ở một cô bé nhỏ nhắn đang ngồi trên ghế sofa phòng khách, tay cầm chai nước, mắt còn đỏ hoe, tóc rối bù. Cô bé ngẩng lên nhìn Hồng Ân bằng ánh mắt e dè nhưng cũng có phần nhẹ nhõm, tự hỏi:
“Người lớn này… có phải là chị Hồng Ân không?”
Hồng Ân há hốc miệng, chưa kịp nói gì. Mỹ Linh từ trong phòng ngủ chính bước ra, khuôn mặt rạng rỡ, mỉm cười, đi nhanh về phía con gái:
“Con đã về rồi, Hồng Ân!”
Bà ôm chặt Hồng Ân một giây, rồi quay sang cô bé:
“Kathy, đây là Hồng Ân – con gái lớn của bà.”
Rồi bà quay sang Hồng Ân, giọng dịu dàng nhưng rõ ràng:
“Mẹ Kathy vừa qua đời trong một tai nạn xe gần Tyler. Mẹ con cháu đang trên đường từ Atlanta đến Dallas thăm bà con. Cháu không có ai quen ở đây. Chúng ta sẽ chăm sóc cháu cho đến khi mọi sự tạm ổn.”
Hồng Ân quỳ xuống trước mặt Kathy, nhẹ nhàng ôm cô bé vào lòng. Kathy ban đầu cứng đờ, rồi dần thả lỏng, tựa đầu vào vai Hồng Ân. Hồng Ân thì thầm:
“Em sẽ ổn, Kathy à. Em hãy tạm thời xem như đây là gia đình của em nhé. Chị sẽ ở bên em.”
Một cảm giác ấm áp lan tỏa trong tim Hồng Ân – không phải vì mọi thứ đã an toàn, mà vì giữa cơn bão sắp đến, Chúa vẫn đặt một linh hồn nhỏ bé vào tay gia đình họ để chăm sóc. Cô thầm hứa với Chúa:
“Con sẽ bảo vệ gia đình, và sẽ giúp em Kathy an toàn, như Chúa đang dẫn dắt chúng con.”
Cô ngẩng lên nhìn mẹ, mắt long lanh:
“Mẹ ơi… Cha đâu? Thiên Lạc về chưa ạ?”
Mỹ Linh vuốt tóc con gái, giọng trấn an:
“Cha đang ở sau nhà, bơm nước lên bồn chứa trên cao để khi mất điện, chúng ta vẫn có nước. Em con sắp về rồi. Chúng ta sẽ chờ cùng nhau.”
Hồng Ân gật đầu, siết chặt tay Kathy. Bên ngoài, gió bắt đầu thổi mạnh hơn, mang theo hơi lạnh bất thường. Nhưng trong ngôi nhà nhỏ ở Arp, gia đình đang dần đoàn tụ – từng người một – dưới sự che chở của Đấng đã khẳng định: “Ta ở với các ngươi trọn những ngày, cho tới sự tận thế.”
@@@
Thiên Lạc đạp chiếc xe điện trên con đường nhỏ ven xa lộ, nắng buổi sáng chiếu xiên qua hàng cây, tạo những vệt sáng vàng đứt đoạn trên mặt đường nhựa cũ kỹ. Gió thổi nhẹ mang theo mùi bụi đất và khói xe xa xa, nhưng không xua tan được cảm giác căng thẳng đang siết chặt trong ngực anh. Anh nhẩm tính quãng đường còn lại về Arp – khoảng bốn mươi lăm dặm. Với tốc độ hiện tại và pin dự phòng, nếu không có gì bất trắc, anh có thể về đến nhà trước mười hai giờ trưa, kịp trước khi cơn bão địa từ ập đến.
Bất ngờ, từ bụi cây ven đường, một người đàn ông cao lớn, thân hình thô kệch, bước ra chặn ngang lối đi. Mùi mồ hôi nồng nặc và rượu thoang thoảng lan tỏa theo gió. Trong tay hắn là một thanh sắt dùng để tháo bánh xe, nắm chặt đến trắng khớp. Ánh mắt hắn đỏ ngầu, lộ rõ ý đồ xấu – không phải xin xăng hay hỏi đường, mà là cướp đoạt.
“Dừng lại!” hắn gằn giọng, giơ cao thanh sắt, bước tới một bước nặng nề, như thể đã quen với việc đe dọa người khác.
Thiên Lạc bình tĩnh thắng phanh, bánh xe kêu ken két trên mặt đường. Tim anh đập thình thịch. Adrenaline – chất hormone kích thích – dâng trào khiến tay chân nóng ran, nhưng Thiên Lạc vẫn giữ được bình tĩnh, anh không hoảng loạn.
Trong một động tác gọn gàng, quen thuộc từ những buổi tập bắn với cha, anh rút khẩu súng ngắn đeo bên hông (Glock 19 giấu dưới áo khoác), đưa lên ngang ngực, nòng súng chĩa thẳng vào ngực kẻ lạ mặt. Không run, không giận, không sợ, giọng anh lạnh lùng nhưng rõ ràng:
“Dừng lại. Đừng tiến thêm bước nào.”
Người đàn ông sững người. Ánh mắt hắn chuyển từ tự tin sang kinh ngạc, rồi sợ hãi. Thanh sắt trên tay hạ xuống chậm rãi, chạm đất kêu cạch. Hắn lùi lại vài bước, miệng lắp bắp gì đó không rõ, rồi quay lưng bỏ chạy, lao vào lùm cây ven đường, tiếng lá xào xạc vang lên rồi tắt ngấm.
Thiên Lạc giữ nguyên tư thế vài giây, mắt quét chung quanh kiểm tra xem có đồng bọn không. Không có. Anh thở mạnh ra, tim vẫn đập dồn dập. Tay cầm súng hạ xuống, nhưng ngón tay vẫn đặt nhẹ trên cò – sẵn sàng nếu cần. Anh lẩm bẩm, giọng khẽ run vì adrenaline vẫn còn:
“Cảm tạ Chúa… Ngài đã giữ con.”
Anh cất súng vào bao súng, tăng ga, tiếp tục hành trình. Mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng, nhưng lòng anh bình an lạ thường – không phải vì thắng trận, mà vì Chúa đã cho anh sự bình tĩnh và sức mạnh để bảo vệ chính mình.
Khi qua khỏi Tyler, trên xa lộ 64, anh thấy phía trước một cô gái đeo ba-lô, đạp xe điện chậm rãi. Thiên Lạc tăng tốc, giữ khoảng cách an toàn. Khi đến gần hơn, anh nhận ra nét mặt Á Đông, liền đoán cô là người Việt. Anh cất tiếng:
“Chào cô! Cô có phải là người Việt không?”
Cô gái hơi giật mình, rồi mỉm cười, ánh mắt vừa dè dặt vừa nhẹ nhõm:
“Dạ, em là Thùy. Em học đại học ở Tyler, đang về với gia đình ở Henderson.”
“Tôi là Thiên Lạc. Tôi từ Austin về nhà cha mẹ ở Arp. Vừa qua khỏi Chandler thì bị tắc đường vì có tai nạn xe nên tôi chuyển sang xe đạp. Chiếc xe này lúc nào cũng được sạc pin đúng kỳ và để sẵn trong cốp xe, theo yêu cầu của cha tôi. Vào lúc này thì rõ ràng là rất tiện dụng. Vậy là chúng ta cùng đường một đoạn.”
Hai người giữ khoảng cách, đạp song song. Khi ngang qua Lake Tyler East, nước hồ lấp lánh dưới nắng, câu chuyện tự nhiên chuyển sang cơn bão địa từ sắp ập đến. Thùy thở dài:
“Em sợ là không kịp về nhà trước khi bão đến. Từ Arp về Henderson còn mười lăm dặm, thêm vài dặm nữa mới tới nhà ba mẹ em.”
Thiên Lạc nhìn cô, suy nghĩ nhanh rồi nói:
“Nếu cần, cô có thể ghé nhà tôi trước. Chờ xem tình hình thế nào. Nếu còn chạy xe được, tôi sẽ dùng xe hơi chở cô về.”
Thùy gật đầu, giọng thấp xuống:
“Em ở ký túc xá, không có xe. Sáng nay em gọi taxi với Uber, không ai nhận. Xe đạp thì em quên sạc pin từ tối qua, phải nán lại sạc đến gần trưa mới đi được.”
Khi hai người vừa đến đoạn vắng bên bờ hồ – nơi cây cối um tùm che khuất tầm nhìn từ xa lộ – ba người đàn ông từ bãi đậu xe bỏ hoang bước ra chặn đường.
Một tên giơ súng ngắn (có lẽ là revolver cũ kỹ), hai tên còn lại lao tới với dao găm và gậy sắt.
“Dừng lại! Không ai được đi nữa!” tên cầm súng quát lớn, giọng khàn khàn vì rượu hoặc căng thẳng.
Thiên Lạc và Thùy buộc phải dừng xe đột ngột, bánh xe trượt trên mặt đường, kêu ken két.
Tim Thiên Lạc đập mạnh, adrenaline lại dâng trào. Tên cầm súng cười nham nhở, tiến đến, túm lấy tay Thùy kéo mạnh. Cô gái giãy giụa, ba-lô tuột khỏi vai. Hai tên kia: một tên giữ xe của Thiên Lạc bằng cách giật tay lái, tên kia thò tay tháo ba-lô của anh, miệng cười nham nhở:
“Đưa hết đây! Điện thoại, tiền, súng nếu có!”
Thiên Lạc giả vờ làm theo, tay chậm rãi tháo ba-lô. Nhưng khi dây ba-lô vừa tuột khỏi vai, anh bất ngờ quật mạnh ba-lô (nặng vì bug-out bag chứa nước, thức ăn, và vài hộp đạn dự phòng) vào đầu tên đứng gần nhất. Cú đánh trúng thái dương, tiếng va chạm khô khốc vang lên, tên kia loạng choạng gục xuống, máu chảy từ tai.
Cùng lúc, Thiên Lạc xoay người tung cú đá thẳng vào bụng tên đang giữ xe – lực mạnh từ hông, như những buổi tập võ tự vệ cha dạy. Tên kia ôm bụng, khuỵu xuống, nôn khan.
Thùy phản xạ theo bản năng. Cô đạp mạnh vào mu bàn chân tên cầm súng (cú đạp chính xác vào điểm yếu), rồi dùng đầu húc thẳng vào mũi hắn. Tiếng xương mũi gãy răng rắc vang lên, máu tuôn ra như suối. Tên kia hét đau đớn, tay buông súng, ôm mặt lùi lại.
Khẩu súng rơi xuống mặt đường. Thùy nhanh tay chộp lấy, chạy về phía Thiên Lạc. Anh đón lấy, chĩa thẳng vào tên còn tỉnh (tên cầm súng đang quỳ ôm mặt):
“Đứng yên! Đừng động đậy. Nếu còn tiến thêm bước nữa, tôi sẽ nổ súng.”
Hai tên kia vẫn nằm bất tỉnh hoặc ôm bụng rên rỉ. Thiên Lạc không nán lại – anh biết ở đây không an toàn, có thể có đồng bọn. Anh và Thùy nhảy lên xe, phóng đi hết tốc lực. Tiếng rên la yếu ớt từ hai tên cướp dần xa.
Đi được một quãng xa, không thấy bị đuổi theo, Thiên Lạc mới giảm tốc, thở hổn hển:
“Cô gọi điện cho gia đình đi. Báo là tạm ghé nhà tôi. Chỉ còn khoảng năm dặm nữa thôi. Khoảng bốn mươi lăm phút nữa bão sẽ đến.”
Thùy gật đầu, tay run nhẹ khi bấm số gọi cha mẹ, nhưng giọng dần ổn lại khi biết mình an toàn. Cô thì thầm:
“Cảm ơn anh… Nếu không có anh…”
Thiên Lạc lắc đầu:
“Không phải tôi. Là Chúa giữ gìn chúng ta.”
Thiên Lạc và Thùy về đến nhà lúc 11:45 trưa – chỉ còn mười lăm phút trước khi cơn bão địa từ chính thức ập đến.
@@@
Khi cánh cổng mở ra, Tim đã đứng sẵn ngoài hiên, mắt dõi theo con trai từ xa. Vừa thấy Thiên Lạc, ông bước nhanh tới, ôm chầm lấy con. Hồng Ân chạy ra sau, mắt hoe đỏ, nắm lấy tay em trai không buông.
“Cảm tạ Chúa”, Tim nói khẽ, giọng run run.
Mỹ Linh từ trong nhà bước ra, vừa mừng vừa sững lại khi thấy thêm một cô gái lạ. Chưa kịp hỏi, Thiên Lạc đã nói nhanh:
“Dạ, đây là Thùy. Con gặp trên đường. Tình hình không an toàn, cơn bão địa từ đã đến gần, nên con đưa cô ấy về đây.”
Anh nhìn Thùy:
“Thùy! Đây là cha mẹ và chị Hồng Ân của tôi.”
Mỹ Linh mỉm cười hiền hậu, nắm lấy tay Thùy:
“Cảm ơn con đã tin tưởng Thiên Lạc và đến đây. Vào nhà đi, con.”
Rồi bà quay sang, nhìn Thiên Lạc, nhẹ giọng:
“À, trong nhà mình còn có một bé gái nữa. Tên là Kathy.”
Thùy bước theo vào nhà, tim vẫn còn đập nhanh vì chặng đường vừa trải qua. Khi ngước nhìn kỹ hơn, cô bỗng khựng lại. Người đàn ông đứng cạnh cửa, ánh mắt trầm tĩnh nhưng đầy nhân từ; người phụ nữ dáng nhỏ, giọng nói ấm áp – chính là hai gương mặt quen thuộc mà cô đã thấy không biết bao nhiêu lần trên màn hình điện thoại và máy tính.
“Chú Tim” và “cô Mỹ Linh”.
Hai người chăn vẫn giảng Tin Lành trên mạng cho con dân Chúa Việt Nam.
Trong khoảnh khắc, Thùy có cảm giác như thực tại chao nhẹ. Cô từng nghe giọng nói ấy mỗi tuần, từng lặng lẽ theo dõi các buổi giảng, từng ghi nhớ nhiều câu Thánh Kinh mà Tim giải nghĩa cách chậm rãi, rõ ràng; từng xúc động khi nghe những lời làm chứng và chia sẻ của Mỹ Linh.
Cô là một trong những người theo dõi – nhưng chưa bao giờ dám bước qua lằn ranh tin nhận.
Cha mẹ cô là Phật tử thuần thành. Trong lòng Thùy luôn có nỗi sợ mơ hồ: nếu tin Chúa, liệu có phải bỏ đi việc thờ cúng ông bà? Liệu có làm cha mẹ buồn lòng, nghĩ rằng cô phản bội truyền thống gia đình? Chính nỗi giằng co đó khiến cô dừng lại, đứng ở khoảng lưng chừng – tin trong lòng, nhưng chưa dám xưng nhận bằng môi miệng.
Dù vậy, mỗi khi nghe Tim giảng về tình yêu của Chúa, về sự cứu rỗi không bởi công đức mà bởi ân điển, lòng cô lại rung động sâu xa. Có những đêm, sau khi tắt màn hình, cô lặng lẽ chắp tay – không biết nên cầu nguyện thế nào cho đúng – chỉ thì thầm trong lòng:
“Nếu thật có Chúa… xin Ngài thương xót con.”
Và giờ đây, giữa cơn đại họa đang cận kề, giữa một ngôi nhà xa lạ nhưng đầy bình an, Thùy đứng đối diện chính hai người đã gieo hạt giống ấy vào lòng cô.
Cô cảm thấy sống mũi cay cay. Không phải ngẫu nhiên. Không phải tình cờ.
Ngờ đâu, trong ngày thế giới bắt đầu rung chuyển, cô lại được đối mặt với họ – bằng xương bằng thịt – như một lời đáp nhẹ nhàng nhưng rõ ràng cho lời cầu nguyện thầm kín bấy lâu.
Thùy đứng yên, hai tay nắm chặt quai ba-lô, một lần nữa khẽ cúi đầu chào Tim và Mỹ Linh theo thói quen lễ phép, nhưng không nói gì thêm. Trong lòng cô cuộn lên bao nhiêu cảm xúc đan xen – ngạc nhiên, kính trọng, bối rối, và một nỗi xúc động khó gọi tên. Cô sợ nếu mở miệng, giọng mình sẽ run; sợ nếu nói ra, những điều cất giấu bấy lâu sẽ trào ra theo nước mắt. Vì vậy, Thùy chọn im lặng, để trái tim mình lắng nghe nhiều hơn là lên tiếng.
Tim nhìn Thùy, không hỏi, cũng không thúc ép. Ông chỉ gật đầu nhẹ, ánh mắt dừng lại nơi cô một thoáng lâu hơn – đầy sự cảm thông của một người chăn chiên từng thấy nhiều tâm hồn đứng lặng trước ngưỡng cửa đức tin, do dự giữa nỗi sợ và khao khát.
Tim không cần lời nói để hiểu: có những hành trình đức tin cần thời gian, và đôi khi, chính cơn bão cuộc đời lại là cơn gió đẩy người ta bước qua ngưỡng cửa ấy.
Tim hít sâu một hơi, rồi nói chậm rãi nhưng dứt khoát:
“Cảm tạ Chúa! Các con đã về đến nhà an toàn. Trước khi điều gì xảy ra, tôi xin mời mọi người nhóm lại trong phòng khách. Chúng ta dâng lời tạ ơn Chúa vì sự bảo vệ của Ngài, và phó thác những giờ phút sắp tới trong tay Ngài.”
Mỹ Linh nhẹ nhàng dẫn Kathy ngồi xuống ghế sofa cũ kỹ, nơi lớp vải hoa đã phai màu theo năm tháng nhưng vẫn mang hơi ấm quen thuộc. Hồng Ân khép cửa chính lại, kéo rèm che bớt ánh nắng gắt đang hắt qua cửa sổ, biến căn phòng thành một không gian dịu nhẹ, ánh sáng vàng nhạt len lỏi qua khe rèm. Thiên Lạc tháo ba-lô xuống sàn, tiếng dây kéo kêu khẽ, rồi đến ngồi cạnh chị gái, vai chạm vai – một cử chỉ im lặng nhưng đầy an ủi.
Thùy ngập ngừng giây lát, rồi cũng bước vào, tháo ba-lô xuống, chọn một chỗ ngồi hơi lùi về phía sau, lưng thẳng, hai tay đặt trên đùi, như thể đang cố giữ mình không bị cuốn theo dòng cảm xúc đang dâng lên.
Tim đứng giữa phòng khách. Căn phòng im ắng lạ thường, chỉ còn tiếng đồng hồ treo tường tích tắc đều đặn – từng nhịp như đang đếm ngược thời gian còn lại của thế giới cũ. Mùi cơm chín còn thoang thoảng từ bếp, và mùi bụi đường bám trên áo quần của hai đứa con vừa về – tất cả hòa quyện thành một mùi “nhà” quen thuộc, an toàn giữa cơn bão sắp đến.
Tim cúi đầu, hai tay nắm vào nhau, chắp trước ngực, giọng trầm và vững vàng vang lên, lời của một người con thưa với Cha trên trời:
“Kính lạy Đức Chúa Trời là Cha Yêu Thương của chúng con, chúng con cảm tạ Ngài vì đã giữ gìn gia đình chúng con, vì đã đưa từng người có mặt ở đây – Hồng Ân, Thiên Lạc, Kathy, Thùy – đến với nhau trong giờ phút này. Chúng con cảm tạ Ngài vì sự bảo vệ kỳ diệu trên đường đi: qua tắc đường, qua nguy hiểm, qua những khoảnh khắc tưởng chừng không thể vượt qua. Chúng con không biết rõ điều gì sắp xảy ra – khi dòng phun trào từ Mặt Trời ập đến, khi lưới điện sụp đổ, khi thế giới chìm vào bóng tối – nhưng chúng con biết Ngài vẫn ngự trên ngai, vẫn nắm giữ mọi sự trong tay Ngài. Xin Ngài bao phủ ngôi nhà này bằng máu thánh của Đức Chúa Jesus Christ, giữ gìn từng sinh mạng, ban cho chúng con tấm lòng bình an, tin cậy nơi Ngài, và sức mạnh để yêu thương, giúp đỡ những ai Ngài đặt trước cửa nhà chúng con. Chúng con cũng cầu xin như vậy cho tất cả con dân Ngài ở khắp nơi trong thế gian, đặc biệt là anh chị em của chúng con ở tại Việt Nam – những người đang chờ đợi, đang lo lắng, đang cầu nguyện trong đêm khuya. Xin Ngài giữ gìn họ, an ủi họ, và cho họ biết rằng Ngài chưa bao giờ rời bỏ. Chúng con cầu xin trong danh của Đức Chúa Jesus Christ, Đấng đã thắng hơn thế gian. A-men!”
Mỹ Linh, Hồng Ân, Thiên Lạc, và Kathy khẽ nói “A-men!” – giọng nhỏ nhưng đồng thanh.
Hồng Ân lau vội giọt nước nơi khóe mắt, tay siết chặt tay em trai. Kathy ngước nhìn mọi người, còn chưa hiểu hết ý nghĩa từng lời, nhưng cảm nhận rõ sự an toàn bao quanh như một vòng tay vô hình.
Thùy nhắm mắt lại, hai tay nắm chặt hơn. Lần đầu tiên, cô không cố gắng định nghĩa lời cầu nguyện của mình, không lo sợ sai sót – chỉ lặng lẽ để lòng mình mở ra, để những giọt nước mắt lặng lẽ rơi xuống đùi. Lời cầu nguyện ấy, dù cô chưa dám thốt ra thành tiếng, đã được Chúa nghe thấy.
Mỹ Linh quay sang Kathy, hạ giọng dịu dàng, như sợ phá vỡ bầu không khí thánh khiết vừa lắng xuống:
“Con có hiểu khi ông Tim cầu nguyện không, Kathy?”
Kathy ngập ngừng một chút, rồi gật đầu chậm rãi:
“Dạ… con có hiểu. Ở nhà, mẹ con cũng cầu nguyện như vậy. Mẹ con hay đọc Thánh Kinh cho con nghe trước khi ngủ.”
Mỹ Linh hơi khựng lại, ánh mắt ánh lên sự ngạc nhiên pha lẫn vui mừng sâu xa. Bà quay sang nhìn Tim. Ánh mắt hai người gặp nhau – không cần lời giải thích. Một sự an ủi dịu dàng lan tỏa trong lòng họ: giữa mất mát quá lớn của một đứa trẻ, Chúa vẫn đã gieo đức tin trong gia đình em từ trước, như một hạt giống đã nảy mầm giữa cơn bão.
Mỹ Linh cúi xuống, ôm Kathy vào lòng, vuốt nhẹ mái tóc rối của bé:
“Cảm tạ Chúa… Chúa đã ở với con từ trước rồi, Kathy à.”
Kathy tựa đầu vào vai bà, không nói gì thêm. Nước mắt em lặng lẽ thấm vào vạt áo, nhưng thân thể nhỏ bé không còn run rẩy như lúc ban đầu. Em khẽ thì thầm:
“Mẹ con… giờ đang ở với Chúa phải không bà?”
Mỹ Linh siết chặt vòng tay hơn, giọng nghẹn ngào nhưng vững vàng:
“Phải, con yêu. Mẹ con đang ở với Chúa. Và một ngày nào đó, không còn lâu nữa, chúng ta sẽ gặp lại mẹ con ở đó.”
Cả căn phòng lại chìm vào yên lặng. Không ai nói thêm lời nào. Tiếng đồng hồ tích tắc vẫn đều đặn, nhưng giờ đây nó không còn là đếm ngược nữa – mà như nhịp tim của một gia đình đang phó thác hoàn toàn cho Đấng nắm giữ thời gian.
Bên ngoài, gió dường như nín thở trước cơn biến động sắp ập đến. Bầu trời vẫn xanh, nhưng không khí se lạnh hơn, như thể Trái Đất đang run rẩy chờ đợi dòng phun trào từ vành nhật hoa.
Bên trong, một gia đình – và những tâm hồn vừa được nối kết bởi ân điển – cùng nhau ngồi đó, chờ đợi cơn bão, trong sự bình an lạ lùng và niềm phó thác trọn vẹn nơi Đức Chúa Trời.
Khoảng 11:55 trưa, khi cả nhà vừa dứt lời cầu nguyện, bầu trời bên ngoài cửa sổ đột ngột thay đổi. Không phải tối sầm như bão mưa, mà là một lớp xám nhạt lan ra từ chân trời phía bắc, như thể ánh sáng bị hút mất từng chút một.
Không khí se lạnh hơn, dù tháng Chín Texas thường còn oi bức. Tim đứng dậy đầu tiên, bước đến cửa sổ, kéo rèm ra. Ông nhìn lên trời, giọng trầm:
“Nó đang đến rồi.”
Mỹ Linh nắm tay Kathy, kéo bé ngồi sát vào lòng. Hồng Ân và Thiên Lạc đứng cạnh cha, mắt dõi theo. Thùy ngồi yên ở góc sofa, hai tay siết chặt, nhưng ánh mắt không rời Tim và Mỹ Linh.
Đầu tiên là tiếng rè. Radio cũ trong bếp – cái radio pin mà Tim đã chuẩn bị từ sáng – đột ngột rè lên chói tai, giọng phát thanh viên đứt quãng:
“…cảnh báo bão địa từ G5… lưới điện… chuẩn bị mất điện diện rộng… aurora…” rồi tắt ngấm.
Điện thoại của mọi người rung lên đồng loạt – thông báo từ NOAA:
“Severe (G5) geomagnetic storm in progress. Power grid fluctuations possible. Aurora visible at mid-latitudes.” (Cơn bão địa từ nghiêm trọng (cấp G5) đang diễn ra. Có thể xảy ra dao động lưới điện. Cực quang có thể nhìn thấy ở các vĩ độ trung bình.)
Tim quay lại, giọng bình tĩnh:
“Chúng ta đã rút hết dây nguồn, tắt máy tính, không cắm sạc. Giờ chỉ còn chờ.”
Chưa đầy năm phút sau, đèn nhà nhấp nháy. Những đợt mờ dần rồi sáng trở lại, kèm theo tiếng ù ù nhẹ từ các ổ cắm và dây điện trên tường – dấu hiệu của geomagnetically induced currents (GICs), dòng điện khổng lồ bị cảm ứng từ biến động từ trường Trái Đất, chạy dọc đường dây cao áp dài hàng trăm dặm. Những dòng điện này có thể lên đến hàng trăm ampe, gây quá tải biến thế – thiết bị đắt đỏ, thay thế mất hàng tháng đến hàng năm nếu hỏng.
Bất chợt, đèn tắt hẳn. Căn phòng chìm trong bóng tối, chỉ còn ánh sáng yếu từ cửa sổ. Tim bật ngay đèn pin LED – loại đã chuẩn bị sẵn, không phụ thuộc điện lưới. Ánh sáng trắng lạnh chiếu lên khuôn mặt mọi người: Kathy nép sát Mỹ Linh, mắt mở to; Hồng Ân siết tay em trai; Thiên Lạc nhìn ra cửa sổ, hơi thở gấp; Thùy cúi đầu, môi mấp máy cầu nguyện thầm.
Bên ngoài, bầu trời không còn xanh nữa. Một dải sáng mờ ảo màu xanh lục và tím lan ra từ phía bắc, nhảy múa như rèm lụa khổng lồ. Aurora borealis – thường chỉ thấy ở cực bắc – giờ trải dài xuống Texas, thậm chí có thể xuống tận Mexico nếu cơn bão mạnh hơn. Đó là kết quả của các hạt tích điện từ Mặt Trời va chạm với khí quyển ở vĩ độ thấp, kích thích oxy và nitơ phát sáng.
Nhưng điều khiến cả nhà chú ý hơn cả là tiếng động vật chung quanh – vùng nông thôn Arp với đồng cỏ rộng lớn, trang trại bò lân cận, và rừng thưa phía sau nhà.
Đầu tiên là tiếng bò rống. Không phải tiếng rống bình thường khi đói hay bị quấy rầy, mà là những tiếng dài, thấp, đầy hoảng loạn. Từ trang trại cách nhà khoảng nửa dặm, cả bầy bò – khoảng ba mươi con – bắt đầu chạy vòng tròn không mục đích, va vào nhau, đạp đất tạo tiếng ì ầm như sấm. Bò là loài nhạy cảm với từ trường (chúng có magnetite trong não giúp định hướng), và trong cơn bão địa từ mạnh, “la bàn sinh học” của chúng bị rối loạn hoàn toàn. Chúng không còn biết đâu là hướng bắc, đâu là đồng cỏ quen thuộc, chỉ còn bản năng chạy trốn nỗi sợ vô hình.
Rồi đến tiếng chó sủa dữ dội từ các nhà hàng xóm. Không phải sủa báo động thông thường, mà là tiếng sủa liên hồi, xen lẫn rên rỉ, như thể chúng đang cố xua đuổi một kẻ thù vô hình. Một con chó săn của nhà hàng xóm – thường nằm im dưới hiên – giờ chạy vòng quanh sân, đuổi theo đuôi mình, rồi nằm sấp xuống đất, tai cụp, mắt hoảng loạn.
Từ phía rừng thưa, tiếng chim kêu hỗn loạn vang lên. Những đàn chim sẻ, chim cu gáy – thường bay theo đàn vào buổi trưa – giờ bay tán loạn, va vào cành cây, rơi lả tả xuống đất. Chim di cư sử dụng từ trường để định hướng; cơn bão địa từ làm chúng mất phương hướng, gây hoảng loạn tập thể. Một vài con cú – loài hoạt động ban ngày hiếm gặp – cũng kêu lên từ sâu trong rừng, tiếng kêu dài, buồn thảm.
Thậm chí ong trong tổ ong nhỏ sau vườn – mà Tim thường để ong lấy mật – bắt đầu vo ve dữ dội, bay ra bay vào không theo quy luật, như thể tổ bị xáo trộn từ bên trong.
Thiên Lạc nhìn ra cửa sổ, giọng khẽ:
“Động vật… chúng cảm nhận được từ trường thay đổi trước cả chúng ta. Bò chạy vòng, chim lạc hướng… giống như khi có động đất, chúng biết trước.”
Tim gật đầu, giọng trầm:
“Chúa tạo ra chúng với khả năng cảm nhận những điều chúng ta không thấy. Giống như chim trời biết mùa, chúng biết khi tạo vật bị xáo trộn. Nhưng chúng ta có điều chúng không có: niềm tin vào Đấng tạo nên mọi sự.”
Mỹ Linh ôm chặt Kathy, thì thầm:
“Con nghe tiếng bò và chim không? Chúng sợ hãi vì không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Nhưng chúng ta biết: Chúa vẫn nắm giữ mọi sự. Ngài không để chúng ta – và cả những con vật này – lạc lối.”
Kathy ngước lên, mắt long lanh dưới ánh aurora hắt vào qua cửa sổ:
“Chúa có giữ gìn bò và chim không bà?”
Mỹ Linh vuốt tóc bé:
“Có chứ con. Chúa quan tâm đến chim trời, đến hoa cỏ đồng nội. Ngài sẽ giữ gìn chúng, như Ngài giữ gìn chúng ta.”
Hồng Ân đứng dậy, mở hé cửa sau nhà để nghe rõ hơn. Tiếng bò rống xa dần, như thể bầy đã chạy vào đồng cỏ rộng hơn để tìm nơi an toàn. Chim ngừng bay tán loạn, dần đậu lại trên cành, dù vẫn kêu rỉ rả lo âu. Cô quay vào, giọng nhẹ:
“Chúng đang bình tĩnh lại một chút. Có lẽ chúng quen dần với từ trường mới.”
Thùy nhìn ra cửa sổ, thấy aurora nhảy múa rực rỡ, giọng run run:
“Con… con chưa bao giờ thấy gì đẹp và đáng sợ như thế này. Nhưng sao con lại không sợ nữa?”
Tim mỉm cười:
“Vì Chúa ở đây, Thùy. Giữa bóng tối và ánh sáng kỳ lạ này, Ngài là bình an thật sự.”
Cả nhà quỳ xuống lần nữa, Tim dẫn lời cầu nguyện ngắn gọn:
“Lạy Cha Yêu Thương, xin giữ gìn không chỉ chúng con, mà cả tạo vật chung quanh. Xin ban bình an cho bầy bò, đàn chim, và mọi sinh linh đang hoảng loạn. Chúng con biết Ngài là Chúa của muôn loài. A-men.”
Bên ngoài, aurora ngày càng rực rỡ, chiếu sáng cả khu vườn. Gió rít nhẹ qua khe cửa, mang theo hơi lạnh từ tầng khí quyển bị xáo trộn. Tiếng động vật dần lắng xuống – không phải hết sợ, mà như thể chúng đã chấp nhận sự hiện diện của một sức mạnh lớn hơn, và tìm cách thích nghi.
Trong nhà, dưới ánh đèn pin và ánh sáng kỳ diệu từ trời, gia đình – giờ đã có thêm Kathy và Thùy – ngồi sát nhau, tay nắm tay. Cơn bão địa từ đã ập đến – lưới điện sụp đổ, thông tin đứt đoạn, thế giới chìm vào im lặng. Nhưng ở ngôi nhà nhỏ tại Arp, Texas, một ngọn lửa đức tin vẫn cháy sáng. Họ biết: dù bóng tối kéo dài bao lâu, Chúa vẫn ở đây, và Ngài sẽ dẫn dắt họ – và cả tạo vật chung quanh – qua những ngày hoạn nạn này.
Sau lời cầu nguyện chung, cả nhà ngồi lại trong phòng khách dưới ánh đèn pin và ánh sáng mờ ảo từ aurora hắt qua cửa sổ. Đồng hồ treo tường vẫn tích tắc đều đặn – pin dự phòng giúp nó chạy được vài tháng. Nhưng ngoài kia, thế giới đã im bặt. Không tiếng xe, không tiếng radio, không tiếng người. Chỉ còn gió rít nhẹ qua khe cửa và tiếng bò rống xa xa dần lắng xuống, như thể chúng đã tìm được góc đồng cỏ để nằm im chịu đựng.
Ông mở ứng dụng Telegram – nhóm Hội Thánh Việt Nam vẫn sáng lên với tin nhắn của ông từ sáng sớm. Hầu như tất cả con dân Chúa khắp nơi đều truy cập được và bấm hình trái tim để thể hiện sự đồng tình. Tim nói với cả nhà:
“Hầu hết mọi người ở khắp nơi đã đọc được tin nhắn, kể cả Anh Tâm và Kim Loan bên Hà-lan.”
Mỹ Linh cất tiếng:
“A-men! Cảm tạ Chúa!”
Tim cầm điện thoại hướng ra cửa sổ, ghi lại dải aurora xanh tím nhảy múa trên bầu trời Texas. Tiếng gió nhẹ và tiếng thở đều của mọi người trong nhà làm nền. Ông nói khẽ vào video:
“Quý ông bà, anh chị em thân mến, Hồng Ân và Thiên Lạc đã về đến nhà an toàn. Chúa đã giữ gìn hai cháu trên đường đi. Giờ cả nhà đang ngồi quây quần dưới ánh đèn pin. Bầu trời đêm nay có aurora – Cảm tạ Chúa! Chúa cho chúng tôi lần đầu tiên trong đời thấy vẻ đẹp lạ lùng này của Ngài giữa bóng tối. Chúng tôi vẫn ổn, có nước, thức ăn, và quan trọng nhất là Chúa ở cùng. Còn tình hình của quý ông bà, anh chị em khắp nơi thế nào? Có dấu hiệu gì lạ chưa? Chúng tôi cầu nguyện cho mọi người. Hãy trung tín! Chúa hằng ở bên chúng ta!”
Tim gửi video kèm tin nhắn:
“Bão địa từ đã đến. Aurora đẹp lạ lùng. Cảm tạ Chúa! Hồng Ân và Thiên Lạc đi đường bình an, về đến nhà trước khi bão đến. Gia đình chúng tôi an toàn. Chúng tôi cầu nguyện cho mọi người. Tình hình khắp nơi thế nào: Hà-lan, Úc, Canada, Florida, Denver, California, và các Hội Thánh tại Việt Nam? Xin mỗi nơi nhắn tin lên đây. Không biết khi nào thì chúng ta sẽ không còn truy cập được Internet.”
Mọi người ngồi sát lại, mắt dõi theo màn hình. Mỹ Linh thì thầm:
“Hy vọng tin nhắn đến được. Dù chậm, nhưng Chúa có thể dùng nó để an ủi các anh chị em.”
Hồng Ân mỉm cười, giọng nhẹ:
“Con nhớ anh Ngọc Tú từng nhắn tin: ‘Nếu có ngày này, Hội Thánh tại Đông Viên vẫn nhóm hiệp dưới ánh đèn dầu.’ Chắc giờ họ đang làm vậy.”
Thiên Lạc gật đầu:
“Và chị Thư cũng như chị Thu Hương chắc đang hát thánh ca cho các con nghe. Em tin họ bình an.”
Kathy ngước lên, mắt long lanh dưới ánh đèn pin:
“Ông ơi… những người ở Việt Nam cũng thấy ánh sáng xanh đẹp như thế này không?”
Tim vuốt tóc bé:
“Có lẽ không rực rỡ bằng, nhưng Chúa vẫn chiếu sáng cho họ – qua đức tin và tình yêu thương của nhau.”
Thùy ngồi im lặng, nhưng mắt cô sáng lên khi nghe tên “Hội Thánh tại Đông Viên”. Cô thì thầm:
“Con từng nghe ông bà giảng cho họ… Giờ con biết họ là những người thật.”
Tim nhìn quanh, giọng trầm ấm:
“Chúng ta sẽ tiếp tục cầu nguyện. Dù Internet có tắt hẳn, Lời Chúa vẫn kết nối chúng ta – vượt qua đại dương, vượt qua bóng tối.”
Ông tắt màn hình điện thoại, tiết kiệm pin. Ánh aurora vẫn nhảy múa ngoài cửa sổ, như lời nhắc nhở rằng dù thế giới chìm vào im lặng, Chúa vẫn đang nói – qua ánh sáng kỳ diệu ấy, qua tình yêu thương trong ngôi nhà nhỏ, và qua lời cầu nguyện không ngừng của con cái Ngài.
Thời gian trôi chậm chạp. Từ trưa đến chiều, rồi chiều đến tối, họ ngồi trò chuyện nhỏ nhẹ: kể về hành trình về nhà, về những khoảnh khắc Chúa giữ gìn, về những người thân yêu còn ở xa – đặc biệt là Hội Thánh tại Việt Nam.
Aurora ngoài trời vẫn rực rỡ, khi đồng hồ trong nhà điểm 5 giờ chiều. Tại Texas, trong tháng Chín vào giờ này thì bóng tối đã bao trùm. Nhưng hôm nay ánh cực quang vẫn chiếu sáng trên bầu trời.
Trong nhà chỉ có ánh sáng yếu ớt từ đèn pin và vài ngọn đèn dầu mà Tim thắp lên trên bàn ăn.
Không khí se lạnh len vào qua khe cửa, nhưng trong nhà vẫn ấm áp nhờ hơi người và tình thân.
Mỹ Linh đứng dậy, giọng nhẹ nhàng:
“Chúng ta nên ăn gì đó. Dù không đói, nhưng cơ thể cần sức. Mẹ đã chuẩn bị sẵn.”
Bà mang ra bàn những món đơn giản nhưng đầy đủ: cơm trắng, bánh mì nướng trên bếp gas nhỏ, thịt hộp, đậu đóng hộp, một đĩa rau xanh hái từ vườn trước khi bão đến, vài quả táo tươi từ tủ lạnh, và nước lọc từ thùng nhựa lớn.
Mọi người ngồi quanh bàn gỗ cũ kỹ, ánh nến lập lòe chiếu lên khuôn mặt – mỗi người một nỗi niềm riêng.
Hồng Ân chia bánh mì cho Kathy trước, rồi đưa cho Thùy. Nhưng Kathy đòi ăn cơm với thịt hộp, mắt sáng lên khi thấy đĩa cơm trắng thơm lừng.
Cháu cười:
“Cơm này thơm và ngon quá, khác với cơm ở nhà hàng mẹ dẫn con đi ăn.”
Thiên Lạc rót nước cho mọi người, tay hơi run vì mệt mỏi sau chặng đường dài. Tim ngồi đầu bàn, nhìn mọi người, khẽ nói:
“Chúng ta tạ ơn Chúa trước khi ăn.”
Ông dẫn lời cầu nguyện ngắn:
“Lạy Cha Yêu Thương, chúng con cảm tạ Ngài vì bữa ăn này, vì mái nhà che chở, và vì sự hiện diện của Ngài giữa chúng con. Xin Ngài ban phước cho thức ăn, và nuôi dưỡng linh hồn chúng con trong những ngày sắp tới. Chúng con cầu xin trong danh của Đức Chúa Jesus Christ. A-men.”
Mọi người đồng thanh “A-men.” Họ ăn chậm rãi, không vội vã. Kathy ăn ngon lành, như thể cơn sợ hãi đã dịu đi phần nào. Hồng Ân và Thiên Lạc vừa ăn vừa kể lại những khoảnh khắc trên đường về, xen lẫn tiếng cười nhẹ khi nhớ những lần suýt té xe.
Kathy chen vào, miệng còn dính cơm:
“Chị Hồng Ân kể hay quá! Em muốn nghe nữa!”
Nhưng Thùy ăn rất ít. Cô cầm miếng bánh mì, bẻ nhỏ từng mẩu, đưa lên miệng rồi lại đặt xuống. Mắt cô nhìn đĩa cơm, nhưng dường như không thấy gì. Cô chỉ nhấm nháp vài ngụm nước, vai hơi run. Không ai ép Thùy ăn, nhưng mọi người đều nhận ra – Thùy đang mang một gánh nặng trong lòng.
Vào cuối bữa ăn, khi mọi người đã ăn xong, đĩa cơm của Thùy vẫn còn gần nguyên. Đột nhiên, cô đặt miếng bánh mì xuống. Vai cô run nhẹ. Nước mắt lăn dài trên má, rơi xuống bàn. Cô khẽ nói, giọng nghẹn ngào:
“Con… con không thể ăn nữa. Con… con muốn nói ra hết nỗi lòng của mình.”
Cả nhà im lặng, ánh mắt hướng về cô. Tim gật đầu nhẹ, giọng ấm áp:
“Con cứ nói đi, Thùy. Chúng ta ở đây lắng nghe.”
Thùy hít sâu, nước mắt vẫn rơi:
“Con đã theo dõi ông bà giảng trên mạng từ lâu. Con nghe từng buổi, từng lời. Con tin Đức Chúa Jesus đã chết vì tội lỗi của con, và Ngài đã sống lại. Nhưng con chưa dám nói lời tin nhận… vì con sợ. Sợ cha mẹ con buồn, sợ ông bà tổ tiên không được thờ cúng, sợ mình làm sai truyền thống. Nhưng hôm nay… khi mọi thứ sụp đổ, khi con suýt mất mạng trên đường, con nhận ra: những nỗi sợ ấy không còn quan trọng bằng việc con có Chúa hay không. Con… con muốn tin thật lòng. Con muốn Chúa là Chúa của con.”
Thùy bật khóc nức nở, hai tay che mặt. Mỹ Linh bước đến, ôm cô vào lòng. Hồng Ân và Thiên Lạc cũng đến gần, đặt tay lên vai Thùy. Kathy nhìn cô bằng ánh mắt trong sáng, như thể hiểu được phần nào nỗi đau. Bé khẽ nói:
“Chị Thùy… chị khóc vì vui phải không? Như con lúc nhớ mẹ, nhưng biết mẹ đang ở với Chúa.”
Mỹ Linh vuốt tóc Thùy, giọng dịu dàng:
“Chúa đã dẫn con đến đây, Thùy. Ngài biết nỗi lòng con. Ngài không đòi hỏi con phải mạnh mẽ một mình.”
Tim chờ Thùy bình tĩnh lại, rồi nói chậm rãi, giọng ấm áp và chu đáo:
“Thùy con, Chúa không đòi hỏi con phải hoàn hảo trước khi đến với Ngài. Sự cứu rỗi không dựa vào công đức, nghi thức, hay việc chúng ta làm gì – mà hoàn toàn bởi ân điển qua đức tin. Ê-phê-sô 2:8-9 nói rõ: ‘Vì nhờ ân điển mà các anh chị em được cứu bởi đức tin. Điều đó không đến từ các anh chị em mà là sự ban cho của Thiên Chúa. Ấy chẳng phải bởi những việc làm đâu, để không ai khoe mình.’ Ăn năn tội thật lòng không phải là liệt kê hết mọi tội lỗi hay tự hành hạ mình, mà là quay đầu khỏi tội lỗi – nhận ra mình đã sống xa cách Chúa, hối tiếc vì đã làm buồn lòng Ngài, và quyết định theo Ngài từ nay về sau. Đó là một sự thay đổi trong lòng: từ ‘tôi tự làm chủ cuộc đời mình’ sang ‘Chúa là Chúa của tôi.’ Không cần phải hiểu hết mọi điều ngay lập tức. Chúa sẽ dẫn dắt con từng bước.”
Ông dừng lại, nhìn thẳng vào mắt Thùy:
“Con có thật lòng ăn năn, muốn quay về với Chúa, và tin rằng Chúa Jesus đã chết thay cho tội lỗi của con, sống lại để ban sự sống đời đời không?”
Thùy gật đầu, nước mắt vẫn rơi nhưng giọng chắc chắn hơn:
“Dạ… con ăn năn. Con tin Chúa Jesus là Chúa của con. Con muốn theo Ngài.”
Tim mỉm cười, giọng xúc động:
“Vậy thì, ngay lúc này, con đã được cứu. Chúa đã đón nhận con vào gia đình Ngài. Chúng ta sẽ làm báp-tem cho con – dấu hiệu công khai của sự chết và sống lại với Chúa, sự chúng ta chết đi con người cũ tội lỗi và sống lại trong Đức Chúa Jesus Christ, thành một con người mới, thánh khiết.”
Mỹ Linh đứng dậy, lau nước mắt:
“Chúng ta vào phòng tắm. Nước vẫn còn trong bồn – Chúa đã sắm sẵn cho khoảnh khắc này.”
Cả nhà di chuyển vào phòng tắm nhỏ. Mỹ Linh mở cả hai vòi nóng và lạnh. Nước vẫn chảy ra từ áp lực của bồn chứa cao hơn nóc nhà. Trong thoáng chốc, nước đầy bồn. Ánh đèn pin chiếu sáng, tạo nên không gian đơn sơ nhưng thiêng liêng. Hồng Ân đã đem khăn tắm và một bộ đồ ngủ của mình vào phòng. Thùy có vóc dáng tương tự Hồng Ân nên bộ đồ sẽ vừa vặn.
Thùy cởi áo khoác, đứng trong bồn, run nhẹ vì nước hơi lạnh nhưng mắt sáng lên.
Tim đứng bên cạnh, hỏi:
“Thùy, họ tên đầy đủ của con là gì?”
Thùy đáp:
“Dạ, Vương Ngọc Thùy.”
Tim gật đầu, nhìn vào mắt Thùy, cất giọng trang nghiêm:
“Vương Ngọc Thùy, con có công khai xưng nhận đức tin vào Đức Chúa Jesus Christ, Đấng đã chết vì tội lỗi của con và sống lại không?”
Thùy khẽ gật đầu:
“Dạ, con xưng nhận.”
Tim đặt tay phải lên đầu Thùy, nói:
“Trong danh Thiên Chúa, Đấng Tự Hữu Hằng Hữu của Đức Cha, của Đức Con, và của Đức Thánh Linh, ta làm báp-tem cho con. A-men!”
Mọi người cùng nói: “A-men!”
Mỹ Linh đứng bên kia, hai tay đỡ lưng Thùy. Bà nhẹ nhàng ngả Thùy xuống nước, rồi nâng lên. Nước bắn tung tóe nhẹ, nhưng không ai cười – chỉ có sự trang nghiêm và niềm vui.
Mỹ Linh khẽ nói:
“Vương Ngọc Thùy, con đã chết với Đấng Christ, và nay con sống lại trong sự sống mới.”
Mọi người lại nói: “A-men!”
Thùy bước ra khỏi bồn, nước nhỏ giọt từ tóc, mắt long lanh. Cô nắm chặt tay Mỹ Linh, rồi quay sang Tim:
“Con cảm ơn Chúa và cảm ơn ông bà”
Cả nhà trở lại phòng khách. Hồng Ân lấy cây đàn ghita nhỏ, gảy nhẹ giai điệu bài “Amazing Grace.” Thiên Lạc hát theo, giọng trầm ấm. Kathy hát theo những từ quen thuộc từ ban thiếu niên. Thùy hát khẽ, giọng run nhưng đầy cảm xúc. Mỹ Linh hát bằng tiếng Việt xen lẫn tiếng Anh, như lời chào đón Thùy vào gia đình đức tin.
Sau khi hát “Amazing Grace”, cả nhà vẫn chưa muốn dứt ra khỏi khoảnh khắc thiêng liêng ấy. Ánh nến lập lòe trên bàn, chiếu sáng khuôn mặt mọi người – mệt mỏi nhưng bình an.
Tim đọc thuộc lòng Thi Thiên 23, giọng trầm ấm:
“Đấng Tự Hữu Hằng Hữu là Đấng Chăn Chiên của tôi. Tôi sẽ chẳng thiếu thốn gì.
Ngài khiến tôi an nghỉ nơi những đồng cỏ xanh tươi. Ngài dẫn tôi đến các mé nước bình tịnh.
Ngài bổ lại linh hồn tôi. Ngài dẫn tôi vào các lối công chính, vì cớ danh Ngài.
Dù khi tôi đi trong trũng bóng chết, tôi sẽ chẳng sợ sự dữ nào; vì Ngài ở cùng tôi. Cây trượng của Ngài và cây gậy của Ngài chúng an ủi tôi.
Ngài sắm sẵn bàn cho tôi trước mặt những kẻ thù nghịch tôi. Ngài xức dầu cho đầu tôi. Chén tôi đầy tràn.
Thật! Trọn đời tôi, phước hạnh và sự từ ái sẽ theo tôi. Tôi sẽ ở trong nhà của Đấng Tự Hữu Hằng Hữu cho đến trọn đời.”
Tim dừng lại, nhìn quanh mọi người, rồi bắt đầu giải thích từng câu, giọng chậm rãi, đầy yêu thương:
“Câu 1: ‘Đấng Tự Hữu Hằng Hữu là Đấng Chăn Chiên của tôi. Tôi sẽ chẳng thiếu thốn gì.’ Đây là lời tuyên bố đức tin cá nhân. Không phải Chúa là Đấng Chăn Chiên của thế gian chung chung, mà là ‘của tôi’. Khi chúng ta thật lòng nhận Ngài làm Chúa, Ngài trở thành Đấng Chăn Giữ riêng của từng người. Và vì Ngài là Đấng Tự Hữu Hằng Hữu – không lệ thuộc vào bất cứ ai, không thiếu thốn gì – thì chúng ta, con chiên của Ngài, cũng sẽ chẳng thiếu thốn gì thật sự. Dù thế giới mất điện, mất thức ăn, mất an ninh – Ngài vẫn cung ứng theo ý Ngài, không phải theo ý chúng ta.”
Hồng Ân gật đầu, giọng nhẹ:
“Con nghĩ câu này nhắc con rằng mình không cần phải lo lắng về ngày mai. Trước khi bão đến, con sợ hết pin xe đạp, sợ không về kịp. Nhưng Chúa đã giữ con, và con chẳng thiếu gì – vì Ngài là Đấng Chăn Chiên.”
Thiên Lạc tiếp lời, giọng trầm:
“Em cũng vậy. Trên đường về, em suýt bị cướp, nhưng Chúa giữ em bình tĩnh. Ngài không để em thiếu sự bảo vệ, dù chỉ là một khẩu súng hay một lời cầu nguyện.”
Kathy ngước lên, giọng nhỏ nhưng rõ ràng:
“Con… con nghĩ mẹ con cũng chẳng thiếu gì nữa. Vì mẹ đang ở với Chúa, và Chúa là Đấng Chăn Chiên tốt nhất.”
Mỹ Linh vuốt tóc bé, mỉm cười:
“Đúng rồi con yêu. Mẹ con giờ không còn thiếu gì nữa – không còn đau khổ, không còn lo lắng.”
Tim tiếp tục:
“Câu 2: ‘Ngài khiến tôi an nghỉ nơi những đồng cỏ xanh tươi. Ngài dẫn tôi đến các mé nước bình tịnh.’ Đồng cỏ xanh tươi và nước bình tịnh là biểu tượng của sự nghỉ ngơi và nuôi dưỡng. Chúa không chỉ cho chúng ta sống sót, mà còn cho chúng ta an nghỉ giữa bão tố. Ngài dẫn chúng ta đến nơi bình an, dù thế giới ngoài kia đang hỗn loạn.”
Hồng Ân nói thêm:
“Con cảm thấy câu này giống như lúc cả nhà ngồi cầu nguyện ban nãy. Dù đèn tắt, dù aurora lạ lùng ngoài trời, con vẫn cảm thấy bình an – như đang nằm trên đồng cỏ xanh.”
Tim gật đầu, rồi đọc tiếp:
“Câu 3: ‘Ngài bổ lại linh hồn tôi. Ngài dẫn tôi vào các lối công chính, vì cớ danh Ngài.’ Linh hồn chúng ta có thể mệt mỏi, kiệt sức vì lo lắng, tội lỗi, hay hoạn nạn. Chúa bổ lại – như người chăn chiên chăm sóc chiên bị thương. Ngài dẫn chúng ta vào lối công chính không phải vì chúng ta xứng đáng, mà vì cớ danh Ngài – để danh Ngài được vinh hiển.”
Thùy khẽ lên tiếng, giọng run run:
“Con… con từng cảm thấy linh hồn mình khô khan lắm. Con tin Chúa trong lòng, nhưng chưa dám bước theo. Giờ con thấy Chúa đang bổ lại linh hồn con – ngay lúc này.”
Tim mỉm cười:
“Đúng vậy con. Ngài dẫn con vào lối công chính vì cớ danh Ngài – không phải vì con hoàn hảo, mà vì Ngài là yêu thương và thành tín.”
Tim đọc tiếp:
“Câu 4: ‘Dù khi tôi đi trong trũng bóng chết, tôi sẽ chẳng sợ sự dữ nào; vì Ngài ở cùng tôi. Cây trượng của Ngài và cây gậy của Ngài chúng an ủi tôi.'”
Tim giải thích dài hơn:
“Trũng bóng chết không chỉ là cái chết thể xác, mà còn là những lúc tối tăm nhất trong đời – như lúc này, khi thế giới chìm trong bóng tối mất điện, mất thông tin, mất an ninh. Chúng ta đi qua đó, nhưng không sợ, vì Chúa ở cùng. Cây trượng và cây gậy là công cụ của người chăn chiên: trượng để bảo vệ chiên khỏi thú dữ, gậy để kéo chiên lạc về đường ngay. Chúa dùng cả hai để an ủi chúng ta – bảo vệ và sửa dạy.”
Thiên Lạc nói:
“Con nghĩ câu này nói về những lúc con suýt bị cướp. Con sợ, nhưng Chúa ở cùng – qua sự bình tĩnh Ngài ban, qua khẩu súng, và qua việc gặp Thùy.”
Kathy chen vào, giọng trong trẻo:
“Con không sợ nữa, vì Chúa ở cùng con. Như mẹ con cũng không sợ khi đi với Chúa.”
Tim gật đầu xúc động, rồi đọc tiếp:
“Câu 5: ‘Ngài sắm sẵn bàn cho tôi trước mặt những kẻ thù nghịch tôi. Ngài xức dầu cho đầu tôi. Chén tôi đầy tràn.’ Dù kẻ thù, kể cả những hoạn nạn, sợ hãi, bóng tối… vây quanh, Chúa vẫn sắm bàn tiệc – biểu tượng của sự cung ứng dư dật. Xức dầu là dấu hiệu của sự tuôn đổ thánh linh, là năng lực, sức sống, và ân tứ từ Thiên Chúa. Chén đầy tràn là niềm vui và phước hạnh dồi dào.”
Hồng Ân cười nhẹ:
“Như bữa ăn chiều nay. Dù chỉ cơm trắng, bánh mì, và đồ hộp, con vẫn cảm thấy đầy tràn – vì có gia đình, có Chúa.”
Tim đọc tiếp câu cuối cùng:
“Câu 6: ‘Thật! Trọn đời tôi, phước hạnh và sự từ ái sẽ theo tôi. Tôi sẽ ở trong nhà của Đấng Tự Hữu Hằng Hữu cho đến trọn đời.’ Đây là lời hứa chắc chắn. Không phải tạm thời, mà trọn đời – phước hạnh và sự từ ái theo chúng ta, và cuối cùng, chúng ta sẽ ở trong nhà Chúa mãi mãi.”
Ông dừng lại, nhìn mọi người:
“Giữa bóng tối này – bóng tối của mất điện, của hoạn nạn – Chúa vẫn là Đấng Chăn Chiên của chúng ta. Ngài vẫn chăn giữ chúng ta. Chúng ta không thiếu thốn gì, vì Ngài dẫn chúng ta đến những đồng cỏ xanh tươi và các mé nước bình tịnh. Về thuộc thể, dù những đồng cỏ xanh tươi giờ đây chỉ là những thức ăn đóng hộp, nhưng về thuộc linh, chúng vẫn là Lời Hằng Sống của Thiên Chúa. Về thuộc thể, các mé nước trong giờ đây chỉ là nước trong thùng, nhưng về thiêng liêng chúng vẫn là thánh linh dư dật từ Đức Thánh Linh.”
Mọi người ngồi im, suy ngẫm từng câu. Kathy tựa đầu vào Mỹ Linh, thì thầm:
“Con thích câu ‘Vì Ngài ở cùng tôi.’”
Thùy lau nước mắt, giọng nhỏ:
“Con… con chưa bao giờ cảm thấy bình an như thế này.”
Tim mỉm cười:
“Đó là bình an của Chúa – không phải như thế gian ban cho.”
Thùy không kìm được nữa. Cô khóc nức nở, hai tay ôm mặt:
“Con… con chưa bao giờ nghe Thi Thiên đẹp như vậy. Con cảm thấy như Chúa đang phán trực tiếp với con. Con từng nghĩ mình không xứng đáng, rằng Chúa không quan tâm đến một người như con. Nhưng giờ… con thấy Ngài là Đấng Chăn Giữ của con thật sự. Ngài dẫn con đến đây, giữa cơn bão, giữa những người con từng chỉ biết qua màn hình. Con cảm động quá… con không biết nói gì nữa. Chỉ biết rằng… con muốn ở trong nhà Ngài mãi mãi.”
Cô khóc, nhưng là những giọt nước mắt vui mừng. Mỹ Linh ôm cô, Hồng Ân và Thiên Lạc cũng đến gần. Kathy nhìn Thùy, rồi khẽ nói:
“Chị Thùy… chị cũng có Chúa rồi. Giống em vậy.”
Tim mỉm cười:
“Đúng rồi. Chúng ta đều là chiên của Đấng Chăn Chiên Tốt Lành.”
Cả nhà ngồi im lặng một lúc, để lời Thi Thiên 23 thấm sâu vào lòng. Ánh nến vẫn cháy, aurora ngoài trời dần mờ. Đêm dài bắt đầu, nhưng trong ngôi nhà nhỏ, Thi Thiên 23 như một bài ca ru êm đềm – lời hứa của Chúa giữa những ngày hoạn nạn.
Khi đồng hồ điểm 10 giờ tối, aurora ngoài trời vẫn nhảy múa rực rỡ, nhưng gió đã ngừng rít. Tiếng động vật chung quanh đã im hẳn – bầy bò nằm yên trong đồng, chim đậu trên cành, như thể chúng đã chấp nhận đêm dài này.
Tim đứng dậy, giọng trầm:
“Chúng ta nên cố nghỉ ngơi. Ngày mai sẽ còn dài. Ai ngủ được thì ngủ, ai không ngủ được thì cứ ngồi đây, cầu nguyện, hoặc đọc Thánh Kinh dưới đèn pin. Chúa vẫn thức cùng chúng ta.”
Mọi người gật đầu nhưng không ai muốn vào phòng ngủ. Mọi người chọn ở lại phòng khách, chui vào các túi ngủ.
Kathy cuộn tròn trong túi ngủ, mắt nhắm nghiền nhưng tay vẫn nắm chặt tay Mỹ Linh. Hồng Ân và Thiên Lạc nằm cạnh nhau, thì thầm chia sẻ. Thùy ngồi dựa tường, mở cuốn Thánh Kinh do Mỹ Linh đưa cho, đọc thầm dưới ánh đèn pin – lần đầu tiên cô đọc mà không còn do dự.
Tim và Mỹ Linh ngồi sát cửa sổ, tay nắm tay, nhìn aurora nhảy múa. Tim thì thầm với vợ:
“Cảm tạ Chúa. Hôm nay, giữa cơn bão địa từ, Ngài đã thêm một linh hồn vào vương quốc của Ngài.”
Mỹ Linh mỉm cười:
“Cảm tạ Chúa! Chúa làm việc rất lạ lùng và không bao giờ ngừng nghỉ.”
Thứ Tư, ngày 02 tháng 09
Đông Viên, Lâm Đồng, VN
Khi mặt trời lặn sau những ngọn đồi thông, xóm Đông Viên chìm vào bóng tối sớm hơn mọi ngày. Không phải vì mây đen, mà vì một nỗi lo vô hình đang lan tỏa. Tin nhắn cuối cùng từ Người Chăn Tim Huỳnh trên nhóm Telegram Hội Thánh đã được đọc từ chiều:
“Rút hết nguồn điện, đừng cắm sạc. Cơn bão địa từ sắp đến. Hãy hết lòng nương cậy nơi sự quan phòng của Chúa. Chúng tôi quan tâm và cầu thay cho mọi người. Con dân Chúa khắp nơi, khi có thể hãy nhắn tin lên đây. Ai đọc được tin này thì chỉ cần bấm hình trái tim để chúng tôi biết là quý ông bà, anh chị em đã đọc được tin.”
Ngọc Tú, trưởng lão trong Hội Thánh tại Đông Viên, vừa là lập trình viên điện toán, vừa là người xây dựng nhà cửa có tay nghề cao, ngồi bên bàn gỗ trong căn nhà thuê vách ván, đọc lại tin nhắn lần cuối. Bên cạnh, Thu Hương, vợ của anh đang ru con trai út Phúc Minh, sắp tròn một tuổi, ngủ trong chiếc nôi. Con gái lớn Nhã Ca, bảy tuổi, và con gái thứ Thái An, năm tuổi đang ngồi chơi với con trai đầu lòng Khởi Nguyên, ba tuổi, trên nền nhà.
Ngọc Tú nhìn vợ, giọng trầm:
“Anh nghĩ chúng ta nên nhóm lại tối nay. Không thể để mọi người một mình trong đêm đầu tiên này.”
Thu Hương gật đầu, mắt ánh lên niềm tin quen thuộc:
“Nhà anh Hùng và Thu Thủy rộng hơn và gần với mọi người tại Đông Viên. Chỉ cần gia đình mình và gia đình Minh Dương-Huỳnh Anh đến. Em sẽ mang theo trà atiso.”
Ngọc Tú nhắn nhanh vào nhóm Telegram của Hội Thánh tại Đông Viên:
“7:30 giờ tối, chúng ta sẽ nhóm hiệp tại nhà Hùng-Thủy. Thờ phượng Chúa và cùng nhau cầu nguyện, chờ đợi cơn bão địa từ.”
Đúng 7:30 giờ, dưới ánh đèn điện, sáu gia đình tụ họp trong ngôi nhà gỗ lợp tôn của Triệu Hùng và Thu Thủy. Không gian chật hẹp nhưng ấm áp: mùi trà atiso quyện với mùi khói bếp củi, tiếng trẻ con thì thầm, và tiếng gió cao nguyên rít qua khe vách.
Mọi người ngồi quây quần trên các tấm mền và túi ngủ được trải ra trên nền phòng khách. Trẻ nhỏ nằm trong lòng mẹ hoặc chơi nhẹ nhàng ở góc phòng.
Ngọc Tú đứng lên, giọng bình tĩnh:
“Các anh chị em thân mến, chúng ta đã nhận tin cuối từ chú Tim. Cơn bão địa từ đang đến. Chúng ta đã rút hết dây nguồn, tắt máy tính, không cắm sạc như lời chú dặn. Giờ đây, chúng ta nhóm lại để cùng nhau thờ phượng Chúa trước biến cố vĩ đại này. Đồng thời dâng lên Chúa lời cầu nguyện, cầu xin sự quan phòng của Ngài.”
Triệu Hùng, một trưởng lão khác, người cùng vợ là Thu Thủy, có cửa hàng ngoài phố, bán pin năng lượng mặt trời và máy lọc nước, gật đầu:
“Tôi đã kiểm tra pin mặt trời nhà mình. Nó vẫn hoạt động, nhưng nếu từ trường mạnh, có thể bị ảnh hưởng. Chúng ta còn ít pin dự phòng và đèn dầu đủ dùng vài tuần.”
Thư, người mẹ đơn thân với bốn con, ôm hai con gái: Khải Huyền, gần sáu tuổi, và Khải Hoàn, ba tuổi, vào lòng, giọng khẽ:
“Tôi sợ nhất là cho các con nhỏ. Chúng chưa hiểu gì, chỉ biết khóc khi tối đen.”
Mỹ Linh từng dạy họ: “Chúa là ánh sáng giữa bóng tối.” Giờ đây, lời ấy trở thành điểm tựa.
Ngọc Tú dẫn lời cầu nguyện đầu tiên:
“Kính lạy Đức Chúa Trời là Cha Kính Yêu của chúng con. Chúng con cảm tạ Ngài vì đã qua chú Tim, ban cho chúng con những sự hướng dẫn. Xin Ngài giữ gìn từng gia đình, từng đứa trẻ trong Đông Viên. Xin Ngài bao phủ chúng con như Ngài đã bao phủ vườn Ê-đen xưa. Chúng con phó thác mọi sự của chúng con trong tay Ngài. Chúng con cầu xin trong danh của Đức Chúa Jesus Christ. A-men.”
Cả nhà đồng thanh nói “A-men.” Các trẻ con cũng lặp theo, dù chưa hiểu hết.
Sau lời cầu nguyện, Trưởng Lão Ngọc Tú giải thích chi tiết, giọng rõ ràng như khi anh chia sẻ, giảng dạy cho Hội Thánh:
“Cơn bão địa từ là dòng plasma và từ trường mạnh từ Mặt Trời va chạm với từ quyển Trái Đất. Nó không gây hại trực tiếp cho loài người, nhưng gây ra dòng điện khổng lồ trong đường dây điện cao áp. Máy biến thế – những cái lớn ở trạm điện – có thể cháy hoặc hỏng. Ở Mỹ, họ mất vài tháng đến vài năm để thay thế. Ở Việt Nam, tình hình có thể tệ hơn vì lưới điện chưa mạnh. Chúng ta có thể mất điện vài tháng, thậm chí vài năm nếu không sửa kịp. Không điện nghĩa là không nước máy, vì máy bơm ngừng. Cảm tạ Chúa là tại Đông Viên chúng ta có nguồn nước suối, có ao, và có giếng nước. Nhà nào cũng có các bồn chứa nước. Không điện cũng có nghĩa là không xăng, vì trạm xăng không bơm xăng được; không thông tin, không bệnh viện hoạt động bình thường; rất có thể cũng sẽ không có Internet; và điện thoại cầm tay cũng không gọi được. Nhưng chúng ta đã chuẩn bị: vườn rau, gà vịt, nước giếng, pin mặt trời, và quan trọng nhất – chúng ta có Chúa.”
Quốc Cường, một thợ xây, hỏi:
“Vậy chúng ta làm gì tiếp theo?”
Ngọc Tú đáp:
“Tiếp tục sống như Lời Chúa dạy: yêu thương nhau, chia sẻ, và cầu nguyện không ngừng. Chúng ta có vườn chung, có gà vịt, có khoai sắn, rau cải. Hội Thánh sẽ là nơi nương náu cho nhau.”
Buổi nhóm kéo dài đến gần 9:00 giờ tối. Ngọc Tú nói lời cuối:
“Đêm nay có thể có dấu hiệu lạ: đèn nhấp nháy, nếu còn điện, aurora ở cao nguyên, dù hiếm, hoặc động vật bất thường. Ai sợ thì cứ ở lại đây. Chúng ta không cô đơn.”
Mọi người đồng ý ở lại, vì đã quen với những lần cùng nhau thức chờ đón Chúa đến trong các kỳ Lễ Thổi Kèn.
Trẻ con dần buồn ngủ trong lòng mẹ hoặc nằm lăn ra trên những chiếc mền trải trên nền nhà với nhau. Các chị em phụ nữ đều được Chúa ban cho có giọng hát hay nên lần lượt mở karaoke trên điện thoại để hát tôn vinh Chúa.
Christian Anh bắt đầu với bài “Con Vẫn Nương Cậy nơi Tình Ngài”:
Con vẫn nương cậy nơi tình Ngài.
Dù mai sau, đời con đây nhiều gian nan
con nguyện hằng bước theo Ngài.
Con vẫn nương cậy nơi tình Ngài.
Ngoài Jesus, còn ai đâu thật yêu con,
đem con vào cuộc sống thái an?
Con thiết tha nguyện luôn thuộc Ngài.
Lòng con đây từng miên man niềm băn khoăn
mong chờ hạnh phúc trong đời.
Cho tới khi được nghe lời mời
từ Jesus, gọi con đây
mau quay về cùng Ngài thôi phiêu bạt tháng ngày.
Vì Ngài yêu con nhiều.
Ngài cam chết thay con.
Chuộc mua, đem con về cuộc đời thỏa vui.
Ngài thật yêu con nhiều.
Ngài chăn dắt con luôn.
Dựa nương nơi Ngài, đời đời thái an.
Con vẫn nương cậy nơi tình Ngài.
Vì Jesus hằng yêu con tình không phai,
con thật hạnh phúc trong Ngài.
Con vẫn nương cậy nơi tình Ngài.
Dù mai sau, đời ra sao
con nguyện lòng hằng tận trung nương cậy chính Ngài.
Mọi người cùng nhẩm theo lời thánh ca. Kế tiếp, Thúy My tôn vinh Chúa bài: “Bước Cùng với Ngài”:
Nguyện bước cùng với Ngài.
Linh trình nhiều nguy khó,
dù qua nhiều gian nan
con nương mình nơi Chúa,
linh hồn không khiếp sợ.
Nguyện bước cùng với Ngài.
Vẫn giữ lòng tín trung,
quên bao điều sầu tư,
khốn khó vùi dập con
nguyện vẫn luôn theo Ngài.
Con yêu Ngài rất nhiều.
Nguyện sống vì Chúa thôi.
Dẫu thế trần biến động,
lòng vẫn nguyện tín trung.
Ngài vẫn bồng ẵm con.
Bao cuồng phong vây phủ,
đời con được bình yên,
Jesus hằng yêu con,
Ngài giữ con an lành.
Thùy Linh và Thư song ca bài: “Lòng Con Vẫn Mong Chờ”:
Lòng con vẫn mong chờ.
Vẫn mong chờ Chúa đến ngang trời
để con được Ngài cất con lên.
Trong hiển vinh được mãi bên Ngài.
Rồi, con sẽ vui mừng
sẽ theo Ngài vào chốn thiên đàng.
Ngài luôn mãi bên con,
con thỏa vui tình Chúa thiên thu.
Ôi, tâm linh con ngóng trông Ngài.
Bao nhiêu năm qua vẫn chờ trông.
Trong bao đau thương đời xao động,
con vẫn kiên trì lòng tín trung.
Lòng con vẫn mong chờ,
vì con vững tin rằng
Ngài sẽ đến đem con
xa cõi đời vào chốn an vui.
Thúy My nói:
“Cảm tạ Chúa! Ngài đã ban ơn cho chú Tim viết nhiều lời thánh ca rất sát với tấm lòng tin kính Chúa của con dân Chúa và những khát khao, quyết tâm sống đẹp lòng Chúa, vững tin nơi Chúa.”
Hữu Tường gật gù:
“Cảm tạ Chúa là cả ba bài thánh ca này đều đúng với hoàn cảnh và tâm trạng hiện tại của chúng ta. Tôi có cảm tưởng như Chúa đang dùng những lời ca này an ủi và khích lệ chúng ta. Trong lúc các chị em hát, tôi có cảm nhận như là tiếng lòng tôi đang được dâng lên Chúa. Cảm ơn các chị em.”
Thu Hương tươi cười nói:
“Cảm tạ Chúa vì Ngài đã ban cho chúng ta có đôi vợ chồng tin kính Chúa là chú Tim và cô Mỹ Linh chăn dắt chúng ta. Dù chưa được trực tiếp mặt đối mặt nhưng tôi cảm nhận cô chú rất là gần gũi mình.”
Thu Thủy bày ra giữa nhà một rổ lớn, đầy các củ khoai lang Dương Ngọc vừa luộc chín, nóng hổi và đặt một chồng đĩa giấy bên cạnh. Mọi người lần lượt lấy phần cho mình. Vừa ăn, vừa xuýt xoa thổi. Các cháu bé cũng đều tỉnh ngủ và cũng đòi ăn.
Ăn khoai và uống nước atiso xong, mọi người ngả lưng trên các túi ngủ trên nền phòng khách, hồi hộp đợi chờ cơn bão.
@@@
Khoảng 12 giờ khuya, cơn bão địa từ chính thức ập đến.
Đầu tiên là tiếng rè từ radio pin mà Triệu Hùng để mở. Ở góc phòng. Giọng phát thanh viên từ Đài Tiếng Nói Việt Nam đứt quãng, xen lẫn tiếng ù ù như điện bị nhiễu:
“…cảnh báo bão địa từ cấp G4 đến G5… lưới điện miền nam… chuẩn bị mất điện diện rộng… có thể xảy ra dao động điện áp và gián đoạn…” rồi tắt ngấm hoàn toàn.
Ngọc Tú bật dậy ngay, cầm điện thoại kiểm tra. Màn hình vẫn sáng, pin còn đầy, nhưng tín hiệu di động yếu hẳn, chỉ còn 1 vạch. Anh mở nhanh ứng dụng theo dõi thời tiết không gian: dữ liệu từ NOAA qua mạng di động:
“Cơn bão địa từ nghiêm trọng cấp độ G4-G5 đang diễn ra. Dao động lưới điện có thể xảy ra. Cực quang có thể quan sát được ở vĩ độ trung bình.”
Cả nhóm tỉnh giấc, trẻ con cựa mình khóc thút thít trong lòng mẹ. Ngọc Tú nói khẽ nhưng rõ ràng:
“Đến rồi. Chúng ta đã chuẩn bị, giờ chỉ còn cầu nguyện và chờ đợi Chúa giữ gìn.”
Chưa đầy 5 phút sau, đèn điện trong nhà Hùng-Thủy, vẫn còn vì không ngắt kết nối với nguồn, nhấp nháy dữ dội – sáng rực rồi mờ dần, kèm tiếng ù ù nhẹ từ ổ cắm và dây điện trên tường. Đó là dấu hiệu đầu tiên của geomagnetically induced currents (GICs) – dòng điện khổng lồ bị cảm ứng từ biến động từ trường Trái Đất, chạy dọc theo đường dây cao áp dài hàng trăm km từ các trạm điện lớn ở Đà Lạt hoặc Saigon.
Những dòng điện này có thể lên đến hàng trăm ampe, gây quá tải biến thế – thiết bị đắt đỏ, thay thế mất hàng tháng đến vài năm nếu hỏng.
Rồi đèn tắt hẳn. Căn phòng chìm vào bóng tối, chỉ còn ánh sáng yếu ớt từ vài ngọn đèn dầu và đèn pin LED mà mọi người bật lên ngay. Không khí lạnh buốt cao nguyên len lỏi mạnh hơn qua khe vách, mang theo mùi đất ẩm và thông rừng. Gió rít qua mái tôn, tiếng lá xào xạc như tiếng thì thầm báo trước một sự thay đổi lớn sẽ tiếp theo.
Bên ngoài, tiếng động vật hoảng loạn vang lên khắp xóm. Gà trong chuồng kêu loạn xạ, vỗ cánh đập vào lưới thép. Chó khắp xóm sủa inh ỏi, rồi rên rỉ như bị đánh. Bò trong chuồng của Đông Viên rống dài, tiếng rống thấp và kéo dài, chạy vòng quanh hàng rào như bị ai đó đánh đuổi – chúng nhạy cảm với từ trường thay đổi, “la bàn sinh học” (magnetoreception) bị rối loạn hoàn toàn, khiến chúng mất định hướng và hoảng sợ.
Một vài con cú từ rừng thông kêu lên buồn thảm, tiếng kêu dài vọng lại trong đêm. Chim sẻ và chim cu gáy thường ngủ yên thì lại bay tán loạn, va vào cành cây, rơi lả tả xuống đất.
Thu Hương ôm chặt Phúc Minh đang khóc ré lên, ru con bằng giọng hát khẽ:
“Chúa là Đấng Chăn Giữ con, con sẽ chẳng thiếu thốn gì…”
Christian Anh ôm Lê-vi, thì thầm:
“Đừng sợ con, Chúa ở cùng chúng ta.”
Thư ôm cả bốn con, giọng run nhưng kiên định:
“Các con ơi, Chúa không ngủ. Ngài đang canh giữ chúng ta.”
Thi Thiên, con trai của Hữu Tường và Thúy My cũng nép sát vào lòng mẹ. Bé gái Thiên Ái chưa đầy một tuổi đã ngủ say trong lòng Thúy My.
Ngọc Tú cầm đèn pin, bước ra hiên nhà nhìn lên trời. Không có aurora rực rỡ như ở Texas – vĩ độ Lâm Đồng quá thấp (khoảng 11-12° bắc) để thấy rõ cực quang. Nhưng ở phía bắc, chân trời có một lớp sáng mờ xanh nhạt, như thể bầu trời đang bị xáo trộn từ tầng khí quyển trên cao. Không khí lạnh hơn hẳn, gió cao nguyên rít mạnh, mang theo hơi lạnh từ tầng cao bị xáo động bởi các hạt tích điện từ mặt trời.
Triệu Hùng bật đèn pin, kiểm tra pin mặt trời nhỏ ngoài sân:
“Tấm pin vẫn hoạt động, nhưng hiệu suất giảm – có lẽ do surface charging từ hạt năng lượng cao. Chúng ta còn dùng được vài ngày nữa.”
Quốc Cường đứng dậy, giọng trầm nhưng pha chút vui để xua tan lo âu:
“Có lần anh xây nhà cho một bác ở Đà Lạt. Bác bảo: ‘Xây cao lên, để khi bão đến còn trèo lên mái tránh nước.’ Anh hỏi: ‘Bão nước hay bão địa từ?’ Bác cười: ‘Bão gì cũng vậy, miễn có Chúa là trèo lên được!'”
Cả nhóm cười nhẹ, rồi quay sang cầu nguyện. Ngọc Tú dẫn đầu:
“Lạy Chúa, cơn bão đã đến. Chúng con cảm tạ Ngài vì đã cho chúng con biết trước cách thức phòng bị qua chú Tim. Xin Ngài giữ gìn từng gia đình, từng đứa trẻ, từng con vật trong Đông Viên này. Xin bao phủ chúng con như Ngài bao phủ vườn Ê-đen xưa. Chúng con phó thác mọi sự trong tay Ngài. Xin giữ gìn con dân Chúa khắp nơi, đặc biệt là gia đình chú Tim ở Mỹ. Chúng con cầu xin trong danh của Chúa Jesus Christ. A-men!”
Cả nhà đồng thanh “A-men.” Trẻ con cũng lặp theo, dù chưa hiểu hết. Tiếng hát lại vang lên – lần này khẽ hơn, như lời ru đêm, do Thu Thủy hát, bài “Lòng Con Vẫn Hằng Tin Vững Vàng”:
Lòng con vẫn hằng tin vững vàng
bao tháng ngày, không rúng động,
dựa nương Chúa Jesus.
Vì con biết rằng theo bước Ngài
bao nẻo đường, con vẫn được
Ngài chăn dắt đêm ngày.
Đi trong trần gian tâm linh bình an.
Bao nhiêu giông tố, bão bùng nào lo.
Jesus gần bên. Jesus cùng đi.
An bình vững bước bên Ngài.
Con nương cậy Chúa
qua bao cảnh đời.
Con luôn phó thác lên Ngài.
Xin trong cuộc sống
dù bao phũ phàng
lòng luôn vững tin Ngài thôi.
Lòng con vẫn hằng mong ngóng rằng
mau tới ngày nơi giữa trời
được nghênh Chúa quang lâm.
Vì con biết rằng theo bước Ngài
trong phước hạnh, con sẽ được
Ngài đưa đến thiên đàng.
Giọng Thu Thủy dịu dàng, trong trẻo, lan tỏa trong không gian chật hẹp nhưng ấm áp. Các chị em phụ nữ khác khẽ hát theo, hòa quyện thành một dàn hợp xướng nhỏ giữa đêm cao nguyên lạnh giá. Các ông chồng ngồi im lặng lắng nghe, mắt long lanh dưới ánh nến.
Hữu Tường khẽ thì thầm với Thúy My:
“Nghe Thu Thủy hát, anh thấy lòng nhẹ hẳn. Dù bão có đến, Chúa vẫn chăn dắt chúng ta.”
Điện thoại của Ngọc Tú bỗng rung nhẹ – một thông báo Telegram mới từ nhóm Hội Thánh. Anh mở ra ngay, màn hình sáng lên yếu ớt trong bóng tối. Đó là tin nhắn từ Người Chăn Tim Huỳnh: một video ngắn kèm lời nhắn.
Ngọc Tú gọi khẽ mọi người:
“Anh chị em ơi, chú Tim gửi tin! Video aurora ở Mỹ đây!”
Ngọc Tú đọc tin nhắn trước cho mọi người cùng nghe:
“Bão địa từ đã đến. Aurora đẹp lạ lùng. Cảm tạ Chúa! Hồng Ân và Thiên Lạc đi đường bình an, về đến nhà trước khi bão đến. Gia đình chúng tôi an toàn. Chúng tôi cầu nguyện cho mọi người. Tình hình khắp nơi thế nào: Hà-lan, Úc, Canada, Florida, Denver, California, và các Hội Thánh tại Việt Nam? Xin mỗi nơi nhắn tin lên đây. Không biết khi nào thì chúng ta sẽ không còn truy cập được Internet.”
Cả nhóm quây lại quanh điện thoại, mắt dán vào màn hình nhỏ. Video quay cảnh bầu trời Texas đêm nay: dải sáng xanh tím rực rỡ nhảy múa như rèm lụa khổng lồ, aurora borealis trải dài từ chân trời. Giọng Tim khẽ vang lên trong video:
“Quý ông bà, anh chị em thân mến, Hồng Ân và Thiên Lạc đã về đến nhà an toàn. Chúa đã giữ gìn hai cháu trên đường đi. Giờ cả nhà đang ngồi quây quần dưới ánh đèn pin. Bầu trời đêm nay có aurora – Cảm tạ Chúa! Chúa cho chúng tôi lần đầu tiên trong đời thấy vẻ đẹp lạ lùng này của Ngài giữa bóng tối. Chúng tôi vẫn ổn, có nước, thức ăn, và quan trọng nhất là Chúa ở cùng. Còn tình hình của quý ông bà, anh chị em khắp nơi thế nào? Có dấu hiệu gì lạ chưa? Chúng tôi cầu nguyện cho mọi người. Hãy trung tín! Chúa hằng ở bên chúng ta!”
Video kết thúc bằng cảnh cả nhà Tim nắm tay nhau, ánh nến lập lòe và aurora chiếu sáng khuôn mặt họ.
Mọi người im lặng một giây, rồi reo lên vui mừng khẽ:
“Chúa giữ gìn hai em rồi!”
Thu Hương lau nước mắt:
“Em mừng quá… Giống như Chúa đang nói: ‘Ta vẫn ở đây, với các con.’”
Ngọc Tú mỉm cười, giọng xúc động:
“Chú Tim và gia đình vẫn bình an. Aurora ở Mỹ đẹp thế kia, chắc Chúa đang an ủi họ giữa bóng tối. Nhưng sao lại có một thiếu nữ và một bé gái da trắng? Không biết họ là ai, sao lại có mặt trong gia đình chú Tim vào thời điểm này?”
Thúy My nói khẽ:
“Chúng ta ở đây cũng vừa mất điện, động vật hoảng loạn, nhưng Chúa vẫn cho chúng ta thấy ánh sáng – qua tin nhắn này.”
Thùy Linh cười nhẹ:
“Chú Tim quay video đẹp quá. Tôi nghĩ chú ấy đang nói với chúng ta: ‘Đừng sợ, Chúa vẫn chiếu sáng.’”
Mọi người cùng quay video ngắn trả lời: Ngọc Tú cầm điện thoại, cả nhóm quây quần sau lưng, hát khẽ bài “Lòng Con Vẫn Hằng Tin Vững Vàng”. Ngọc Tú nói:
“Chú Tim, cô Mỹ Linh, hai em Hồng Ân và Thiên Lạc và hai bạn nữ mà chúng con chưa biết tên, chúng con ở Đông Viên vẫn bình an. Trẻ con ngủ ngoan, mọi người nhóm hiệp dưới đèn dầu. Chúng con vừa mất điện, nhưng Chúa giữ gìn. Cảm tạ Chúa vì đã giữ gìn gia đình cô chú. Xin Chúa giữ gìn mỗi con dân Chúa trong Hội Thánh. Cảm tạ Chúa!”
Họ gửi video đi, hy vọng tin nhắn đến được trước khi mạng sập hẳn.
Đêm trôi qua chậm rãi. Dường như ngoài trẻ con, không ai ngủ được. Họ thay phiên cầu nguyện, hát khẽ, ôm con, và chờ đợi. Đôi lúc, gió cao nguyên rít mạnh hơn qua khe vách, mang theo hơi lạnh buốt từ rừng thông. Tiếng bò rống xa xa vẫn vọng lại, nhưng đã thưa dần – như thể chúng đã tìm được góc đồng cỏ để nằm im chịu đựng. Gà trong chuồng ngừng kêu loạn, chó trong xóm cũng đã im tiếng tru sủa. Cả xóm chìm vào sự tĩnh lặng kỳ lạ, chỉ còn tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ pin dự phòng và tiếng thở đều của trẻ nhỏ.
Ngọc Tú ngồi bên cửa sổ, cầm đèn pin nhìn ra vườn chung. Anh thì thầm:
“Chúa ơi, xin Ngài giữ gìn từng con vật, từng cây rau, từng giọt nước trong Đông Viên này. Chúng con chỉ là vườn nhỏ, nhưng vườn này thuộc về Ngài.”
Thu Hương ôm Phúc Minh ngủ thiếp, hát khẽ tiếp lời bài hát của Thu Thủy. Christian Anh vuốt tóc Lê-vi, thì thầm:
“Ngài vẫn bồng ẵm con… bao cuồng phong vây phủ, đời con được bình yên.”
Thư ngồi ôm bốn con, mắt nhìn lên trần nhà tối om, lòng thầm cảm tạ Chúa vì dù chồng bỏ đi hơn một năm nay, Hội Thánh vẫn là gia đình thật sự của chị và các con.
Khoảng 4:00 giờ sáng, khi đèn dầu đã cháy gần hết, Ngọc Tú đứng dậy, giọng trầm ấm:
“Anh chị em ơi, chúng ta đã trải qua đêm đầu tiên. Cơn bão đã đến, nhưng Chúa vẫn ở đây. Ngày mai chúng ta sẽ thức dậy, kiểm tra vườn, chia sẻ thức ăn, và tiếp tục cầu nguyện. Vài ngày đầu có thể còn liên lạc được với chú Tim. Nhưng dù mạng lưới có tắt hẳn, chúng ta vẫn nương cậy nơi Chúa – Đấng không bao giờ thay đổi.”
Cả nhóm khẽ đồng thanh “A-men”, rồi nằm xuống nghỉ ngơi – dù chỉ là chợp mắt. Trẻ con ngủ ngon lành trong lòng mẹ, không còn khóc. Tiếng hát khẽ vẫn vang vọng đâu đó trong đêm, như lời ru của Hội Thánh dành cho chính mình.
Đông Viên – vườn phía đông nhỏ bé – vẫn là nơi Chúa ngự giữa đồi núi cao nguyên, giữa cơn bão lớn. Thiên tai lớn đã đến, nhưng niềm tin vẫn cháy sáng – một ngọn lửa nhỏ giữa bóng đêm, chờ đợi bình minh của ngày mới.



Users Today : 2
Users This Month : 38
Users This Year : 555
Total Users : 556
Views Today : 2
Views This Month : 54
Views This Year : 2456
Total views : 2457