Copyright © 2026 by Timothy Christian Huynh
All rights reserved.
No part of this book may be reproduced, stored in a retrieval system, or transmitted in any form or by any means—electronic, mechanical, photocopying, recording, or otherwise—without the prior written permission of the copyright holder, except for brief quotations in critical reviews or articles.
This is a work of fiction. Names, characters, places, and incidents are either the product of the author’s imagination or are used fictitiously. Any resemblance to actual persons, living or dead, events, or locales is entirely coincidental.
First published 2026.
Bản quyền © 2026 thuộc về Timothy Christian Huynh
Toàn bộ quyền được bảo lưu.
Không được sao chép, lưu trữ trong hệ thống truy xuất, hoặc truyền tải dưới bất kỳ hình thức nào—điện tử, cơ học, sao chụp, ghi âm, hoặc bất kỳ phương tiện nào khác—mà không có sự cho phép bằng văn bản trước từ người giữ bản quyền, ngoại trừ việc trích dẫn ngắn gọn trong các bài đánh giá phê bình hoặc bài báo.
Đây là tác phẩm hư cấu. Tên nhân vật, nhân vật, địa danh và sự kiện đều là sản phẩm của trí tưởng tượng của tác giả hoặc được sử dụng một cách hư cấu. Bất kỳ sự trùng hợp nào với người thật, sự kiện thật hoặc địa danh thật đều là ngẫu nhiên.
Lần xuất bản đầu tiên 2026.
Mười Ngày
“Đừng sợ những điều ngươi sẽ chịu khổ! Kìa, Ma Quỷ sẽ ném một số các ngươi vào tù để các ngươi chịu thử thách. Các ngươi sẽ có mười ngày hoạn nạn. Hãy trung tín cho tới chết, và Ta sẽ ban cho ngươi mão sự sống!” (Khải Huyền 2:10).
Chương 2: Ngày Thứ Nhì
Thứ Năm – 03/09 – Arp, Texas
Sáng sớm, khi mặt trời vừa nhô lên sau những hàng cây sồi, không khí vẫn lạnh buốt bất thường. Không tiếng gà gáy, không tiếng xe cộ xa xa – chỉ còn gió nhẹ thổi qua đồng cỏ và tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ pin dự phòng trong nhà.
Tim và Mỹ Linh thức dậy đầu tiên. Sau khi cầu nguyện buổi sáng, Tim bật đèn pin kiểm tra kho nước và thức ăn. Mỹ Linh pha một ấm cà phê đen trên bếp gas nhỏ, mùi cà phê lan tỏa nhẹ nhàng trong căn bếp quen thuộc.
Tim bước ra hiên, hít sâu không khí se lạnh, lắng nghe. Từ phía trang trại của Brian cách nhà chỉ khoảng 1/4 acre, tiếng bò rống vẫn vang lên – không còn hoảng loạn như đêm qua, nhưng vẫn đầy lo âu.
Điện thoại Tim rung nhẹ, tín hiệu di động yếu hẳn nhưng vẫn có một vạch. Đó là cuộc gọi từ Brian.
Tim bắt máy ngay, giọng trầm ấm:
“Brian, chào buổi sáng. Anh và Hellen ổn chứ?”
Giọng Brian khàn khàn vì thiếu ngủ, nhưng vẫn chắc chắn như một cựu Thủy Quân Lục Chiến:
“Ổn, Tim, còn ông và Priscilla? Gia súc nhà tôi vẫn sống. Hellen và cha mẹ tôi cũng ổn. Nhưng tình hình này… không biết kéo dài bao lâu. Tôi gọi để hỏi thăm gia đình ông bà, và hẹn mang máy bộ đàm cùng với bình sạc bằng năng lượng mặt trời qua. Khi mạng điện thoại sập hẳn, nhờ chúng, hai nhà vẫn liên lạc được.”
Tim mỉm cười, lòng ấm áp. Ông thầm cảm tạ Chúa vì đã đặt Brian và Hellen làm hàng xóm, hai người vô thần nhưng sống đạo đức cao, luôn sẵn sàng giúp đỡ.
“Cảm ơn anh. Chúng tôi ổn. Hồng Ân và Thiên Lạc đã về an toàn trưa qua. Chúa giữ gìn hai cháu trên đường về. Máy bộ đàm là ý hay. Chúng tôi sẵn sàng.”
Brian dừng một chút, giọng nghiêm túc hơn:
“Tim, tôi hỏi thẳng nhé: ông bà có đủ súng và đạn không? Tình hình này… không biết ngày mai sẽ ra sao. Tôi mang qua cho ông thêm hai khẩu shotgun Remington 870 – loại pump-action 12-gauge, rất đáng tin cậy – và mấy thùng đạn: shotgun 00 buck, 9mm cho Glock, .223 cho AR-15, mỗi thứ vài ngàn viên. Chúng ta cần liên thủ với nhau. Tôi cũng xin phép ông phá bỏ một khoảng hàng rào giữa hai nhà, phía sau – để khi cần, hai nhà có thể chạy sang nhau nhanh mà không phải đi cổng trước.”
Tim im lặng một giây, lòng tràn đầy cảm tạ Chúa. Ông biết Brian và Hellen là hai người vô thần, nhưng sống đạo đức cao, trung thực, và giờ đây đang mở lòng trong lúc hoạn nạn.
“Brian, chúng tôi cảm ơn anh rất nhiều. Súng và đạn chúng tôi có đủ dùng một thời gian, nhưng thêm từ anh thì tốt hơn. Phá hàng rào phía sau… tôi đồng ý. Đó là cách khôn sáng. Chúng ta sẽ cùng nhau bảo vệ gia đình và những người Chúa đặt trước cửa nhà chúng tôi.”
Brian thở phào nhẹ:
“Tôi mang sang ngay. Hellen đang chuẩn bị. Cha mẹ tôi cũng muốn sang thăm ông bà – họ thích món ăn Việt Nam của Priscilla lắm.”
Tim cười:
“Chúng tôi chờ anh. Grace và Jay cũng ở đây. Chúng sẽ vui khi gặp anh chị.”
Khoảng 30 phút sau, Brian lái chiếc xe tải nhỏ đến. Ông và Hellen bước xuống, mang theo hai khẩu shotgun Remington 870 (loại pump-action 12-gauge, nòng 18.5 inch, báng gỗ, rất phổ biến trong quân đội và dân sự Mỹ), cùng ba thùng đạn được đóng gói chắc chắn: shotgun 00 buck và slug (khoảng 2.000 viên), 9mm FMJ và JHP (khoảng 3.000 viên), .223/5.56 NATO (khoảng 4.000 viên).
Cha mẹ Brian, cả hai đã lớn tuổi, ngoài 80 nhưng khỏe mạnh, cũng đi cùng, mang theo một giỏ bánh mì nướng và thịt hun khói tự làm từ trang trại.
Brian nhìn thấy Hồng Ân và Thiên Lạc đứng cạnh Tim, mắt sáng lên:
“Grace! Jay! Hai đứa về được rồi à? Chúa giữ gìn hai đứa thật kỳ diệu.” (Dù vô thần nhưng cũng như bao nhiêu người Mỹ khác, Brian và Hellen vẫn quen miệng gọi “God”.)
Hồng Ân mỉm cười, bước tới ôm Hellen:
“Cảm ơn chú Brian. Chúng cháu an toàn nhờ Chúa và lời dặn của cha mẹ.”
Thiên Lạc bắt tay Brian chắc chắn:
“Cháu cảm ơn cô Hellen và chú. Đạn và súng shotgun này rất quý giá. Cháu sẽ dùng để bảo vệ gia đình và những ai cần giúp.”
Brian gật đầu, giọng trầm:
“Tôi không biết Chúa của ông bà có thật hay không, Tim. Nhưng tôi thấy ông bà sống khác người. Tôi không tin, nhưng tôi thấy đức tin của ông bà mang lại sức mạnh thật sự. Nếu có Chúa thật, thì Ngài đang dùng ông bà để giúp chúng tôi lúc này. Chúng ta cần liên thủ – hai nhà sát nhau, cùng bảo vệ nhau.”
Cha mẹ Brian nhìn Tim và Mỹ Linh, giọng xúc động:
“Cảm ơn ông bà vì đã luôn tốt với chúng tôi. Chúng tôi không tin Chúa, nhưng chúng tôi tôn trọng đức tin của ông bà. Nếu có Chúa thật, thì Ngài đã gửi ông bà đến cho chúng tôi.”
Mỹ Linh mỉm cười, ôm bà mẹ Brian:
“Chúa yêu thương anh chị dù anh chị chưa biết Ngài. Chúng tôi cầu nguyện cho anh chị mỗi ngày.”
Tim đặt tay lên vai Brian:
“Chúng tôi không bao giờ từ chối tình bạn và lòng tốt của anh chị. Chúa dạy chúng tôi yêu thương người lân cận như chính mình. Hàng rào phía sau, chúng ta sẽ phá ngay hôm nay. Khi cần, hai nhà sẽ là một.”
Cha mẹ Brian cùng vợ chồng ông ở lại ăn sáng đơn giản: bánh mì thịt nguội Việt Nam, trà nóng, cà-phê.
Họ lắng nghe câu chuyện về Kathy và Thùy với sự ngạc nhiên và thích thú.
Khi ra về, Brian quay lại nói với Tim:
“Khoảng trưa nay tôi sẽ mang dụng cụ phá hàng rào và làm cửa rào sang. Chúng ta sẽ làm ngay. Cảm ơn ông bà.”
Tim bắt tay Brian:
“Cảm ơn anh. Chúa đang dùng anh để bảo vệ chúng tôi. Chúng tôi cũng sẽ bảo vệ anh chị.”
Khi Brian rời đi, Tim quay vào nhà, nhìn gia đình – giờ đã có thêm Kathy và Thùy – nói khẽ:
“Chúa đang mở cửa lòng cho Brian và Hellen, và cả cha mẹ của Brian nữa. Chúng ta hãy cầu nguyện cho họ – và tiếp tục trung tín trong những ngày hoạn nạn này.”
Tim khẽ nhắm mắt, cầu nguyện:
“Lạy Chúa, xin mở lòng Brian và Hellen cùng cha mẹ của họ. Xin Ngài dùng chúng con để làm chứng về tình yêu Ngài. Xin giữ gìn họ và gia đình họ giữa cơn khủng hoảng này. Chúng con phó thác mọi sự trong tay Ngài.”
Cả nhà cùng cúi đầu “A-men.”
Chưa đầy một giờ sau, điện thoại Thùy rung lên, tín hiệu yếu, nhưng vẫn kết nối được. Đó là cuộc gọi từ cha cô.
Thùy bắt máy, giọng run run:
“Cha ơi, con đây. Cha và mẹ ổn không?”
Giọng cha Thùy thảng thốt, gần như hét lên:
“Thùy! Nhà mình cháy rồi! Nửa đêm qua, lò nấu ga bỗng phát nổ, lửa bốc lên nhanh lắm. Cha mẹ và anh trai con (đang nghỉ phép thăm nhà) kịp chạy ra ngoài, mang theo ít đồ dùng cá nhân, giấy tờ. Nhưng toàn bộ căn nhà gỗ đã bị thiêu rụi hết. Không kịp cứu gì khác. Giờ ba người đang ở tạm nhà hàng xóm, nhưng không an toàn. Chúng ta định lái xe đến đón con, rồi chạy về nhà cậu con ở Oklahoma.”
Thùy tái mặt. Cô đưa điện thoại cho Tim, giọng nghẹn:
“Bác ơi… nhà của con cháy rồi… cha mẹ và anh trai con… họ không bị thương, nhưng mất hết…”
Tim cầm điện thoại, bật loa ngoài lên, khuôn mặt ông nghiêm trọng nhưng bình tĩnh. Ông nói rõ ràng:
“Chào ông, tôi là Tim, chủ căn nhà cháu Thùy trọ đêm qua. Cảm tạ Chúa vì ông bà và cháu trai được an toàn. Tôi đề nghị: đừng chạy về Oklahoma vội. Hãy lái xe đến đây, ở tạm với chúng tôi vài ngày xem tình hình ra sao. Nhà tôi có nhà kho phía sau khá rộng, có thể thu dọn để ở tạm cho tới khi tình hình ổn định phần nào. Chúng tôi có thực phẩm, nước, và chỗ trú an toàn.”
Giọng cha Thùy run run, nhưng có phần nhẹ nhõm:
“Cảm ơn ông… cảm ơn ông nhiều lắm. Chúng tôi cố gắng đến đó ngay. Cảm ơn gia đình ông vì đã giúp Thùy.”
Tim trả điện thoại cho Thùy, giọng chắc chắn:
“Con cứ nói với cha mẹ: Chúa đang mở đường. Chúng ta sẽ chờ họ. Cầu nguyện cho họ trên đường đi.”
Thùy gật đầu, nước mắt vẫn rơi, nhưng mắt sáng lên hy vọng. Cô ôm chặt điện thoại, thì thầm:
“Cảm ơn Chúa… cảm ơn hai bác.”
Rồi, Thùy nhỏ nhẹ nói với cha:
“Bác Tim nói cha mẹ cứ đến. Mọi người đang chờ và cầu nguyện cho cha mẹ.”
Tim quay sang cả nhà, giọng trầm ấm:
“Chúa lại đặt thêm người trước cửa nhà chúng ta. Chúng ta sẽ chuẩn bị nhà kho phía sau, làm chỗ ở tạm cho gia đình Thùy. Đây là cơ hội để chúng ta làm chứng về tình yêu Chúa cho họ.”
Mỹ Linh gật đầu:
“Chúa biết hết. Ngài đã chuẩn bị sẵn chỗ cho họ.”
Kathy, đã được Hồng Ân dùng tiếng Anh lược dịch câu chuyện, nhìn Thùy, khẽ nói:
“Chị Thùy, cha mẹ chị sẽ đến đây. Chúa sẽ giữ gìn họ.”
Thùy cúi xuống ôm Kathy, giọng nghẹn:
“Cảm ơn em… cảm ơn Chúa.”
Hồng Ân đứng dậy đầu tiên:
“Con và Thiên Lạc cùng với Thùy sẽ dọn kho. Kathy có thể giúp chúng con quét nhà.”
Thiên Lạc gật đầu, giọng chắc chắn:
“Con sẽ kiểm tra lò sưởi và ống khói, đảm bảo an toàn khi đốt củi. Nhà kho còn có ống dẫn nước từ giếng, chỉ cần bơm tay là dùng được.”
Thùy ngồi im lặng, mắt đỏ hoe, nhưng khi nghe mọi người nói, cô khẽ thì thầm:
“Cảm ơn hai bác… cảm ơn Chúa. Con không biết nói gì hơn.”
Tim đặt tay lên vai Thùy, giọng dịu dàng:
“Con không cần nói gì cả. Chúa đã dẫn cha mẹ và anh trai con đến đây. Đây là nhà của Ngài, và gia đình con là gia đình của chúng ta.”
Cả nhà bắt tay vào việc ngay. Tim dẫn đầu, mở cửa nhà kho phía sau nhà – một nhà kho gỗ lớn, mái tôn, diện tích khoảng 20×30 feet (khoảng 55 m²), do chính Tim xây từ vài năm trước, khi vừa chuyển về, ông dự phòng cho tình huống khẩn cấp. Tim không phải là prepper (người chuẩn bị sinh tồn) đúng nghĩa. Ông không tích trữ quá mức, không bị ám ảnh về các sự kiện có thể dẫn đến tận thế, nhưng ông tiếp nhận những ý tưởng hợp lý và khôn sáng từ Thánh Kinh cùng kinh nghiệm sống: chuẩn bị cho ngày khó khăn, nhưng phó thác mọi sự cho Chúa.
Bên trong kho:
-
Một bồn tắm và bồn vệ sinh đơn giản, được kết nối với bồn chứa nước mưa và giếng tay bơm.
-
Lò sưởi củi bằng sắt, Tim tự làm, có ống khói dẫn ra ngoài.
-
Lò nấu củi nhỏ, cũng do Tim chế tạo, dùng để nấu ăn khi mất gas.
-
Kệ gỗ dọc tường chứa vài thùng nước dự trữ, túi ngủ, chăn ấm, và dụng cụ sửa chữa.
-
Một góc kho còn trống – đủ để kê 4–5 giường tạm như ghế sofa cũ, đệm lót sàn, túi ngủ.
Thiên Lạc và Hồng Ân bắt đầu dọn dẹp: quét bụi, lau sàn, di chuyển vài thùng đồ cũ sát lại một đầu nhà kho. Kathy chạy theo giúp, cầm chổi nhỏ quét sàn nhà, miệng cười:
“Em giúp chị Grace và anh Jay nhé! Kho này rộng quá, giống như nhà mới cho cha mẹ chị Thùy!”
Thùy mỉm cười qua nước mắt, ôm Kathy:
“Cảm ơn em… cảm ơn Chúa vì em.”
Mỹ Linh mang chăn ấm, gối, khăn vào kho. Bà sắp xếp góc riêng cho cha mẹ Thùy với chiếc giường lớn hơn, góc cho Thảo, anh của Thùy, giường đơn, và góc cho Thùy, nếu Thùy cần ở chung với gia đình.
Tim đưa mắt nhìn quanh, thầm nghĩ:
“Lạy Chúa, con không chuẩn bị để làm prepper, nhưng con tiếp nhận ý tưởng này từ sự khôn sáng Ngài ban. Giờ đây, nhà kho này không chỉ để chứa đồ, mà để che chở những linh hồn Ngài yêu thương.”
Sau khoảng một giờ, nhà kho đã sạch sẽ, thoáng đãng. Họ kê thêm ba giường tạm, trải chăn ấm, đặt đèn pin và nến dầu trên cái bàn sắt ở giữa kho. Một góc nhỏ có bàn gỗ thấp để ăn uống. Lò sưởi sẵn sàng đốt củi (đã có sẵn một đống củi khô ở góc kho). Bồn tắm và bồn vệ sinh được lau sạch, sẵn sàng dùng nước giếng.
Mỹ Linh đứng nhìn quanh, giọng xúc động:
“Chúa đã chuẩn bị sẵn chỗ này từ lâu. Ngài biết trước gia đình Thùy sẽ đến.”
Tim gật đầu, đặt tay lên vai vợ:
“Ngài luôn đi trước chúng ta nhiều bước. Có những việc chúng ta làm tưởng là với một mục đích nào đó của chúng ta nhưng trong sự biết trước của Chúa, Ngài đã định nó cho một mục đích khác, khi thời điểm đến. Chúng ta chỉ cần vâng lời và sẵn sàng.”
Thùy đứng ở cửa nhà kho, mắt đỏ hoe nhưng sáng lên hy vọng:
“Cảm ơn ông bà… cảm ơn Chúa. Con không biết cha mẹ và anh trai con sẽ ra sao trên đường, nhưng con tin Ngài sẽ dẫn họ đến đây an toàn.”
Hồng Ân ôm Thùy:
“Chúng ta sẽ chờ cùng nhau. Chúa không để ai bị bỏ rơi.”
Thiên Lạc cười nhẹ:
“Khi cha mẹ và anh của cô đến, tôi sẽ kể cho Thảo nghe về hành trình của tôi. Chắc cậu ấy cũng có nhiều chuyện hay để kể.”
Tim nhìn cả nhà, giọng trầm ấm:
“Chúng ta đã chuẩn bị xong. Giờ chỉ còn chờ đợi và cầu nguyện. Chúa biết đường đi của cha mẹ Thùy. Chúng ta hãy tin cậy Ngài.”
Cả nhóm quỳ xuống ngay trong nhà kho, Tim dẫn lời cầu nguyện ngắn:
“Lạy Cha Yêu Thương ở trên trời của chúng con, xin Ngài giữ gìn cha mẹ và anh trai Thùy trên đường đến đây. Xin che chở họ khỏi mọi nguy hiểm, và dẫn họ đến nơi an toàn. Xin Ngài dùng chúng con để tiếp đón họ bằng tình yêu Ngài. Chúng con phó thác họ trong tay Ngài. Chúng con cầu xin trong danh của Đức Chúa Jesus Christ. A-men.”
Cả nhà đồng thanh “A-men.” Ánh nắng buổi trưa chiếu qua cửa kho – một tia sáng nhỏ nhưng đầy hy vọng giữa bóng tối của thiên tai và hoạn nạn đang bao trùm thế giới bên ngoài.
@@@
Buổi trưa trôi qua chậm rãi. Cả nhà vừa dọn xong kho phía sau – sạch sẽ, thoáng đãng, với lò sưởi củi sẵn sàng, bồn tắm lau sạch, và giường tạm kê ngay ngắn. Kathy đặt một con gấu nhồi bông nhỏ mà Hồng Ân cho em ở góc kho, cười tươi:
“Để chị Thùy có bạn chơi khi buồn nhé!”
Thùy ôm Kathy, mắt đỏ hoe nhưng miệng cười:
“Cảm ơn em… Chúa dùng em để an ủi chị.”
Khi ánh nắng trưa chiếu rực rỡ qua cửa sổ, tiếng xe tải nhỏ vang lên từ trước cổng nhà. Tim bước ra hiên đầu tiên, tim đập nhanh vì chờ đợi. Xe dừng lại, cửa mở. Ba người bước xuống: ông Vương Ngọc Thành, cha Thùy, 71 tuổi, dáng người chắc nịch, tóc điểm bạc, mặc áo sơ mi cũ kỹ. Bà Ngọc, mẹ Thùy, 66 tuổi, dáng nhỏ nhắn, mắt đỏ hoe vì mệt và lo. Và Vương Ngọc Thảo, anh của Thùy, trung úy Thủy Quân Lục Chiến, 24 tuổi, mặc áo thun quân sự, vai đeo ba-lô, tay cầm khẩu súng ngắn giấu trong áo.
Thùy chạy ra đầu tiên, lao vào lòng mẹ, quỳ xuống ôm chặt chân bà, khóc nức nở như đứa trẻ lạc mất mẹ:
“Mẹ ơi… mẹ ơi… con tưởng không gặp lại mẹ nữa… con sợ lắm…”
Bà Ngọc ôm chặt con gái, hai tay run run vuốt tóc Thùy, nước mắt rơi lã chã xuống vai con:
“Con gái mẹ… con gái mẹ… Trời Phật giữ gìn con. Mẹ sợ mất con… mẹ sợ lắm… nhưng Trời thương, mẹ con mình gặp lại rồi…”
Ông Thành bước tới, quỳ xuống bên hai mẹ con, ôm cả hai vào lòng, giọng khàn đặc vì xúc động:
“Thùy… con đây… con đây rồi… cảm ơn Ông Trời… cảm ơn Ông Trời đã giữ mạng con… cha tưởng mất con rồi…”
Ông ôm chặt con gái lâu không buông, vai ông run lên, nước mắt rơi xuống tóc Thùy. Thảo đứng sau, mắt đỏ hoe, cố giữ bình tĩnh như người lính, nhưng khi Thùy ngẩng lên nhìn anh, anh không kìm được nữa. Anh bước tới, quỳ xuống ôm em gái từ phía sau, giọng nghẹn ngào:
“Em gái… anh mừng vì em an toàn… anh tưởng sẽ phải chạy về Oklahoma một mình với cha mẹ… nhưng Chúa thương, giữ em ở đây, an toàn…”
Thùy khóc lớn hơn, ôm chặt cả ba người, giọng đứt quãng:
“Cha… mẹ… anh Thảo… con tưởng không còn được gặp lại… gia đình…”
Tim và Mỹ Linh đứng lặng nhìn cảnh đoàn tụ, mắt cũng đỏ hoe. Kathy, cô bé 12 tuổi, đứng cạnh Mỹ Linh, ban đầu hơi sợ, nhưng khi thấy Thùy khóc, bé bước tới, nhẹ nhàng nắm tay Thùy, giọng nhỏ nhưng trong sáng:
“Chị Thùy… chị khóc vì vui phải không? Như em lúc nhớ mẹ, nhưng biết mẹ đang ở với Chúa. Cha mẹ chị đến rồi… chị đừng sợ nữa nhé… Chúa giữ gìn mọi người mà…”
Thùy quay sang ôm Kathy, nước mắt vẫn rơi nhưng miệng cười:
“Cảm ơn em… đúng rồi… chị khóc vì vui… vì Chúa thương chị… và thương cả cha mẹ và anh của chị…”
Tim bước tới, bắt tay ông Thành trước, giọng xúc động:
“Chào anh Thành. Tôi là Tim, nhà tôi là Mỹ Linh, con gái tôi là Hồng Ân, con trai là Thiên Lạc. Cảm tạ Chúa vì anh chị và cháu Thảo đã đến nơi an toàn. Mời vào nhà. Chúng tôi đã chuẩn bị kho phía sau để gia đình anh chị ở tạm.”
Ông Thành nắm chặt tay Tim, giọng run:
“Cảm ơn anh… cảm ơn anh nhiều. Anh đã cứu con gái tôi, giờ lại cứu cả gia đình tôi. 71 tuổi rồi, tôi tưởng đời mình chỉ còn chờ ngày an lành về với tổ tiên, ai ngờ Trời Phật lại cho gian nan, hoạn nạn lúc tuổi già.”
Tim mỉm cười, nhìn vào mắt ông Thành:
“Vậy là chúng ta bằng tuổi nhau. Anh Thành… anh quê ở đâu mà nghe giọng nói giống dân Bạc Liêu?”
Ông Thành buông tay Tim ra, cười nhẹ:
“Thì tôi quê Bạc Liêu mà. Còn anh?”
Tim reo lên:
“Tôi cũng Bạc Liêu! Quê nội ngoại đều ở xã Vĩnh Trạch, huyện Vĩnh Lợi. Nhưng sống ở Pleiku nên giọng nói không còn thuần “hia-chế” (cách người Bạc Liêu gọi “anh-chị”) nữa.
Ông Thành nắm chặt tay Tim hơn:
“Trùng hợp quá! Tôi quê Vĩnh Lợi luôn! Chúng ta cùng quê, mà giờ mới gặp nhau ở Texas!”
Tim cười lớn, mắt long lanh:
“Chúa lạ lùng thật! Từ Bạc Liêu, qua chiến tranh, tị nạn, rồi gặp lại nhau ở đây, giữa cơn bão này.”
Ông Thành gật đầu, giọng xúc động:
“Đúng vậy… 71 tuổi rồi, tôi tưởng đời mình chỉ còn chờ ngày về với tổ tiên, ai ngờ Trời Phật lại cho gặp lại đồng hương.”
Bà Ngọc nhìn chồng và Tim, giọng xúc động:
“Ông Trời có mắt. Anh Tim, cảm ơn anh… cảm ơn Trời Phật.”
Thảo đứng cạnh, mắt sáng lên khi nghe cha và Tim nói về quê Bạc Liêu. Anh khẽ thì thầm với Thiên Lạc (đứng gần đó):
“Cha em và bác Tim cùng quê… Chúa sắp đặt kỳ diệu thật.”
Thiên Lạc cười, vỗ vai Thảo:
“Chúa luôn đi trước chúng ta. Thảo… tôi mừng vì gia đình cậu đến nơi an toàn.”
Mỹ Linh lên tiếng:
“Chúng ta vào nhà rồi nói chuyện sau. Anh chị và cháu Thảo chắc cũng chưa ăn gì. Tôi đã dọn sẵn bữa trưa trên bàn.”
Khi mọi người ngồi quanh bàn ăn với cơm trắng, thịt kho hột gà, rau luộc, canh bầu nấu tôm, trà và nước lá sả nóng, Tim và ông Thành tiếp tục trò chuyện về quê Bạc Liêu. Mỹ Linh kể cho bà Ngọc nghe câu chuyện của Kathy.
Ông Thành kể về những ngày đóng quân ở Cần Thơ, về những trận đánh ven sông Hậu, về những đồng đội đã hy sinh. Tim gật đầu, mắt long lanh khi nhớ lại những ngày ở Pleiku, cao nguyên gió lạnh, những đêm gần sáng, nằm chờ giặc trong giao thông hào, dưới mưa rừng.
Trong lúc mẹ đứng dậy, đem chén đũa đã ăn xong vào bồn rửa chén ở bếp, Thùy ngồi cạnh Mỹ Linh, khẽ nghiêng người, giọng nhỏ vừa đủ cho bà nghe:
“Thưa bác, con mới tin Chúa hôm qua trong nhà bác mà Chúa đã làm cho con quá nhiều ơn phước. Con biết ơn Chúa lắm. Con chưa dám nói với cha mẹ, nhưng con tin Ngài thật sự dẫn họ đến đây.”
Mỹ Linh quay sang, mắt bà sáng lên, đặt tay nhẹ lên tay Thùy, giọng thì thầm ấm áp:
“Chúa biết lòng con, Thùy. Ngài không cần con nói to bây giờ, chỉ cần con mở lòng. Ngài đã làm việc lớn trong con rồi. Chúng ta sẽ cầu nguyện cho con – và cho cha mẹ con. Ngài sẽ mở đường.”
Đúng lúc đó, Thảo từ phòng vệ sinh bước ra, vô tình nghe được câu nói của em gái. Anh đứng khựng lại ở cửa, tim đập nhanh. Ánh mắt anh nhìn Thùy, rồi nhìn Mỹ Linh – những người lạ nhưng đã trở thành gia đình trong cơn bão này. Nước mắt ứa ra, nhưng anh giữ im lặng, chỉ khẽ mỉm cười và bước lại bàn.
Bữa ăn đã xong, Hồng Ân và Kathy đứng dậy, thu dọn chén bát. Mọi người uống nước, nghe Tim và ông Thành trò chuyện. Thảo kéo Thùy ra một góc phòng, giọng run run:
“Em… anh nghe hết rồi. Em tin Chúa hôm qua… Anh cũng tin Chúa hơn một năm nay, âm thầm, nhờ một đồng đội trong đơn vị làm chứng. Anh không dám nói với cha mẹ, sợ mẹ buồn, sợ cha giận vì bàn thờ tổ tiên. Nhưng giờ em cũng tin… anh mừng quá, Thùy.”
Thùy ôm anh trai, mắt rưng lệ:
“Anh Thảo… Chúa thương chúng ta quá… chính Ngài kéo chúng ta đến với Ngài.”
Khi cả hai quay lại bàn ăn, Tim nhìn Thảo, như nhận ra điều gì đó. Ông khẽ hỏi:
“Cháu Thảo… bác thấy ánh mắt cháu giống ánh mắt của những con dân Chúa bác từng gặp. Cháu có điều gì muốn chia sẻ không?”
Thảo cúi đầu, giọng run:
“Dạ… cháu tin Đức Chúa Jesus hơn một năm nay. Cháu tin âm thầm, nhờ một đồng đội trong đơn vị làm chứng. Cháu sợ cha mẹ buồn, nên chưa dám nói. Nhưng hôm nay… cháu thấy Chúa dẫn cháu đến đây, gặp bác và em gái cháu cũng đã tin Chúa. Cháu muốn công khai tin nhận Ngài.”
Tim mỉm cười, mắt long lanh:
“Chúa đã dẫn cháu đến đúng lúc. Chúng ta sẽ cầu nguyện cho cháu, và cho cha mẹ cháu. Ngài sẽ mở đường.”
Ông quay lại, nói với ông Thành và bà Ngọc:
“Nếu anh chị không ngại thì xin cùng chúng tôi tạ ơn Chúa. Qua nay, gia đình chúng tôi đã cầu sự bình an cho gia đình anh chị. Tôi tin rằng cơn hỏa hoạn tưởng là bất hạnh đó lại là một phước hạnh Chúa ban cho anh chị. Nhà cửa không cháy hết thì anh chị sẽ không đến đây. Nhà cửa cháy hết cũng là để đoạn tuyệt với quá khứ biết Ông Trời mà không thờ kính Ông Trời đúng cách. Ông Trời đó chính là Thiên Chúa, Đấng sáng tạo muôn loài và sắm sẵn một tương lai hạnh phúc đời đời cho những ai tin kính và vâng phục Ngài. Ngài tự bày tỏ chính Ngài cho loài người qua Thánh Kinh. Ngài tự xưng mình là Thiên Chúa, là Đức Chúa Trời, là Đấng Tạo Hóa, là Đấng Tự Có và Có Mãi, là Cha của những ai tôn thờ và vâng phục Ngài. Ông Trời đó muốn nói cho anh chị biết mọi hình tượng thần linh mà loài người cúng thờ là vô tri, vô giác. Chúng có mắt mà không thấy, có tai mà không nghe, có miệng mà không nói, có chân mà không thể bước đi. Chúng còn không tự cứu mình khỏi ngọn lửa thì làm sao cứu được ai, làm sao ban phước được cho ai? Thực tế, chúng chỉ do bàn tay loài người làm ra, rồi loài người lại sấp mình thờ lạy chúng.”
Tim dừng một chút, nhìn thẳng vào ông Thành và bà Ngọc ngồi đối diện với mình, nói tiếp:
“Đức Chúa Trời yêu anh chị. Ngài đã cứu cháu Thảo, Ngài đã cứu cháu Thùy, và hôm nay, Ngài muốn cứu anh chị để anh chị cùng được an vui trong Nước Trời với hai con của mình. Ngài không chỉ cứu linh hồn của anh chị, Ngài còn cứu phần thể xác. Tại đây, chúng tôi có thức ăn, thức uống, và có đất để trồng trọt chăn nuôi, gia đình anh chị có thể yên tâm ở lại đây trong sự chăm sóc và bảo vệ của Thiên Chúa, cho tới khi tình hình được ổn định.”
Cả ông Thành và bà Ngọc nhìn sững Tim, rồi nhìn sang hai con. Bà Ngọc cúi đầu im lặng, còn ông Thành thì nhìn Tim, ấp úng:
“Dạ… anh nói có lý. Chúng tôi xưa nay cứ theo nề nếp ông bà, cha mẹ để lại. Họ thờ Phật thì chúng tôi thờ Phật. Nhưng chúng tôi tin có Ông Trời biết hết mọi sự và thưởng thiện phạt ác. Nếu Ông Trời đó chính là Đức Chúa Trời mà anh nói thì chúng tôi phải biết ơn Ngài về những gì Ngài đã và đang làm cho gia đình chúng tôi.”
Nói xong, ông Thành quay sang nhìn vợ. Bà Ngọc im lặng, nhưng khẽ gật đầu, kéo tay áo lau nước mắt vừa trào ra.
Tim nhẹ nhàng nói:
“Phải. Chính Đức Chúa Trời đã cứu và ban ơn cho gia đình anh chị. Vậy, chúng ta hãy dâng lời tạ ơn Ngài.”
Tim dẫn lời cầu nguyện:
“Kính lạy Đức Chúa Trời là Cha Yêu Thương của chúng con. Con xin dâng lời cảm tạ Ngài vì Ngài đã dẫn gia đình Thùy đến đây an toàn. Xin Ngài mở lòng anh Thành và chị Ngọc, để họ nhận biết Ngài. Xin Ngài ban bình an cho cháu Thảo, cháu đã công khai đức tin. Chúng con phó thác tất cả trong tay Ngài. Chúng con cảm tạ ơn Cha và cầu xin trong danh của Đức Chúa Jesus Christ. A-men!”
Mọi người, trừ ông Thành và bà Ngọc đều nói “A-men!”
Ông Thành nhìn Tim, giọng xúc động:
“Anh Tim… tôi không biết Chúa có thật hay không. Nhưng tôi thấy anh sống khác người. Nếu Chúa thật sự dẫn chúng tôi đến đây, thì tôi sẽ suy nghĩ. Cảm ơn anh.”
Bà Ngọc lau nước mắt:
“Tôi là Phật tử… nhưng lửa cháy hết kinh Phật và tượng Phật của tôi. Có lẽ Trời Phật muốn tôi tìm Ngài theo cách khác.”
Tim mỉm cười:
“Chúa không ép buộc ai. Ngài chỉ mời gọi và trông chờ chúng ta chạy đến với Ngài. Chúng tôi sẽ cầu nguyện cho anh chị.”
@@@
Thùy đưa cha mẹ và anh sang nhà kho để xem chỗ ở mới. Tim bước ra cửa sau, đứng ngoài hiên, nhìn về phía trang trại Brian. Ông thầm cầu nguyện:
“Lạy Chúa, xin dùng chúng con để làm chứng cho cha mẹ Thùy, cho Brian và Hellen. Xin mở lòng họ, như Ngài đã mở lòng chúng con.”
Thiên Lạc bước ra, đứng bên cạnh cha, nhìn Thùy dẫn cha mẹ và anh bước vào nhà kho. Anh nói:
“Con mong là họ vừa ý chỗ ở tạm này. Hôm nay, cha có thử liên lạc với Hội Thánh qua tin nhắn không?”
Tim trả lời con:
“Chưa. Sáng giờ bận rộn như vậy. Con giúp cha mở radio thăm dò tin tức để cha biết có gì cần thông báo cho Hội Thánh không. Cha thấy lòng bình an vì tin chắc Chúa bảo vệ mỗi con dân Ngài, khi Ngài cho phép biến cố này xảy ra.”
Hai cha con theo nhau vào lại trong nhà. Thiên Lạc mở radio tìm đài. Tim pha cho mình một ly cà-phê hòa tan 3-in-1 Trường Nguyên.
Theo chân Thùy bước vào nhà kho, ông Thành nhìn quanh, giọng xúc động:
“Chỗ này sạch sẽ và rộng rãi lắm… Đúng là Ông Trời còn thương gia đình mình.”
Bà Ngọc theo sau, bước vào phòng tắm, thử mở nước nơi bồn rửa tay, thì thầm:
“Có nước, có lò sưởi… Trời Phật thương chúng ta rồi.”
Thảo đi một vòng quanh nhà kho, quan sát địa thế, theo thói quen của người lính chiến, khi đến một địa hình mới. Thùy để cha mẹ ở lại trong nhà kho, ra ngoài, theo anh. Cô muốn hỏi thăm chuyện tin Chúa của anh.
Sau khi xem xét trong nhà kho, ông Thành và bà Ngọc trở lên nhà để một lần nữa nói lời cám ơn Tim và Mỹ Linh. Ông Thành nắm chặt tay Tim, giọng xúc động:
“Tim, cảm ơn anh… cảm ơn anh và chị Mỹ Linh nhiều. Chúng tôi không biết phải nói gì hơn.”
Bà Ngọc ôm Mỹ Linh, nước mắt lăn dài:
“Chị Mỹ Linh… cảm ơn chị. Chỗ ở này rộng rãi, có nước, có lò sưởi… chúng tôi sẽ cố gắng không làm phiền nhà chị.”
Mỹ Linh vuốt lưng bà:
“Anh chị đừng nói vậy. Đây là nhà của Chúa, và anh chị là gia đình của chúng tôi. Chúng tôi sẽ cầu nguyện cho anh chị mỗi ngày.”
Ông bà Thành và bà Ngọc ra xe, mang đồ đạc vào nhà kho: vài ba-lô quần áo, giấy tờ, súng của ông, và ít đồ dùng cá nhân còn cứu được từ vụ cháy. Họ sắp xếp gọn gàng. Thùy và Thảo phụ giúp cha mẹ.
Vừa đúng lúc, Brian lái xe tải nhỏ đến, mang theo dụng cụ: cưa tay, búa, kìm cắt dây thép, và vài tấm gỗ để làm cửa thay thế.
Tim và Thiên Lạc ra cổng đón Brian. Brian bước xuống, giọng vui vẻ:
“Tim, tôi mang dụng cụ sang đây. Chúng ta làm ngay nhé. Không khóa, để khi cần, hai nhà chạy sang nhau nhanh.”
Tim mỉm cười, vỗ nhẹ vai Brian:
“Cảm ơn anh. Chúng tôi sẵn sàng. Chúng ta có thêm một sĩ quan Thủy Quân Lục Chiến phụ giúp nữa.”
Brian ngạc nhiên, mắt sáng lên:
“Ai vậy?”
Thảo bước tới, tự giới thiệu:
“Dạ, là cháu đây. Trung Úy Thủy Quân Lục Chiến Hoa Kỳ, Thảo Vương.”
Brian đứng nghiêm ngay lập tức, giơ tay chào theo kiểu quân đội Mỹ, nháy mắt tinh nghịch:
“Trung úy! Tôi là Brian, cựu Thượng Sĩ Thủy Quân Lục Chiến Mỹ, 30 năm trong quân ngũ, qua nhiều chiến trận. Rất hân hạnh gặp đồng đội trẻ!”
Thảo đứng nghiêm chào lại, giọng kính trọng:
“Chào ông… cháu là Thảo. Dù cháu là sĩ quan, nhưng kinh nghiệm của cháu không vào đâu so với ông, người lính già đã 30 năm trong quân ngũ, qua bao chiến trận.”
Brian cười lớn, vỗ vai Thảo:
“Đừng gọi tôi là ông (sir). Gọi Brian thôi. Cấp bậc cháu hơn tôi, nhưng kinh nghiệm thì chúng ta cùng học hỏi nhau. Chúng ta là lính, cùng một tinh thần. Giờ thì làm việc thôi!”
Cả nhóm bắt đầu phá rào. Tim, Brian, Thiên Lạc và Thảo cùng làm việc. Tiếng cưa xẻ gỗ, tiếng búa đóng đinh vang lên đều đặn. Họ làm một cái cửa gỗ nhỏ (khoảng 4 feet rộng), không khóa, chỉ có chốt gỗ đơn giản để đóng mở.
Trong lúc làm việc, Thảo và Thiên Lạc nói chuyện bằng tiếng Anh để Brian hiểu được. Thiên Lạc kể lại chuyện trên đường về gặp Thùy và gặp cướp.
Brian nghe chuyện, ngạc nhiên, giọng trầm:
“Mọi việc xảy ra trong đời đều mang lại tốt lành cho những người có lòng tốt, phải không? Tôi không tin Chúa, nhưng tôi thấy đức tin của gia đình Jay mang lại sức mạnh thật sự. Nếu có Chúa thật, thì Ngài đang làm việc gì đó ở đây.”
Thiên Lạc mỉm cười, nói:
“Chú Brian có biết là Thánh Kinh nói như thế này không: ‘Chúng ta đã biết rằng, mọi sự hiệp lại làm ích cho những ai yêu Đức Chúa Trời, là những người được gọi theo một mục đích của Ngài.’ Những người yêu Đức Chúa Trời là những người tốt đó chú. Vì vậy, dù tai ương hay hoạn nạn thì cũng sẽ đem lại lợi ích cho họ. Như việc nhà của Thảo bị cháy đêm qua thì khiến cho gia đình Thảo có thể ở lại đây, trong lúc này mà không lo thiếu thốn gì hoặc nguy hiểm bất cập.”
Brian rất ngạc nhiên, mắt mở to:
“Thánh Kinh hay vậy à? Có lẽ tôi cần phải đọc Thánh Kinh.”
Thiên Lạc vui mừng:
“Chúa đang gõ cửa lòng chú. Lát nữa, làm việc xong, cháu sẽ tặng chú một cuốn Thánh Kinh.”
Khoảng mười phút sau, việc đã xong. Thảo giúp Brian thu xếp đồ đạc. Thiên Lạc vào nhà, lấy một cuốn Thánh Kinh tiếng Anh đem ra, trao cho Brian.
Brian cầm cuốn Thánh Kinh Thiên Lạc đưa, ngắm nghía, lật ra vài trang, nói:
“Nếu Chúa có thật thì chắc tôi có thể tìm thấy Ngài trong cuốn Thánh Kinh này.”
Thiên Lạc gật đầu:
“Chính xác là như vậy. Chú có muốn cháu cầu nguyện xin Chúa soi sáng cho chú khi chú đọc không?”
Brian im lặng một lúc, rồi gật đầu:
“Được… cầu nguyện đi.”
Thiên Lạc cúi đầu, cầu nguyện ngắn:
“Kính lạy Cha Yêu Thương ở trên trời của chúng con. Xin Ngài soi sáng lòng chú Brian khi chú đọc Thánh Kinh. Xin Ngài mở mắt chú để chú thấy tình yêu Ngài. Chúng con phó thác chú trong tay Ngài. A-men.”
Brian có vẻ cảm động, nói khẽ:
“Cảm ơn cháu… tôi sẽ đọc.”
Họ chia tay. Thảo và Thiên Lạc trở vào nhà. Thiên Lạc báo tin vui cho cha mẹ:
“Cha mẹ ơi, chú Brian đã chịu đọc Thánh Kinh. Con vừa mới tặng cho chú một cuốn và cầu nguyện cho chú được Chúa soi dẫn, khi chú đọc.”
Tim và Mỹ Linh reo lên vui mừng, ôm nhau:
“Cảm tạ Chúa! Ngài đang mở lòng chú Brian. Chúng ta hãy cầu nguyện cho chú ấy.”
Khoảng mười phút sau, khi Brian vừa về nhà không bao lâu, điện thoại Tim rung lên. Đó là cuộc gọi từ Brian.
Tim bắt máy:
“Brian, anh vừa về đến nhà rồi à?”
Brian giọng khẩn trương:
“Tim, mở radio làn sóng ngắn (shortwave radio) ngay đi! Tôi đang nghe đài quốc tế BBC và Voice of America. Tổng thống vừa ra thông báo liên bang.”
Tim bảo Thiên Lạc mở radio lên lại. Lúc nãy Thiên Lạc đã dò tìm tin mà chưa nghe thấy có tin gì đặc biệt.
Giọng phát thanh viên trong tiếng Anh vang lên rõ ràng:
“…Tổng thống Mỹ vừa ra lệnh thiết quân luật toàn quốc do tình trạng khẩn cấp từ cơn bão địa từ cấp G5. Vệ binh Quốc gia và quân đội Mỹ phối hiệp với cảnh sát để bảo vệ trị an trong nước. Trộm cướp sẽ bị bắn ngay tại chỗ. Dân chúng hạn chế ra đường. Các chợ thực phẩm, các cây xăng do quân đội quản lý. Thức ăn sẽ được phân phối hạn chế. Xăng dầu ưu tiên cho máy phát điện của bệnh viện, các trạm bơm nước, cho xe cộ của cảnh sát và quân đội. Dân chúng được khuyên ai về nhà nấy hoặc dọn đến nhà người thân. Trong vòng bảy ngày, các trạm xăng dọc xa lộ sẽ bơm xăng cho những người di chuyển liên bang để về với gia đình. Các máy phát điện trong các cửa hàng được trưng thu để phân phát cho các trạm xăng, bệnh viện, cơ quan cảnh sát, sở cứu hỏa…”
Thông báo cứ được lặp đi lặp lại. Tim bảo con tắt radio để tiết kiệm pin. Ông quay sang cả nhà, giọng trầm nhưng bình tĩnh:
“Thiết quân luật rồi. Quân đội và Vệ binh Quốc gia kiểm soát. Trộm cướp sẽ bị bắn tại chỗ. Chúng ta hạn chế ra đường. Nhưng Chúa vẫn giữ gìn chúng ta.”
Vừa lúc Brian lại gọi sang hỏi:
“Tim, ông có bà con ở các tiểu bang khác muốn đem họ về Arp không? Trang trại tôi rộng, nếu cần, tôi có thể giúp.”
Tim đáp:
“Tôi không có bà con ruột thịt ở tiểu bang khác. Nhưng tôi có một số con dân Chúa khoảng 20 người tôi quen biết đang sống ở California, Colorado, Texas, và Florida. Họ đều là dân thành phố, chắc chắn sẽ gặp khó khăn nhiều.”
Brian sốt sắng:
“Hãy mời họ cùng về đây, nếu họ muốn. Một cái barn (nhà kho của nông trại) lớn của tôi có thể làm thành chỗ ở tạm. Mọi người có sức, có thể giúp việc cho nông trại. Tôi hứa sẽ cung cấp đủ thực phẩm cho họ. Chúng ta cùng nhau vượt qua.”
Tim ngạc nhiên và xúc động:
“Cảm tạ Chúa! Cảm ơn anh Brian. Tôi sẽ nhắn tin cho họ ngay – dù mạng chập chờn. Chúa đang dùng anh để mở đường cho con dân Ngài và cứu giúp họ.”
Brian cười qua điện thoại:
“Tôi không tin Chúa, nhưng tôi thấy đức tin của ông mang lại sức mạnh thật sự. Nếu Chúa có thật, thì Ngài đang dùng tôi để giúp ông. Ông liên lạc với họ rồi cho tôi biết nhé.”
Tim nói lời cảm ơn lần nữa, rồi cúp máy, quay sang cả nhà:
“Chúa đang mở đường. Chúng ta hãy cầu nguyện cho các con dân Chúa ở các tiểu bang khác, cho Brian và Hellen cùng Bob và Anne (cha mẹ của Brian). Ngài đang dùng cả những người không tin Ngài để cứu giúp con dân Ngài.”
Cả nhà quỳ xuống, Tim dẫn lời cầu nguyện:
“Kính lạy Đức Chúa Trời là Cha Yêu Thương của chúng con. Thưa Cha, đường lối Ngài thật quá lạ lùng. Giờ đây, con hiểu rằng Ngài dùng khu đất bé nhỏ này tại Arp để làm một “Đông Viên” tại Mỹ cho con dân của Ngài. Cha ơi! Chúng con cảm tạ Ngài vì Ngài đã dùng Brian để cứu giúp các anh chị em chúng con ở California, Colorado, Texas, và Florida. Họ là dân thành phố, không có phương tiện sinh tồn trong hoàn cảnh này. Chúng con cũng không có khả năng cứu giúp nhưng Ngài đã sắm sẵn Brian. Chúng con cũng tha thiết xin Ngài sớm đưa cả bốn người trong nhà Brian vào trong sự cứu rỗi của Ngài. Xin Cha giữ cho mạng Internet được tồn tại thêm một thời gian để chúng con có thể liên lạc với nhau, sắp xếp kế hoạch di chuyển anh chị em chúng con về đây. Con sẽ nhắn tin chung cho Hội Thánh ngay bây giờ, Xin Cha thúc giục lòng anh chị em chúng con vào đọc tin nhắn kịp thời. Chúng con xin phó thác mọi sự trong tay toàn năng và yêu thương của Cha. Chúng con cảm tạ ơn Cha và cầu xin trong danh của Đức Chúa Jesus Christ. A-men!”
Mọi người cùng nói “A-men!”
Trong khi Tim gõ tin nhắn lên Telegram của Hội Thánh thì Mỹ Linh dẫn theo Kathy, cùng với Hồng Ân và Thiên Lạc đi qua nhà kho để báo tin cho gia đình ông Thành và cùng bàn bạc, phân công việc nấu ăn và những việc cần làm trong thời gian tới, đồng thời cùng chuẩn bị bữa ăn tối.
Ánh nắng chiều dần tắt, bóng tối bắt đầu bao trùm. Nhưng trong ngôi nhà nhỏ ở Arp, ngọn lửa đức tin vẫn cháy sáng – một ngọn lửa nhỏ giữa cơn bão lớn, chờ đợi những con dân Chúa từ khắp nơi tìm về.
@@@
Cách nhà Tim chỉ một vườn cây nhỏ, giữa vườn là hàng rào gỗ phân chia địa giới mà họ đã phá bỏ một đoạn để làm cửa thay thế cho tiện qua lại. Đứng ở hàng rào có thể nhìn thấy nhà hai bên thấp thoáng sau những thân cây sồi và phong già, cành lá đan xen tạo nên bóng mát dịu dàng. Cất tiếng gọi to thì có thể nghe thấy rõ ràng từ bên này sang bên kia – một khoảng cách gần gũi, thân thuộc, như hai gia đình đã gắn bó từ lâu.
Trang trại của Brian và Hellen, một nông trại nhỏ 100 acres, nằm yên bình giữa vùng nông thôn Texas, có những hàng rào gỗ thấp bao quanh, đồng cỏ xanh trải rộng, và một hồ nước hai acres. Trang trại này do cha mẹ Brian để lại. Ông bà đã lớn tuổi, ngoài 80 nhưng vẫn khỏe mạnh, sống chung trong ngôi nhà gỗ chính. Mỗi ngày, ông bà giúp đỡ việc nhẹ nhàng như cho gà ăn, nhặt trứng, hoặc nấu ăn cho công nhân.
Brian và Hellen, cả hai đều khoảng 50 tuổi, đều là cựu Thủy Quân Lục Chiến Mỹ về hưu. Họ yêu nhau và kết hôn trong quân ngũ.
Brian cao lớn, tóc muối tiêu, vẫn còn dáng đi vững chãi như tác phong của người lính, còn Hellen dáng người thon gọn, tóc búi cao, luôn mặc áo khoác denim và quần jeans, tay thoăn thoắt làm việc. Họ không có con, sống giản dị, kỷ luật như thời quân ngũ.
Trang trại không phải là trang trại công nghiệp lớn, mà là một nơi tự cung tự cấp một phần: 30 con bò thịt (chăn thả trên 40–50 acres cỏ luân canh), 20 con heo thịt (chuồng riêng phía sau), 500 gà thịt (xoay vòng 3–4 lứa/năm) và khoảng 100 con gà đẻ trứng (cho trứng hàng ngày), cùng hồ cá 2 acres nuôi rô phi và cá chép (thu hoạch luân phiên, đủ cho gia đình và bán).
Họ thuê 5 người làm công toàn thời gian – trong đó có hai anh em ruột – để chăm sóc bò, cắt cỏ, dọn chuồng, cho cá ăn, và thu hoạch rau từ 10 acres vườn nhỏ.
Sinh hoạt hàng ngày trên trang trại diễn ra đều đặn như nhịp trống quân đội: sáng sớm 5 giờ, Brian dậy đầu tiên, kiểm tra bầy bò, cho ăn cỏ khô dự trữ, rồi cùng Hellen vắt sữa dê (họ nuôi thêm vài con dê cho sữa tươi).
Cha mẹ Brian ngồi trên hiên nhà gỗ, uống cà phê đen, nhìn con trai và con dâu làm việc, thỉnh thoảng góp ý, như:
“Brian, nhớ kiểm tra hàng rào phía đông, hôm qua gió mạnh.”
Buổi trưa, mùi thịt nướng BBQ lan tỏa. Brian thích tự tay hun khói thịt bò, heo, và gà từ trang trại, thường mời Tim và Mỹ Linh sang ăn. Nhiều lần ông cười lớn, nói với Mỹ Linh:
“Priscilla, món phở của bà ngon nhất Texas!”
Hellen hay pha trà đá, ngồi trò chuyện với Mỹ Linh về vườn rau, về cách trồng cà chua chống sâu.
Chiều đến, tiếng máy cắt cỏ vang lên đều đặn từ đồng cỏ phía đông, tiếng gà kêu, tiếng bò rống, tiếng nước chảy từ giếng bơm, tất cả tạo nên một nhịp sống yên bình, dù thế giới bên ngoài đang hỗn loạn.
Trang trại của Brian và Hellen có hai barn lớn (nhà kho nông trại), được xây từ gỗ thông và mái tôn đỏ nâu, đứng vững chãi giữa đồng cỏ rộng lớn. Chúng là những công trình do cha mẹ Brian xây từ những năm 1970, vẫn còn chắc chắn dù đã trải qua thời gian.
Barn thứ nhất nằm ở phía đông, gần đồng cỏ chăn thả bò, cách nhà chính khoảng 200 yard. Đây là barn chứa nông sản và rơm khô. Bên trong rộng khoảng 40×60 feet (khoảng 240 m²), cao hai tầng, sàn gỗ cũ kỹ nhưng sạch sẽ. Tầng dưới chất đầy những bao hạt giống ngô, đậu nành, và khoai tây dự trữ, xếp chồng cao đến trần, mùi hạt khô thoang thoảng hòa với mùi đất.
Giữa barn là những đống rơm khô cao ngất, được ép chặt thành khối vuông, phủ bạt nhựa để tránh ẩm. Mùi rơm khô ngọt ngào, ấm áp lan tỏa, khiến bất cứ ai bước vào cũng cảm thấy như đang đứng giữa một cánh đồng mùa thu.
Tầng trên là gác lửng, nơi Brian cất thêm cỏ khô và bao tải cũ, có cửa sổ nhỏ nhìn ra đồng cỏ. Vào buổi chiếu, ánh nắng chiếu qua tạo những vệt sáng vàng ấm áp. Tiếng gió lùa qua khe gỗ thỉnh thoảng vang lên như tiếng thì thầm. Barn này là nơi yên bình nhất trang trại – nơi Brian thường ngồi một mình vào buổi chiều, hút điếu thuốc lá, nhìn bầy bò gặm cỏ xa xa.
Barn thứ hai nằm gần nhà chính hơn, cách khoảng 100 yard, phía tây bắc, gần lối vào trang trại. Đây là barn chứa máy móc và xe, rộng khoảng 50×80 feet (khoảng 400 m²), cao một tầng rưỡi, mái tôn đỏ nâu đã phai màu theo năm tháng. Bên trong thoáng đãng, sàn bê tông chắc chắn, có mùi dầu máy, dầu mỡ, và kim loại thoang thoảng.
Một chiếc máy cày John Deere màu xanh cũ kỹ đứng giữa barn, bên cạnh là xe chở hàng Ford F-350 (màu đỏ, thùng sau rộng), và hai chiếc xe máy cày nhỏ hơn. Dọc tường là kệ sắt chứa dụng cụ: cưa máy, búa, kìm, dây xích, lốp dự phòng, bình xăng, và các thùng dầu mỡ. Góc phải barn còn một khoảng trống đáng kể – khoảng 20×30 feet – nơi Brian từng dùng để đỗ xe mùa đông hoặc lưu trữ đồ linh tinh.
Nơi này thoáng, có cửa cuốn lớn phía trước và cửa phụ phía sau, đủ để sau này làm chỗ ở tạm cho khoảng 20 con dân Chúa người Việt chạy về Arp. Ánh sáng ban ngày chiếu qua cửa sổ kính mờ bụi, tạo những vệt sáng dài trên sàn bê tông. Tiếng gió lùa qua khe cửa cuốn thỉnh thoảng vang lên như tiếng thở dài của trang trại.
Brian và Hellen thường dành buổi sáng ở barn thứ hai: Brian kiểm tra máy cày, thay dầu, Hellen lau chùi dụng cụ. Buổi trưa, họ nghỉ ngơi dưới bóng cây sồi gần barn, uống cà phê đen, nói chuyện về công việc. Buổi chiều, tiếng máy cắt cỏ từ barn thứ nhất vang vọng, tiếng bò rống xa xa hòa cùng tiếng chim sẻ bay lượn.
Cha mẹ Brian hay ngồi trên hiên nhà gỗ chính, nhìn hai barn đứng vững chãi giữa đồng cỏ, thì thầm với nhau:
“Brian và Hellen làm tốt lắm. Trang trại này là di sản của gia đình. Chúng ta già rồi, nhưng vẫn thấy yên lòng.”
Trong cơn bão địa từ này, hai barn vẫn đứng vững – một nơi chứa sự sống (nông sản, rơm khô, thức ăn), một nơi chứa sức mạnh (máy móc, xe, và khoảng trống chờ đợi những linh hồn Chúa dẫn đến). Chúng không chỉ là công trình gỗ và tôn, mà là biểu tượng của sự chuẩn bị khôn sáng, của lòng tốt giữa hoạn nạn, và của hy vọng mà Chúa đã sắm sẵn từ lâu.



Users Today : 2
Users This Month : 38
Users This Year : 555
Total Users : 556
Views Today : 2
Views This Month : 54
Views This Year : 2456
Total views : 2457