Copyright © 2026 by Timothy Christian Huynh
All rights reserved.
No part of this book may be reproduced, stored in a retrieval system, or transmitted in any form or by any means—electronic, mechanical, photocopying, recording, or otherwise—without the prior written permission of the copyright holder, except for brief quotations in critical reviews or articles.
This is a work of fiction. Names, characters, places, and incidents are either the product of the author’s imagination or are used fictitiously. Any resemblance to actual persons, living or dead, events, or locales is entirely coincidental.
First published 2026.
Bản quyền © 2026 thuộc về Timothy Christian Huynh
Toàn bộ quyền được bảo lưu.
Không được sao chép, lưu trữ trong hệ thống truy xuất, hoặc truyền tải dưới bất kỳ hình thức nào—điện tử, cơ học, sao chụp, ghi âm, hoặc bất kỳ phương tiện nào khác—mà không có sự cho phép bằng văn bản trước từ người giữ bản quyền, ngoại trừ việc trích dẫn ngắn gọn trong các bài đánh giá phê bình hoặc bài báo.
Đây là tác phẩm hư cấu. Tên nhân vật, nhân vật, địa danh và sự kiện đều là sản phẩm của trí tưởng tượng của tác giả hoặc được sử dụng một cách hư cấu. Bất kỳ sự trùng hợp nào với người thật, sự kiện thật hoặc địa danh thật đều là ngẫu nhiên.
Lần xuất bản đầu tiên 2026.
Mười Ngày
“Đừng sợ những điều ngươi sẽ chịu khổ! Kìa, Ma Quỷ sẽ ném một số các ngươi vào tù để các ngươi chịu thử thách. Các ngươi sẽ có mười ngày hoạn nạn. Hãy trung tín cho tới chết, và Ta sẽ ban cho ngươi mão sự sống!” (Khải Huyền 2:10).
Chương 3: Ngày Thứ Ba
Arp, Texas, USA – Thứ Sáu, 04/09
Khoảng 5:00 giờ sáng, khi bầu trời vẫn còn tối mịt và sương lạnh bao phủ đồng cỏ, Brian và Hellen thức dậy theo thói quen.
Brian bật đèn pin, pha một ấm cà phê đen trên bếp gas nhỏ, mùi cà phê lan tỏa trong căn bếp gỗ quen thuộc – một chút bình thường giữa thế giới đã thay đổi.
Hellen vào phòng vệ sinh. Cha mẹ Brian vẫn ngủ trong phòng riêng, hơi thở đều đặn, ông bà lớn tuổi nhưng khỏe mạnh, vẫn giữ nhịp sống kỷ luật.
Brian cầm ly cà phê nóng, đứng bên cửa sổ bếp nhìn ra đồng cỏ tối om. Ông nhớ lại cuộc nói chuyện với năm người làm công hai ngày trước – ngay trước khi cơn bão địa từ chính thức ập đến.
Ông đã gọi họ lại sau giờ làm việc, đứng giữa barn thứ nhì (nơi chứa máy móc), giọng nghiêm túc nhưng chân thành:
“Các anh em nghe đây. Tình hình sắp khó khăn lắm. Bão địa từ đang đến, điện có thể mất dài ngày, xăng dầu khan hiếm, tiền mặt có thể không còn giá trị. Nhưng nông trại này không thể dừng lại. Bò phải được cho ăn, gà phải được chăm, cá phải được kiểm tra, cỏ phải được cắt. Nếu các anh em vẫn đến làm việc bình thường, tôi sẽ không để ai thiếu thốn. Tôi có thể trả lương bằng thực phẩm – thịt bò, thịt heo, trứng, rau củ từ vườn, sữa dê, cá từ hồ – đủ cho gia đình các anh em sống qua giai đoạn này. Nếu cần, tôi còn chỗ ở tạm trong barn. Nhưng tôi cần các anh em cam kết: đến làm việc, giữ an toàn, và không để nông trại rơi vào tình trạng hỗn loạn. Chúng ta cùng nhau vượt qua.”
Mick và Mark – hai anh em ruột – gật đầu đầu tiên, giọng chắc chắn:
“Ông Brian, chúng tôi hiểu. Chúng tôi sẽ đến. Nông trại này là việc làm của chúng tôi. Chúng tôi không bỏ rơi ông.”
Ba người còn lại cũng đồng ý. Brian bắt tay từng người, mắt nhìn thẳng:
“Cảm ơn các anh em. Tôi tin các anh. Nếu tình hình xấu đi, chúng ta sẽ cùng nhau bảo vệ trang trại. Giữ liên lạc bằng radio nếu mạng điện thoại sập.”
Brian quay lại hiện tại, nhấp ngụm cà phê nóng, lòng nặng trĩu. Ông biết Mick và Mark là người làm việc chăm chỉ, nhưng trong cơn hoạn nạn này, lòng người dễ thay đổi. Ông thầm nghĩ: Nếu họ đến hôm nay, tốt. Nếu không… thì trang trại sẽ khó khăn hơn nhiều. Hellen bước đến bên chồng, đặt tay lên vai ông:
“Anh đang nghĩ gì vậy?”
Brian thở dài:
“Anh đang nghĩ đến lời hứa với các anh em làm công. Anh hy vọng họ sẽ đến. Nếu không, chúng ta sẽ phải tự xoay xở. Nhưng dù sao, chúng ta vẫn có nhau, có cha mẹ, và có gia đình Tim bên cạnh.”
Hellen gật đầu, giọng bình tĩnh:
“Chúng ta đã trải qua chiến tranh rồi. Chúng ta biết cách bảo vệ nhà mình. Và… có lẽ Chúa của Tim đang giữ gìn chúng ta, dù chúng ta chưa tin.”
Bà cười, nói tiếp:
“Bạn của bạn mình cũng là bạn của mình, đúng không? Vậy, Chúa của bạn mình cũng là Chúa của mình.”
Brian cười nhẹ, không đáp, nhưng trong lòng ông bắt đầu có một khoảng trống nhỏ – nơi những lời Tim nói về đức tin đang len lỏi vào. Ông nhấp thêm ngụm cà phê, đặt ly xuống, và bắt đầu chuẩn bị cho ngày mới – dù ngày mới này có thể là ngày khó khăn nhất trong đời ông.
Bỗng có ánh đèn xe sáng quắc chiếu qua cửa sổ, quét ngang phòng khách. Ánh đèn không phải từ đường chính – nó đến từ phía tây bắc, nơi thường chỉ có xe chở hàng của công nhân ra vào. Brian nhận ra ngay: đó là chiếc xe bán tải cũ kỹ của anh em Mick và Mark, hai trong số năm người làm công của ông, anh em ruột, làm việc chăm chỉ nhưng gần đây hay nhìn trang trại với ánh mắt lạ lùng.
Nhưng hôm nay họ đến sớm – quá sớm – hơn thường lệ. Xe dừng lại ngay trước nhà, đèn pha chói lòa. Brian nhìn qua khe rèm: Mick và Mark mở cửa bước xuống, từ thùng xe phía sau có thêm hai người nữa nhảy xuống. Đó là hai đứa em trai của họ, thỉnh thoảng đến làm việc bán thời gian vào mùa nông trại thu hoạch. Trên tay người nào cũng cầm súng: shotgun và súng trường.
Ánh đèn xe chiếu vào cửa nhà, phản chiếu lên khuôn mặt họ – căng thẳng, quyết liệt, không còn vẻ thân thiện của người làm công.
Brian nhanh trí khóa ngay cửa chính lại, kéo thêm lớp cửa sắt phía trong và cũng khóa lại. Rồi, chạy nhanh vào phòng ngủ, mở khóa tủ súng. Ông lấy khẩu súng ngắn Glock 19 giắt lưng, cầm tay khẩu AR-15 đã lên đạn sẵn, và khoác chiếc áo vest chống đạn đã gắn sẵn những băng đạn dự phòng.
Hellen vừa từ phòng vệ sinh bước ra, mắt mở to vì bất ngờ. Brian đưa cho bà cây shotgun Remington 870, giọng khẽ nhưng chắc chắn:
“Hellen, phòng thủ cửa sau. Có cướp. Mick và Mark, chúng muốn chiếm trang trại.”
Hellen nắm chặt shotgun, gật đầu không nói gì. Bà là cựu Thủy Quân Lục Chiến – không hoảng loạn, chỉ bình tĩnh kiểm tra đạn. Cha mẹ Brian tỉnh giấc vì tiếng động, từ phòng riêng, ông bà bước ra, giọng lo lắng:
“Brian… chuyện gì vậy con?”
Brian thì thầm:
“Cha mẹ ở trong phòng, khóa cửa. Con và Hellen sẽ giải quyết.”
Ông quay sang cửa chính, nhìn qua khe cửa. Mick và Mark đang tiến lại gần, giọng Mick gọi to:
“Brian! Mở cửa ra! Chúng tôi cần nói chuyện!”
Brian biết rõ: không có chuyện gì để nói. Chỉ có chết. Anh em nhà này muốn chiếm lấy nông trại – nơi có thực phẩm, nước giếng, hồ cá, bò heo gà, và chỗ trú an toàn giữa cơn bão địa từ. Ông bảo Hellen:
“Gọi Tim.”
Hellen gật đầu ngay lập tức, không hỏi thêm. Bà chạy vào phòng khách, cầm chiếc điện thoại cố định (dự phòng pin) và bộ đàm hai chiều mà Brian đã chuẩn bị từ trước. Bà bấm số nhanh – dù tín hiệu di động yếu, nhưng đường dây cố định nội bộ giữa hai nhà vẫn còn hoạt động.
Điện thoại reo hai hồi, Tim bắt máy ngay, giọng bình tĩnh nhưng cảnh giác:
“Brian? Hellen? Có chuyện gì vậy?”
Hellen nói nhanh, giọng thấp nhưng rõ ràng:
“Tim, Mick và Mark đến sớm với súng – bốn người, có cả hai đứa em của họ. Chúng đòi mở cửa ‘nói chuyện’. Brian nói chúng muốn cướp trang trại. Chúng tôi khóa cửa rồi, Brian cầm AR-15 phòng thủ cửa trước, tôi cầm shotgun ở cửa sau. Chúng đang tiến lại gần. Ông có thể sang giúp không? Hay ít nhất mở cửa sau để chúng tôi chạy sang nhà ông nếu cần?”
Tim im lặng một giây, tim đập mạnh. Ông quay sang Mỹ Linh, Hồng Ân và Thiên Lạc đang ngồi gần đó (họ đang sắp nhóm cầu nguyện buổi sáng sớm), ra dấu tay:
“Có chuyện khẩn với Brian.”
Ông nói vào điện thoại:
“Hellen, giữ bình tĩnh. Chúng tôi mở cửa sau ngay. Thiên Lạc và tôi sẽ sang ngay – mang theo súng. Anh chị giữ vị trí, bắn cảnh cáo nếu chúng tiến quá gần. Đừng để chúng vào nhà. Chúng tôi đến trong 2 phút.”
Hellen thở phào nhẹ:
“Cảm ơn Tim. Chúng tôi chờ.”
Tim tắt máy, quay sang gia đình:
“Brian và Hellen bị anh em Mick và Mark đe dọa – chúng muốn cướp trang trại. Chúng ta phải sang giúp. Thiên Lạc, lấy AR-15 và đạn dự phòng ra, áo băng đạn. Chúng ta mang thêm Glock. Hồng Ân, con ở lại với mẹ và Kathy, khóa cửa chính, giữ súng sẵn sàng. Nếu có gì, bắn cảnh cáo trước.”
Thiên Lạc gật đầu: “Dạ!”
Anh tiến đến tủ súng, lấy hai khẩu AR-15 từ tủ súng, kiểm tra đạn:
“Con sẵn sàng, cha.”
Gia đình ông Thành cũng đang có mặt ở phòng khách. Cả nhà ông Thành khó ngủ vì lạ chỗ nên cũng thức sớm. Thấy bên nhà Tim có ánh đèn và có bóng người tới lui nên kéo sang để trò chuyện và hóng tin từ radio.
Tim quay sang họ:
“Anh Thành, cháu Thảo – có thể nguy hiểm. Nếu mọi người muốn ở lại nhà kho, thì hãy khóa cửa chắc chắn. Nhưng nếu cháu Thảo muốn giúp, chúng tôi cần kinh nghiệm của cháu.”
Thảo đứng dậy ngay, giọng chắc chắn:
“Cháu đi với bác và anh Thiên Lạc. Cháu là lính – cháu biết cách xử lý tình huống này.”
Ông Thành gật đầu:
“Đi đi con. Bảo vệ nhà người ta như bảo vệ nhà mình.”
Thiên Lạc đưa cho Thảo khẩu AR-15, còn mình thì cầm khẩu shotgun. Nhưng Thảo nói:
“Có khi mình phải bắn từ xa nên AR-15 sẽ tốt hơn.”
Anh quay sang ông Thành:
“Cha cho con mượn súng của cha nhé.”
Ông Thành gật đầu. Thảo quay về nhà kho để lấy khẩu AR-15 của cha mà hôm qua, ông đã cố lấy ra khỏi căn nhà lúc nó đang bị cháy.
Bà Ngọc nắm tay chồng, giọng run:
“Xin Trời Phật giữ gìn mọi người…”
Tim nói lời cầu nguyện nhanh:
“Lạy Chúa xin ở cùng chúng con và bảo vệ gia đình Brian.”
Thiên Lạc đi trước ra cửa sau, mở cánh cửa mới giữa hàng rào. Mọi người rón rén băng qua vườn cây nhỏ, súng cầm sẵn nhưng hạ nòng xuống để tránh bị bắn nhầm. Từ phía sau nhà Brian, họ thấy bóng bốn người đang tiến lại gần cửa trước – Mick và Mark cầm súng trường, hai đứa em cầm shotgun.
@@@
Brian nắm chặt khẩu AR-15, giọng vang lên qua cửa, lạnh lùng nhưng bình tĩnh:
“Mick, Mark – dừng lại. Đừng tiến thêm bước nào. Tôi không mở cửa. Các anh muốn gì, nói từ bên ngoài đi.”
Mick cười khẩy, giọng vang vọng trong làn không khí lạnh của buổi sáng sớm:
“Brian, đừng giả vờ. Điện mất, xăng hết, thức ăn sắp cạn. Trang trại của anh đủ cho cả xóm sống. Chúng tôi chỉ muốn được chia xẻ thôi. Mở cửa ra, chúng tôi không làm hại ai.”
Brian biết đó là lời dối trá. Ông nhìn Hellen qua ánh đèn pin – bà gật đầu, sẵn sàng phòng thủ cửa sau. Ông thầm cầu nguyện – dù không tin Chúa như Tim, nhưng những ngày gần đây, ông bắt đầu suy nghĩ nhiều hơn về lời Tim nói:
“Xin Chúa của Tim giữ gìn chúng tôi.”
Ông nói to, hướng về bên ngoài một lần nữa, giọng chắc chắn:
“Các anh quay về đi. Trang trại này là của gia đình tôi. Đừng ép tôi phải dùng súng.”
Mick và Mark nhìn nhau, rồi tiến thêm bước. Brian nhìn qua khe cửa, thấy hai đứa em của họ đã lên đạn. Ông biết: không còn đường lui. Ông thì thầm với Hellen:
“Em giữ cửa sau. Anh sẽ trụ ở đây. Nếu cần, bắn cảnh cáo trước.”
Hellen gật đầu, giọng bình tĩnh:
“Em sẵn sàng, Brian. Chúng ta đã trải qua chiến tranh rồi. Chúa hay không Chúa, chúng ta bảo vệ nhà mình.”
Brian đứng vững sau cửa, AR-15 sẵn sàng, lòng bình an lạ thường – không phải vì tin Chúa, mà vì kinh nghiệm 30 năm trong quân ngũ: bảo vệ gia đình là điều duy nhất quan trọng.
Bên ngoài, Mick gọi to lần nữa:
“Brian, mở cửa ra! Đừng để mọi chuyện tệ hơn!”
Brian đứng sau cửa chính, AR-15 nhắm qua khe cửa, giọng vang lên lạnh lùng:
“Dừng lại! Tôi sẽ bắn nếu các anh ép!”
Mick cười khẩy:
“Brian, đừng cứng đầu. Chúng tôi chỉ cần thức ăn và chỗ ở. Mở cửa ra, chúng tôi không làm hại ai.”
Brian đáp:
“Các anh muốn cướp. Tôi không mở. Quay về đi, hoặc tôi bắn.”
@@@
Hellen ở cửa sau, shotgun sẵn sàng, nhìn thấy Tim, Thiên Lạc và Thảo chạy đến. Bà nhẹ mở cửa sau, thì thầm:
“Tim, mọi người vào đây. Chúng đang ở cửa trước.”
Nhưng Thảo nói khẽ, giọng quyết đoán:
“Không. Chúng tôi ở bên ngoài và sẽ tập kích họ.”
Hellen gật đầu, mắt bà ánh lên sự tin tưởng:
“Cảm ơn. Cẩn thận!”
Bà đóng cửa lại, quay vào vị trí phòng thủ, shotgun nhắm ra cửa sau.
Thảo nhanh chóng quan sát. Chung quanh nhà cách khoảng rộng để xe cộ ra vào cả hai bên là các loại cây ăn trái – cây sồi già, cây phong, cây lê và táo – thân cây to, cành lá đan xen, tạo bóng tối dày đặc trong buổi sáng sớm còn mờ mịt. Trời vẫn tối, sương lạnh bao phủ, giúp họ ẩn nấp tốt.
Thảo quay sang Tim và Thiên Lạc, giọng thấp nhưng rõ ràng:
“Bác Tim, anh Thiên Lạc vòng qua phía hông phải ngôi nhà. Cháu giữ phía hông trái để tập kích bọn chúng từ ba hướng. Chúng có 4 người, súng trường và shotgun – hỏa lực xem như tương đương với chúng ta nhưng chắc chúng không có nhiều đạn như chúng ta. Chúng cũng không ngờ chúng ta có người từ phía sau.”
Tim gật đầu, giọng bình tĩnh nhưng kiên quyết:
“Không sát thương nếu có thể. Chỉ bắn dọa gần chân họ và gần trên đầu họ, buộc họ buông súng đầu hàng. Chỉ khi bất khả kháng – khi chúng bắn trước hoặc tiến vào nhà – mới bắn vào người để tự vệ. Chúng ta không muốn giết người, nhưng chúng ta phải bảo vệ gia đình.”
Thiên Lạc kiểm tra khẩu AR-15 lần chót, gật đầu:
“Con hiểu, cha. Con sẽ bắn cảnh cáo trước.”
Thảo gật đầu, giọng chắc chắn:
“Cháu cũng vậy. Chúng ta đi.”
Ba người chia nhau ẩn nấp sau thân cây ăn trái. Tim và Thiên Lạc vòng qua phía hông phải ngôi nhà, lợi dụng bóng tối và thân cây sồi già để tiến gần cửa trước. Thảo vòng qua phía hông trái, di chuyển lặng lẽ như người lính được huấn luyện. Họ giữ khoảng cách an toàn, súng hạ nòng nhưng sẵn sàng.
Từ vị trí của mình, Tim nhìn thấy Mick và Mark tiến gần cửa chính, hai đứa em theo sau, súng chĩa về phía cửa. Mick gọi to lần cuối:
“Brian! Mở cửa ra! Đây là lần cuối! Chúng tôi không muốn bắn, nhưng chúng tôi cần trang trại này!”
Brian từ trong nhà đáp lại, giọng lạnh lùng:
“Các anh quay về đi. Tôi không mở. Đừng ép tôi.”
Mick cười khẩy, ra hiệu cho Mark và hai đứa em tiến lên. Họ bắt đầu đập cửa bằng báng súng, tiếng gỗ vang lên dồn dập.
Mick lui lại, bắt đầu chĩa súng vào chỗ ổ khóa định bóp cò thì Thảo từ phía hông trái bắn phát cảnh cáo đầu tiên – một phát đạn AR-15 vào đất gần chân Mick. Anh hét lớn:
“Dừng lại! Buông súng xuống! Các anh bị bao vây rồi!”
Tim và Thiên Lạc từ phía hông phải đồng thời bắn cảnh cáo – hai phát đạn vào không trung và gần chân hai đứa em, tiếng nổ vang vọng trong buổi sáng sớm lạnh giá.
Mick và Mark giật mình quay lại, thấy Thảo, Tim và Thiên Lạc từ ba hướng tiến ra, súng chĩa vào họ. Mick hét lên:
“Các người từ đâu ra? Đây là việc của chúng tôi!”
Thảo đáp lạnh lùng:
“Đây là nhà của Brian – đồng đội của tôi. Buông súng xuống, đầu hàng. Chúng tôi không muốn giết ai.”
Mark giơ súng lên, giọng hoảng loạn:
“Chúng tôi cần trang trại này! Điện mất, thức ăn hết – chúng tôi không còn cách nào khác!”
Brian từ trong nhà hét ra:
“Các anh có thể xin – tôi sẽ chia xẻ. Nhưng không phải cướp đoạt bằng súng!”
Mick ngoan cố, giơ súng trường nhắm về phía Thảo:
“Không! Chúng tôi lấy hết!”
Mick bóp cò. Phát súng nổ vang. Viên đạn sượt qua vai Thảo. Thảo phản xạ ngay lập tức – bắn một phát vào ngực Mick. Brian từ trong nhà cũng cùng lúc nổ súng, nhắm vào lưng Mick. Mick trúng hai phát đạn, giật nảy người lên, đánh rơi khẩu súng, ngã xuống, bất động.
Trong khi đó Mark hét lên, quay súng về phía Tim:
“Chúng mày sẽ chết!”
Tim bắn cảnh cáo gần chân Mark, nhưng Mark vẫn bóp cò – viên đạn bay sượt qua đầu Tim. Thảo, Thiên Lạc và Brian cùng bắn ngay lập tức – cả ba phát đều ghim vào ngực và lưng Mark. Mark ngã gục.
Hai tên cướp còn lại hoảng loạn, phóng nằm xuống đất. Thảo và Thiên Lạc đồng thời bắn cảnh cáo xuống đất, gần họ. Nhưng một viên đạn ghim vào bắp chân của một đứa. Nó quăng súng ra xa, hét lên:
“Đừng bắn! Đừng bắn! Em đầu hàng! Em không muốn chết! Em chỉ theo các anh thôi… em xin lỗi… xin tha cho em!”
Đứa kia vẫn ngoan cố, nâng shotgun lên. Vừa lúc, Brian từ trong nhà mở cửa chính, AR-15 chĩa ra, bắn một phát vào vai nó. Nó buông súng, ôm vai rên rỉ.
Cả bốn người nằm trên đất: Mick và Mark tử thương, hai đứa em, một bị thương khá nặng nơi vai, đứa còn lại bị thương nơi chân chỉ là một thiếu niên khoảng 17, 18 tuổi, xin hàng. Máu loang trên đất, mùi thuốc súng lan tỏa trong không khí lạnh buổi sáng.
Thiếu niên 17-18 tuổi nằm co ro trên đất, tay ôm chân bị thương, khóc nức nở, giọng run rẩy như đứa trẻ:
“Em xin lỗi… em không muốn… Mick và Mark ép em… em chỉ muốn có thức ăn cho mẹ em… em không muốn chết… xin tha cho em… em đầu hàng… em đầu hàng rồi…”
Brian bước ra, AR-15 vẫn chĩa xuống đất, giọng run run:
“Chúa ơi… tôi không muốn giết ai… Mick và Mark… họ từng làm việc cho tôi… từng cười nói với tôi mỗi ngày… giờ họ nằm đây… vì tôi… vì trang trại này…”
Ông quỳ xuống bên xác Mick, tay chạm nhẹ lên vai người đã chết, giọng vỡ òa:
“Tôi không tin Chúa… nhưng nếu Ngài có thật… xin Ngài tha thứ cho tôi… xin Ngài tha thứ cho họ… tôi chỉ muốn bảo vệ gia đình… tôi không muốn máu trên tay… nhưng tôi không có lựa chọn…”
Tim bước tới, quỳ xuống bên Brian, đặt tay lên vai ông, giọng dịu dàng nhưng kiên định:
“Brian… anh đã làm điều đúng. Họ bắn trước. Chúng ta chỉ tự vệ. Chúa biết lòng anh – Ngài biết anh không muốn giết người. Ngài thấy sự đau đớn trong anh lúc này. Ngài sẽ tha thứ. Hãy phó thác cho Ngài.”
Brian ngẩng lên nhìn Tim, mắt đỏ hoe, giọng khàn đặc:
“Tim… ông nói về Chúa… tôi từng cười nhạo. Tôi từng nghĩ đức tin chỉ là sự an ủi cho kẻ yếu. Nhưng hôm nay… tôi thấy sức mạnh thật sự. Ông bình tĩnh giữa súng đạn, ông không hoảng loạn, ông không thù hận… Tôi không hiểu… nhưng tôi thấy đức tin của ông mang lại sức mạnh thật sự. Nếu Chúa có thật… thì Ngài đã dùng gia đình ông để cứu chúng tôi. Tôi… tôi không biết phải nói gì… chỉ biết rằng… nếu không có ông và các cháu… có thể gia đình chúng tôi đều bị giết…”
Tim lặp lại lần nữa:
“Anh đã bảo vệ gia đình mình. Họ bắn trước. Chúng ta không có lựa chọn.”
Thảo kiểm tra Mick và Mark – cả hai đã chết. Anh quay sang hai đứa em bị thương, giọng lạnh lùng nhưng không tàn nhẫn:
“Các anh bị thương, nhưng còn sống. Chúng tôi sẽ băng bó cho các anh. Nhưng các anh phải đầu hàng. Không còn cách nào khác.”
Thiếu niên 17-18 tuổi khóc lớn hơn, giọng run rẩy:
“Em đầu hàng… em đầu hàng rồi… xin đừng giết em… em chỉ là em út… em không biết gì cả… em chỉ theo các anh thôi… em xin lỗi… em xin lỗi…”
Tim bước tới gần cậu bé, quỳ xuống, giọng dịu dàng:
“Đừng sợ. Chúng tôi không giết em. Chúng tôi sẽ băng bó cho em. Chúa dạy chúng tôi thương xót người hối cải. Em đầu hàng là tốt rồi. Hãy nằm yên, chúng tôi sẽ giúp em.”
Cậu bé nhìn Tim, mắt đỏ hoe, giọng nhỏ dần:
“Cảm ơn… cảm ơn ông… con không muốn chết… con chỉ muốn về với mẹ…”
Brian nhìn cảnh đó, giọng khàn:
“Tim… cậu bé này… nó còn quá nhỏ. Chúng ta không thể để nó chết.”
Tim gật đầu:
“Chúng ta sẽ cứu nó. Chúa dạy chúng ta tha thứ và thương xót.”
Brian nhìn Tim, giọng khàn:
“Tim… nếu không có ông và các cháu… có lẽ chúng tôi khó sống với chúng. Cảm ơn ông.”
Tim gật đầu, mắt đỏ hoe:
“Chúa giữ gìn chúng ta. Chúng ta không muốn giết người, nhưng chúng ta phải bảo vệ những gì Chúa giao phó.”
Hellen từ trong nhà bước ra, tay vẫn còn cầm khẩu shotgun, chạy tới, ôm chặt Brian từ phía sau, nước mắt bà rơi xuống vai chồng:
“Brian… chúng ta an toàn rồi… chúng ta còn sống… nhờ Chúa… nhờ Tim…”
Brian quay lại ôm vợ, giọng nghẹn:
“Hellen… anh từng nghĩ mình mạnh mẽ vì quân ngũ… nhưng hôm nay… anh yếu đuối lắm… anh không muốn giết người… nhưng anh phải… vì em… vì cha mẹ… vì trang trại này…”
Ông nhìn Tim, giọng khàn:
“Tim… nếu Chúa của ông có thật… thì tôi muốn biết thêm. Tôi sẽ đọc Thánh Kinh Jay tặng. Tôi không hứa sẽ tin ngay… nhưng tôi muốn tìm hiểu. Vì nếu Ngài thật sự ở đây… thì tôi không muốn bỏ lỡ Ngài nữa.”
Tim nắm tay Brian, giọng xúc động:
“Chúa đang gõ cửa lòng anh. Ngài không ép buộc. Ngài chỉ chờ anh mở lòng. Chúng tôi sẽ cầu nguyện cho anh – mỗi ngày. Khi nào anh sẵn sàng, chúng tôi luôn ở đây.”
Cha mẹ Brian từ trong nhà bước ra, mắt kinh hãi nhưng vẫn ôm con trai và con dâu. Bob nhìn Tim, giọng run:
“Tim… cảm ơn ông… cảm ơn các cháu. Chúng tôi không tin Chúa… nhưng hôm nay… chúng tôi thấy điều gì đó lớn lao hơn chúng tôi. Nếu Chúa có thật… thì Ngài đã dùng gia đình ông để cứu gia đình chúng tôi.”
Anne lau nước mắt:
“Priscilla… bà ấy thật tốt và nấu món Việt Nam ngon nhất. Chúng tôi không tin Chúa… nhưng chúng tôi thấy ông bà sống khác người. Nếu Chúa có thật… thì Ngài đã gửi ông bà đến cho chúng tôi.
Tim mỉm cười, giọng ấm áp:
“Chúa yêu thương ông bà dù ông bà chưa biết Ngài. Chúng tôi cầu nguyện cho ông bà, Brian và Hellen mỗi ngày. Ngài đang làm việc trong lòng ông bà, dù ông bà chưa nhận biết.”
Thiên Lạc đứng lặng, khẩu AR-15 hạ xuống, tay anh hơi run. Anh nhìn hai xác Mick và Mark nằm trên đất – hai người anh đã nhiều lần gặp khi còn học đại học, sống với cha mẹ ở Arp. Mùa hè, Thiên Lạc qua phụ giúp công việc cho Brian nên cũng có nhiều lần cùng ăn, cùng làm với Mick và Mark. Anh cũng nhiều lần nói về Chúa cho họ nhưng họ không tin, vì không muốn từ bỏ đời sống phóng túng.
Đây là lần đầu tiên anh giết người. Tim dạy anh từ nhỏ:
“Chỉ bắn khi bất khả kháng, và phải cầu nguyện xin Chúa tha thứ nếu phải lấy mạng người.”
Giờ đây, lòng anh nặng trĩu. Anh quỳ xuống bên xác Mark, giọng khẽ và run:
“Chúa ơi… con không muốn giết người… nhưng con phải bảo vệ gia đình chú Brian… xin Ngài tha thứ cho con… xin Ngài tha thứ cho họ…”
Nước mắt Thiên Lạc rơi xuống đất, hòa lẫn với máu. Anh nhớ lại những buổi học Thánh Kinh với cha mẹ, nhớ lời Chúa dạy:
“Phước cho những ai tạo nên sự hòa thuận! Vì họ sẽ được gọi là con cái của Thiên Chúa.”
Nhưng hôm nay, anh đã phải phá vỡ điều đó để cứu người. Anh thì thầm:
“Con xin lỗi Chúa… con xin lỗi… nhưng con không hối hận vì đã bảo vệ gia đình. Xin Ngài chữa lành lòng con…”
Tim bước tới, quỳ xuống bên con trai, ôm vai con:
“Con ngoan… Chúa biết lòng con. Ngài biết chúng ta không muốn giết người. Họ bắn trước. Chúng ta chỉ tự vệ. Ngài sẽ tha thứ. Hãy phó thác cho Ngài. Con đã làm điều đúng – bảo vệ sự sống. Con đã bảo vệ cha.”
Thiên Lạc gật đầu, lau nước mắt:
“Con biết, cha… con chỉ buồn vì… con từng làm việc với họ. Con không muốn kết thúc như thế này.”
Thảo vỗ vai Thiên Lạc:
“Em hiểu. Em cũng từng ở chiến trường. Lấy mạng người là điều đau đớn nhất. Nhưng chúng ta không có lựa chọn. Chúa biết lòng chúng ta.”
Tim quay sang cả nhóm, giọng trầm ấm:
“Chúng ta đã làm điều cần làm. Giờ chúng ta băng bó cho người còn sống, rồi cầu nguyện.”
Cả nhóm quỳ xuống giữa sân, giữa máu và mùi thuốc súng, trong khi Thảo rút túi cứu thương đeo theo trên người ra, chăm sóc vết thương cho hai tên cướp. Tim dẫn lời cầu nguyện:
“Kính lạy Đức Chúa Trời là Cha Yêu Thương của chúng con. Xin Cha tha thứ cho chúng con vì đã phải lấy mạng người. Xin chữa lành cho người bị thương. Xin giữ gìn chúng con khỏi lòng thù hận. Chúng con phó thác tất cả trong tay Ngài. Chúng con cảm tạ ơn Cha và cầu xin trong danh của Đức Chúa Jesus Christ. A-men!”
Mặt trời vừa lên, ánh nắng sớm chiếu qua đồng cỏ – một ngày mới bắt đầu, nhưng với cái giá đắt. Trang trại của Brian vẫn đứng vững, nhưng giờ đây, nó mang thêm vết sẹo của hoạn nạn – và của lòng thương xót giữa bóng tối.
@@@
Sau khi băng bó tạm cho hai đứa em của Mick và Mark, cậu bé 17-18 tuổi bị thương nhẹ ở chân vẫn khóc lóc van xin, đứa kia bị thương ở vai nặng hơn, mất nhiều máu, rên rỉ nhưng không chống cự, cả nhóm quyết định đưa họ vào barn thứ nhì để tạm giam và theo dõi vết thương.
Brian và Hellen ở lại trông coi, cha mẹ Brian hỗ trợ bằng nước và thuốc giảm đau từ tủ cứu thương. Tim, Thiên Lạc và Thảo quay về nhà qua lối đi mới giữa hàng rào – bước chân nặng nề trên đồng cỏ còn ẩm sương.
Khi ba người sắp bước vào nhà, thì Brian chạy theo từ phía sau, gọi, giọng hơi hổn hển vì chạy nhanh:
“Tim, chờ đã! Tôi cần nói thêm với ông.”
Cả ba người dừng lại, quay nhìn Brian. Brian thở gấp, tay vẫn cầm AR-15 hạ nòng xuống đất, giọng trầm nhưng dứt khoát:
“Tôi sẽ gọi cho cảnh sát trưởng của Smith County ngay bây giờ. Dù điện thoại chập chờn, nhưng tôi có bộ đàm liên lạc khẩn cấp với sở cảnh sát địa phương – chúng tôi từng phối hợp với họ khi có thiên tai trước đây. Tôi sẽ báo cáo chính xác: Mick và Mark dẫn hai đứa em đến cướp trang trại, chúng bắn trước, chúng tôi tự vệ, hai anh em lớn tử thương, hai đứa em bị thương. Tôi sẽ xin gửi xe cứu thương đến nếu họ còn khả năng – dù tôi biết tình hình hiện tại, xe cứu thương có thể không đến kịp, nhưng tôi phải làm theo đúng luật. Tôi không muốn để lại bất kỳ nghi vấn nào về việc chúng tôi không cố ý giết người.”
Tim gật đầu, giọng bình tĩnh:
“Anh làm đúng rồi, Brian. Báo cáo trung thực là điều chúng ta phải làm. Chúa biết lòng chúng ta – chúng ta không muốn giết người, chỉ tự vệ. Nếu cảnh sát trưởng đến, chúng tôi sẽ làm chứng cùng anh.”
Brian nhìn Tim, giọng khàn:
“Cảm ơn ông… và cảm ơn… Chúa!”
Tim đặt tay lên vai Brian:
“Chúa đang gõ cửa lòng anh. Khi nào anh sẵn sàng, cứ nói. Chúng tôi luôn ở đây.”
Brian gật đầu, quay lại trang trại. Ông cầm bộ đàm khẩn cấp (loại shortwave hai chiều, pin dự phòng), bấm nút gọi:
“Sở Cảnh Sát Smith County, đây là Brian – trang trại phía đông Arp. Chúng tôi vừa gặp tình huống cướp bóc. Bốn người, trong đó hai người tử thương, hai người bị thương. Chúng tôi tự vệ. Xin gửi xe cứu thương nếu có thể. Chúng tôi đang giữ hai người bị thương trong barn. Tôi sẽ chờ hướng dẫn.”
Tiếng bộ đàm rè rè đáp lại yếu ớt (do bão địa từ nhiễu sóng):
“Brian, nhận được. Tình hình khẩn cấp toàn quốc. Xe cứu thương đang quá tải, nhưng chúng tôi sẽ cố gắng cử đội đến trong vài giờ. Giữ hiện trường, không di chuyển thi thể. Chúng tôi sẽ ghi âm báo cáo của anh. Cẩn thận.”
Brian tắt bộ đàm, thở dài, quay sang Hellen và cha mẹ:
“Chúng ta đã làm đúng. Giờ chỉ còn chờ đợi.”
@@@
Tim nhìn theo bóng Brian quay về trang trại, lòng ông nặng trĩu nhưng bình an. Ông cùng Thiên Lạc và Thảo bước vào nhà.
Cửa sau khép lại sau lưng ba người, tiếng chốt gỗ kêu nhẹ. Phòng khách vẫn sáng đèn pin, không khí im lặng đến ngột ngạt. Mỹ Linh, Hồng Ân, Kathy, ông Thành, bà Ngọc và Thùy đang ngồi quây quần, mắt mọi người hướng về phía cửa khi ba người bước vào.
Hồng Ân đứng bật dậy đầu tiên, giọng run run:
“Cha… Thiên Lạc… Thảo… mọi chuyện thế nào rồi? Chúng con nghe tiếng súng nổ, lo lắng quá nhưng chỉ biết cầu nguyện.”
Tim đặt khẩu AR-15 xuống bàn, cởi áo đạn, giọng trầm nhưng rõ ràng, từng lời như nặng thêm một chút:
“Chúng ta an toàn rồi. Mick và Mark… đã tử thương. Chúng bắn trước. Chúng tôi phải tự vệ. Hai đứa em của chúng bị thương, đang được băng bó ở barn nhà Brian. Chúng đầu hàng.”
Không khí phòng khách như đông đặc lại. Kathy nép sát vào Mỹ Linh, mắt bé mở to, giọng nhỏ sợ hãi:
“Ông Brian… ông ấy có sao không? Còn hai anh kia… họ… họ chết rồi ạ?”
Mỹ Linh ôm chặt Kathy, nhưng mắt bà đã dán chặt vào Thiên Lạc. Bà đứng dậy, bước chậm rãi đến bên con trai, tay run run chạm vào vai anh. Giọng bà nghẹn lại, như cố kìm nén:
“Thiên Lạc… con… con có bị thương không? Con có sao không?”
Thiên Lạc cúi đầu, giọng khàn đặc:
“Con không sao, mẹ. Con không bị thương. Nhưng… con và Thảo… chúng con đã bắn… con đã bắn Mark… con… con giết người, mẹ ơi…”
Mỹ Linh ôm chặt con trai vào lòng, nước mắt bà rơi xuống vai Thiên Lạc. Bà run lên từng đợt, giọng vỡ òa nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh:
“Con trai mẹ… mẹ biết… mẹ biết con không muốn… mẹ biết con chỉ bảo vệ gia đình chú Brian… nhưng mẹ đau lòng quá… con mới 28 tuổi… lần đầu tiên con phải lấy mạng người… mẹ không muốn con phải mang gánh nặng này… mẹ không muốn con phải sống với ký ức này…”
Bà ôm Thiên Lạc thật chặt, như ôm đứa con nhỏ ngày xưa, khóc nức nở. Bà thì thầm, giọng nghẹn ngào:
“Cha mẹ dạy con từ nhỏ: chỉ bắn khi bất khả kháng… phải cầu nguyện xin được tha thứ nếu phải lấy mạng người… nhưng mẹ vẫn đau… mẹ sợ con sẽ day dứt… mẹ sợ con sẽ mất bình an… mẹ sợ con sẽ tự trách mình mãi mãi… con trai mẹ… mẹ xin Chúa tha thứ cho con… mẹ cũng tha thứ cho con… mẹ chỉ muốn con đừng mang nỗi ám ảnh này một mình…”
Thiên Lạc ôm mẹ, nước mắt anh rơi xuống tóc bà, giọng khẽ:
“Mẹ… con day dứt thật… con buồn lắm… Mick và Mark từng là người làm công của chú Brian… con từng làm việc chung, cười nói với họ… giờ con phải bắn họ… con xin lỗi Chúa… nhưng con không hối hận vì đã bảo vệ gia đình chú Brian… con chỉ buồn vì phải làm điều này…”
Hồng Ân bước tới, ôm cả mẹ và em trai, giọng nghẹn:
“Thiên Lạc… chị hiểu… chị cũng sợ… nhưng em đã làm điều đúng. Chúng ta không muốn giết người… nhưng chúng ta phải bảo vệ nhau. Chúa biết lòng em.”
Kathy nép sát vào Mỹ Linh, khẽ khóc theo:
“Bà ơi! Anh Thiên Lạc buồn lắm… con cầu nguyện cho anh ấy… Chúa ơi, xin an ủi anh ấy…”
Ông Thành và bà Ngọc đứng lặng, mắt đỏ hoe. Ông Thành khẽ nói:
“Anh Tim… chúng tôi không biết phải nói gì. Nhưng chúng tôi thấy gia đình anh sống khác người. Nếu Chúa thật sự giữ gìn chúng ta hôm nay, thì tôi sẽ suy nghĩ.”
Bà Ngọc lau nước mắt:
“Trời Phật thương chúng ta… cảm ơn anh Tim… cảm ơn các cháu.”
Tim nhìn cả nhà, giọng trầm ấm:
“Chúng ta đã làm điều cần làm để bảo vệ sự sống. Giờ chúng ta quỳ xuống, cầu nguyện cho Thiên Lạc, cho Thảo, cho hai người bị thương, và cho chính chúng ta. Còn người đã chết, chúng ta không thể cầu thay gì cho họ, cũng không thể nói gì với họ. Số phận của họ đã được khép lại. Chúa biết lòng chúng ta – Ngài sẽ chữa lành.”
Cả nhà quỳ xuống giữa phòng khách, cả ông Thành và bà Ngọc. Tim dẫn lời cầu nguyện:
“Kính lạy Đức Chúa Trời là Cha Yêu Thương của chúng con. Chúng con cảm tạ Ngài vì Ngài đã giữ gìn gia đình Brian và chúng con hôm nay. Xin tha thứ cho chúng con vì đã phải lấy mạng người. Xin tha thứ cho hai người em của Mick và Mark, dù họ chọn con đường sai. Xin sớm chữa lành vết thương cho họ. Xin chữa lành lòng Thiên Lạc – con trai con đã phải làm điều đau đớn nhất lần đầu tiên. Xin cất mọi gánh nặng liên quan đến ngày hôm nay trong cháu Thảo. Xin giữ gìn chúng con khỏi lòng thù hận. Chúng con phó thác tất cả trong tay Ngài. Chúng con cảm tạ ơn Cha và cầu xin trong danh của Đức Chúa Jesus Christ. A-men!”
Cả nhà đồng thanh “A-men.” Lần này ông Thành và bà Ngọc cũng nói theo, dù chưa biết “a-men” có nghĩa gì.
Mỹ Linh vẫn ôm chặt Thiên Lạc, vuốt tóc con trai, giọng dịu dàng nhưng kiên định:
“Con trai mẹ… Chúa biết lòng con. Ngài biết con không muốn giết người. Ngài sẽ chữa lành con. Mẹ ở đây với con. Chúng ta sẽ cùng cầu nguyện mỗi ngày. Ngài sẽ ban bình an cho con.”
Thiên Lạc gật đầu, lau nước mắt:
“Con biết, mẹ… con tin Chúa sẽ chữa lành con. Con chỉ xin Ngài giúp con không mang nỗi ám ảnh này mãi mãi.”
Tim nhìn con trai, giọng ấm áp:
“Con trai… Chúa dạy chúng ta: ‘Phước cho những ai tạo nên sự hòa thuận!’ Con đã phải phá vỡ điều đó để cứu người. Nhưng Ngài hiểu. Ngài đã tha thứ cho con trên thập tự giá. Hãy phó thác cho Ngài.”
Ánh nắng sớm chiếu qua cửa sổ – một ngày mới bắt đầu, nhưng với cái giá đắt. Ngọn lửa đức tin trong ngôi nhà nhỏ ở Arp vẫn cháy sáng – dù có vết sẹo đau đớn, nhưng vẫn cháy sáng, chờ đợi bình minh thật sự từ Chúa.
@@@
Đông Viên, Lâm Đồng, Việt Nam – cùng ngày
Ánh bình minh cao nguyên vừa ló dạng sau những ngọn đồi thông, sương mù vẫn còn dày đặc, mang theo hơi lạnh buốt của đêm dài. Xóm Đông Viên thức dậy sớm theo thói quen nông thôn: tiếng gà gáy lác đác, tiếng gió rít qua mái tôn, tiếng trẻ con cựa mình trong lòng mẹ. Không điện, không đèn đường, chỉ còn ánh sáng yếu ớt từ nến dầu và đèn pin le lói trong các ngôi nhà.
Từ hôm cơn bão địa từ đến, Ngọc Tú và Thu Hương, Minh Dương và Huỳnh Christian Anh đã quyết định chuyển các món dự trữ về ở chung tại căn nhà trống của nông trại chung, gần nhà Hùng và Thủy. Nhà của Thư, Quốc Cường và Thùy Linh, Hữu Tường và Thúy My chỉ cách nhà Hùng và Thủy vài mươi mét.
Ban đêm, mọi người tập trung về ngủ trong phòng khách của Hùng và Thủy – phòng khá rộng, trải chiếu và túi ngủ kín nền – để thông công và cùng nhau cầu nguyện, cùng nhau ngóng chờ tin tức.
Triệu Hùng thức dậy đầu tiên, bật đèn pin kiểm tra pin mặt trời ngoài sân. Anh mở điện thoại (pin còn khoảng 20%, tín hiệu di động yếu nhưng vẫn có 1 vạch), kiểm tra Telegram nhóm Hội Thánh. Một tin nhắn mới từ Người Chăn Tim Huỳnh hiện lên – gửi lúc 5:30 giờ chiều Thứ Năm bên Mỹ, tức là mới cách đó khoảng 30 phút. Mạng tuy chập chờn nhưng tin nhắn vẫn đến được.
Triệu Hùng vào nhà, đánh thức mọi người:
“Có tin nhắn từ chú Tim.”
Mọi người nhanh chóng tỉnh giấc. Ngọc Tú và Thu Hương bế Phúc Minh, bé vẫn còn ngái ngủ. Minh Dương và Huỳnh Anh ngồi chung với Lê-vi và Vinh Quang (con của Quốc Cường và Thùy Linh). Thư ôm Khải Huyền và Khải Hoàn. Quốc Cường và Thùy Linh đã dậy trước đó mấy phút và đang nấu nước pha cà-phê, trà. Hữu Tường và Thúy My ngồi bên Thi Thiên, con trai của họ. Bé gái Thiên Ái được Thúy My bồng trên tay. Các đứa trẻ khác cựa mình, dụi mắt, thấy mọi người quây quần, chúng lồm cồm ngồi dậy, nép vào lòng mẹ.
Triệu Hùng bật loa ngoài điện thoại, giọng trầm ấm đọc chậm rãi tin nhắn từ Tim:
“Kính thưa Hội Thánh. Ở Mỹ, Tổng Thống Trump đã ban hành thiết quân luật toàn quốc do cơn bão địa từ cấp G5. Vệ binh Quốc gia và quân đội Mỹ phối hiệp với cảnh sát để bảo vệ trị an. Trộm cướp sẽ bị bắn ngay tại chỗ. Dân chúng hạn chế ra đường. Các chợ thực phẩm, cây xăng do quân đội quản lý. Thức ăn được phân phối hạn chế. Xăng dầu ưu tiên cho máy phát điện bệnh viện, trạm bơm nước, xe cộ cảnh sát và quân đội. Dân chúng được khuyên ai về nhà nấy hoặc dọn đến nhà người thân. Trong vòng bảy ngày, các trạm xăng dọc xa lộ sẽ bơm xăng cho những người di chuyển liên bang để về với gia đình. Các máy phát điện trong cửa hàng được trưng thu để phân phát cho trạm xăng, bệnh viện, cơ quan cảnh sát, sở cứu hỏa.
Chúng tôi vẫn ổn ở Arp. Chúng tôi có đầy đủ thực phẩm, nước, và chỗ trú. Nếu con dân Chúa ở Mỹ muốn, hãy về Arp. Vì tình hình sắp tới có lẽ sẽ rất khó khăn về mặt thức ăn, nước uống, và sự an toàn đối với dân thành phố. Bạo loạn có thể xảy ra bất cứ lúc nào. Khi đó, có muốn di chuyển cũng sẽ không kịp. Chúa đã dùng ông Brian, người hàng xóm tốt bụng mà tôi nói vẫn thường cắt cỏ giúp tôi khi chân tôi bị thương năm ngoái, để tạo ra một Đông Viên ở Mỹ cho con dân Chúa. Brian và vợ của ông, bà Hellen, tuy không tin Chúa nhưng rất tốt bụng. Họ có một trang trại nhỏ 100 acres, sát nhà chúng tôi. Trang trại này dư sức nuôi thêm khoảng 20 người trong thời gian dài – có 30 con bò thịt, 20 con heo thịt, 500 gà thịt và 100 con gà đẻ trứng hàng ngày, hồ cá 2 acres nuôi rô phi và cá chép (thu hoạch luân phiên), vườn rau 10 acres trồng khoai tây, đậu, rau củ, và 40–50 acres cỏ luân canh cho bò. Họ có giếng nước sâu, bồn chứa lớn, và 5 người làm công chăm sóc hàng ngày. Họ đã bằng lòng tiếp đón các anh chị em.
Nếu anh chị em về đây, chúng tôi sẽ chia xẻ thức ăn, nước, và chỗ ở tạm trong barn lớn phía sau. Nhưng mọi người cũng cần đóng góp công sức: cắt cỏ, cho gia súc ăn, thu hoạch rau, chăm sóc trẻ em, hoặc giúp sửa chữa. Không ai sống không công. Đây là cách chúng ta cùng nhau sống theo lời Chúa dạy: yêu thương và chia xẻ như Hội Thánh ban đầu.
Hãy nhắn tin cho tôi nếu anh chị em ở California, Colorado, Texas, Florida, hoặc các tiểu bang khác muốn về Arp. Chúng tôi sẽ hướng dẫn lộ trình (ngay lúc này hãy ra trạm xăng gần nhà mua hay xin một bản đồ giấy của tiểu bang mình và liên bang). Chúng tôi cầu nguyện cho các anh chị em mỗi ngày. Hãy hoàn toàn phó thác mọi sự trong tay Chúa, giữ vững đức tin cho tới cuối cùng.
Tôi mong nhận được tin nhắn từ con dân Chúa ở khắp nơi. Tôi nôn nóng muốn biết rõ tình hình các Hội Thánh địa phương.
Nguyện tình yêu và ân điển của Ba Ngôi Thiên Chúa luôn bao phủ mỗi một chúng ta.
Trong ân điển của Đức Chúa Jesus Christ.
Tim Huỳnh”
Mọi người im lặng một lúc. Ngọc Tú lên tiếng đầu tiên, giọng bình tĩnh:
“Cảm tạ Chúa! Chúa lạ lùng thật! Ở Mỹ đã thiết quân luật, quân đội kiểm soát xăng dầu, thức ăn. Nhưng chú Tim vẫn nhắn được, và còn mời con dân Chúa về Arp. Chú Brian – người hàng xóm vô thần – lại mở lòng giúp đỡ. Chúa đang dùng cả những người chưa tin để cứu giúp con cái Ngài.”
Thu Hương ôm con, giọng xúc động:
“Chúa giữ gìn chú Tim và gia đình. Chúng ta cũng phải chuẩn bị. Nếu mạng tắt hẳn trong vài ngày tới, chúng ta sẽ nương cậy nơi Chúa hoàn toàn.”
Thư ôm bốn con, nói khẽ:
“Tôi mừng vì chú Tim và gia đình vẫn bình an. Tôi sẽ tiếp tục dịch bài giảng chú Tim sang tiếng Trung, dù mạng chập chờn, tôi vẫn cố đăng lên website. Có lẽ Chúa sẽ dùng chúng để an ủi, khích lệ những người nói tiếng Hoa ở khắp nơi.”
Christian Anh vuốt tóc Lê-vi, nói:
“Chúng ta có vườn rau, gà vịt, nước suối. Chúa đã chuẩn bị cho Đông Viên. Chúng ta sẽ chia xẻ với anh chị em nếu họ đến.”
Quốc Cường cười nhẹ:
“Chú Tim nói đúng. Chúa dùng chú Brian tạo ra một Đông Viên ở Mỹ. Nếu có anh chị em từ các tiểu bang khác về Arp, thì chú Brian sẽ giúp. Chúng ta ở đây cũng sẽ làm như vậy – nếu có anh em từ miền bắc hay miền trung chạy đến.”
Ngọc Tú gật đầu:
“Chúng ta hãy cầu nguyện cho chú Tim và gia đình, cho con dân Chúa ở Mỹ, và cho chính chúng ta. Ngày nào mạng còn chập chờn chúng ta sẽ nhắn tin trả lời và hỏi ý chú Tim. Khi mạng tắt hẳn, chúng ta sẽ chỉ còn có Chúa mà thôi.”
Mọi người cùng quỳ xuống. Ngọc Tú mời Quốc Cường cầu nguyện.
Quốc Cường khẽ hắng giọng rồi cất tiếng:
“Kính lạy Đức Chúa Trời là Cha Kính Yêu của chúng con. Lạy Chúa, chúng con cảm tạ Ngài vì Ngài đã cho chúng con nhận được tin từ chú Tim. Xin Ngài giữ gìn chú Tim, cô Mỹ Linh, hai em: Hồng Ân, Thiên Lạc, và những ai đang ở với họ. Cảm tạ Chúa đã dùng ông Brian để cứu giúp con dân Chúa ở Mỹ. Xin Ngài ban ơn cho vợ chồng ông sớm trở nên con cái của Ngài. Xin Ngài giữ gìn con dân Chúa Việt Nam, ở miền bắc, miền trung, và miền nam. Xin Ngài giữ gìn con dân Chúa ở khắp nơi trong thế gian. Xin Chúa cho chúng con bình an và khôn sáng trong những ngày tới. Chúng con phó thác mọi sự trong tay Ngài. Chúng con cảm tạ ơn Cha và cầu xin trong danh của Đức Chúa Jesus Christ. A-men!”
Mọi người đồng thanh “A-men.” Trẻ con cũng lặp theo, dù chưa hiểu hết. Ngọc Tú soạn tin nhắn gửi cho Tim và hỏi thăm các Hội Thánh địa phương tại Việt Nam.
Ánh nắng sớm chiếu qua sương mù – một ngày mới bắt đầu, nhưng với niềm tin vững chắc: dù mạng lưới thế gian có tắt, Chúa vẫn kết nối Hội Thánh khắp nơi.
@@@
Mọi người ở Đông Viên ăn sáng xong. Bữa ăn đơn giản: khoai lang luộc, rau muống luộc, trứng gà từ chuồng, và trà atiso nóng từ bếp củi. Không điện, không gas, nhưng Hội Thánh vẫn giữ nhịp sống đều đặn. Các chị em luân phiên nấu ăn. Các anh em kiểm tra vườn rau, chuồng gà vịt, bồn chứa nước suối. Trẻ con chạy nhảy quanh sân, tiếng cười vang lên giữa núi đồi cao nguyên.
Từ hôm cơn bão địa từ vừa qua, mạng lưới điện bị phá hỏng, công việc làm ăn đình trệ. Mọi người tập trung chăm sóc vườn rau chung và thú nuôi.
Sau bữa sáng, nhóm chính ra vườn làm việc. Thu Hương, Christian Anh và Thu Thủy tưới và thu hoạch rau. Hữu Tường cùng Thúy My kiểm tra chuồng gà, thu trứng, bắt gà làm thịt, chuẩn bị bữa trưa. Quốc Cường và Minh Dương sửa hàng rào bị gió làm lung lay, rồi quăng lưới bắt cá. Triệu Hùng và Ngọc Tú chỉnh lại hệ thống điện năng lượng mặt trời. Thư cùng hai con lớn, Đức Hiếu và Trung Tín, nhặt củi khô để đốt bếp. Các trẻ nhỏ hơn chơi trong nhà dưới sự trông chừng của Thùy Linh.
Tiếng cười nói nhẹ nhàng xen lẫn tiếng chim hót, mang lại chút bình yên giữa cơn bão lớn.
Khoảng 10 giờ, cháu Nhã Ca, con gái lớn của Ngọc Tú và Thu Hương, chạy từ nhà Hùng-Thủy ra vườn, mặt đỏ bừng, giọng hổn hển:
“Mẹ và các cô, các chú, bác Cường, có tin bão! Chú Hùng bảo mọi người vào nhà nghe tin ngay!”
Mọi người dừng tay, nhìn nhau lo lắng. Thu Hương đưa cao tay áo, lau mồ hôi trên trán, giọng bình tĩnh:
“Vào thôi các anh chị em.”
Mọi người nhanh chóng thu dọn dụng cụ và dẫn Đức Hiếu cùng Trung Tín vào nhà. Vài phút sau, phòng khách nhà Hùng-Thủy đã đông đủ: Triệu Hùng, Thu Thủy, Ngọc Tú, Thu Hương, Minh Dương, Christian Anh, Quốc Cường, Thùy Linh, Hữu Tường, Thúy My, Thư và đám trẻ con.
Triệu Hùng ngồi cạnh radio pin, giọng trầm:
“Mạng Internet và điện thoại còn chập chờn, nhưng vẫn liên lạc được. Đài Tiếng Nói Việt Nam vừa phát thông báo khẩn cấp.”
Anh bật loa ngoài. Giọng phát thanh viên vang lên, đứt quãng do nhiễu sóng:
“…Trung Tâm Dự Báo Khí Tượng Thủy Văn Quốc Gia (NCHMF) thông báo: ‘Bốn ngày nữa, siêu bão RAVEN (cấp siêu mạnh) sẽ đánh thẳng vào miền trung từ Đà Nẵng vào Cam Ranh. Sức gió lên đến 200 km/giờ, sóng biển có thể cao từ 5 đến 10 mét. Đây là cơn bão mạnh nhất trong hàng trăm năm qua. Chính quyền các tỉnh miền trung kêu gọi dân chúng di tản khẩn cấp vào nam. Nhiều tỉnh thành phía nam như Bình Dương, Đồng Nai, Bà Rịa-Vũng Tàu, Long An đã lên tiếng sẵn sàng đón tiếp dân tị nạn. Các tuyến đường sắt và quốc lộ từ Đà Nẵng vào nam vẫn khả dụng. Dân chúng được khuyến khích di chuyển về phía nam để tránh thiệt hại. Chính quyền sẽ hỗ trợ phương tiện và lương thực cho người di tản…'”
Bản tin cứ được lặp lại. Mọi người im lặng. Ngọc Tú lên tiếng đầu tiên, giọng bình tĩnh:
“Siêu bão địa từ vừa qua, giờ lại thêm siêu bão RAVEN. Miền trung sẽ chịu thiệt hại nặng. Dường như Chúa đang gửi một thông điệp cho chúng ta. Và Chúa đã dùng chú Tim từ mấy năm trước khuyến khích chúng ta thành lập trang trại này và dự trữ nhu yếu phẩm. Giờ đây, chính quyền chính thức kêu gọi dân chúng di tản vào nam. Chúng ta cần liên lạc với con dân Chúa ở miền bắc và miền trung, nếu họ muốn chạy về Đông Viên, chúng ta sẽ đón.”
Thu Hương ôm con, giọng xúc động:
“Xin Chúa bảo vệ anh chị em của chúng con ở miền bắc và miền trung.”
Thư ôm Khải Huyền và Khải Hoàn, nói:
“Không biết chú Tim và cô Mỹ Linh ở Mỹ có biết tin này không?”
Christian Anh vuốt tóc Lê-vi, nói:
“Chúng ta có vườn chung, có khoai sắn, rau củ. Chúa đã cho chúng ta đủ để chia xẻ. Nếu anh chị em đến, chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua.”
Quốc Cường cười nhẹ:
“Có Chúa thì bão nước hay bão từ gì cũng không làm gì được chúng ta. Chú Tim nói đúng: Chúa dùng ông Brian tạo ra một Đông Viên ở Mỹ. Chúng ta ở đây cũng sẽ làm như vậy, nếu có anh em chạy đến, chúng ta sẽ mở cửa đón.”
Ngọc Tú gật đầu:
“Chúng ta hãy cầu nguyện cho con dân Chúa ở miền bắc và miền trung. Chúng ta sẽ nhắn tin qua Telegram, mời anh chị em về Đông Viên nếu có thể. Chúng ta hãy cầu nguyện.”
Mọi người cùng quỳ xuống, Ngọc Tú dẫn lời cầu nguyện:
“Kính lạy Đức Chúa Trời là Cha Yêu Thương của chúng con. Chúng con cảm tạ Ngài vì đã cho chúng con biết tin siêu bão RAVEN. Xin Cha giữ gìn con dân Ngài ở miền bắc và miền trung. Xin Cha dẫn dắt họ đến nơi an toàn. Xin Cha dùng Đông Viên để che chở các anh chị em nếu họ đến. Xin Cha giữ gìn gia đình chú Tim và anh chị em của chúng con ở Mỹ, Canada, Úc, Nhật, Nam Hàn, và Hà-lan. Chúng con phó thác mọi sự trong tay Ngài. Chúng con cảm tạ ơn Cha và cầu xin trong danh của Đức Chúa Jesus Christ. A-men!”
Mọi người đồng thanh “A-men.” Trẻ con cũng lặp theo, dù chưa hiểu hết nhưng ánh mắt chăm chú, cảm nhận được sự nghiêm trọng.
@@@
Arp, Texas, USA – cùng ngày
Khoảng 2:00 giờ chiều, khi ánh nắng trưa đã dịu lại, tiếng xe cảnh sát vang lên từ hương lộ phía trước. Chiếc xe tuần tra của Smith County dừng lại trước cổng nhà Brian. Cảnh sát trưởng (một người đàn ông khoảng 55 tuổi, tóc bạch kim, dáng người cao lớn, mặc đồng phục đầy bụi) và hai deputy bước xuống, tay cầm sổ ghi chép và máy ghi âm.
Brian ra đón, giọng bình tĩnh:
“Sheriff, cảm ơn ông đã đến. Chúng tôi đang chờ.”
Cảnh sát trưởng bắt tay Brian, giọng trầm:
“Brian, tôi biết anh. Chúng ta từng gặp nhau khi lũ lụt năm ngoái. Tình hình hiện tại… thiết quân luật rồi, nên việc bắn chết cướp ngay trước cửa nhà không phải là rắc rối lớn. Nhưng chúng tôi cần lấy lời khai chính thức từ anh, Hellen, và những người chứng kiến.”
Sau khi lấy lời khai của Brian, Hellen, và hai tên cướp, cảnh sát trưởng yêu cầu Brian gọi Tim, Thiên Lạc, và Thảo sang nhà Brian.
Ba người bước qua lối đi mới giữa hàng rào, súng đã cất lại trong tủ súng. Cảnh sát trưởng nhìn ba người, gật đầu:
“Ông Tim, anh Thiên Lạc, anh Thảo – chúng tôi cần lời khai của các ông. Anh Thảo là trung úy Thủy Quân Lục Chiến, đúng không? Kinh nghiệm quân sự của anh sẽ giúp chúng tôi hiểu rõ tình hình.”
Thảo gật đầu:
“Dạ, cháu là trung úy Thủy Quân Lục Chiến Hoa Kỳ. Cháu và anh Thiên Lạc đã hỗ trợ chú Brian tự vệ.”
Cảnh sát trưởng ghi chép, hỏi từng người. Brian tường thuật lại: Mick và Mark dẫn hai đứa em đến đòi mở cửa, đập cửa, bắn trước. Tim, Thiên Lạc và Thảo tập kích từ ba hướng, bắn cảnh cáo, nhưng Mick và Mark vẫn bắn lại, buộc phải tự vệ. Hai đứa em đầu hàng khi thấy hai anh lớn bị bắn.
Cảnh sát trưởng gật đầu:
“Theo thiết quân luật hiện tại, tự vệ trước trộm cướp vũ trang là hợp pháp. Hai người tử thương sẽ được đưa đi kiểm tra. Hai người bị thương sẽ được đưa đến bệnh viện nếu xe cứu thương đến được. Chúng tôi đã ghi âm lời khai của hai người còn sống – chúng đã nhận tội, đổ hết cho hai anh lớn ép buộc.”
Tim nói thêm:
“Chúng tôi không muốn giết người. Chúng tôi chỉ tự vệ. Chúng tôi cầu nguyện cho hai người bị thương.”
Cảnh sát trưởng nhìn Tim, giọng trầm:
“Ông Tim… tôi biết ông là người chăn. Tôi không tin Chúa, nhưng tôi thấy ông sống khác người. Nếu Chúa có thật, thì Ngài đã giữ gìn các ông hôm nay.”
Xe cứu thương đến sau 30 phút (do tình hình khẩn cấp toàn quốc), đưa hai người bị thương đi. Mick và Mark được đưa đi xác minh tử thi. Cảnh sát trưởng lần lượt bắt tay Brian, Tim, Thảo, và Thiên Lạc:
“Cảm ơn các ông. Chúng tôi sẽ báo cáo lên cấp trên. Nếu cần làm chứng thêm, chúng tôi sẽ liên lạc qua bộ đàm. Cẩn thận nhé.”
Khi cảnh sát rời đi, Brian quay sang Tim:
“Tim… một lần nữa, cảm ơn ông. Nếu không có ông và các cháu… không biết chúng tôi đã ra thế nào!”
Tim nắm tay Brian:
“Chúa giữ gìn chúng ta. Xin Chúa ban cho anh và Hellen sự bình an.”
@@@
Trước buổi cơm chiều, Hồng Ân và Thiên Lạc dẫn ông Thành cùng Thảo và Thùy đi tham quan nông trại của Brian. Thảo cũng muốn biết địa hình chỗ ở mới này.
Mỹ Linh và bà Ngọc cùng vào bếp nấu ăn. Bà Ngọc phụ giúp Mỹ Linh làm món đặc sản thịt kho nước dừa và canh chua cá lóc.
Trong tủ lạnh của Mỹ Linh vẫn còn khoảng chục con cá lóc tươi và chục ký thịt ba rọi dự trữ. Nước dừa tươi không có nên đành dùng nước dừa lon. Thùng dưa giá đỗ xanh Mỹ Linh làm hai ngày trước vừa đến lúc lấy ra ăn, chấm với nước thịt kho.
Trong bếp, bà Ngọc quen miệng nói lời cảm ơn:
“Cảm ơn Trời Phật… hôm nay chúng tôi lại được ăn ngon thế này.”
Mỹ Linh mỉm cười nhẹ, giọng dịu dàng:
“Chị Ngọc ơi… em xin phép chị nói một chút nhé. Em biết chị là Phật tử thuần thành, em tôn trọng niềm tin của chị. Nhưng em muốn chia sẻ thật lòng: Trời chính là Đấng Tạo Hóa, là Đức Chúa Trời được nói đến trong Thánh Kinh. Còn Phật là loài người như chúng ta. Ông muốn đi tìm sự giải thoát và theo ông, sự giải thoát đó là buông bỏ tất cả. Như vậy, người tin Phật thì phải từ bỏ tất cả để được giải thoát. Phật cũng không bảo ai thờ Phật. Phật đưa ngón tay chỉ mặt trăng, nói: ‘Kia là mặt trăng. Ngón tay ta không phải là mặt trăng’. Ý của Phật là ông chỉ ra con đường cứu rỗi cho loài người chứ ông không phải là sự cứu rỗi. Thờ Phật là sai, vì ông không phải là Đấng Cứu Rỗi. Cầu xin Phật ban phước cũng sai. Vì Phật là người buông bỏ tất cả mọi sự. Không có lý gì ông lại ban những thứ đó cho ai cầu xin ông.”
Bà Ngọc dừng tay, mắt nhìn Mỹ Linh, giọng khẽ:
“Chị nói đúng… tôi từng nghe sư thầy giảng như vậy. Nhưng chị nói tiếp đi.”
Mỹ Linh tiếp tục, giọng tha thiết, chân thành:
“Nhưng Đức Chúa Jesus xưng mình là Đường Đi, Lẽ Thật, và Sự Sống. Ngài xưng mình là sự sống lại và sự sống. Ngài hứa ban sự sống đời đời cho những ai tin Ngài. Ngài không bảo chúng ta buông bỏ tất cả để tìm giải thoát – Ngài bảo chúng ta đến với Ngài để được giải thoát. Ngài không phải là ngón tay chỉ mặt trăng – Ngài chính là mặt trăng, là ánh sáng thật sự. Ngài chết trên thập tự giá vì tội lỗi chúng ta, sống lại để chúng ta có sự sống mới. Ngài không đòi hỏi chúng ta tự làm để xứng đáng – Ngài ban ân điển miễn phí cho ai tin nhận Ngài.”
Bà Ngọc im lặng một lúc, mắt nhìn xuống nồi thịt kho đang sôi nhẹ. Bà khẽ nói, giọng run run:
“Tôi theo Phật từ nhỏ… nhưng trong tôi vẫn đầy dẫy sự ganh tị, tham lam, dối trá, giận dữ, ích kỷ… chỉ có bề ngoài ra vẻ đạo đức mà thôi. Nhưng hai ngày nay, tôi nhìn thấy anh chị và các cháu, ngay cả hai con của tôi lại có cái phong cách đạo đức chân thật. Chúng nó bình an, yêu thương, không sợ hãi giữa cơn bão này. Vậy… Chúa chắc là có thật và có quyền năng biến đổi con người. Nếu thật vậy… tôi cũng muốn tin Chúa.”
Mỹ Linh ôm bà Ngọc, nước mắt bà rơi xuống vai bà Ngọc:
“Chị Ngọc… Chúa đang gõ cửa lòng chị. Ngài không đòi hỏi chị phải hoàn hảo. Ngài chỉ cần chị mở lòng tin nhận Ngài. Ngài sẽ tha thứ mọi tội lỗi, ban bình an thật sự cho chị và ban năng lực của chính Ngài cho chị để chị sống tốt. Chúng tôi sẽ cầu nguyện cùng chị.”
Bà Ngọc gật đầu, giọng nghẹn:
“Tôi muốn tin… tôi muốn Chúa biến đổi tôi… như Ngài đã biến đổi Thùy và Thảo.”
Tim nghe được từ phòng khách, bước vào bếp, giọng ấm áp:
“Chị Ngọc… Chúa đang chờ chị. Ngài hứa: ‘Ai đến với Ta, Ta sẽ không đuổi ra ngoài.’ Chúng tôi sẽ cầu nguyện cho chị ngay bây giờ.”
Ba người trở ra phòng khách, cùng quỳ xuống. Tim dẫn lời cầu nguyện:
“Kính lạy Đức Chúa Trời là Cha Yêu Thương của chúng con, chúng con dâng lời cảm tạ Ngài vì Ngài đã mở lòng chị Ngọc. Chị đã bằng lòng tin nhận Đức Chúa Jesus là Chúa và Cứu Chúa của chị ấy. Xin Cha tha thứ mọi tội lỗi, ban bình an và sự sống đời đời cho chị. Chúng con phó thác chị trong tay Ngài. Chúng con cảm tạ ơn Cha và cầu xin trong danh của Đức Chúa Jesus Christ. A-men!”
Bà Ngọc khẽ nói “A-men” theo, nước mắt rơi nhưng khuôn mặt bà bình an lạ thường. Bà thì thầm:
“Cảm ơn Chúa… cảm ơn anh chị…”
@@@
Hồng Ân và Thiên Lạc đưa ông Thành, Thảo và Thùy tham quan nông trại của Brian. Họ bước đi trên đồng cỏ còn ướt sương, ánh nắng trưa chiếu qua những hàng cây sồi già, tạo nên những mảng bóng mát dịu dàng.
Thiên Lạc chỉ về phía đàn bò đang gặm cỏ xa xa:
“Bác Thành, bầy bò này là nguồn sống chính của chú Brian. Chú nuôi khoảng ba chục con bò thịt, xoay vòng cỏ trên mấy chục mẫu đất. Dù không tin Chúa, chú ấy sống rất khôn sáng và có trách nhiệm.”
Thảo gật đầu, giọng trầm:
“Em thấy chú Brian sống rất đạo đức. Em tin Chúa hơn một năm nay, nhờ một đồng đội trong đơn vị làm chứng. Em từng nghĩ mình không xứng đáng, nhưng Chúa ban cho em sự bình an. Trong quân ngũ, em cầu nguyện mỗi đêm. Và giờ em thấy Chúa dẫn em đến đây – gặp lại em Thùy, và gặp bác Tim.”
Thùy mỉm cười, mắt sáng lên:
“Em nghe bác Tim và cô Mỹ Linh giảng gần hai năm. Em muốn tin, nhưng em sợ gia đình buồn… sợ mình làm sai truyền thống. Nhưng tối qua, ngay trong nhà bác Tim, em đã dám mở lòng. Em không còn thấy sợ nữa.”
Cô dừng lại một chút, rồi nói khẽ:
“Em biết mình đã được tha thứ.”
Ông Thành lắng nghe, bước chậm rãi. Ông nhìn ra cánh đồng rộng trước mặt, giọng trầm xuống:
“Cha từng nghĩ đức tin chỉ là chỗ dựa cho người yếu đuối. Nhưng giữa cơn bão này, cha thấy các con bình an… cha thấy gia đình bác Tim sống khác người. Có lẽ Chúa thật sự có quyền năng biến đổi con người.”
Thiên Lạc nói nhẹ:
“Bác không cần hiểu hết ngay. Chúa chỉ cần bác mở lòng. Ngài hứa: ‘Ai đến với Ta, Ta sẽ không đuổi ra ngoài.'”
Ông Thành gật đầu:
“Bác sẽ suy nghĩ. Bác muốn biết thêm về Chúa.”
Cả nhóm quay về nhà Tim cho kịp bữa trưa.
@@@
Vừa bước vào nhà, họ nghe giọng Mỹ Linh vang lên, xúc động:
“Anh Thành… cháu Thảo… cháu Thùy… chị Ngọc đã tin Chúa rồi!”
Ông Thành sững lại, nhìn vợ:
“Ngọc… em tin Chúa rồi sao?”
Bà Ngọc đứng dậy, bước đến nắm tay chồng. Nước mắt vẫn còn, nhưng gương mặt bà bình an lạ thường:
“Phải… em tin Chúa rồi. Em theo Phật từ nhỏ, nhưng trong lòng vẫn đầy lo lắng, giận dữ và ích kỷ. Hai ngày nay, em nhìn thấy gia đình anh Tim – họ bình an, yêu thương, không sợ hãi. Em tin Chúa thật sự có quyền năng biến đổi con người. Em muốn anh cùng tin với em.”
Ông Thành im lặng khá lâu. Mọi người chăm chú nhìn ông. Ánh mắt của bà Ngọc lộ vẻ mong chờ, tha thiết. Ông Thành nhìn vợ, nói chậm rãi:
“Anh nghe các con nói về Chúa. Anh nhìn gia đình anh Tim. Anh không thấy ai cuồng tín – chỉ thấy bình an và tử tế. Nếu Chúa không thật, thì tin Chúa cũng không làm anh mất gì. Nhưng nếu Chúa thật… mà anh cứ đứng ngoài, thì anh mất quá nhiều.”
Ông nhìn bà Ngọc, mắt đỏ hoe:
“Ngọc… nếu em đã tìm được bình an, thì anh muốn đi cùng em.”
Rồi ông quay sang Tim, giọng run:
“Anh Tim… tôi muốn tin Chúa.”
Ông Thành quỳ xuống, giọng nghẹn:
“Lạy Chúa… nếu Ngài là thật, xin Ngài tha thứ cho tôi. Tôi tin Đức Chúa Jesus là Chúa của tôi. Xin dẫn tôi đi.”
Cả nhà quỳ xuống. Tim dẫn lời cầu nguyện ngắn gọn:
“Kính lạy Đức Chúa Trời là Cha Yêu Thương của chúng con. Chúng con cảm tạ Ngài vì hôm nay Ngài đã cứu cả anh Thành và chị Ngọc. Chúng con phó thác họ trong tay Ngài, và cầu xin trong danh Đức Chúa Jesus Christ. A-men.”
Cả nhà đồng thanh “A-men.”
Ông Thành đứng lên, ôm vợ:
“Ngọc… chúng ta cùng tin Chúa rồi.”
Bà Ngọc khóc vì vui mừng:
“Chúa thương chúng ta quá…”
Thảo và Thùy ôm nhau nức nở. Hồng Ân nắm tay Thiên Lạc, mắt long lanh. Kathy chạy đến ôm ông Thành, cười rạng rỡ.
Mọi người rửa tay, chuẩn bị bữa ăn chiều.
Ánh nắng chiều xuyên qua cửa sổ. Một ngày nữa trôi qua giữa hỗn loạn của thế gian. Nhưng tại một góc hẻo lánh trên đất Mỹ, có một niềm vui lặng lẽ mà lớn lao: một gia đình người Việt tha hương vừa tìm thấy quê hương thật của mình – không phải trên đất, mà ở trên trời.
@@@
Sau khi mọi người trong nhà tại Arp đã đi ngủ, đồng hồ trên tường chỉ gần 10:00 giờ tối. Căn nhà yên tĩnh hẳn. Chỉ còn tiếng gió khe khẽ lùa qua hàng cây ngoài sân.
Điện thoại của Tim rung nhẹ trên bàn. Tim nhìn màn hình. Một cái tên quen thuộc hiện lên: Hồng Liên.
Tim đứng dậy, cầm điện thoại bước nhẹ ra phòng khách, khép cửa phòng ngủ lại để không làm Mỹ Linh thức giấc, rồi mới bấm nút nghe.
“Dạ… con chào chú Tim.”
Giọng Hồng Liên vang lên ở đầu bên kia. Không run, nhưng thấp và dè dặt — như người đang cố giữ bình tĩnh để hai đứa trẻ bên cạnh không nhận ra nỗi lo trong lòng mình.
“Vâng, chú nghe đây, Liên,” Tim nói nhỏ. “Hai cháu còn thức hả con?”
“Dạ… còn, chú. Hai đứa đang ngồi trong xe với con. Con ghé lại trước tiệm lần cuối để lấy một ít đồ dùng cá nhân. Tiệm đóng rồi, chắc cũng không mở lại nữa.”
Hồng Liên nhìn sang hai con gái. Jessica ngồi ghế sau, ôm ba-lô nhỏ, mắt mở to. Melisa tựa đầu vào cửa kính, tay vẫn cầm con gấu nhồi bông quen thuộc. Cả hai đều biết có chuyện gì đó không bình thường, nhưng chưa hiểu hết.
“Con đọc được tin nhắn của chú trên Telegram,” Hồng Liên nói tiếp. “Chú kêu gọi con dân Chúa ở Mỹ tìm về Arp… Con muốn đi lắm, chú ơi. Nhưng con sợ. Con chỉ có một mình, lại chở hai đứa nhỏ. Đường xa quá…”
Tim tựa lưng vào ghế, mắt nhìn ra khoảng tối ngoài cửa sổ. Ông hiểu nỗi sợ ấy — nỗi sợ rất thật của một người mẹ.
“Hồng Liên,” Tim nói chậm rãi, “chú nói cho con nghe, để con yên tâm. Các xa lộ liên bang bây giờ đều có Vệ binh Quốc gia hoặc quân đội Mỹ canh giữ ở các trạm xăng và các lối ra vào. Nhà nước đang cấp xăng, thức ăn và nước uống miễn phí trong vòng một tuần để dân di chuyển an toàn.”
“Dạ…” Hồng Liên khẽ đáp.
“Con không đi một mình đâu,” Tim nói tiếp. “Chúa đi trước con. Con chỉ cần vâng lời và lên đường.”
Hồng Liên im lặng một lúc. Cô nhìn hai con qua gương chiếu hậu. Cuộc đời thay đổi rất nhanh. Mới ngày nào, những năm tháng đứng trên các sân khấu, ánh đèn rực rỡ, tiếng vỗ tay… trong chỗ đứng của một ca sĩ. Mới ngày nào, ngay khi vừa tin nhận Chúa thì quyết tâm bỏ nghề ca hát, chỉ muốn dùng ơn Chúa ban để ca ngợi Chúa. Mới ngày nào, nhờ ơn Chúa mở ra được cửa hàng nhỏ bé đủ sống này. Tất cả dường như đã ở rất xa hoặc đang trôi nhanh về phía xa. Cô xoay đầu, nhìn vào cửa hàng điện thoại của mình. Giờ đây, chỉ còn lại trách nhiệm làm mẹ — và một đức tin mà cô đang học cách đặt trọn vào tay Chúa.
“Dạ… con sẽ đi, chú Tim.”
Tim hỏi:
“Con có biết đường không?”
“Dạ, con có bản đồ giấy trong xe. Con sẽ coi bản đồ mà chạy.”
Tim nói:
“Con ghi âm lại hướng dẫn của chú đi, phòng khi mất sóng hoàn toàn.”
Rồi Tim hướng dẫn chậm rãi, từng đoạn rõ ràng:
“Từ Los Angeles, con đi theo I-10 East, hướng về San Bernardino. Chạy thẳng qua Arizona, qua Phoenix rồi Tucson. Tiếp tục I-10 East sang New Mexico, rồi vào El Paso, Texas. Từ El Paso, cứ giữ I-10 East, đi qua Van Horn, Midland–Odessa. Khi gần Tyler, con rẽ lên US-69 North, rồi theo bảng chỉ dẫn về Arp. Chú sẽ nhắn địa chỉ chi tiết cho con trên Telegram.”
Tim dặn thêm:
“Nếu mệt thì dừng lại. Chỉ dừng ở những trạm có quân đội. Đừng lái trong hoảng loạn. Hai con còn nhỏ, con phải giữ mình bình tĩnh.”
“Dạ… con nhớ rồi, chú”, Hồng Liên đáp. Giọng cô đã vững hơn.
Tim cầu nguyện cho mẹ con cô ngay trong cuộc gọi. Khi cúp máy, ông vẫn ngồi yên một lúc. Ông biết, với Hồng Liên, đây không chỉ là một chuyến đi — mà là một bước rời bỏ tất cả những gì quen thuộc.
@@@
Chưa đầy một phút sau, điện thoại lại rung. Tim nhìn màn hình. Một số lạ. Ông bấm nghe.
“Dạ… con chào chú Tim. Con là Võ Anh Tâm.”
Giọng đàn ông vang lên ở đầu bên kia, vừa mừng vừa ngại.
“Vâng, chú nghe đây, Tâm. Con và Kim Loan bình an chứ?”
“Dạ, con với Kim Loan… tụi con đang ở Los Angeles. Con nhận được tin nhắn của chú trên Telegram Hội Thánh nên gọi cho chú đây.
Tim ngồi thẳng người.
“Hai con đang ở đâu?”
“Dạ, tụi con đang ở nhà người quen trong khu Chinatown. Nhân dịp nghỉ phép, tụi con từ Hà-lan đã bay thẳng qua đây thăm bà con mấy ngày trước cơn bão địa từ. Tụi con định ghé thăm cô chú gây bất ngờ nên không báo cho Hội Thánh biết… không ngờ lại gây bất ngờ theo cách này.”
Tim mỉm cười nhẹ.
“Vậy là Chúa sắp xếp cả rồi.”
Tim nói tiếp:
“Nhà hai con ở Chinatown thì gần nhà Hồng Liên lắm. Cô ấy vừa gọi cho chú, cũng muốn chở hai con nhỏ về Arp.”
“Dạ?” Anh Tâm thốt lên.
“Chú gửi số điện thoại của Hồng Liên cho con. Con gọi cho cô ấy ngay, bàn với nhau đi chung. Cô ấy có chiếc SUV, đủ chỗ cho năm người. Đi chung sẽ an toàn hơn.”
Tim dặn thêm:
“Con nhắn tin trên Telegram cho Hội Thánh biết luôn. Nhắn tin thì cả Hội Thánh trong và ngoài Việt Nam đều biết, còn gọi điện thì chỉ mình chú nghe. Với lại, tín hiệu bây giờ chập chờn khó nghe lắm.”
Ở đầu bên kia, Kim Loan đứng cạnh chồng, nắm chặt tay anh. Cô không nói gì, nhưng trong lòng dâng lên một cảm giác yên ổn lạ lùng — như thể họ không còn phải tự xoay xở nữa, mà đang được dẫn đi.
“Dạ, tụi con làm liền, chú Tim”, Anh Tâm nói. “Cảm tạ Chúa! Tụi con cảm ơn chú.”
Cuộc gọi vừa kết thúc thì điện thoại của Tim lại rung lên lần nữa. Ông nhìn màn hình. Một cái tên hiện ra: Ngọc Thanh. Tim hơi dừng lại một nhịp, rồi bấm nghe.
“Vâng, chú nghe đây.”
Ở đầu bên kia, giọng một người đàn ông vang lên, trầm và mệt, như thể đã suy nghĩ rất lâu trước khi bấm gọi:
“Dạ… con chào chú Tim. Con là Ngọc Thanh. Con xin lỗi vì gọi chú trễ.”
“Vâng, chú nghe con”, Tim đáp, giọng điềm đạm.
Ngọc Thanh đang sống tại Jacksonville, Florida. Ba ngày sau cơn siêu bão địa từ, mọi công việc marketing cho các tiệm nail người Việt mà anh phụ trách gần như tê liệt hoàn toàn. Máy móc im lìm, điện thoại mất sóng chập chờn, những kế hoạch từng bận rộn bỗng trở nên vô nghĩa.
“Dạ, con đọc được tin nhắn của chú trên Telegram”, Thanh nói tiếp. “Con với Quỳnh hai hôm nay chỉ biết cầu nguyện cho mình, cho anh chị em trong Hội Thánh. Tụi con đọc được tin nhắn của chú, nhưng hai con chúng con còn quá nhỏ. Bé Jolie mới bốn tuổi, còn thằng Johnny thì còn quá nhỏ. Thực phẩm trong nhà chỉ dự trữ được chừng một tháng, đó là nhờ nghe lời dặn của chú trước đây, phòng khi có tai biến. Tụi con không biết nên quyết định sao cho đúng nữa, chú ơi.”
Trong phòng khách, Ngọc Quỳnh ngồi trên ghế sofa, bế Johnny đang ngủ say trong tay. Jolie ngồi sát bên, ôm chặt con gấu nhồi bông. Quỳnh không nói gì, nhưng ánh mắt cô dõi theo từng nét mặt của chồng.
“Vâng”, Tim nói chậm rãi. “Con cứ nói tiếp đi.”
“Dạ… tụi con tin Chúa, chú biết rồi”, Thanh nói. “Nhưng lần này con thấy mình yếu lắm. Con sợ cho vợ con, cho mấy đứa nhỏ. Con thấy chú kêu gọi con dân Chúa tìm về Arp… con muốn đi, nhưng con cần biết là mình không đơn độc.”
Tim im lặng giây lát, rồi nói:
“Thanh à, con lo lắng vì có hai con quá nhỏ là điều hợp lý. Không ai mạnh mẽ cho chuyện này hết. Nhưng có Chúa là đủ. Con không cần biết hết mọi điều phía trước. Con chỉ cần vâng lời từng bước.”
“Vâng…” Thanh đáp khẽ.
Tim nói tiếp:
“Nếu Chúa đã sắm sẵn đất hứa Ca-na-an cho dân I-sơ-ra-ên thì họ chỉ cần vâng theo lời Môi-se lên đường. Nếu Chúa đã dùng ông Brian mở ra Đông Viên tại Mỹ cho con dân Chúa ở Mỹ thì con và Quỳnh cũng cứ lên đường, phó thác hành trình trong tay Chúa.”
Thanh im lặng một nhịp, rồi nói tiếp, giọng chậm lại:
“Dạ… ngoài gia đình con, còn có gia đình em Thùy Trang nữa, chú.”
“Vâng”, Tim đáp ngay.
Tim nhớ rõ Thùy Trang — người phụ nữ nhóm hiệp đều đặn, ít nói, có giọng hát hay như ca sĩ chuyên nghiệp và thích hát tôn vinh Chúa. Thậm chí, còn nhờ Ngọc Thanh làm một studio ghi âm trong nhà để ca hát tôn vinh Chúa. Thùy Trang có đứa con trai tên Brian,
Thanh nói tiếp:
“Chồng em Trang là Vinh chưa tin Chúa nhưng bằng lòng cùng đi với vợ con.”
Thanh dừng lại một chút, như để tìm lời cho đúng:
“Vinh là con một trong nhà theo Phật, phải lo chuyện cúng giỗ cho cha mẹ, nên còn ngại. Nhưng Vinh là người rất tốt, thương vợ con, sống tử tế.”
Tim không trả lời liền. Ông nhớ lần ghé Jacksonville họp mặt với con dân Chúa vào tháng Năm vừa qua. Ông nhớ người đàn ông nói cười hoạt bát, có ánh mắt như biết cười, luôn đứng phía sau vợ con, không phản đối đức tin của vợ nhưng cũng chưa bước vào đức tin.
“Dạ”, Thanh nói tiếp, giọng hơi thấp xuống, “gia đình em Trang cũng muốn đi chung với tụi con về Arp, chú ơi.”
Tim tựa nhẹ vào lưng ghế. Trong lòng ông không hề nghi ngờ Thùy Trang hay đức tin của cô. Điều khiến ông suy nghĩ là người đàn ông kia — một người con một, mang trách nhiệm với cha mẹ, đứng giữa truyền thống gia đình và con đường phía trước.
Ông hiểu: có những người không mở lòng vì cứng cỏi, mà vì họ sợ làm cha mẹ mình buồn.
Tim lắng nghe, rồi nói:
“Vâng. Chú mừng vì các con không đi một mình.”
Ở đầu bên kia, Thùy Trang đứng gần cửa sổ, nghe loáng thoáng cuộc nói chuyện. Cô quay sang chồng. Vinh đang ngồi trên sàn chơi với bé Brian, ánh đèn nến dầu hắt lên gương mặt hiền lành, có chút lo lắng nhưng không phản đối.
Tim nói tiếp:
“Con mở loa ngoài ra. Chú muốn nói cho Vinh nghe điều này.”
Thanh vừa bấm speaker vừa đưa điện thoại ra, hướng về phía Vinh, trả lời:
“Dạ, rồi chú!”
Tim tiếp lời:
“Đông Viên ở Mỹ này dành riêng cho con dân Chúa. Chú không ép Vinh tin Chúa. Chú chỉ cầu xin Chúa dẫn Vinh trên đường đi. Có những người phải đi qua một quãng đường rất dài mới mở lòng. Nếu Vinh bằng lòng đi với Thùy Trang và Brian thì đó là điều tốt.”
Ngọc Thanh gật đầu, dù biết Tim không thấy.
“Dạ… con hiểu, chú.”
“Vâng”, Tim nói. “Các con chuẩn bị đi chung đi. Đi càng sớm càng tốt. Con mang theo bản đồ và lên lộ trình từ Florida về Texas. Nhớ mang theo súng. Nếu Vinh có súng thì cũng mang theo. Mang theo tất cả đạn. Trên đường đi, cứ cầu nguyện. Chúa làm việc rất lạ lùng khi con người rời khỏi chỗ an toàn của mình. Có gì cần thì vừa nhắn tin lên Telegram Hội Thánh, vừa gọi cho chú. Như vậy, Hội Thánh chung cùng biết và cầu thay cho nhau.”
Ở đầu bên kia, Ngọc Quỳnh nắm tay chồng. Thùy Trang khẽ gật đầu. Vinh nhìn vợ, rồi nhìn con trai, không nói gì — nhưng cũng không quay lưng.
“Dạ, tụi con cảm ơn chú Tim”, Thanh nói, giọng đã vững hơn. “Tụi con sẽ chuẩn bị.”
“Vâng”, Tim đáp. “Các con cùng hiệp ý với chú. Chú cầu nguyện cho các con, ngay bây giờ.”
Sau khi cầu nguyện cho gia đình Thanh-Quỳnh và Trang-Vinh xong. Tim cúp máy, đặt điện thoại xuống bàn, đứng yên trong căn phòng tối. Ngoài kia, thế giới đang rạn nứt từng mảng. Nhưng trong đêm yên tĩnh ấy, ông cảm nhận rất rõ: từng người một, Chúa đang gom con dân Ngài lại — không bằng những lời lớn tiếng, mà bằng những cuộc gọi nhỏ, trong những giờ khuya.
Tim đứng đó một lúc lâu. Ông không vội quay về phòng ngủ. Trong đầu ông lần lượt hiện lên những khuôn mặt vừa nghe giọng nói qua điện thoại: Hồng Liên với hai đứa con nhỏ; Tâm và Kim Loan giữa thành phố xa lạ; Thanh, Quỳnh, Trang, và cả Vinh — người đàn ông chưa tin Chúa nhưng bằng lòng lên đường.
Ông không thấy tự hào. Cũng không thấy mình làm được điều gì lớn lao. Trái lại, trong lòng ông dâng lên một cảm giác rất khác — một sự khiêm sợ thánh khiết. Ông biết rõ: nếu không có Chúa, ông cũng chẳng khác gì họ. Cũng sẽ sợ hãi, lúng túng, và dễ buông tay.
Tim khẽ thở ra, rồi thì thầm, như nói với chính mình, mà cũng là nói với Chúa:
“Chúa ơi… con không đủ khôn sáng cho chuyện này. Con chỉ biết vâng lời. Xin Chúa đi trước con dân Ngài.”
Ông đưa mắt nhìn quanh phòng khách tối, nơi mọi thứ vẫn còn nguyên vị trí cũ: mấy chiếc ghế, cái bàn, bình nước lọc, mấy cuốn Thánh Kinh tiếng Việt và tiếng Anh. Mọi thứ vẫn yên đó, nhưng Tim biết, từ đêm nay, không điều gì còn như cũ nữa.
Tim đang định quay về phòng ngủ thì điện thoại lại rung lên. Ông nhìn vào màn ảnh. Một tin nhắn mới trên Telegram Hội Thánh. Tim bấm vào xem. Đó là Trưởng Lão Ngọc Tú của Hội Thánh tại Đông Viên, Việt Nam.
Tin nhắn ngắn, nhưng dồn dập:
“Kính thưa Hội Thánh. Cơn siêu bão RAVEN đang tiến rất nhanh. Chính quyền đã bắt đầu kêu gọi di tản quy mô lớn tại miền trung và miền bắc. Con dân Chúa hãy lên đường theo sự sắp xếp của chính quyền, không chần chừ, không tụ tập đông người. Hội Thánh tại Đông Viên sẵn sàng tiếp đón con dân Chúa đến tị nạn. Xin Trưởng Lão Bùi Vũ và Minh Anh của Hội Thánh tại Saigon sắp xếp, tiếp đón con dân Chúa từ miền bắc và miền trung đến. Xin thuê xe đưa anh chị em đến Đông Viên. Nếu không thuê được xe thì Đông Viên sẽ đem xe đến đón. Phòng khi mạng điện thoại và Internet không dùng được nữa thì nhà của Vũ và Minh Anh sẽ là điểm liên lạc cho tất cả mọi người. Ngay khi liên lạc bị cắt đứt, Đông Viên sẽ cử người lái xe đến đó. Xin các trưởng lão và con dân Chúa ở miền bắc và miền trung nhắn tin lên đây cho mọi người cùng được biết rõ tình hình và dâng lời cầu thay. Chúng tôi tại Đông Viên cũng mong nhận được tin nhắn từ các anh chị em ở nước ngoài. Nguyện sự quan phòng của Ba Ngôi Thiên Chúa bao phủ chúng ta. A-men! – Ngọc Tú.”
Tim đọc lại tin nhắn ấy hai lần. Rồi lần thứ ba.
Ông nhắm mắt lại. Trong khoảnh khắc đó, những mảnh rời rạc bắt đầu nối lại với nhau: những cuộc gọi trong đêm, những chuyến xe chuẩn bị lăn bánh, những gia đình rời bỏ chỗ quen thuộc — và giờ đây là một cơn bão khác, dữ dội hơn, đang ép con dân Chúa tại quê nhà phải lên đường.
Tim đặt điện thoại xuống, quỳ chậm rãi bên chiếc ghế sofa.
Không có ai nghe ông cầu nguyện. Không có lời nào cao vút. Chỉ là một tiếng thở dài sâu, rồi lời thì thầm quen thuộc:
“Vâng, Chúa ơi… con nghe đây.”
Ông dừng lại một chút, rồi nói tiếp, giọng run rất nhẹ:
“Xin Chúa gìn giữ Hội Thánh của Ngài — ở Mỹ, ở Việt Nam, và ở khắp nơi. Xin cho con dân Ngài biết khi nào phải đi, khi nào phải dừng, và khi nào phải im lặng mà chờ đợi. Xin cho chúng con đừng đi trước Chúa, nhưng cũng đừng chậm trễ khi Ngài gọi.”
Tim cúi đầu thấp hơn.
“Xin Chúa thương xót những người chưa biết Ngài. Xin Ngài mở lòng họ trên đường đi, giữa hoạn nạn, giữa những đêm không ngủ. Và nếu có ai phải ở lại phía sau… xin Ngài cũng ở lại với họ.”
Ông im lặng rất lâu.
Rồi Tim đứng dậy, tắt bớt đèn phòng khách, bước chậm về phía phòng ngủ. Ngoài kia, gió vẫn thổi. Nhưng trong lòng ông, có một điều đã rõ ràng hơn bao giờ hết: đêm nay chưa phải là đêm cuối cùng của những cuộc gọi. Và con đường phía trước sẽ còn dài.
@@@
Cao Bằng, Việt Nam – Thứ Tư 12/08
(Hai mươi mốt ngày trước khi cơn siêu bão địa từ đánh vào trái đất.)
Tại vùng núi Cao Bằng, khi trời còn chưa sáng hẳn, mặt đất rung lên một nhịp rất nhẹ. Không đủ mạnh để làm sập nhà. Không đủ lớn để gây hoảng loạn. Nhưng nó khác thường.
Những người quen sống với núi đá và hang động karst [1] cảm nhận rất rõ: đó không phải là rung chấn quen thuộc do mưa lớn hay sạt lở. Đó là một chuyển động sâu, trầm, như thể có thứ gì đó rất lớn vừa xoay mình trong lòng đất.
Trong ngày hôm đó, các trạm quan trắc ghi nhận một chuỗi địa chấn nhỏ, rải rác, không theo quy luật rõ ràng. Mức độ chỉ từ 2 đến 3 độ Richter. Báo chí địa phương đưa tin ngắn gọn, trấn an dân chúng. Đa số bỏ qua. Núi rừng Cao Bằng đã đứng đó “hàng triệu năm”, ai cũng nghĩ: thêm một rung động nhỏ thì có nghĩa lý gì.
Nhưng với những nhà địa chất học, các dữ liệu bắt đầu không còn yên lặng.
Cao Bằng không nằm trên vành đai núi lửa hoạt động. Không có miệng núi lửa lộ thiên. Nhưng vùng đất này nằm trên hệ thống đứt gãy sâu cổ đại, bị nén ép trong thời gian rất dài. Dưới lớp đá vôi và karst là những khoang rỗng lớn, nơi áp suất có thể tích tụ mà không lộ dấu hiệu trên bề mặt.
Trong lịch sử địa chất, đã từng có những vùng tưởng chừng “chết” như vậy, nhưng khi hội đủ điều kiện — áp suất, nước ngầm, khí tích tụ — thì xảy ra những vụ bùng nổ hiếm gặp, không phải dung nham chảy tràn, mà là phun khí, tro và đá vụn với sức tàn phá khủng khiếp.
Khả năng ấy rất thấp. Nhưng không phải là không thể.
Và khi nó xảy ra, sẽ không có nhiều thời gian để cảnh báo.
@@@
Cao Bằng, Việt Nam – Thứ Sáu 04/09
Gần 11 giờ đêm.
Mặt đất Cao Bằng rung lên dữ dội.
Không còn là rung chấn nhỏ. Lần này là một cú giật mạnh, sâu, như thể cả khối núi bị nhấc lên rồi nện xuống. Chỉ vài giây sau, một tiếng nổ trầm vang lên từ lòng đất, kéo dài, dội vào vách núi, lan qua các thung lũng.
Mặt đất nứt toác ở nhiều nơi. Cột tro và khí nóng bốc thẳng lên trời đêm, đen đặc, cao hàng ngàn mét. Đá vụn và tro mịn rơi xuống như mưa. Không có dòng dung nham đỏ rực, nhưng không khí lập tức trở nên ngột ngạt, cay xè, không thể thở sâu.
Chuông báo động vang lên muộn hơn vài phút — nhưng với dân chúng, hỗn loạn đã bắt đầu từ trước đó.
Tiếng la hét xé toạc màn đêm. Những tiếng gọi nhau hoảng loạn vang lên giữa bóng tối đặc quánh đã bao trùm vùng núi từ sau cơn siêu bão địa từ xảy ra hai ngày trước. Người già được cõng vội ra khỏi nhà, lưng cong dưới mưa tro đang rơi. Trẻ em khóc thét, tiếng khóc lạc đi trong không khí cay xè, mù mịt. Đèn pin loang loáng chao đảo như những đốm lửa yếu ớt giữa biển đêm. Trong vài phút ngắn ngủi cuối cùng, sóng điện thoại chập chờn rồi tắt hẳn, để lại loài người trần trụi trước núi rừng đang chuyển mình.
Chính quyền địa phương lập tức phát tin khẩn qua radio và hệ thống loa xã còn hoạt động. Lệnh di tản được ban hành cho toàn bộ khu vực chịu ảnh hưởng, yêu cầu người dân rời khỏi nhà ngay trong đêm, chỉ mang theo những vật dụng thiết yếu, không quay lại lấy tài sản.
Quân đội được điều động phối hợp với công an, nhanh chóng lập chốt tại các ngã rẽ, cầu và lối thoát hiểm. Từng tổ binh sĩ mang đèn pin, còi hiệu và loa tay dẫn dân băng qua bóng tối dày đặc tro bụi. Xe quân sự, xe cứu thương nối đuôi nhau trong đêm, đèn pha quét qua những gương mặt trắng bệch vì sợ hãi, mệt mỏi và hoang mang.
Những chiếc xe tải và xe bán tải của chính quyền gắn loa phóng thanh chạy chậm qua từng thôn xóm. Giọng đọc đều, khô và ngắn, vang lên lặp đi lặp lại giữa tiếng nổ vọng xa từ lòng núi, như búa gõ vào đêm tối: yêu cầu dân chúng giữ trật tự, xếp hàng di chuyển theo hướng chỉ định, không tụ tập, không quay lại nhà. Có những căn nhà bị bỏ lại với cửa mở toang, áo quần vương vãi trên giường — như thể người ta vừa bước ra ngoài trong một khoảnh khắc rồi không bao giờ trở lại.
Trong dòng người hỗn loạn, có kẻ lợi dụng bóng tối để lén lút quay vào nhà khác. Một tiếng hô lớn vang lên. Ngay sau đó, một phát súng chỉ thiên nổ chát chúa, xé toạc màn đêm tro bụi. Đám đông khựng lại. Những bóng người lẩn nhanh vào góc tối, không ai dám thử vận may thêm lần nữa.
Cùng lúc đó, thiết quân luật được chính quyền trung ương ban hành. Lệnh được truyền đạt ngắn gọn và không khoan nhượng: bất kỳ hành vi cướp bóc, phá hoại hay gây rối nào đều sẽ bị trấn áp tại chỗ. Trong đêm hỗn loạn ấy, trật tự không còn được giữ bằng lời kêu gọi, mà bằng sự hiện diện lạnh lùng của quân đội và công an đứng chốt trên từng con đường, giữa tro bụi, tiếng loa lặp lại không dứt, và nỗi sợ đang lan nhanh hơn cả bước chân người di tản.
Đúng 11:00 giờ tối.
Mặt đất Cao Bằng rung lên một lần nữa — ngắn, mạnh, dứt khoát — như dấu chấm hết cho mọi sự do dự. Trong khoảnh khắc ấy, sau phát súng chỉ thiên vang lên giữa đêm, cả không gian rơi vào một sự im lặng kỳ lạ. Không còn tiếng la hét. Không còn tiếng gọi nhau. Ngay cả trẻ con cũng im thin thít. Chỉ còn tiếng tro rơi lả tả và hơi thở gấp gáp của những con người đứng chen chúc trong bóng tối.
Dòng người tiếp tục di chuyển, nhanh hơn, trật tự hơn, không ai dám quay đầu lại. Có người vừa đi vừa ngoái nhìn lần cuối về phía căn nhà mờ dần sau làn tro bụi — nơi họ đã sinh ra, lớn lên, và từng nghĩ sẽ gắn bó cả đời. Ánh mắt ấy không còn nước mắt. Chỉ là một cái nhìn rất sâu, như cố khắc ghi hình ảnh cuối cùng của Cao Bằng trước khi nó biến mất trong đêm.
Ở phía xa, tiếng loa vẫn vang lên đều đều, lặp lại cùng một mệnh lệnh, không cảm xúc, không thương xót. Quân đội và công an đứng chốt im lặng, súng trên tay, ánh đèn pin quét qua từng khuôn mặt, từng bước chân. Đêm không còn là đêm bình thường. Nó trở thành ranh giới giữa trước và sau.
@@@
Đông Viên, Lâm Đồng, Việt Nam – cùng ngày
Cùng thời điểm ấy, cách đó hàng ngàn cây số về phía nam, tại Đông Viên, Lâm Đồng.
Trong căn phòng nhỏ của trạm trực đêm nơi cổng vào Đông Viên, Minh Dương đang cúi sát chiếc radio sóng ngắn chạy pin. Âm thanh phát ra không liền mạch, lúc rõ, lúc bị nuốt chửng bởi nhiễu điện từ. Nhưng giữa tiếng rè kéo dài, một mẩu tin ngắn vang lên đủ để làm anh sững người.
“…Cao Bằng… rung chấn mạnh… phun tro và khí… di tản khẩn cấp… thiết quân luật đã được ban hành…”
Minh Dương vặn lại nút tần số, tim đập nhanh. Bản tin lặp lại lần nữa, vẫn đứt đoạn, nhưng nội dung không thay đổi. Anh buông tay khỏi radio, đứng yên một nhịp rất ngắn, rồi lập tức quay người bước ra ngoài.
Không cần còi. Không cần báo động lớn.
Minh Dương bước nhanh vào trong nhà Hùng-Thủy. Căn phòng rộng chật kín người. Một số nằm sát tường, một số ngồi tựa lưng vào bao gạo, thùng nước. Ánh đèn dầu leo lét chiếu lên những khuôn mặt mệt mỏi nhưng tỉnh táo. Không ai ngủ sâu. Ai cũng chờ.
Minh Dương đứng lại gần giữa nhà. Anh không cần lên tiếng gọi. Chỉ cần anh xuất hiện, mọi ánh mắt đều hướng về phía anh.
Anh nói chậm, rõ từng câu, như đọc một bản tin mà chính mình cũng chưa kịp quen:
“Cao Bằng vừa xảy ra động đất mạnh lúc 11 giờ tối. Sau đó là phun tro bụi và khí độc từ lòng đất. Tro và khí đang lan rất nhanh. Chính quyền đã ban lệnh di tản toàn bộ vùng cực bắc.”
Trong nhà không có tiếng ồn ào. Chỉ nghe rõ hơn tiếng thở và tiếng trẻ con cựa mình trong giấc ngủ chập chờn.
Minh Dương nói tiếp:
“Quân đội và công an đã được điều động. Thiết quân luật đã ban hành. Người dân được lệnh rời khỏi nhà ngay trong đêm.”
Một vài người cúi đầu. Một vài người khép chặt tay vào nhau. Không ai hỏi vì sao. Không ai thắc mắc đúng sai. Trong ba ngày qua, họ đã sống trong một trạng thái đủ lâu để hiểu: khi tin dữ được nói ra ngắn gọn như vậy, thì sự việc đã vượt qua mức có thể tranh luận.
Minh Dương nhìn quanh căn nhà — những gương mặt quen thuộc, những gia đình đã chọn ở lại Đông Viên trong im lặng. Anh không nói thêm điều gì. Tin đã đủ nặng.
Triệu Hùng bước tới chiếc radio sóng ngắn đặt sát vách nhà. Anh vặn nhẹ nút chỉnh tần số. Âm thanh rè rè vang lên, lúc to lúc nhỏ, nhưng giữa nhiễu điện từ dày đặc, giọng đọc khẩn của bản tin vẫn nghe được từng đoạn.
“…động đất mạnh tại Cao Bằng… phun tro và khí độc… toàn bộ vùng cực bắc phải di tản… quân đội và công an đang triển khai… thiết quân luật được áp dụng…”
Căn nhà im phăng phắc. Mọi người ngồi sát lại gần radio hơn, không phải để nghe cho rõ, mà như để cùng nhau xác nhận: tin vừa được nói ra không còn là linh cảm nữa, mà đã là sự thật.
Triệu Hùng tắt radio để tiết kiệm pin và cũng để mọi người tập trung. Không ai lên tiếng ngay.
Trưởng Lão Ngọc Tú đứng dậy. Ánh đèn dầu hắt lên gương mặt anh, hằn rõ vẻ mệt mỏi sau nhiều đêm không ngủ, nhưng giọng anh vẫn vững.
Các anh chị em,” anh nói chậm rãi, “chúng ta hiệp ý cầu nguyện cho dân chúng ngoài kia, và cho con dân Chúa đang phải rời bỏ nhà cửa trong đêm nay.”
Mọi người lặng lẽ quỳ xuống. Không ai khóc lớn. Chỉ có những tiếng thở dài bị nén lại. Ngọc Tú cầu nguyện ngắn gọn, không nhiều lời, xin Chúa giữ gìn, dẫn dắt, và ban sự khôn sáng cho những người đang ở giữa hỗn loạn.
Cầu nguyện xong, anh nhìn quanh căn nhà — nơi con dân Chúa từ các gia đình Hùng-Thủy, Minh Dương-Huỳnh Anh, Hữu Tường-Thúy My, Quốc Cường-Thùy Linh, Thư và bốn con, cùng gia đình Ngọc Tú-Thu Hương đang tạm trú sát bên nhau trong không gian chật hẹp của nông trại Đông Viên.
“Đêm nay, anh chị em cố gắng nghỉ ngơi,” Ngọc Tú nói tiếp. “Ngủ được bao nhiêu hay bấy nhiêu. Sáng mai chúng ta sẽ bắt tay vào việc. Con dân Chúa từ nhiều nơi sẽ còn di tản về đây. Chúng ta cần dựng chỗ tạm trú, chia việc, chuẩn bị lương thực và nước uống.”
Không ai phản đối. Không ai hỏi làm sao đủ sức. Trong ánh đèn dầu leo lét, những cái gật đầu lặng lẽ nối tiếp nhau.
Ngoài kia, gió cao nguyên thổi nhẹ qua nông trại. Đông Viên vẫn yên tĩnh, nhỏ bé, nhưng trong đêm ấy, nơi này đã bắt đầu mang một ý nghĩa khác — không còn chỉ là chỗ ở, mà là điểm tụ của những người đang tìm một nơi để nương náu và chờ đợi điều Chúa sẽ làm tiếp theo.
[1] Theo báo cáo khoa học thì địa hình karst là dạng địa hình đá vôi bị nước ngầm bào mòn suốt hàng triệu năm, tạo nên những khoang rỗng và hang động sâu trong lòng đất, khiến bề mặt tưởng như vững chắc nhưng bên dưới lại tiềm ẩn những biến động khó lường. Nhưng nếu hiểu theo Thánh Kinh thì đó là hậu quả của Cơn Lụt Lớn xảy ra cách nay khoảng 4.300 năm.



Users Today : 2
Users This Month : 38
Users This Year : 555
Total Users : 556
Views Today : 2
Views This Month : 54
Views This Year : 2456
Total views : 2457