3,207 views

028 Chú Giải Sách Khải Huyền 3:1-6

Huỳnh Christian Timothy
Huỳnh Christian Priscilla (Mỹ Linh)

Sạt-đe: Hội Thánh Có Việc Làm Gần Chết

1 “Hãy viết cho thiên sứ của Hội Thánh tại Sạt-đe: ‘Đây là những lời phán của Đấng có Bảy Đấng Thần Linh của Đức Chúa Trời và bảy ngôi sao: Ta biết những việc làm ngươi. Ngươi mang tiếng là sống mà đang chết!

2 Hãy tỉnh thức và làm cho vững những sự còn lại là những sự sắp chết; vì Ta không thấy những việc làm ngươi là trọn vẹn trước Đức Chúa Trời Ta.

3 Vậy, hãy nhớ lại ngươi đã nhận, nghe và giữ Đạo như thế nào mà cải hối. Nếu các ngươi không tỉnh thức, Ta sẽ đến trên ngươi như kẻ trộm và ngươi không biết giờ nào Ta sẽ đến trên ngươi.

4 Tuy nhiên, ngươi có một vài người tại Sạt-đe chưa làm ô uế áo xống họ. Họ sẽ mặc áo trắng và đi với Ta, vì họ xứng đáng.

5 Người nào thắng, người ấy sẽ được mặc áo trắng và Ta sẽ không xóa tên người khỏi Sách Sự Sống nhưng sẽ xưng tên người trước Cha Ta và trước các thiên sứ của Ngài.’

6 Ai có tai, người ấy hãy nghe điều Đấng Thần Linh phán với các Hội Thánh.”


1 “Hãy viết cho thiên sứ của Hội Thánh tại Sạt-đe: ‘Đây là những lời phán của Đấng có Bảy Đấng Thần Linh của Đức Chúa Trời và bảy ngôi sao: Ta biết những việc làm ngươi. Ngươi mang tiếng là sống mà đang chết!

Sạt-đe: Danh từ “sạt-đe” có nghĩa là “vua vui mừng.” Sạt-đe được thiết lập vào khoảng thế kỷ thứ 8 TCN và từng là kinh đô của xứ Ly-đi (Lydia), tọa lạc trên sườn phía bắc của rặng núi Ti-mô-lốt (Tmolus). Dòng sông Bạc-tô-lốt (Pactolus) phát nguyên từ đỉnh núi Ti-mô-lốt, mang theo các quặng vàng pha lẫn với bạc, chảy xuyên qua thành phố và đổ vào sông Hơ-mốt (Hermus), cách Sạt-đe vào khoảng 3 km về phía bắc. Sạt-đe vốn là một thành phố nhỏ nhưng xinh đẹp và giàu có. Sử sách ghi rằng, khi Vua Si-ru của xứ Phe-rơ-sơ (Persia, I-răn ngày nay) chinh phục thành phố này vào năm 548 TCN, thì vua đã lấy được từ trong ngân khố của thành phố một số lượng tài vật trị giá đến hơn 600 triệu Mỹ kim ngày nay. Có lẽ chất quặng hợp kim vàng với bạc từ dòng sông Bạc-tô-lốt là nguyên nhân chính cho sự giàu có của Sạt-đe. Ngoài ra, đất đai của đồng bằng gần Sạt-đe rất là mầu mỡ; và Sạt-đe còn là một giao điểm thương mãi. Vào năm 1402, Sạt-đe bị hoàn toàn hủy diệt bởi đoàn quân Mông Cổ do Đại Hãn Thiếp Mộc Nhi [1] cầm đầu. Ngày nay, Sạt-đe chỉ là di tích hoang tàn của một thành phố chết.

Đấng có Bảy Đấng Thần Linh của Đức Chúa Trời và bảy ngôi sao: Ngài chính là Đức Chúa Jesus Christ. Sự kiện những việc làm của Hội Thánh tại Sạt-đe đang chết khiến cho Chúa nhắc lại cho Hội Thánh tại Sạt-đe rằng: Ngài là Đấng có Bảy Đấng Thần Linh của Đức Chúa Trời và bảy ngôi sao. Ngài là Đấng có bảy công vụ của Đức Thánh Linh và Ngài là Đấng nắm giữ những người chăn bầy trong Hội Thánh. Nói cách khác, Ngài dạy dỗ, ban ơn, dẫn dắt cho những người chăn bầy trong Hội Thánh và Ngài ban Đức Thánh Linh để Đức Thánh Linh thi hành các công vụ của Ngài giữa Hội Thánh. Thế mà, tại sao Hội Thánh tại Sạt-đe lại có nếp sống Đạo gần chết? Người chăn đã làm gì trong bổn phận chăm sóc bầy chiên của Chúa? Vì sao năng lực của Đức Thánh Linh không thể hiện trong đời sống của con dân Chúa tại Sạt-đe?

Ta biết những việc làm ngươi: Chúa luôn biết rõ nếp sống của từng con dân Chúa trong Hội Thánh. Ngài biết rõ từng sự thờ phượng và hầu việc Chúa của con dân Chúa tại Hội Thánh Sạt-đe.

Ngươi mang tiếng là sống mà đang chết: Có lẽ, nhìn vào hình thức bên ngoài thì Hội Thánh tại Sạt-đe có nhiều sinh hoạt sống động. Thậm chí, có nhiều người gia nhập Hội Thánh. Tuy nhiên, tất cả những hoạt động ồn áo, náo nhiệt đó đối với Chúa chỉ là những việc làm gần chết. Việc làm sống là việc làm bởi năng lực của Đức Thánh Linh và làm theo thánh ý của Chúa. Việc làm chết là việc làm bởi sức riêng và làm theo ý riêng. Ý riêng của chúng ta nhiều khi không phải là điều sai trái; nhưng nếu ý riêng đó không đúng với ý Chúa mà chúng ta vẫn thực hiện thì việc làm của chúng ta trở thành sự phạm tội. Thánh Kinh ghi lại cho chúng ta một trường hợp điển hình trong Công Vụ Các Sứ Đồ 16:6-7. Mặc dù việc giảng Tin Lành là mệnh lệnh của Chúa và là một việc làm tốt lành, nhưng Đức Thánh Linh đã cấm, không cho Phao-lô và các bạn của ông vào giảng Tin Lành tại vùng Tiểu Á và xứ Bi-thi-ni. Nếu Phao-lô và các bạn của ông vẫn cứ giảng Tin Lành tại Tiểu Á hay tại Bi-thi-ni, thì việc làm của họ sẽ trở thành việc làm chết, vì là chống nghịch lại Đức Thánh Linh. Đây là điều chúng ta cần để dành nhiều thời gian để suy ngẫm và rút ra bài học cho chính mình.

Ngày nay, trong các tổ chức giáo hội mang danh Chúa, chúng ta thấy người ta nhân danh Chúa hoạt động rất là ồn ào, náo nhiệt… Nhưng thật ra, có phải những việc làm của họ là những việc làm sống, theo tiêu chuẩn của Chúa? Bất cứ một việc làm tốt nào được làm ra trong danh Chúa nhưng không phải là thánh ý của Chúa, thì đó là việc làm chết, là tội lỗi. Bất cứ một “mục vụ” nào không dựa trên lẽ thật của Lời Chúa cũng đều là tội lỗi và đem đến kết quả chết. Nhìn bằng con mắt của xác thịt thì dường như những “mục vụ” đó mang nhiều kết quả, nhưng những kết quả đó là: khiến cho người gia nhập vào các tổ chức tôn giáo mang danh Chúa “trở thành người địa ngục gấp hai” những người làm “mục vụ:”

“Khốn cho các ngươi, thầy thông giáo và người Pha-ri-si, là kẻ giả hình! vì các ngươi đi khắp dưới nước trên bộ để khuyên một người vào đạo mình; và khi đã khuyên được rồi, thì các ngươi làm cho họ trở nên người địa ngục gấp hai các ngươi” (Ma-thi-ơ 23:15).

Hành động “đi khắp dưới nước trên bộ” nói lên sự làm việc sốt sắng, tích cực. Nhưng sự làm việc đó chỉ là sự giả hình để lấy tiếng và thu lợi! Tình trạng “mang tiếng là sống mà đang chết” đang xảy ra rất nhiều trong Hội Thánh của Chúa khắp nơi. Khi mà người ta dựa vào sức riêng và ý riêng hơn là dựa vào năng lực của Đức Thánh Linh và ý Chúa. Khi mà mục đích của đời sống là phục vụ cho danh tiếng và quyền lợi bản thân, phe nhóm, giáo phái thay vì là sự thể hiện tình yêu đối với Chúa, đối với người, và sự hầu việc Chúa theo thánh ý của Ngài.

Việc làm sống của con dân Chúa, trước hết là phải theo đúng mọi lẽ thật trong Lời Chúa, kế tiếp phải là bởi sự cho phép của Chúa. Tất cả những việc làm nào không đúng theo lẽ thật của Lời Chúa, từ sự thờ phượng Chúa đến sự rao giảng Tin Lành, đều là những việc làm chết. Tất cả những việc làm dù đúng theo lẽ thật của Lời Chúa nhưng chưa được sự cho phép của Chúa mà vẫn làm, thì cũng là những việc làm chết.

Việc làm của con dân Chúa bị gọi là “việc làm đang chết” là việc làm đã khởi đầu theo ý Chúa, bởi năng lực của Chúa, nhưng dần dần dựa vào sức riêng và theo ý riêng.

2 Hãy tỉnh thức và làm cho vững những sự còn lại là những sự sắp chết; vì Ta không thấy những việc làm ngươi là trọn vẹn trước Đức Chúa Trời Ta.

Hãy tỉnh thức: Chúa luôn luôn dành cho mọi người cơ hội ăn năn, cải hối; và Ngài luôn đích thân kêu gọi họ ăn năn. Từ ngữ “tỉnh thức” trong nguyên ngữ Hy-lạp có nghĩa là sự tỉnh thức của một người lính canh. Không phải chỉ thức mà còn là chăm chú quan sát, canh chừng những sự bất trắc có thể xảy đến, nhất là sự tấn công của kẻ thù. Chúa kêu gọi những ai đã buông mình theo ý riêng, hành động bởi sức riêng, hãy tỉnh thức ra khỏi cơn mê muội chạy theo thế gian, mà trở về với ý Chúa và năng lực của Ngài, thật sự sống cho Ngài và chết cho Ngài.

Làm cho vững những sự còn lại là những sự sắp chết: Trong câu phán của Chúa hàm ý: Có những việc làm đã hoàn tất, không còn cơ hội để thay đổi; và có những việc làm sắp hoàn tất, vẫn còn cơ hội để thay đổi. “Làm cho vững” có nghĩa là hãy trở lại hầu việc Chúa theo ý Chúa và bởi Thánh Linh của Ngài, để những việc đang làm đó không trở thành những việc chết. Những việc chết là những việc không đem lại phần thưởng cho người làm. Một ngày kia, khi Chúa trở lại để đem Hội Thánh ra khỏi thế gian, thì Ngài cũng phán xét mọi việc làm của mỗi con dân Chúa trong Hội Thánh để ban thưởng. Thánh Kinh ghi lại trong I Cô-rinh-tô 3:7-15 như sau:

7 Vậy, người trồng kẻ tưới, đều không ra gì, nhưng Đức Chúa Trời là Đấng làm cho lớn lên.

8 Người trồng, kẻ tưới, đều bằng nhau; ai nấy sẽ nhận phần thưởng tùy theo việc mình đã làm.

9 Chúng tôi là bạn cùng làm việc với Thiên Chúa; anh em là ruộng Thiên Chúa cày, nhà Thiên Chúa xây.

10 Theo ơn Đức Chúa Trời ban cho tôi, tôi đã lập nền như một tay thợ khéo, mà có kẻ khác cất lên trên; nhưng ai nấy phải cẩn thận về sự mình xây trên nền đó.

11 Vì, chẳng ai có thể lập một nền khác ngoài nền đã lập, là Đức Chúa Jesus Christ.

12 Nếu có kẻ lấy vàng, bạc, bửu thạch, gỗ, cỏ khô, rơm rạ mà xây trên nền ấy,

13 thì công việc của mỗi người sẽ bày tỏ ra. Ngày đến sẽ tỏ tường công việc đó; nó sẽ trình ra trong lửa, và công việc của mỗi người đáng giá nào, lửa sẽ chỉ ra.

14 Nếu như công việc của ai xây trên nền được còn lại, thì thợ đó sẽ nhận phần thưởng mình.

15 Nếu công việc họ bị thiêu hủy, thì mất phần thưởng. Còn về phần người đó, sẽ được cứu, nhưng dường như qua lửa vậy.

Chúng ta cần chú ý đến những chi tiết sau đây:

  • Mọi việc làm của chúng ta, tức là nếp sống của chúng ta, đều phải dựa trên nền tảng là Đức Chúa Jesus Christ. Tức là từ ý nghĩ, ước muốn, lời nói, dáng điệu, cho đến hành động của chúng ta đều dựa trên đức tin của chúng ta nơi Chúa và không nghịch lại những sự phán dạy của Ngài. Hãy nhớ đến mệnh lệnh của Chúa trong công việc môn đồ hóa muôn dân: Báp-tem họ vào trong danh của Đức Cha, Đức Con, và Đức Thánh Linh, rồi dạy cho họ tất cả những điều Chúa đã truyền (Ma-thi-ơ 28:19-20). Một người được báp-tem vào trong danh của Thiên Chúa là một người sẽ sống bởi năng lực của Thiên Chúa và sống để tôn vinh Thiên Chúa. Người ấy cần hiểu biết mọi điều Đức Chúa Jesus Christ đã phán truyền để có thể sống nếp sống của một môn đồ Đấng Christ.

  • Từng ý nghĩ, ước muốn, lời nói, dáng điệu, cho đến hành động của chúng ta chính là những gì chúng ta xây dựng trên thân thể của Đức Chúa Jesus Christ, tức là Hội Thánh, và trên mọi lời phán dạy của Ngài, tức là Thánh Kinh. Có nhiều người tưởng rằng những lời Đức Chúa Jesus Christ đã truyền chỉ nằm trong bốn sách Tin Lành; nhưng thật ra, toàn bộ Thánh Kinh là lời của Đức Chúa Trời, được Đức Chúa Jesus Christ phán ra, và được Đức Thánh Linh thần cảm các tiên tri, các sứ đồ, và các môn đồ của Chúa ghi chép lại. Hãy nhớ: danh hiệu “Ngôi Lời” của Đức Chúa Jesus Christ có nghĩa Ngài là Đấng phát ngôn của Ba Ngôi Thiên Chúa. Mọi ý muốn của Đức Chúa Cha được Đức Chúa Con phán truyền, và được Đức Thánh Linh khiến cho các tôi tớ Chúa ghi chép lại. Khi Đức Thánh Linh phán với chúng ta, thì Ngài chỉ nhắc lại những gì Đức Chúa Jesus Christ đã truyền và giảng giãi cho chúng ta hiểu những lẽ thật trong lời phán của Đức Chúa Jesus Christ:

“Lúc nào Thần Lẽ Thật đến, thì Ngài sẽ dẫn các ngươi vào mọi lẽ thật; vì Ngài không nói tự mình, nhưng nói mọi điều mình đã nghe, và Ngài giải bày cho các ngươi những sự sẽ đến. Chính Ngài sẽ tôn vinh Ta, vì Ngài sẽ nhận từ nơi Ta mà giải bày cho các ngươi. Mọi sự Cha có, đều là của Ta; nên Ta nói rằng Ngài sẽ nhận từ nơi Ta mà giải bày cho các ngươi vậy” (Giăng 16:13-15).

  • Vàng, bạc, bửu thạch (đá quý, ngọc) tiêu biểu cho những việc làm đúng ý Chúa và làm bởi năng lực của Ngài. Đó là những việc làm sống, vì chúng còn lại cho đến đời đời.

  • Gỗ, cỏ khô, rơm rạ tiêu biểu cho những việc làm theo ý riêng bởi sức riêng của loài người. Đó là những việc làm chết vì nghịch lại ý Chúa.

  • Lửa là sự phán xét không thiên vị của Chúa. Sự phán xét của Chúa chỉ ra tính chất của từng công việc mỗi con dân Chúa làm ra trong cuộc đời đi theo Chúa của họ.

  • Sẽ có những người sốt sắng, tích cực dâng hiến hầu việc Chúa trong đời này nhưng vì chỉ là làm theo ý riêng, bởi sức riêng mà trong ngày Chúa đến, họ chỉ được cứu mà không nhận được một phần thưởng nào từ nơi Chúa. Nghĩa đen của câu: “Được cứu dường như qua lửa,” nói đến tình trạng một người thoát ra từ một căn nhà đang cháy, chỉ giữ được mạng sống trong khi toàn bộ tài sản bị lửa thiêu hủy. Nghĩa bóng nói đến tình trạng một người cả đời vất vả, hy sinh trong các mục vụ; nhưng khi Chúa đến thì người ấy không được sự ban thưởng từ nơi Chúa, vì mọi việc đều làm theo ý riêng, bởi sức riêng; hoặc vì người ấy đã nhận được sự ban thưởng trong đời này, khi mục đích của sự làm việc là để trục lợi hoặc để được tiếng khen:

“Hãy giữ, đừng làm sự công bình mình trước mặt người ta, cho họ đều thấy. Bằng không, thì các ngươi chẳng được phần thưởng gì của Cha các ngươi ở trên trời” (Ma-thi-ơ 6:1)

“Vậy, khi ngươi cứu giúp, đừng thổi kèn trước mặt mình, như bọn giả hình làm trong nhà hội và ngoài đường, để được người ta tôn kính. Quả thật, ta nói với các ngươi, bọn đó đã được phần thưởng của mình rồi” (Ma-thi-ơ 6:2).

“Khi các ngươi cầu nguyện, đừng làm như bọn giả hình; vì họ ưa đứng cầu nguyện nơi nhà hội và góc đường, để cho thiên hạ đều thấy. Quả thật ta nói với các ngươi, bọn đó đã được phần thưởng của mình rồi” (Ma-thi-ơ 6:5).

“Khi các ngươi kiêng ăn, chớ làm bộ buồn rầu như bọn giả hình; vì họ nhăn mặt, cho mọi người biết họ kiêng ăn. Quả thật, ta nói với các ngươi, bọn đó đã được phần thưởng của mình rồi” (Ma-thi-ơ 6:16).

Người ấy sẽ được cứu, sẽ được vào trong vương quốc của Đức Chúa Trời vì đã thật lòng ăn năn tội, tin nhận sự cứu rỗi của Đức Chúa Jesus Christ và vâng giữ các điều răn của Đức Chúa Trời; nhưng người ấy sẽ không có một phần thưởng nào.

Có nhiều giáo sư giả dạy rằng: vàng, bạc, bửu thạch tiêu biểu cho các mức độ khác nhau của nếp sống thánh khiết; còn gỗ, cỏ khô, rơm rạ tiêu biểu cho các mức độ khác nhau của nếp sống ô uế, tội lỗi. Họ dạy rằng, những ai tin Chúa rồi mà vẫn còn sống trong tội, thì chỉ bị mất phần thưởng, nhưng vẫn được cứu, vẫn được vào trong Vương Quốc của Đức Chúa Trời. Những giáo sư giả ấy đã cố tình bẻ cong Lời Chúa, xuyên tạc Lời Chúa, đem sự hư mất đến cho những ai nghe tin theo họ.

Ta không thấy những việc làm ngươi là trọn vẹn trước Đức Chúa Trời Ta: Chính Đức Chúa Jesus là Thiên Chúa Ngôi Con đã trở nên người và hầu việc Đức Chúa Cha trong tư cách của một người. Vì thế, trong Đức Chúa Jesus Christ tất cả con dân Chúa đều thờ phượng và hầu việc Đức Chúa Trời. Mỗi việc làm của con dân Chúa phải được Đức Chúa Trời kể là trọn vẹn, theo tiêu chuẩn của Ngài. Chính Đức Chúa Jesus Christ xem xét các việc làm của chúng ta. Nếu việc làm của chúng ta không trọn vẹn theo tiêu chuẩn của Đức Chúa Trời thì việc làm đó không thể được dâng lên Đức Chúa Trời trong danh của Đức Chúa Jesus Christ.

Ngày nay, chúng ta thường nói là mình dâng điều này, điều kia lên Chúa nhưng chúng ta cần phải xét xem sự dâng hiến của chúng ta có xứng đáng để dâng lên Đức Chúa Trời trong danh của Đức Chúa Jesus Christ hay không? Mặt khác, có khi nào chúng ta dâng lên Đức Chúa Trời rồi, nhưng sau đó lấy lại, dùng theo ý riêng. Điển hình là việc chúng ta dâng thân thể của chúng ta làm của lễ sống và thánh lên Chúa như Rô-ma 12:1 dạy; nhưng sau đó lại dùng thân thể mình làm ra những sự phạm tội, nhất là sự phạm tội tà dâm. Tức là chúng ta lấy lại của lễ chúng ta đã dâng lên cho Đức Chúa Trời, mà dâng cho Sa-tan để phục vụ cho tội lỗi!

3 Vậy, hãy nhớ lại ngươi đã nhận, nghe và giữ Đạo như thế nào mà cải hối. Nếu các ngươi không tỉnh thức, Ta sẽ đến trên ngươi như kẻ trộm và ngươi không biết giờ nào Ta sẽ đến trên ngươi.

Hãy nhớ lại ngươi đã nhận, nghe và giữ đạo như thế nào mà cải hối: Trong nguyên ngữ Hy-lạp của Thánh Kinh thì không có chữ “Đạo.” Chữ “Đạo” được thêm vào trong bản dịch Việt ngữ để làm cho rõ nghĩa câu văn. Chữ “Đạo” được dùng ở đây không có nghĩa là “tôn giáo” mà có nghĩa là “đường lối của Chúa, lời dạy của Chúa.” Chúng ta để ý thứ tự: nhận, nghe, và giữ. Trước hết, một người phải tin nhận sự cứu rỗi của Chúa, được báp-tem vào trong danh của Thiên Chúa, rồi mới được nghe dạy những điều Chúa đã phán truyền cho các môn đồ đầu tiên của Ngài, sau đó là giữ vững đức tin trong Chúa và lời phán dạy của Chúa. Con dân Chúa trong Hội Thánh tại Sạt-đe đã quên đi những lẽ thật mà họ đã nhận, nghe, và giữ. Chúa kêu gọi họ hãy nhớ lại và cải hối. Đây cũng là lời kêu gọi cho bất cứ ai đã không còn thờ phượng Chúa, hầu việc Chúa theo lẽ thật của Lời Chúa và bởi năng lực của Đức Thánh Linh.

Nếu các ngươi không tỉnh thức, Ta sẽ đến trên ngươi như kẻ trộm và ngươi không biết giờ nào Ta sẽ đến trên ngươi: Thời gian Chúa dành cho con dân Chúa ăn năn có giới hạn. Ngài đã đích thân kêu gọi những kẻ có tội trong Hội Thánh phải ăn năn và Ngài sẽ đến với họ vào lúc bất ngờ nhất, nếu họ không ăn năn. Ngài đến để cất đi mạng sống của họ như Ngài đã và vẫn làm trong suốt gần hai ngàn năm lịch sử của Hội Thánh. Ngài sẽ đến để đem những ai biết vâng phục Ngài ra khỏi thế gian trong một ngày rất gần đây và bỏ lại những kẻ có tội mà không chịu ăn năn.

Lời phán: “Ta sẽ đến trên ngươi như kẻ trộm và ngươi không biết giờ nào Ta sẽ đến trên ngươi,” là một lời phán gây ấn tượng rất mạnh mẽ cho con dân Chúa trong Hội Thánh tại Sạt-đe thời bấy giờ. Bởi vì, thời bấy giờ, tại vùng các đỉnh núi phía trên thành phố Sạt-đe có một đám trộm lừng danh, do tên Chát-kia-ri-a-li (Chakirjali) cầm đầu. Vì địa thế hiểm trở của dãy núi Ti-mô-lốt mà chính quyền thời bấy giờ không thể truy bắt được đám trộm này. Chúng theo dõi, tìm hiểu các nhà giàu có, và viếng thăm một cách bất ngờ, lấy đi nhiều tài sản. Chắc chắn là dân chúng tại Sạt-đe hiểu rõ hơn ai hết về sự bất ngờ viếng thăm của kẻ trộm.

4 Tuy nhiên, ngươi có một vài người tại Sạt-đe chưa làm ô uế áo xống họ. Họ sẽ mặc áo trắng và đi với Ta, vì họ xứng đáng.

Ngươi có một vài người tại Sạt-đe chưa làm ô uế áo xống họ: Trong cả một Hội Thánh hoạt động sôi nổi, ầm ỉ tại Sạt-đe thời bấy giờ, chỉ có một số rất ít người vẫn sống theo ý Chúa và bởi năng lực của Chúa. Chúa gọi đó là những người chưa làm ô uế áo xống họ. Chiếc áo của con dân Chúa tức là những việc làm công bình của con dân Chúa. Khải Huyền 19:8 cho chúng ta biết như vậy:

“Người đã được ban cho trang phục trắng, mịn và sạch. Trang phục là những việc làm công bình của các thánh đồ.”

Việc làm công bình là những việc lành được làm trong danh Chúa; nhưng khi những việc đó được làm theo ý riêng, bởi sức riêng, thay vì được làm theo ý Chúa, bởi Thánh Linh của Chúa, thì chúng bị ô uế.

Chúng ta hãy nhìn vào trong Hội Thánh ngày nay nơi địa phương của mình, để xem có bao nhiêu việc làm của con dân Chúa trong Hội Thánh sẽ là trang phục trắng, mịn, và sạch trước mặt Chúa? Có bao nhiêu hoạt động của Hội Thánh địa phương chỉ là theo cảm xúc, theo suy nghĩ của xác thịt, được thực hiện bởi dựa vào tiền bạc và năng lực của xác thịt? Từ những việc truyền giảng, thăm viếng, chăm sóc, chứng Đạo, giảng Lời Chúa, cho đến các nghi thức thờ phượng, dâng hiến… có bao nhiêu việc được làm theo thánh ý của Chúa và bởi năng lực của Đức Thánh Linh?

Họ sẽ mặc áo trắng và đi với Ta, vì họ xứng đáng: Những người trung tín sống theo ý Chúa và sống bởi năng lực của Đức Thánh Linh thì mọi việc làm của họ đều đẹp ý Chúa, được gọi là những việc làm công bình. Những việc làm ấy sẽ đem lại sự vinh quang bao phủ họ, khi họ vào trong Vương Quốc của Đức Chúa Trời. II Cô-rinh-tô 5:1-3 là một câu đáng cho chúng ta chú ý và suy ngẫm:

“Chúng ta biết rằng nếu nhà tạm của chúng ta dưới đất đổ nát, thì chúng ta lại có nhà đời đời trên trời, bởi Thiên Chúa, không phải bởi tay người làm ra. Vì chúng ta thật than thở trong nhà tạm này, mà hết sức mong được mặc lấy nhà chúng ta từ trên trời,miễn là gặp thấy chúng ta đang mặc áo, không trần truồng.”

Nếu chúng ta biết giữ mình trung tín sống, hầu việc Chúa theo ý Chúa và bởi năng lực của Đức Thánh Linh; chẳng những chúng ta được mặc áo trắng, tức là những việc làm của chúng ta sẽ theo chúng ta vào trong cõi đời đời, đem lại vinh quang cho chúng ta, mà chúng ta còn được xứng đáng đi với Chúa!

5 Người nào thắng, người ấy sẽ được mặc áo trắng và Ta sẽ không xóa tên người khỏi Sách Sự Sống nhưng sẽ xưng tên người trước Cha Ta và trước các thiên sứ của Ngài.’

Người nào thắng: Đây là lần thứ năm Chúa dùng từ ngữ “người nào thắng.” Định nghĩa của “người thắng” được dùng ở đây vẫn không thay đổi: người thắng là người giữ vững đức tin nơi Chúa, sống đúng theo Lời Chúa, tức là tin cậy sự cứu rỗi của Đức Chúa Jesus Christ và vâng giữ các điều răn của Đức Chúa Trời cho đến khi ra khỏi cuộc đời này.

Người ấy sẽ được mặc áo trắng: Màu trắng tiêu biểu cho sự tinh sạch và sáng láng. Được mặc áo trắng vừa có nghĩa là được thánh hóa từ một tội nhân thành một người công chính, vừa có nghĩa là được bao phủ bằng những việc làm công bình của chúng ta (Khải Huyền 19:8). Vì thế, chiếc áo trắng vừa tiêu biểu cho sự máu thánh của Chúa đã tẩy sạch mọi tội của chúng ta, vừa tiêu biểu cho sự vinh quang mà chúng ta sẽ nhận được qua nếp sống thờ phượng Chúa và hầu việc Chúa đẹp ý Ngài trong thời gian chúng ta sống trong thân thể xác thịt này.

Ta sẽ không xóa tên người khỏi Sách Sự Sống: Lời phán này của Chúa giúp cho chúng ta hiểu rằng: Con dân Chúa vẫn có thể bị mất sự cứu rỗi nếu không trung tín trong đức tin vào sự cứu rỗi của Đức Chúa Jesus Christ hoặc không vâng giữ các điều răn của Đức Chúa Trời.

Không trung tín trong đức tin vào sự cứu rỗi của Đức Chúa Jesus Christ tức là dựa vào việc làm công đức của mình để được cứu rỗi. Điều này thể hiện qua hình thức vâng giữ các nghi thức thờ phượng thời Cựu Ước, như một số con dân Chúa tại Hội Thánh Ga-la-ti ngày xưa và những người trong “Phong Trào Cội Nguồn Hê-bơ-rơ” (Hebrew Roots Movement) ngày nay. Hoặc dựa vào sự dâng hiến tiền bạc, đọc kinh, lần chuỗi hạt Mân Côi, đi lễ… của người Công Giáo. Hoặc dựa vào sự dâng hiến, thăm viếng, chứng Đạo, truyền giảng… của người Tin Lành. Hoặc dựa vào khả năng nói tiếng lạ, làm phép lạ, chữa bệnh, trừ quỹ, thấy khải tượng… của những người thuộc “Phong Trào Ân Tứ,” “Phong Trào Ngũ Tuần.”

Ngày nay có nhiều người không vâng giữ các điều răn của Đức Chúa Trời vì tin vào tà giáo do các giáo sư giả rao giảng. Đó là tà giáo dạy rằng con dân Chúa không cần vâng giữ ngày Sa-bát Thứ Bảy. Đó là tà giáo dạy rằng “được cứu một lần được cứu vĩnh viễn, không thể nào bị mất sự cứu rỗi!”

Chính trong câu phán của Chúa: “Người nào thắng… Ta sẽ không xóa tên người khỏi Sách Sự Sống,” đã bao hàm ý nghĩa: “Người nào không thắng… Ta sẽ xóa tên người khỏi Sách Sự Sống!” Nếu sự xóa tên con dân Chúa ra khỏi Sách Sự Sống là điều không thể xảy ra, thì Chúa không cần đưa ra lời hứa trong Khải Huyền 3:5.

Nhưng sẽ xưng tên người trước Cha Ta và trước các thiên sứ của Ngài: Chữ “xưng” trong nguyên ngữ Hy-lạp có nghĩa là: “Lớn tiếng tuyên đọc và công nhận!” Một ngày kia, mỗi một con dân trung tín của Chúa trong Hội Thánh sẽ được nghe Đức Chúa Jesus Christ gọi tên mình trước mặt Đức Chúa Trời, trước mặt các thiên sứ, và Ngài nhận rằng, Ngài sẽ kết hợp với người ấy trong Lễ Cưới Chiên Con. Cũng rất có thể, trong giây phút ấy, người được gọi tên được nhận lãnh một tên mới, do chính Chúa ban cho.

Trong Thi Thiên 147:4 chép:

“Ngài đếm số các vì sao, gọi từng tên hết thảy các vì ấy.”

Trong Phục Truyền Luật Lệ Ký 4:19 chép:

“Và hãy giữ, kẻo ngươi ngước mắt lên trời thấy mặt trời, mặt trăng, các ngôi sao, tức là toàn cả thiên binh, thì ngươi bị quyến dụ quỳ xuống trước các vì đó, và thờ lạy các tinh tú này mà Thiên Chúa Tự Hữu Hằng Hữu ngươi đã chia phân cho muôn dân dưới trời chăng.”

Sự kiện ấy gợi ý cho chúng ta: Rất có thể Chúa ban quyền cai trị các hệ thống tinh tú trong vũ trụ cho con dân Chúa, và mỗi người sẽ nhận được một tên mới, tương xứng với thẩm quyền cai trị các ngôi sao. Có thể tên mới ấy có liên quan đến tên của các chòm sao mà người ấy nhận quyền cai trị.

Khoa học ngày nay giúp cho chúng ta biết số lượng các ngôi sao mà loài người có thể nhìn thấy trong vũ trụ nhiều hơn gấp ngàn tỷ lần tổng số người được sinh ra trên đất này. Thế mà Đức Chúa Trời vẫn đặt tên riêng cho từng vì sao, huống chi là việc tên mới cho mỗi con dân trung tín của Chúa là những người Chúa yêu? Có lẽ sẽ không có một tên nào giống như một tên nào. Và như thế, khối lượng từ ngữ mà loài người sẽ biết đến trong Vương Quốc Đời Đời của Đức Chúa Trời sẽ lớn lao vô cùng. Chỉ riêng số lượng tên riêng của mỗi vì sao, tên riêng của mỗi người, và tên riêng của mỗi thiên sứ đã vượt ngoài sức thống kê hiện tại của chúng ta. Chắc chắn, tên riêng và mới của những người đắc thắng trong Chúa cũng đã được Ngài viết sẵn trong Sách Sự Sống từ trước khi sáng thế.

6 Ai có tai, người ấy hãy nghe điều Đấng Thần Linh phán với các Hội Thánh.”

Vẫn là lời kêu gọi chung cho toàn thể con dân Chúa trong mọi thời đại, kể từ Thời Hội Thánh cho đến Thời Đại Nạn, và cả Thời Vương Quốc Ngàn Năm. Hễ ai biết lắng nghe và làm theo (có tai) thì hãy làm theo (nghe) điều Đức Thánh Linh phán truyền.

Ghi Chú

[1] http://vi.wikipedia.org/wiki/Timur_Lenk

Bấm vào nối mạng dưới đây để tải xuống pdf bài viết này:
https://www.opendrive.com/folders?MV84OTQ4MjcwX1F1aXU1

1. Bấm vào nối mạng dưới đây để nghe và tải xuống âm thanh mp3 bài giảng này:
Phần A:
https://od.lk/d/MV8xMTUyMDU1OTBf/11530_ChuGiaiKhaiHuyen_03_1-6a.mp3
Phần B: https://od.lk/d/MV8xMTUyMDU2MTRf/11531_ChuGiaiKhaiHuyen_03_1-6b.mp3

2. Bấm vào nối mạng dưới đây để nghe và tải xuống âm thanh mp3 bài giảng này:
https://soundcloud.com/huynh-christian-timothy/sets/115_kytanthe

Bấm vào nút “play” ► để nghe:

Phần A:

Phần B:

Bấm vào nút “play” ► để nghe:

Phần A:

Phần B:

Share This:

3,207 views

Comments are closed.