3,002 views

032 Chú Giải Sách Khải Huyền 5:1-14

Huỳnh Christian Timothy
Huỳnh Christian Priscilla (Mỹ Linh)

 

Vinh Quang của Thiên Đàng:
Chiên Con và Cuộn Sách
Bài Ca Tôn Vinh Chiên Con

 

1 Rồi, tôi thấy trong tay phải của Đấng đang ngự trên ngai một cuộn sách được viết cả trong lẫn ngoài và được niêm lại bằng bảy dấu ấn.

2 Tôi cũng thấy một thiên sứ mạnh mẽ, người lớn tiếng công bố: “Ai xứng đáng để mở cuộn sách và tháo các dấu ấn?”

3 Không ai ở trên trời, dưới đất hoặc bên dưới đất có thể mở cuộn sách hoặc nhìn nó.

4 Tôi khóc nức nở vì không một ai xứng đáng để mở và đọc hoặc nhìn cuộn sách ấy.

5 Rồi, một trong các trưởng lão nói với tôi: “Đừng khóc! Này, Sư Tử Của Chi Tộc Giu-đa, Chồi Của Đa-vít, đã đắc thắng để mở sách và tháo các dấu ấn.”

6 Tôi nhìn xem, và này, đứng chính giữa ngai và bốn sinh vật, chính giữa các trưởng lão, là Chiên Con như đã bị giết, có bảy sừng và bảy mắt. Những mắt ấy là Bảy Đấng Thần Linh của Đức Chúa Trời được sai đi khắp đất.

7 Ngài đến và lấy cuộn sách khỏi tay phải của Đấng đang ngự trên ngai.

8 Khi Ngài đã lấy cuộn sách, bốn sinh vật và hai mươi bốn trưởng lão hạ mình xuống trước Chiên Con; mỗi vị có hạc cầm và bát bằng vàng đựng đầy hương là những lời cầu nguyện của các thánh đồ.

9 Họ hát một bài ca mới rằng: “Ngài xứng đáng để lấy cuộn sách và tháo các dấu ấn; vì Ngài đã chịu bị giết; đã dùng máu Ngài để chuộc lấy chúng tôi từ mọi chi tộc, mọi ngôn ngữ, mọi dân và mọi quốc gia cho Đức Chúa Trời.

10 Ngài đã làm cho chúng tôi thành những vua và những thầy tế lễ cho Đức Chúa Trời của chúng tôi. Chúng tôi sẽ cai trị trên đất.”

11 Rồi, tôi nhìn xem và nghe có tiếng của nhiều thiên sứ ở chung quanh ngai, chung quanh các sinh vật và các trưởng lão. Số của họ là mười ngàn lần mười ngàn và nhiều ngàn của nhiều ngàn.

12 Họ đồng lớn tiếng nói rằng: “Chiên Con, Đấng chịu bị giết, xứng đáng nhận quyền lực, sự giàu có, sự khôn ngoan, sức mạnh, sự tôn quý, sự vinh quang và lời ca tụng.”

13 Tôi nghe mọi tạo vật trên trời, dưới đất và bên dưới đất, trong biển – tất cả mọi sự trong mọi nơi – nói rằng: “Lời ca tụng, sự tôn quý, sự vinh quang và quyền lực thuộc về Đấng đang ngự trên ngai và Chiên Con cho đến đời đời!”

14 Rồi, bốn sinh vật nói: “A-men!” và hai mươi bốn trưởng lão hạ mình xuống thờ phượng Đấng Sống Đời Đời.


1 Rồi, tôi thấy trong tay phải của Đấng đang ngự trên ngai một cuộn sách được viết cả trong lẫn ngoài và được niêm lại bằng bảy dấu ấn.

Đấng đang ngự trên ngai: Đấng đang ngự trên ngai chính là thân vị Thiên Chúa Ngôi Một. Danh hiệu riêng của Ngài là Đức Chúa Trời. Đối với những người tin nhận sự cứu rỗi của Ngài và vâng phục Ngài, thì họ gọi Ngài là Đức Cha, vì họ được Ngài tái sinh: “Ai tin Đức Chúa Jesus là Đấng Christ, thì sinh bởi Đức Chúa Trời; và ai yêu Đấng đã sinh ra, thì cũng yêu kẻ đã sinh ra bởi Ngài” (I Giăng 5:1). Đức Chúa Trời cũng là Đấng sinh ra thân thể xác thịt của Đức Chúa Jesus, nên Đức Chúa Jesus trong thân vị loài người cũng gọi Ngài là Đức Cha! Khi Đức Chúa Jesus phán: “Ta lên cùng Cha Ta và Cha các ngươi, Đức Chúa Trời Ta và Đức Chúa Trời các ngươi” (Giăng 20:17); là Ngài phán trong thân vị loài người của Ngài. Vì Ngài hoàn toàn là người như chúng ta, cho nên, Đức Chúa Trời cũng là Đức Chúa Trời của Ngài. Vì thân vị “người” của Ngài được Đức Chúa Trời sinh ra và phục sinh, cho nên, Đức Chúa Trời cũng là “Cha ở trên trời” của Ngài. Chính trong thân vị loài người mà Đức Chúa Jesus Christ trở thành “Con Cả” ở giữa nhiều anh em: “Vì những ai Ngài đã biết trước, thì Ngài cũng đã định sẵn để nên giống như hình bóng Con Ngài, để cho Con này được làm Con Cả ở giữa nhiều anh em” (Rô-ma 8:29).

Mặc dù sau khi phục sinh và thăng thiên, Đức Chúa Jesus ngự bên tay phải của Đức Chúa Trời để cầu thay cho Hội Thánh, nhưng trong khải tượng mà Giăng đang nhìn thấy đây, thì Đức Chúa Jesus không ngự trên Ngai, vì Ngài đang chuẩn bị công việc phán xét toàn thế gian trong Kỳ Đại Nạn.

Một cuộn sách được viết cả trong lẫn ngoài và được niêm lại bằng bảy dấu ấn: Theo sự diễn tả tiếp theo của Khải Huyền đoạn 5 và đoạn 6, chúng ta biết rằng, nội dung của cuộn sách là sự phán xét toàn thế gian mà Đức Chúa Jesus sẽ thi hành trong Thời Đại Nạn. Trước hết, chúng ta lưu ý rằng, đây không phải là cuốn sách có hình thức giống như các cuốn sách chúng ta có ngày nay. Nhưng nó là một “cuộn sách,” tức là loại sách xưa, có thể là giấy chỉ thảo hoặc giấy da, được kết thành một tờ dài, hai đầu tờ giấy có đính hai cái trục gỗ hay ngà, để cuộn sách lại. Khi đọc sách thì trục bên phải từ từ mở ra, còn trục bên trái thì cuộn lại phần đã đọc xong.

Cuộn sách được viết cả trong lẫn ngoài, có lẽ, để cho người cầm cuộn sách đọc mặt trong, còn người nghe, đối diện với người đọc, có thể nhìn vào mặt ngoài để dò theo. Tức là, mặt trong và mặt ngoài của cuộn sách có cùng một nội dung. Về việc cuộn sách được niêm lại bằng bảy dấu ấn, chúng ta có thể hình dung ra, bảy dấu ấn được niêm theo thứ tự, có nghĩa là phải tháo dấu ấn thứ nhất, thì mới tháo được dấu ấn thứ nhì; phải tháo dấu ấn thứ nhì, thì mới tháo được dấu ấn thứ ba; và cứ như thế cho đến dấu ấn thứ bảy. Mỗi dấu ấn tháo ra, cho phép người đọc được tiếp tục mở cuộn sách và đọc được phần nội dung của cuộn sách cho đến dấu ấn kế tiếp.

Sự kiện cuộn sách có bảy dấu ấn nhắc cho chúng ta nhớ đến ý nghĩa của số 7. Đó là sự trọn vẹn trong phương diện thuộc linh. Bảy dấu ấn tiêu biểu cho sự Thiên Chúa hình phạt thế gian đã được ghi chép trong cuộn sách là một sự hình phạt trọn vẹn. Hình phạt ấy sẽ xảy ra trong bảy năm cuối cùng của lịch sử tự trị của loài người.

2 Tôi cũng thấy một thiên sứ mạnh mẽ, người lớn tiếng công bố: “Ai xứng đáng để mở cuộn sách và tháo các dấu ấn?”

Thiên Chúa dựng nên nhiều thiên sứ để làm tôi tớ phục vụ Ngài. Các thiên sứ có phẩm trật, nhiệm vụ, và năng lực khác nhau. Thánh Kinh không bày tỏ chi tiết về vị thiên sứ mạnh sức mà Sứ Đồ Giăng nhìn thấy và nghe lời công bố. Trong thực tế, sách Khải Huyền nhiều lần dùng từ ngữ “một thiên sứ” hoặc gọi theo thứ tự xuất hiện của họ: thiên sứ thứ nhất, thiên sứ thứ nhì, thiên sứ thứ ba, v.v., mà không nói gì đến phẩm trật hay chức vụ của họ. Điều quan trọng chúng ta cần ghi nhớ là: Trong sách Khải Huyền, từ ngữ “thiên sứ” không được dùng để chỉ về Ngôi Hai Thiên Chúa, như một số trường hợp trong Cựu Ước.

Mặc dầu lời công bố của vị thiên sứ là một câu hỏi; nhưng hàm chứa trong câu hỏi ấy là tư cách và thẩm quyền của Đấng mở sách và tháo ấn. Sách là phương tiện truyền thông về trí thức. Sự niêm ấn cuộn sách nói đến sự kiện nội dung của sách ấy phải được bậc có thẩm quyền công bố hoặc truyền đạt hoặc thi hành.

Sau lời công bố của vị thiên sứ mạnh sức, thì Sứ Đồ Giăng có sự thần cảm để hiểu rằng:

3 Không ai ở trên trời, dưới đất hoặc bên dưới đất có thể mở cuộn sách hoặc nhìn nó.

Từ ngữ “không ai” được áp dụng cho muôn loài thọ tạo. Giả sử như, có một người không hề phạm tội thì người ấy cũng không có năng lực hay thẩm quyền để mở cuộn sách và tháo ấn hoặc để nhìn cuộn sách ấy. Các thiên sứ không phạm tội cũng không thể. Tuy nhiên, từ ngữ ấy không hề bao gồm cả Ba Ngôi Thiên Chúa.

4 Tôi khóc nức nở vì không một ai xứng đáng để mở và đọc hoặc nhìn cuộn sách ấy.

Sứ Đồ Giăng không nói rõ lý do vì sao ông khóc nức nở khi thấy rằng không có ai xứng đáng để mở và đọc hoặc nhìn cuộn sách ấy. Tất cả những lời giải thích chỉ là ý kiến riêng của mỗi người mà thôi. Tuy nhiên, chúng ta có thể hiểu rằng, Giăng khóc vì thấy rằng không ai có thể giúp ông hiểu được những điều Thiên Chúa đã định sẵn cho loài người được ghi lại trong cuộn sách ấy. Biết được ý định của Thiên Chúa cho tương lai của loài người là một phước hạnh, vì nó an ủi chúng ta khi chúng ta đối diện với nghịch cảnh trong hiện tại, mà nó cũng cảnh cáo chúng ta về hình phạt Chúa sẽ giáng xuống trên những ai cứng lòng, không chịu ăn năn tội và tin nhận sự cứu rỗi của Ngài.

Sự ăn năn lúc nào cũng bao gồm quyết tâm từ bỏ sự phạm tội. Sự tin nhận sự cứu rỗi của Chúa lúc nào cũng bao gồm quyết tâm sống thánh khiết theo Lời Chúa. Không từ bỏ sự phạm tội là không ăn năn. Không ưa thích sống thánh khiết theo Lời Chúa là chưa tiếp nhận sự cứu rỗi của Ngài.

5 Rồi, một trong các trưởng lão nói với tôi: “Đừng khóc! Này, Sư Tử của Chi Tộc Giu-đa, Chồi của Đa-vít, đã đắc thắng để mở sách và tháo các dấu ấn.”

Danh xưng “Sư Tử của Chi Tộc Giu-đa” nói đến Đấng cai trị dân I-sơ-ra-ên ra từ chi tộc Giu-đa. Danh xưng “Chồi của Đa Vít” nói đến Đấng cai trị ấy ra từ dòng dõi của Vua Đa-vít. Đấng ấy chính là Đức Chúa Jesus Christ.

Xét về phần xác thịt, Đức Chúa Jesus ra từ chi tộc Giu-đa và thuộc về dòng dõi của Đa-vít. Mẹ phần xác thịt của Đức Chúa Jesus là bà Ma-ri ra từ dòng Vua Đa-vít. Cha nuôi phần xác thịt của Đức Chúa Jesus là ông Giô-sép cũng ra từ dòng Vua Đa-vít. Theo phong tục của dân I-sơ-ra-ên thì con nuôi cũng đồng quyền kế tự như con ruột.

Xét về ý nghĩa thuộc linh, thân thể xác thịt loài người của Đức Chúa Jesus ra từ thịt và huyết của bà Ma-ri nên Ngài chính là dòng dõi của người nữ như đã được tiên tri trong Sáng Thế Ký 3:15 “Ta sẽ làm cho ngươi cùng người nữ, dòng dõi ngươi cùng dòng dõi người nữ nghịch thù nhau. Người sẽ giày đạp đầu ngươi, còn ngươi sẽ cắn gót chân người.” Cũng chính thân thể xác thịt ấy của Đức Chúa Jesus được Đức Chúa Trời dùng thịt và huyết của bà Ma-ri tạo thành bởi năng lực của Đức Thánh Linh, cho nên, thân thể xác thịt ấy được gọi là Con của Đức Chúa Trời, được sinh ra bởi Đức Chúa Trời. Trong khi thân vị Thiên Chúa của Đức Chúa Jesus là Ngài hằng có từ trước nguyên ủy với Đức Chúa Trời và hằng ở cùng Đức Chúa Trời (Giăng 1:1). Tà giáo chối bỏ giáo lý Một Thiên Chúa Ba Ngôi đã không phân biệt được rằng, quan hệ “cha con” giữa Đức Chúa Trời với con người xác thịt mang tên Jesus hoàn toàn khác với quan hệ bình đẳng, bình quyền giữa Đức Chúa Trời là Thiên Chúa với Ngôi Lời là Thiên Chúa.

Sự đắc thắng của Đức Chúa Jesus Christ là sự đắc thắng Sa-tan, đắc thắng tội lỗi, đắc thắng sự chết. Sa-tan tiêu biểu cho tất cả những ai chống nghịch Thiên Chúa. Tội lỗi là tất cả những gì chống nghịch ý muốn của Thiên Chúa. Sự chết là quyền lực của tội lỗi, làm phân rẽ người phạm tội khỏi Thiên Chúa. Vì thế, Đấng đã chiến thắng Sa-tan, tội lỗi, và sự chết có quyền mở sách và tháo ấn để công bố sự đoán phạt của Thiên Chúa trên vương quốc của sa-tan.

Nhiều nhà giải kinh thuộc những người nói tiếng lạ, cho rằng, cuộn sách có bảy dấu ấn là “tờ chủ quyền Chúa ban cho loài người trên địa cầu.” Họ cho rằng, chủ quyền ấy đã bị mất vào tay Sa-tan; và khi cuộn sách ấy được mở ra thì chủ quyền của loài người trên địa cầu được tái lập. Chúng tôi không hiểu họ dựa vào đâu để tuyên bố như vậy. Bởi vì, nội dung của cuộn sách ấy không hề nói gì đến chủ quyền của loài người trên địa cầu hay sự Chúa khôi phục chủ quyền ấy. Mà nội dung của cuộn sách chỉ là những hình phạt Thiên Chúa giáng xuống trên toàn thế gian, sau khi thế gian đã trở thành vương quốc của Sa-tan, được cai trị bởi dòng dõi của Sa-tan, là AntiChrist. Nội dung của cuộn sách ấy không hề nói gì đến chủ quyền của địa cầu. Vì nội dung của cuộn sách là sự phán xét và các hình phạt trên Sa-tan và những kẻ thờ phượng Sa-tan, cho nên, chỉ có Đấng đã đắc thắng Sa-tan, tội lỗi, và sự chết mới có quyền mở sách, tháo ấn để thi hành sự phán xét và các hình phạt.

6 Tôi nhìn xem, và này, đứng chính giữa ngai và bốn sinh vật, chính giữa các trưởng lão, là Chiên Con như đã bị giết, có bảy sừng và bảy mắt. Những mắt ấy là Bảy Đấng Thần Linh của Đức Chúa Trời được sai đi khắp đất.

Mệnh đề: “đứng chính giữa ngai và bốn sinh vật, chính giữa các trưởng lão,” làm cho chúng ta nhớ đến Khải Huyền 4:4, nói đến sự kiện, chung quanh Ngai của Đức Chúa Trời là hai muơi bốn ngai của các trưởng lão: “Chung quanh ngai ấy lại có hai mươi bốn ngai và tôi thấy hai mươi bốn trưởng lão mặc áo trắng, trên đầu đội mão bằng vàng, đang ngồi trên các ngai ấy.” Theo nghĩa đen của câu văn thì Chiên Con đứng nơi trung tâm của ngai. Chúng ta không biết hình dáng hay là độ lớn của ngai, nhưng chúng ta biết chỗ đứng của Chiên Con là ở giữa ngai, giữa bốn sinh vật, giữa hai mươi bốn trưởng lão. Trong khi ấy Thiên Chúa Ngôi Một, tức Đức Chúa Trời, vẫn đang ngự trên ngai. Vì ngai ấy là nơi ngự của Đức Chúa Trời lẫn của Ngôi Lời, nên sự kiện Ngôi Lời trong hình dáng của một chiên con đứng giữa ngai là điều chúng ta có thể hình dung.

Nhân tiện, chúng ta cũng hãy dành ra một ít thời gian để trả lời một câu hỏi của những kẻ theo tà giáo, bác bỏ giáo lý Một Thiên Chúa Ba Ngôi. Câu hỏi ấy hỏi rằng, nếu Đấng Thần Linh, còn gọi là Đức Thánh Linh, là một thân vị của Thiên Chúa, thì tại sao trên ngai chỉ có Đức Chúa Trời và Ngôi Lời ngự bên phải của Đức Chúa Trời, mà không đề cập đến Đấng Thần Linh? Câu trả lời dựa vào lẽ thật của Thánh Kinh, vô cùng đơn giản:

1. Từ khi Đấng Thần Linh giáng thế và ở lại với Hội Thánh, được gọi là Đức Thánh Linh, thì Ngôi Lời ngự bên phải Đức Chúa Trời để cầu thay cho Hội Thánh, còn Đức Thánh Linh thì ngự trong thân thể của mỗi người đã được sinh bởi Đức Chúa Trời.

2. Trước đó, Đấng Thần Linh đồng ngự trên ngai. Thánh Kinh cho chúng ta biết Đấng Tự Hữu Hằng Hữu ngồi trên ngai cao sang mà Ê-sai nhìn thấy và ghi lại trong Ê-sai 6 là Ngôi Lời và Đấng Thần Linh:

Ngôi Lời trước khi nhập thế làm người: “Ê-sai nói những điều đó, khi người thấy sự vinh quang của Ngài và nói về Ngài” (Giăng 12:41).

Đấng Thần Linh trước khi giáng thế và ở lại với Hội Thánh: “Bởi chưng họ không đồng ý với nhau và ra về, nên Phao-lô chỉ nói thêm lời nầy: Đức Thánh Linh đã phán phải lắm, khi Ngài dùng đấng tiên tri Ê-sai mà phán cùng tổ phụ các ngươi rằng” (Công Vụ Các Sứ Đồ 8:25)…

3. Trong cõi trời mới đất mới, Đức Chúa Trời và Chiên Con đồng ngự trên ngai, còn Đức Thánh Linh vẫn ngự lại trên ngai lòng của mỗi con dân Chúa, cho đến đời đời, vì thân thể con dân Chúa là đền thờ đời đời của Thiên Chúa.

Chúng ta biết, danh xưng Chiên Con và danh xưng Chiên Con của Đức Chúa Trời được dùng để gọi Ngôi Hai Thiên Chúa kể từ khi Ngài nhập thế mang thân xác loài người, chịu chết để chuộc tội cho nhân loại.

Chiên con được dùng làm sinh tế chuộc tội, cho nên, khi Đức Chúa Jesus Christ được gọi là Chiên Con, thì điều ấy hàm ý chính mình Ngài là sinh tế (của lễ sống) để chuộc tội cho toàn thể nhân loại. Danh xưng “Chiên Con của Đức Chúa Trời” hàm ý, Ngài là sinh tế do chính Đức Chúa Trời sắm sẵn và ban cho nhân loại. Vì là một sinh tế đến từ Đức Chúa Trời nên sinh tế ấy thánh khiết, trọn vẹn, và có giá trị chuộc tội cho toàn thể nhân loại. Danh xưng ấy còn hàm ý, ngoài “Chiên Con của Đức Chúa Trời” thì không một tế lễ nào có thể được dùng để chuộc tội cho nhân loại. Tất cả các sinh tế chuộc tội thời Cựu Ước chỉ là hình bóng cho sự kiện “Chiên Con của Đức Chúa Trời” sẽ được dâng làm sinh tế để cất đi tội lỗi của thế gian (Giăng 1:29). Hê-bơ-rơ 9:11-14 chép:

“Nhưng Đấng Christ đã hiện đến làm thầy tế lễ thượng phẩm của những sự tốt lành sau này; Ngài đã vượt qua Đền Tạm lớn hơn và trọn vẹn hơn, không phải tay người dựng ra, nghĩa là không thuộc về đời này. Ngài đã vào nơi rất thánh một lần thì đủ hết, không dùng máu của dê đực và của bò con, nhưng dùng chính máu mình, mà được sự chuộc tội đời đời. Vì nếu máu của dê đực cùng tro bò cái con mà người ta rưới trên kẻ ô uế còn làm sạch được phần xác thịt họ và nên thánh thay, huống chi máu của Đấng Christ, là Đấng thông qua thần quyền đời đời, dâng chính mình không tì tích cho Đức Chúa Trời, thì sẽ làm sạch lương tâm anh em khỏi công việc chết, để hầu việc Thiên Chúa Hằng Sống, là dường nào!”

Danh xưng “Chiên Con” được dùng để gọi Đức Chúa Jesus Christ cho đến đời đời, để loài người đời đời ghi nhớ sự cứu chuộc mà Ngài đã làm ra cho họ. Trong cõi trời mới đất mới Ngài vẫn được gọi là “Chiên Con.” Và chúng ta cần ghi nhớ, cả hai thân vị Thiên Chúa và loài người hiệp một trong Thiên Chúa Ngôi Hai. Trước khi Ngài nhập thế làm người, Ngài là Thiên Chúa. Sau khi Ngài nhập thế làm người, Ngài vừa là Thiên Chúa vừa là loài người. Trong thân vị loài người Ngài chết chuộc tội cho nhân loại và cai trị nhân loại trong vương quốc của Đức Chúa Trời. Trong thân vị Thiên Chúa, Ngài là Đấng Tạo Hóa mà muôn loài thọ tạo phải thờ phượng. Sự huyền nhiệm đó vượt ngoài sự hiểu biết của chúng ta.

Làm sao chúng ta có thể hiểu được, bằng cách nào mà cùng một lúc trong thân vị Thiên Chúa, Ngài cai trị cả vũ trụ, nhưng trong thân vị loài người, thì Ngài là một hài nhi, nằm ngủ an bình trong một máng cỏ? Hoặc là một tội nhân gục đầu, chết trên thập tự giá? Một số kẻ không có sự hiểu biết thuộc linh nhưng lại ngạo mạn, cho rằng, điều gì được ghi chép trong Thánh Kinh mà tâm trí loài người không thể hiểu được, thì không phải là lẽ thật! Những kẻ đó đã biến tâm trí của họ thành Đức Chúa Trời của chính họ.

Chiên Con như đã bị giết, có bảy sừng và bảy mắt: Từ ngữ “như đã bị giết” được dùng ở đây, hàm ý Chiên Con đang sống động nhưng có điều gì đó khiến cho Sứ Đồ Giăng nhìn thấy được, Chiên Con đã từng bị giết. Một ý nghĩa khác nữa là, dầu Chiên Con đã bị giết, đã chết, nhưng sự chết đã không thể có quyền trên Chiên Con.

Trong Thánh Kinh, sừng tiêu biểu cho thẩm quyền và năng lực. Bảy sừng tiêu biểu cho sức toàn năng và quyền tể trị. Chính Đức Chúa Jesus Christ đã phán: “Hết cả quyền phép ở trên trời và dưới đất đã giao cho Ta” (Ma-thi-ơ 28:18). Mắt tiêu biểu cho sự nhận biết. Bảy mắt tiêu biểu cho sự toàn tri, tức là biết tất cả mọi sự. Sự toàn năng và toàn tri của Chiên Con chứng tỏ Ngài là Thiên Chúa trong xác thịt.

Những mắt ấy là Bảy Đấng Thần Linh của Đức Chúa Trời được sai đi khắp đất: Ý nghĩa của danh xưng “Bảy Đấng Thần Linh” đã được trình bày trong phần chú giải Khải Huyền 1:4 [1]. Ở đây, chúng ta thấy Khải Huyền 5:6 nói đến sự kiện Đức Thánh Linh đã theo ý muốn của Đức Cha, đại diện cho Đức Con, để thi hành bảy công vụ trên đất. Sự toàn tri của Đức Thánh Linh cũng chính là sự toàn tri của Đức Con, tức là sự toàn tri của Thiên Chúa, vì chỉ Thiên Chúa mới toàn tri.

7 Ngài đến và lấy cuộn sách khỏi tay phải của Đấng đang ngự trên ngai.

Từ nơi giữa ngai, Chiên Con đã tiến đến, nhận cuộn sách từ tay phải của Đức Chúa Trời.

8 Khi Ngài đã lấy cuộn sách, bốn sinh vật và hai mươi bốn trưởng lão hạ mình xuống trước Chiên Con; mỗi vị có hạc cầm và bát bằng vàng đựng đầy hương là những lời cầu nguyện của các thánh đồ.

Cuộn sách được Chiên Con nhận lấy thì bốn sinh vật và hai mươi bốn trưởng lão hạ mình trước Chiên Con để thờ phượng Ngài. Sự thờ phượng chỉ có thể dành cho Thiên Chúa. Chiên Con là Thiên Chúa nên Ngài tiếp nhận sự thờ phượng của bốn sinh vật và các trưởng lão.

Hạc cầm [2] là một loại đàn xưa nhất trong lịch sử loài người. Chúng ta thật sự không biết hạc cầm được các trưởng lão sử dụng trên thiên đàng có hình thức và âm thanh giống như các loại hạc cầm trên đất hay không. Tuy nhiên, chúng ta có thể tin rằng, lời tôn vinh, ca hát theo nhạc điệu, có nhạc cụ đệm theo là điều xảy ra trong cõi thuộc linh. Thật khó mà tưởng tượng được sự tuyệt vời của âm nhạc trong thiên đàng.

Bát bằng vàng đựng đầy hương là những lời cầu nguyện của các thánh đồ: Mỗi trưởng lão có một bát vàng đựng đầy lời cầu nguyện của con dân Chúa trong mọi thời đại. Lời cầu nguyện của con dân Chúa là thức hương thơm dâng lên Thiên Chúa. Có thể, phần lớn những lời cầu nguyện ấy vô cùng đơn sơ, mộc mạc, nhưng rất chân thành phát ra từ đáy lòng của con dân Chúa, bởi tình yêu của con dân Chúa dành cho Ngài và bởi đức tin của họ vào trong chính Ngài. Và chữ “Chúa” được dùng ở đây là chỉ chung về Ba Ngôi Thiên Chúa. Ý muốn và năng lực của Thiên Chúa đã biến những lời cầu nguyện của con dân Chúa thành hương liệu dùng trong sự thờ phượng Chúa. Vì thế, cầu nguyện cũng chính là thờ phượng Chúa. Trong sự cầu nguyện, chúng ta công nhận thẩm quyền, năng lực, và tình yêu của Thiên Chúa.

9 Họ hát một bài ca mới rằng: “Ngài xứng đáng để lấy cuộn sách và tháo các dấu ấn; vì Ngài đã chịu bị giết; đã dùng máu Ngài để chuộc lấy chúng tôi từ mọi chi tộc, mọi ngôn ngữ, mọi dân và mọi quốc gia cho Đức Chúa Trời.

10 Ngài đã làm cho chúng tôi thành những vua và những thầy tế lễ cho Đức Chúa Trời của chúng tôi. Chúng tôi sẽ cai trị trên đất.”

Từ ngữ: “Bài ca mới” hàm ý cho đến thời điểm Chiên Con nhận lấy cuộn sách từ tay Đức Chúa Trời, chưa bao giờ bài ca ấy được hát lên. Từ khi Sứ Đồ Giăng nhìn thấy khải tượng mà chúng ta đang học đây, đã gần hai ngàn năm trôi qua, bài ca ấy vẫn chưa được ai hát lên. Điều Giăng thấy chỉ là khải tượng về sự việc sẽ xảy ra. Một ngày kia, trong thân thể đã được phục sinh hay đã được biến hóa (I Cô-rinh-tô 15:50-52), mỗi con dân Chúa sẽ tận mắt nhìn thấy sự thờ phượng của hai mươi bốn trưởng lão và nghe được bài ca mới mà họ sẽ cùng nhau hát tôn vinh Ngôi Hai Thiên Chúa.

Qua bài hát của các trưởng lão mà chúng ta học biết các lẽ thật sau đây:

1. Đức Chúa Jesus Christ đã chịu bị giết, nghĩa là Ngài tình nguyện chịu chết, để dùng máu Ngài chuộc lấy rất nhiều người. Chuộc một người có nghĩa là bỏ tiền hay một vật gì có giá trị để mua người ấy về, vì người ấy đang ở trong quyền cai trị của ai đó.

2. Những người được chuộc thuộc về mọi chi tộc, tức là những người không thuộc một quốc gia nào, như các sắc dân thiểu số sống xa cách thế giới văn minh.

3. Những người được chuộc thuộc về mọi ngôn ngữ, nghĩa là sự khác biệt ngôn ngữ giữa sắc dân này với sắc dân khác không ảnh hưởng đến sự cứu chuộc. Kể cả những dân thuộc về các ngôn ngữ chỉ còn vài trăm người biết nói. Trên thế giới hiện nay có khoảng 7,000 ngôn ngữ được thống kê [3].

4. Những người được chuộc thuộc về mọi dân tộc. Một dân tộc có thể bao gồm nhiều chi tộc, nói nhiều ngôn ngữ khác nhau. Dân tộc Việt Nam là một điển hình, với hơn 50 bộ tộc và ngôn ngữ khác nhau [4].

5. Những người được chuộc thuộc về mọi quốc gia. Hiện nay, theo thống kê, trên thế giới có 196 quốc gia [5]. Tuy nhiên, trong suốt gần hai ngàn năm qua, kể từ khi Đức Chúa Jesus Christ hoàn tất công cuộc cứu chuộc nhân loại, có nhiều quốc gia đã bị xóa tên và có nhiều quốc gia đã được sinh ra. Chúng ta có thể tin rằng, trong mỗi quốc gia đã qua, hiện có, hay sẽ có đều có người được chuộc bởi máu của Chiên Con. Vì Lời Chúa khẳng định như vậy.

Tất cả những người được Ngôi Hai cứu chuộc, đều được trình dâng lên Ngôi Một Thiên Chúa, là Đức Chúa Trời, và được ban cho chức vụ, địa vị vua và thầy tế lễ, để hầu việc Đức Chúa Trời. Vua là để cai trị, thầy tế lễ là để hướng dẫn sự thờ phượng Thiên Chúa. Chúng ta thấy lời ca của các trưởng lão cho biết, họ sẽ cai trị trên đất.

Chúng ta nên nhớ, hai mươi bốn trưởng lão đại diện cho Hội Thánh của Chúa. Vì thế lời tôn vinh của các trưởng lão cũng chính là lời tôn vinh của Hội Thánh. Thật vậy, mỗi người trong Hội Thánh đều là vua và thầy tế lễ của Đức Chúa Trời, sẽ đồng trị với Đức Chúa Jesus Christ trên đất:

“Nhưng anh em là dòng giống được lựa chọn, là chức thầy tế lễ nhà vua, là dân thánh là dân thuộc về Ngài, để cho anh em rao giảng nhân đức của Đấng đã gọi anh em ra khỏi nơi tối tăm, đến nơi sáng láng lạ lùng của Ngài” (I Phi-e-rơ 2:9).

“Đấng yêu thương chúng ta: đã rửa sạch tội lỗi chúng ta trong máu Ngài, đã lập chúng ta làm những vua và những thầy tế lễ cho Đức Chúa Trời Ngài và Cha Ngài – Nguyện sự vinh quang và quyền thế thuộc về Ngài cho đến đời đời. A-men” (Khải Huyền 1:6)!

“Nhưng Đức Chúa Trời, là Đấng giàu lòng thương xót, vì cớ lòng yêu thương lớn Ngài đem mà yêu chúng ta, nên đang khi chúng ta chết vì tội mình, thì Ngài làm cho chúng ta sống với Đấng Christ, ấy là nhờ ân điển mà anh em được cứu, và Ngài làm cho chúng ta cùng sống lại và cùng ngồi trong các nơi trên trời trong Đấng Christ Jesus” (Ê-phê-sô 2:4-6).

“Nếu chúng ta chịu thử thách nổi, thì sẽ cùng Ngài đồng trị; nếu chúng ta chối Ngài, thì Ngài cũng sẽ chối chúng ta” (II Ti-mô-thê 2:12).

Trong cõi trời mới đất mới thành thánh là nơi ngự của Đức Chúa Trời sẽ từ trời giáng xuống trên đất (Khải Huyền 21:1-2). Muôn dân sẽ đi trong ánh sáng của thành và các vua trên đất sẽ đem vinh hiển của mình vào thành (Khải Huyền 21:23-24). Chúng ta sẽ đi vào chi tiết khi cùng nhau học đến Khải Huyền 21. Điều đáng nói ở đây là Hội Thánh của Chúa sẽ cai trị trên đất, là vì, trong suốt thời kỳ của Vương Quốc Ngàn Năm Bình An trên đất, số lượng người được sinh ra và tin nhận Chúa sẽ rất nhiều, họ sẽ là công dân của Vương Quốc Đời Đời trên đất. Và, vì Đức Chúa Trời đã ấn định địa cầu là nơi mà Ba Ngôi Thiên Chúa cùng muôn loài tạo vật sẽ sống đời đời trong hạnh phúc.

11 Rồi, tôi nhìn xem và nghe có tiếng của nhiều thiên sứ ở chung quanh ngai, chung quanh các sinh vật và các trưởng lão. Số của họ là mười ngàn lần mười ngàn và nhiều ngàn của nhiều ngàn.

12 Họ đồng lớn tiếng nói rằng: “Chiên Con, Đấng chịu bị giết, xứng đáng nhận quyền lực, sự giàu có, sự khôn ngoan, sức mạnh, sự tôn quý, sự vinh quang và lời ca tụng.”

Sau khi bài ca mới được các trưởng lão hát tôn vinh Chiên Con, thì đến lượt các thiên sứ cũng tôn vinh Chiên Con. Trong nguyên ngữ Hy-lạp của Thánh Kinh, con số mười ngàn lần mười ngàn tức là 100 triệu. Mệnh đề “nhiều ngàn của nhiều ngàn” nói đến một số lượng nhiều đến nỗi không thể đếm được. Trong Đa-ni-ên 7:10 cũng dùng cách diễn tả tương tự: “Trước mặt Ngài, một sông lửa chảy ra và tràn lan; ngàn ngàn hầu hạ Ngài và muôn muôn đứng trước mặt Ngài. Sự phán xét đã sắm sẵn, và các sách mở ra.” Từ ngữ được dịch “ngàn ngàn” trong nguyên ngữ Hê-bơ-rơ là “một ngàn những ngàn.” Từ ngữ được dịch “muôn muôn” trong nguyên ngữ Hê-bơ-rơ là “mười ngàn lần mười ngàn,” tức là 100 triệu. Dĩ nhiên các cách nói trên đây đều để biểu thị một số lượng đông không thể đếm được.

Hãy tưởng tượng vô số thiên sứ cùng lúc lớn tiếng tôn vinh Chiên Con. Lời ca tụng của các thiên sứ giúp cho chúng ta hiểu được lẽ thật này. Trước khi hoàn thành sự chuộc tội nhân loại, con người xác thịt Jesus chính là Chiên Con của Đức Chúa Trời, nhưng chưa nhận sự tôn vinh thờ phượng như Thiên Chúa, mặc dù thần tính vẫn có trong Chiên Con. Thậm chí, con người ấy còn bị sỉ nhục và giết chết! Thánh Kinh chép rõ: “Vì Đức Chúa Jesus chưa được vinh hiển” (Giăng 7:39). Sau khi con người xác thịt Jesus chịu chết, hoàn thành sự chuộc tội nhân loại, thì chính thân thể xác thịt loài người ấy được phục sinh, và xứng đáng được thờ phượng, tôn vinh như Thiên Chúa. Nói cách khác, trong cả vũ trụ, chỉ có một con người xác thịt được tôn vinh và thờ phượng như Thiên Chúa, là con người Jesus.

13 Tôi nghe mọi tạo vật trên trời, dưới đất và bên dưới đất, trong biển – tất cả mọi sự trong mọi nơi – nói rằng: “Lời ca tụng, sự tôn quý, sự vinh quang và quyền lực thuộc về Đấng đang ngự trên ngai và Chiên Con cho đến đời đời!”

Kế tiếp là muôn loại thọ tạo từ các loài ở “trên trời, dưới đất và bên dưới đất, trong biển – tất cả mọi sự trong mọi nơi” đều dâng lời tôn vinh Đức Chúa Trời và Chiên Con.

  • Mọi tạo vật trên trời bao gồm: các sinh vật chung quanh ngai Đức Chúa Trời, các thiên sứ, Hội Thánh.
  • Mọi tạo vật dưới đất bao gồm: loài người, loài thú, loài chim, loài côn trùng, loài cây cối…
  • Mọi tạo vật bên dưới đất bao gồm: những linh hồn không thuộc về Chúa đang bị nhốt trong âm phủ và các thiên sứ có tội đang bị giam trong vực sâu.
  • Mọi vật trong biển bao gồm tất cả sinh vật trong biển.

Đây là một câu khó hiểu, vì sự kiện này xảy ra trước Kỳ Đại Nạn, là lúc thế gian đang hổn loạn vì hậu quả của sự Hội Thánh được Chúa cất ra khỏi thế gian. Hầu hết những người đang sống trên thế gian đều chưa tin nhận Chúa. Thế thì, làm sao họ có thể dâng lời tôn vinh Đức Chúa Trời và Chiên Con?

Chúng tôi cho rằng, bởi quyền tể trị tuyệt đối của Thiên Chúa, lần đầu tiên trong lịch sử của vũ trụ, Đức Thánh Linh khiến cho muôn vật phải một lần cùng nhau hạ mình tung hô Đức Chúa Trời và Chiên Con, trước khi Chiên Con thi hành sự hình phạt toàn thế gian. Từ ngữ: “tất cả mọi sự trong mọi nơi” không ngoại trừ chính các vật vô tri, vô giác như sỏi đá cũng sẽ cất tiếng tung hô Đức Chúa Trời và Chiên Con. Đây là một phép lạ. Trong Cựu Ước Thiên Chúa đã từng khiến cho con lừa của Ba-la-am nói tiếng người (Dân Số Ký 22:28). Trong Tân Ước, Đức Chúa Jesus Christ cũng nói đến sự kiện đá có thể cất tiếng tung hô Ngài (Lu-ca 19:40).

14 Rồi, bốn sinh vật nói: “A-men!” và hai mươi bốn trưởng lão hạ mình xuống thờ phượng Đấng Sống Đời Đời.

Sau phép lạ muôn loài thọ tạo tôn vinh Đức Chúa Trời và Chiên Con, bốn sinh vật phục vụ ngai Chúa nói lời “amen!” Rồi, hai mươi bốn trưởng lão, đại diện cho toàn Hội Thánh, hạ mình xuống, thờ phượng Ba Ngôi Thiên Chúa. Danh xưng Đấng Sống Đời Đời là một hình thức của danh xưng Đấng Tự Hữu Hằng Hữu, là tên riêng dùng cho cả Ba Ngôi Thiên Chúa.

Ghi Chú

[1] http://kytanthe.net/?p=114

[2] http://vi.wikipedia.org/wiki/H%E1%BA%A1c_c%E1%BA%A7m

[3] http://www.bbc.co.uk/languages/guide/languages.shtml

[4] http://en.wikipedia.org/wiki/List_of_ethnic_groups_in_Vietnam

[5] http://geography.about.com/od/countryinformation/a/capitals.htm

Bấm vào nối mạng dưới đây để tải xuống pdf bài viết này:
https://www.opendrive.com/folders?MV84OTQ4MjcwX1F1aXU1

1. Bấm vào nối mạng dưới đây để nghe và tải xuống âm thanh mp3 bài giảng này:
https://od.lk/d/MV8xMTUyMDU3NTVf/11535_ChuGiaiKhaiHuyen_05_1-14.mp3

2. Bấm vào nối mạng dưới đây để nghe và tải xuống âm thanh mp3 bài giảng này:
https://soundcloud.com/huynh-christian-timothy/sets/115_kytanthe

Bấm vào nút “play” ► để nghe:

Bấm vào nút “play” ► để nghe:


Share This:

3,002 views

Comments are closed.