2,746 views

055 Chú Giải Sách Khải Huyền 20:11-15

Huỳnh Christian Timothy
Huỳnh Christian Priscilla (Mỹ Linh)

Sự Phán Xét Chung Cuộc

 

11 Rồi, tôi thấy một ngai trắng, lớn và Đấng ngự trên ngai. Đất và trời trốn khỏi mặt Ngài, chẳng còn thấy chỗ của chúng nữa.

12 Tôi thấy những kẻ chết, nhỏ lẫn lớn, đứng trước Đức Chúa Trời. Có những sách mở ra. Lại có một sách khác là Sách Sự Sống được mở ra. Những kẻ chết bị phán xét tùy theo những việc họ đã làm và đã được ghi lại trong những sách ấy.

13 Biển đã giao lại những kẻ chết trong nó. Sự chết và âm phủ cũng đã giao lại những kẻ chết trong chúng. Mỗi người bị phán xét tùy theo những việc họ đã làm.

14 Sự chết và âm phủ bị ném vào hồ lửa. Hồ lửa là sự chết thứ nhì.

15 Bất cứ kẻ nào không tìm thấy được chép trong Sách Sự Sống thì bị ném vào hồ lửa.

Năm câu cuối cùng trong Khải Huyền 20 nói lên một lẽ thật đáng sợ mà mỗi một người cần để dành thời gian, để suy ngẫm ý nghĩa trọng đại của lẽ thật ấy. Đó là: Tất cả những ai không ở trong sự cứu rỗi của Đức Chúa Trời thì sẽ bị phán xét về mỗi một tội lỗi, tức mỗi một điều nghịch lại luật pháp của Thiên Chúa, mà họ đã làm ra trong suốt thời gian sống trong thân thể xác thịt.

Mỗi tội lỗi sẽ bị hình phạt một cách xứng đáng, tùy theo sự kết quả của tội ấy. Sẽ có người nhiều tội, người ít tội, nhưng không có ai mà không phạm tội.

Bên cạnh hình phạt dành cho mỗi tội thì có một hình phạt chung. Đó là: mỗi một người có tội, dù chỉ phạm mỗi một tội là không thờ phượng Thiên Chúa, thì phải bị đời đời xa cách Thiên Chúa. Trước sự phán xét của Thiên Chúa sẽ không có một người nào có thể bào chữa. Lời Chúa trong Rô-ma 1:18-32 đã nói rất rõ, không một người nào mà trong lòng của họ không có sự hiểu biết về Ngài. Không một dân tộc nào mà không có một danh từ riêng để gọi một Đấng Cao Siêu Tuyệt Đối và nhận biết Ngài là Đấng thưởng thiện phạt ác.

18 Nhưng cơn giận của Thiên Chúa từ trời tỏ ra nghịch cùng mọi sự không tin kính và không công bình của loài người, của những kẻ dùng sự không công bình mà cầm giữ lẽ thật.

19 Bởi vì sự hiểu biết về Đức Chúa Trời được chiếu ra trong họ. Vì Đức Chúa Trời đã tỏ ra cho họ

20 những sự không thấy được của Ngài, từ sự sáng tạo thế gian là những vật thọ tạo được nhận biết, mà thấy rõ ràng cả năng lực và thần tính đời đời của Ngài; cho nên, họ không thể chữa mình.

21 Bởi vì họ được hiểu biết Đức Chúa Trời, mà họ không tôn vinh Ngài như Thiên Chúa. Họ cũng không tạ ơn Ngài. Nhưng họ ngu dại trong những ý tưởng của họ, và lòng ngu dốt của họ thì tối tăm.

22 Họ tự xưng là khôn ngoan, họ trở nên ngu dại.

23 Họ đã đổi sự vinh quang không hư mất của Đức Chúa Trời cho hình tượng hay hư nát được làm giống như hình ảnh của loài người, của các loài chim, của các loài thú, và của các loài côn trùng.

24 Vậy nên, Đức Chúa Trời đã bỏ mặc họ cho những sự ô uế theo lòng ham muốn của họ, mà họ tự làm nhục thân thể lẫn nhau,

25 Họ đã đổi sự chân thật của Đức Chúa Trời cho sự dối trá. Họ đã thờ phượng và hầu việc loài tạo vật thế cho Đấng Tạo Hóa, là Đấng đáng tôn vinh đời đời! A-men.

26 Vì vậy mà Đức Chúa Trời đã bỏ mặc họ cho những khát vọng của sự xấu hổ. Những phụ nữ của họ đã đổi sự quan hệ tính dục tự nhiên cho sự nghịch với tự nhiên.

27 Những người đàn ông cũng vậy, họ đã bỏ cách tự nhiên quan hệ tính dục của người đàn bà mà un đốt khát vọng của họ với lẫn nhau. Những người đàn ông với những người đàn ông, họ làm ra sự xấu hổ. Họ nhận lãnh trong chính họ sự báo ứng xứng đáng với lầm lỗi của họ.

28 Vì họ chẳng thử nghiệm để nắm giữ Đức Chúa Trời trong tri thức nên Đức Chúa Trời bỏ mặc họ cho tâm trí trụy lạc để làm ra những sự không xứng đáng.

29 Họ đầy dẫy mọi sự không công bình: tà dâm, độc ác, tham lam, hung dữ; chan chứa sự ganh tỵ, tội giết người, cãi lẫy, lường gạt, thói tật xấu; là những kẻ gièm chê,

30 hay nói xấu, thù ghét Thiên Chúa; là những kẻ xấc xược, kiêu ngạo; là những kẻ khoe khoang; là những kẻ phát minh ra những sự dữ: những sự không vâng lời cha mẹ,

31 thiếu hiểu biết, phạm giao ước, không có tình nghĩa tự nhiên, không đáng tin, không có lòng thương xót.

32 Họ là những kẻ biết rõ sự phán quyết của Đức Chúa Trời rằng, những kẻ làm ra các sự ấy là đáng chết; thế mà, chẳng những họ tự làm, họ còn vui thú với những kẻ làm các sự ấy.

Một khi đã bị xa cách Thiên Chúa thì không còn cơ hội để kêu cầu Ngài, để nhận sự thương xót và cứu rỗi của Ngài. Thánh Kinh chép:

Họ sẽ bị hình phạt hư mất đời đời, xa cách mặt Chúa và sự vinh quang của sức mạnh Ngài” (II Tê-sa-lô-ni-ca 1:9).

Họ:” là nhân xưng đại danh từ gọi chung tất cả những người không thờ phượng Thiên Chúa, không ăn năn tội và tin nhận sự chết chuộc tội của Đức Chúa Jesus Christ, như đã giải thích trong II Tê-sa-lô-ni-ca 1:8 “…những kẻ chẳng hề nhận biết Thiên Chúa, và không vâng phục Tin Lành của Đức Chúa Jesus Christ chúng ta.”

Hình phạt:” là hậu quả đương nhiên của sự vi phạm luật pháp của Thiên Chúa.

Hư mất:” là hình thức của hình phạt. Từ ngữ “hư mất” trong nguyên ngữ Hy-lạp của Thánh Kinh là “olethros” /ô-lê-rót/ [1], có nghĩa là: bị bỏ hoang trong tình trạng đổ nát; bị phá hủy; bị chết. Cả ba ý nghĩa này đều thích hợp để nói lên tình trạng của những người nhận lãnh hình phạt chung cuộc từ Thiên Chúa:

  • Họ bị Thiên Chúa bỏ mặc trong tình trạng đổ nát. Không bao giờ có cơ hội được Thiên Chúa phục hồi.
  • Họ bị ở trong tình trạng đổ nát vì họ bị lửa của hỏa ngục tàn phá.
  • Họ bị chết sự chết thứ hai, tức là bị phân rẽ khỏi Thiên Chúa.

Sự chết trong Thánh Kinh không bao giờ mang ý nghĩa trở thành hư không, không còn thực hữu. Sự chết trong Thánh Kinh chỉ có ý nghĩa là bị phân rẽ. Sự chết thứ nhất là linh hồn bị phân rẽ khỏi thể xác (thân thể vật chất – flesh) và thể thần (thân thể thiêng liêng – spirit). Đối với một người không thuộc về Chúa, khi sự chết thứ nhất xảy ra, thì: thể thần về lại cùng Thiên Chúa; thể xác về cùng bụi đất; linh hồn (bản ngã của mỗi người – soul) bị tạm giam trong âm phủ, chờ ngày thể xác sống lại, để ra trước tòa phán xét của Thiên Chúa. Sự chết thứ nhì xảy ra đối với họ, có quyền trên họ, là khi linh hồn và thể xác phục sinh của họ bị nhốt đời đời trong hỏa ngục, hoàn toàn và mãi mãi bị phân rẽ khỏi Thiên Chúa.

Đời đời:” là thời gian bị hình phạt. Trong nguyên ngữ Hy-lạp của Thánh Kinh là từ thời đại này sang thời đại khác, là mãi mãi không kết thúc.

Xa cách mặt Chúa và sự vinh quang của sức mạnh Ngài:” là hậu quả của sự bị hình phạt. Một khi đã nhận lãnh hình phạt chung cuộc thì họ sẽ không bao giờ còn có cơ hội được ra khỏi hình phạt ấy. Họ bị đời đời xa cách mặt Chúa nên họ không có cơ hội kêu cầu, van xin. Họ bị đời đời xa cách sự vinh quang của sức mạnh Ngài nên họ không thể nhận được ơn cứu rỗi hay bất cứ một ơn phước nào từ nơi Chúa, để làm giảm bớt sự đau khổ của họ.

Ngày nay, có nhiều người không chịu nỗi sự đau khổ nào đó trong cuộc sống, nên tự sát. Họ nghĩ rằng, sau khi chết thì không còn đau khổ. Tuy nhiên, Thánh Kinh cho chúng ta biết, đối với những người không thuộc về Chúa, thì sau khi chết, đau khổ vẫn còn, sẽ liên tục suốt ngày đêm và còn đến đời đời:

Chúng sẽ bị đau khổ cả ngày lẫn đêm cho đến đời đời” (Khải Huyền 20:10).

Có một điều lạ lùng là: Hầu như mọi người đều chuẩn bị cho tương lai trong cuộc đời này; nhưng ít người chuẩn bị cho tương lai sau cuộc đời này. Ai nấy biết và chứng kiến định luật: “gieo gì gặt nấy;” nhưng ít có ai quan tâm đến những gì họ sẽ gặt khi họ gieo ra những việc làm tội lỗi. Ai nấy biết phải có một Đấng Tạo Hóa dựng nên muôn loài vạn vật, đặt để ý thức đạo đức vào trong mỗi một người, và buộc mỗi người phải trách nhiệm về mọi ý nghĩ, lời nói, thái độ, việc làm; nhưng ít người biết tìm kiếm và tôn thờ Đấng ấy. Kể cả rất nhiều người tự xưng nhận rằng họ biết và tin Thánh Kinh, tôn thờ Đấng Tạo Hóa được nói đến trong Thánh Kinh. Những người ấy chỉ là những người nói dối, vì họ không thật lòng ăn năn tội và vâng giữ các điều răn của Thiên Chúa (I Giăng 2:4). Họ chỉ khoác lên cho mình một cái áo tôn giáo, gọi là đạo Công Giáo hoặc đạo Tin Lành. Chưa bao giờ những lời phán sau đây của Đức Chúa Jesus Christ, lại có thể áp dụng một cách chính xác cho hơn hai tỷ người như ngày hôm nay:

Sao các ngươi gọi Ta: Chúa, Chúa, mà không làm theo lời Ta phán” (Lu-ca 6:46)?

Chẳng phải những kẻ nói với Ta rằng: Lạy Chúa, lạy Chúa, thì đều được vào Vương Quốc Trời đâu; nhưng chỉ kẻ làm theo ý muốn của Cha Ta ở trên trời mà thôi. Ngày đó, sẽ có nhiều người thưa với Ta rằng: Lạy Chúa, lạy Chúa, chúng tôi chẳng từng nhân danh Chúa mà nói tiên tri sao? nhân danh Chúa mà trừ quỷ sao? và lại nhân danh Chúa mà làm nhiều phép lạ sao? Khi ấy, Ta sẽ phán rõ ràng với họ rằng: Hỡi những kẻ làm gian ác, Ta chẳng biết các ngươi bao giờ, hãy lui ra khỏi Ta! Vậy, kẻ nào nghe và làm theo lời Ta phán đây, thì giống như một người khôn ngoan cất nhà mình trên vầng đá. Có mưa sa, nước chảy, gió lay, xô động nhà ấy; nhưng không sập, vì đã cất trên đá. Kẻ nào nghe lời Ta phán đây, mà không làm theo, khác nào như người dại cất nhà mình trên đất cát. Có mưa sa, nước chảy, gió lay, xô động nhà ấy, thì bị sập, hư hại rất nhiều” (Ma-thi-ơ 7:21-27).

Tất cả chúng ta, những người đã nhận biết lẽ thật của Lời Chúa, hãy đứng vững trong đức tin cho đến cuối cùng. Hãy hết lòng vâng giữa các điều răn của Thiên Chúa. Đó là ý muốn của Cha chúng ta ở trên trời. Hãy mạnh dạn vứt bỏ tất cả những gì không đúng với Thánh Kinh mà chỉ là truyền thống, nghi thức, tư tưởng thần học, và chức vụ của các giáo hội.

Con dân Chúa trong Thời Đại Nạn cần phải ra khỏi Ba-by-lôn Lớn (Va-ti-căn); còn con dân Chúa trong thời hiện tại cần phải ra khỏi các Ba-by-lôn nhỏ, tức là các giáo hội mang danh Chúa nhưng không vâng giữ Lời Chúa, là những gái điếm thuộc linh ra từ Ba-by-lôn Lớn.

Chúng ta hãy là những người sẽ ngôi trên những ngai để phán xét, đừng trở thành những kẻ bị phán xét trong ngày chung cuộc.

11 Rồi, tôi thấy một ngai trắng, lớn và Đấng ngự trên ngai. Đất và trời trốn khỏi mặt Ngài, chẳng còn thấy chỗ của chúng nữa.

Đấng ngự trên ngai chính là Ngôi Lời trong thân xác phục sinh của loài người, là Đức Chúa Jesus Christ. Chính thân thể xác thịt từng bị loài người đóng đinh cho đến chết đó, ngồi trên ngai phán xét với danh xưng Đức Chúa Trời là danh mà Đức Chúa Trời đã ban cho Ngài:

Nhưng nói về Con thì lại phán rằng: Hỡi Đức Chúa Trời, ngai Ngài còn đến đời đời, cây gậy công chính là cây gậy của vương quốc Ngài. Ngài ưa điều công bình, ghét điều gian ác; Cho nên, hỡi Đức Chúa Trời, Đức Chúa Trời của Ngài lấy dầu vui mừng xức cho, khiến Ngài trội hơn kẻ đồng loại mình” (Hê-bơ-rơ 1:8-9).

Chúng ta cần nhận rõ lẽ thật này: Ngôi Lời là Thiên Chúa. Giăng 1:1 đã khẳng định như vậy. Nhưng thân thể xác thịt của Đấng Christ hoàn toàn là loài người. Vì thế, Đức Chúa Trời đã ban cho thân thể xác thịt ấy danh hiệu Đức Chúa Trời, để chính thân thể xác thịt ấy toàn quyền hành động như Đức Chúa Trời.

Danh xưng Đức Chúa Trời là danh xưng được dùng để gọi Thiên Chúa Ngôi Một, để chỉ về thân vị của Đức Cha. Nhưng khi danh xưng Đức Chúa Trời được dùng để gọi Đức Con, thì không chỉ về thân vị của Đức Cha hay thân vị của Đức Con, mà chỉ về uy quyền tối thượng của Đức Con trong thân xác loài người là ngang hàng với Thiên Chúa. Thân xác loài người ấy cai trị như Đức Chúa Trời cai trị, phán xét như Đức Chúa Trời phán xét, và được thờ phượng như Đức Chúa Trời được thờ phượng. Đó là lý do vì sao danh xưng Đức Chúa Trời được ban cho con người xác thịt Jesus.

Chính mệnh đề: “khiến Ngài trội hơn kẻ đồng loại mình” trong Hê-bơ-rơ 1:9 đã cho chúng ta biết rõ, danh xưng Đức Chúa Trời được ban cho con người xác thịt của Ngôi Lời. Từ ngữ “kẻ đồng loại” là chỉ về loài người và xác chứng thân thể xác thịt của Ngôi Lời hoàn toàn là người.

Ngai trắng và lớn:” Màu trắng tiêu biểu cho sự thánh khiết lẫn sự công chính. Sự thánh khiết của Đức Chúa Jesus Christ không chấp nhận bất cứ một tội lỗi nào. Sự công chính của Đức Chúa Jesus Christ hình phạt mỗi một tội lỗi. Tính từ “lớn” nói đến thẩm quyền phán xét tuyệt đối của Đức Chúa Jesus Christ. Án lệnh Ngài ban ra là chung kết.

Đất và trời trốn khỏi mặt Ngài, chẳng còn thấy chỗ của chúng nữa:” Vào thời điểm sự phán xét chung cuộc bắt đầu, thì trời cũ đất cũ của thế giới vật chất này sẽ qua đi. II Phi-e-rơ 3:10-14 có nói đến ngày mà vũ trụ vật chất sẽ bị nổ tung, thiêu đốt, và tan biến; rồi Chúa dựng lại trời mới đất mới:

10 Nhưng, ngày của Chúa sẽ đến như kẻ trộm. Bấy giờ các tầng trời sẽ có tiếng vang rầm mà qua đi, các thể chất bị đốt mà tiêu tán, đất cùng mọi công trình trên nó đều sẽ bị đốt cháy cả.

11 Vì mọi vật đó phải tiêu tán thì anh em đáng nên thánh và tôn kính trong mọi sự ăn ở của mình là dường nào,

12 trong khi chờ đợi trông mong cho ngày Đức Chúa Trời mau đến, là ngày các tầng trời sẽ bị đốt mà tiêu tán, các thể chất sẽ bị thiêu mà tan chảy đi!

13 Theo lời hứa của Chúa, chúng ta chờ đợi trời mới đất mới, là nơi sự công bình ăn ở.

14 Vậy nên, hỡi kẻ rất yêu dấu, vì anh em trông đợi những sự đó, thì phải làm hết sức mình, để cho Chúa thấy anh em ở bình an, không dấu vết, chẳng chỗ trách được.

Ngày phán xét chung cuộc cũng là một ngày bất ngờ. Không ai biết trước ngày giờ nào Đức Chúa Jesus Christ sẽ khởi sự thi hành cuộc phán xét ấy. Chúng ta biết Đức Chúa Jesus Christ sẽ cai trị Vương Quốc Ngàn Năm trên đất; và cuối thời kỳ ấy là trận chiến cuối cùng thiện chống ác và thắng ác trong lịch sử của toàn vũ trụ. Điều chúng ta không biết là sau khi trận chiến kết thúc, thì Đức Chúa Jesus Christ sẽ chuẩn bị muôn dân trên đất như thế nào, trong thời gian bao lâu, để đưa họ ra khỏi thế giới vật chất, vào trong thế giới thiêng liêng, vào trong thiên đàng, để Ngài thiêu hủy toàn thể vũ trụ vật chất.

Ngày mà cả vũ trụ vật chất bị thiêu hủy là ngày khởi đầu cho sự phán xét chung cuộc của Đức Chúa Trời. Từ ngữ “sự phán xét của Đức Chúa Trời” bao gồm các ý nghĩa sau: Đó là thánh ý của Thiên Chúa trong thân vị Đức Chúa Trời, tức Đức Cha, bởi hành động của Thiên Chúa trong thân vị loài người, tức Đức Con, trong danh xưng Đức Chúa Trời. Và, chắc chắc đó là năng lực của Thiên Chúa được thể hiện qua thân vị Đấng Thần Linh.

Từ ngữ “các tầng trời” là chỉ về tầng trời thứ nhất, tức là bầu khí quyển của địa cầu, và tầng trời thứ nhì là khoảng không gian bao la của vũ trụ với hàng tỷ tỷ thiên hà.

Tiếng “vang rầm” có lẽ là tiếng nổ lớn của toàn vũ trụ, khiến cho mọi thể chất đều cháy tan. Rồi, trời mới đất mới sẽ hiện ra theo lời phán của Đức Chúa Jesus Christ. Tuy nhiên, giữa khoảng thời gian từ khi trời cũ đất cũ qua đi cho đến khi trời mới đất mới xuất hiện, thì sự phán xét chung cuộc được thi hành.

12 Tôi thấy những kẻ chết, nhỏ lẫn lớn, đứng trước Đức Chúa Trời. Có những sách mở ra. Lại có một sách khác là Sách Sự Sống được mở ra. Những kẻ chết bị phán xét tùy theo những việc họ đã làm và đã được ghi lại trong những sách ấy.

Như đã nói ở trên, những kẻ chết sẽ bị phán xét bởi Đức Chúa Jesus Christ trong danh Đức Chúa Trời, cho nên, “đứng trước Đức Chúa Trời” có nghĩa là đứng trước Đấng mang danh Đức Chúa Trời để phán xét họ. Từ ngữ “những kẻ chết” hàm ý những kẻ đã trải qua sự chết thuộc thể lẫn sự chết thuộc linh. Trái ngược với con dân Chúa, là những người dầu phải trải qua sự chết thuộc thể, nhưng được sống trong thuộc linh. Một lần nữa, chúng ta cần ghi nhớ. Từ ngữ “sự chết” trong Thánh Kinh nói đến sự phân rẽ chứ không nói đến sự không còn thực hữu. Những kẻ chết là những kẻ bị phân rẽ khỏi Thiên Chúa, nhưng họ vẫn thực hữu và sẽ nhận lãnh hình phạt bị giam trong hỏa ngục, đời đời phân rẽ khỏi Thiên Chúa.

Từ ngữ “nhỏ lẫn lớn” vừa có ý nói về nhỏ lớn trong tuổi tác nhưng cũng nói đến nhỏ lớn trong cá tính, trong địa vị, giai cấp xã hội.

Những sách mở ra:” là những sách ghi chép mọi việc làm của mỗi người. Chúng ta không biết rõ những sách này có hình dạng như thế nào, làm bằng chất liệu gì, do ai ghi chép… nhưng chúng ta có thể tin rằng, những sách ấy rất có thể không phải chỉ ghi chép lại sự việc bằng chữ viết, mà còn là bằng hình ảnh và cả cảm xúc của mỗi người trong mỗi việc họ làm ra. Sự phán xét của Đức Chúa Jesus Christ sẽ dựa trên nội dung ghi chép của những sách ấy.

Ở đây, Lời Chúa nói rõ: “Những kẻ chết bị phán xét tùy theo những việc họ đã làm và đã được ghi lại trong những sách ấy.” Vì thế, chúng ta phải hiểu rằng, mỗi việc làm của mỗi người, dù tốt hay xấu, đều sẽ được Đức Chúa Jesus Christ phán xét một cách công chính. Việc lành phát xuất từ lòng tốt sẽ được ban thưởng, như trường hợp một người động lòng thương xót, cho con dân Chúa uống một chén nước:

Ai sẽ cho một người trong nhóm nhỏ này chỉ uống một chén nước lạnh, vì người nhỏ đó là môn đồ Ta, quả thật, Ta nói với các ngươi, kẻ ấy sẽ chẳng mất phần thưởng của mình đâu” (Ma-thi-ơ 10:42).

Nhưng việc ác, cho dù chỉ là một lời nói, cũng sẽ bị hình phạt thích đáng:

Ta bảo các ngươi, đến ngày phán xét, người ta sẽ khai ra mọi lời hư không mà mình đã nói; vì bởi lời nói mà ngươi sẽ được xưng là công bình, cũng bởi lời nói mà ngươi sẽ bị phạt” (Ma-thi-ơ 12:36-37).

Sách Sự Sống cũng được mở ra trong cuộc phán xét chung thẩm. Chắc chắn là có những người không bao giờ tên của họ được ghi trong Sách Sự Sống, vì họ chỉ muốn sống theo ý riêng, bất chấp luật pháp của Thiên Chúa. Nhưng cũng có những người được ghi tên trong Sách Sự Sống, vì họ từng thật lòng ăn năn tội, tin nhận sự chết chuộc tội của Đức Chúa Jesus Christ. Tuy nhiên, họ đã không trung tín cho đến chết. Lời Chúa nói về họ trong Ma-thi-ơ 13:18-22, như sau:

18 Ấy vậy, các ngươi hãy nghe nghĩa ví dụ về kẻ gieo giống là gì.

19 Khi người nào nghe đạo nước thiên đàng, mà không hiểu, thì quỷ dữ đến cướp điều đã gieo trong lòng mình; ấy là kẻ chịu lấy hạt giống rơi ra dọc đường.

20 Người nào chịu lấy hạt giống nơi đất đá sỏi, tức là kẻ nghe đạo, liền vui mừng chịu lấy;

21 nhưng trong lòng không có rễ, chỉ tạm thời mà thôi, đến khi vì Lời mà gặp sự cực khổ, sự bắt bớ, thì liền vấp phạm.

22 Kẻ nào chịu lấy hạt giống nơi bụi gai, tức là kẻ nghe đạo; mà sự lo lắng về đời này, và sự mê đắm về của cải, làm cho nghẹt ngòi đạo và thành ra không kết quả.

Sách Sự Sống mở ra để cho nhiều người thấy rằng: Tên của họ hoàn toàn không được ghi trong đó. Đối với nhiều người khác thì họ thấy rằng: Tên của họ đã được ghi trong đó, nhưng cũng đã bị xóa, khi họ từ bỏ đức tin nơi Chúa. Cả hai trường hợp đều để cho họ biết rằng, họ không có phần về sự sống.

13 Biển đã giao lại những kẻ chết trong nó. Sự chết và âm phủ cũng đã giao lại những kẻ chết trong chúng. Mỗi người bị phán xét tùy theo những việc họ đã làm.

Trong suốt dòng lịch sử sự chết của nhân loại, có những người thân xác bị tan rã trong biển, có những người thân xác bị tan rã trên mặt đất hay trong lòng đất. Từ ngữ âm phủ mang hai nghĩa: nghĩa thuộc thể là mồ mã chôn cất xác chết, nghĩa thuộc linh là nơi tạm giam linh hồn của những người chết không thuộc về Chúa. Trước ngày phán xét chung cuộc, lòng biển, mặt đất, và lòng đất sẽ giao trả các nguyên tố hóa học đã tạo nên thân thể của những người đã chết. Sự chết mất đi quyền lực của nó, nên thân thể của mỗi người sẽ sống lại, kết hợp với linh hồn, ra trước tòa phán xét của Đức Chúa Jesus Christ.

Cuộc phán xét chung cuộc xảy ra khi thế giới vật chất bao gồm các tầng trời và đất đã bị tiêu tan. Mọi thể vật chất đã bị cháy tan thành những nguyên tố hóa học. Những người không thuộc về Chúa, trong thân thể phục sinh siêu nhiên, ứng hầu trước mặt Đức Chúa Jesus Christ. Rất có thể, trong thân thể phục sinh đó, họ xinh đẹp và vinh quang như A-đam cùng Ê-va lúc vừa được Thiên Chúa sáng tạo, vì mỗi người đều được dựng nên theo hình và tượng của Thiên Chúa. Họ sẽ đón nhận phần thưởng cho các việc làm công bình của họ, làm gia tăng sự vinh quang, xinh đẹp của họ. Nhưng khi những việc làm tội lỗi của họ bị phán xét, thì thân thể phục sinh của họ sẽ mất dần vinh quang, trở nên xấu xí, biến dạng dần… Sau cùng, họ bị giam vào trong hỏa ngục, chịu khổ ngày đêm trong lửa, với những mức độ đau đớn khác nhau, tùy theo mỗi bản án dành cho mỗi việc làm tội lỗi của họ, cho đến đời đời. Họ chỉ có thể khóc lóc và nghiến răng.

Sự phán xét của Đức Chúa Jesus Christ sẽ hoàn toàn khác xa với tất cả những sự phán xét trong các toà án của loài người. Đối với tòa án loài người, một người giết một người và một người giết 1000 người, có thể cùng lãnh bản án tử hình như nhau. Nhưng trong sự phán xét của Đức Chúa Jesus Christ, Ngài sẽ xét đến hậu quả của từng tội lỗi của mỗi người. Một lời nói dối tưởng chừng không hại ai, nhưng có thể khiến cho một người tự sát. Một lời nói khích có thể khiến cho một thiếu niên trở thành một tội phạm cướp của giết người. Hành động giết chết một người có thể tác hại đến nhiều thế hệ trong gia đình của người ấy.

Một lời nói hay việc làm tội lỗi cũng như một lời nói hay việc làm lành có ảnh hưởng lâu dài đến nhiều người và nhiều thế hệ, nhiều khi sự ảnh hưởng ấy vẫn tiếp diễn luôn cho đến khi lịch sử tự trị của loài người kết thúc. Cuốn sách Binh Pháp của Tôn Tử được viết ra từ năm 512 TCN, đến nay đã hơn 2500 năm, những ý tưởng trong sách ấy vẫn được lưu truyền và áp dụng trong chiến tranh, kinh tế, chính trị, và giao tiếp xã hội… Vì thế, cần phải chờ cho đến khi mọi hậu quả của mọi việc làm của loài người chấm dứt thì sự phán xét mới đầy đủ và công chính.

14 Sự chết và âm phủ bị ném vào hồ lửa. Hồ lửa là sự chết thứ nhì.

15 Bất cứ kẻ nào không tìm thấy được chép trong Sách Sự Sống thì bị ném vào hồ lửa.

Sự chết là sự bị phân rẽ khỏi Thiên Chúa. Âm phủ là nơi ở của những linh hồn bị phân rẽ khỏi Thiên Chúa. Cả hai đều bị ném vào hỏa ngục và ở lại trong đó. Vì thế, tất cả những ai không có sự sống, nhưng ở dưới quyền của sự chết, cư trú trong âm phủ, thì đương nhiên sẽ bị ném vào hỏa ngục.

Hỏa ngục không thuộc về thế giới vật chất của chúng ta. Bởi vì, khi các tầng trời và đất bị nổ tung, và cháy tan, thì hỏa ngục vẫn còn đó. Hỏa ngục là một nơi chốn thuộc linh như thiên đàng. Chúng ta có thể tạm hình dung ra, tầng thứ nhất là tầng trời thứ ba, nơi có thiên đàng, tức nơi Thiên Chúa ngự; tầng thứ nhì là thế giới vật chất, tức vũ trụ của chúng ta; tầng thứ ba là hỏa ngục.

Trong Khải Huyền 19:20 ghi lại sự kiện AntiChrist và Tiên Tri Giả đang còn sống, bị Đức Chúa Jesus Christ ném vào trong hỏa ngục. Chúng ta có thể hiểu rằng, thân thể xác thịt của họ sẽ bị cháy tan trong lửa của hỏa ngục, và linh hồn của họ phải chịu khổ trong hỏa ngục suốt một ngàn năm, trước khi Sa-tan cũng bị ném vào hỏa ngục chung với họ (Khải Huyền 20:10).

Trong ngày phán xét chung cuộc, thân thể xác thịt của AntiChrist và Tiên Tri Giả cũng sẽ được phục sinh, và họ cũng sẽ ra trước tòa phán xét của Đức Chúa Jesus Christ. Vì:

Theo như đã định cho loài người phải chết một lần, rồi chịu phán xét” (Hê-bơ-rơ 9:27).

Ngoại trừ những người thật lòng ăn năn tội, tin nhận sự chết chuộc tội của Đức Chúa Jesus Christ, sống theo lời dạy của Ngài, và trung tín cho đến chết:

Cho nên, hiện nay chẳng còn có án phạt nào cho những kẻ ở trong Đấng Christ Jesus;” (Rô-ma 8:1)

Ở trong Đấng Christ Jesus là ở trong sự thánh khiết, không phạm tội. Ngày nay, nhiều người tưởng rằng họ mở miệng cầu nguyện tin nhận Chúa, chịu báp-tem, đi nhà thờ, siêng năng làm các nghi thức trong các giáo hội, sốt sắng dâng hiến tiền bạc, đóng góp thời gian và công sức vào trong các hoạt động tôn giáo, thì họ ở trong Đấng Christ Jesus. Vì thế, họ vẫn sống trong các thú vui tội lỗi và cho rằng, chẳng còn có án phạt nào dành cho họ. Những người ấy, một ngày kia sẽ ngạc nhiên khi thấy mình bị ra trước tòa phán xét của Đức Chúa Jesus Christ.

Chú Thích:

[1] https://www.blueletterbible.org/lang/lexicon/lexicon.cfm?Strongs=G3639

Bấm vào nối mạng dưới đây để tải xuống pdf bài viết này:
https://www.opendrive.com/folders?MV84OTQ4MjcwX1F1aXU1

1. Bấm vào nối mạng dưới đây để nghe và tải xuống âm thanh mp3 bài giảng này:
https://od.lk/d/MV8xMTUyMDYzNDBf/11558_ChuGiaiKhaiHuyen_20_11-15.mp3

2. Bấm vào nối mạng dưới đây để nghe và tải xuống âm thanh mp3 bài giảng này:
https://soundcloud.com/huynh-christian-timothy/sets/115_kytanthe

Bấm vào nút “play” ► để nghe:

Bấm vào nút “play” ► để nghe:

 

Share This:

2,746 views

Comments are closed.