4,678 views

009 Lời Tiên Tri của Đức Chúa Jesus Christ – Phần 3

Huỳnh Christian Timothy
Huỳnh Christian Priscilla (Mỹ Linh)

Những Câu Tiên Tri về Sự Chúa Đến

Tiếp theo lời tiên tri về sự tận thế là lời tiên tri về sự Chúa sẽ đến để đem Hội Thánh của Ngài ra khỏi thế gian. Lời tiên tri này áp dụng riêng cho Hội Thánh.

Hội Thánh của Chúa không phải là một tổ chức tôn giáo nào đó mang danh Tin Lành, vì mỗi tổ chức tôn giáo đó đều do loài người sáng lập, trong khi Hội Thánh là do chính Đức Chúa Jesus Christ sáng lập. Hội Thánh của Chúa cũng không phải là Cơ-đốc Giáo (Christianity), vì Cơ-đốc Giáo là một hệ thống tổng hợp tất cả các tổ chức tôn giáo xưng nhận rằng, Đức Chúa Jesus Christ là Thiên Chúa, nhưng thực tế thì họ không làm theo lời phán dạy của Ngài.

Hội Thánh của Chúa bao gồm tất cả những ai thật lòng ăn năn tội, tin nhận sự chết chuộc tội của Đức Chúa Jesus Christ, và trung tín sống theo Lời Chúa như đã được ghi chép trong Thánh Kinh. Hội Thánh của Chúa bao gồm mọi dân tộc, bao gồm tất cả những ai đã chết trong Chúa và đang sống trong Chúa trong suốt khoảng thời gian gần hai ngàn năm nay, từ khi Đức Thánh Linh giáng lâm trong ngày Hội Thánh được thành lập, cho đến ngày Đức Chúa Jesus Christ hiện ra giữa chốn không trung để đem Hội Thánh ra khỏi thế gian. Khi Chúa đến, thân thể xác thịt của những người đã chết trong Chúa sẽ được sống lại từ trong mồ mã, thân thể xác thịt của những người đang sống trong Chúa sẽ được biến hóa thành một thân thể mới, vinh quang và bất tử.

Xét về văn mạch, chúng ta biết rằng, những gì được nói đến trong lời tiên tri này chỉ có thể xảy ra trước Kỳ Tận Thế, là lúc thế gian vẫn còn sinh hoạt bình thường; chứ không thể xảy ra trong hoặc cuối Kỳ Tận Thế, là giai đoạn đầy thiên tai kinh hoàng, không ai thản nhiên lo ăn uống, cưới gả, mua bán, trồng trọt, xây dựng… bình thường.

Lời tiên tri về sự Chúa đến để đem Hội Thánh của Ngài ra khỏi thế gian do chính Đức Chúa Jesus Christ phán, được ghi lại trong ba sách: Ma-thi-ơ, Mác, và Lu-ca. Còn lời tiên tri do Đức Thánh Linh thần cảm cho Sứ Đồ Phao-lô, được ghi lại trong các sách I Cô-rinh-tô, và II Tê-sa-lô-ni-ca. Trước hết, chúng ta hãy xem qua lời tiên tri của Đức Chúa Jesus Christ:

Ma-thi-ơ 24:32-42

32 Hãy nghe lời ví dụ về cây vả, vừa lúc nhành non, lá mới đâm, thì các ngươi biết mùa hạ gần tới.
33 Cũng vậy, khi các ngươi thấy mọi điều ấy, khá biết rằng, Con Người gần đến, Ngài đương ở trước cửa.
34 Quả thật, Ta nói với các ngươi, dòng dõi nầy chẳng qua trước khi mọi điều kia xảy đến.
35 Trời đất sẽ qua, nhưng lời Ta nói chẳng bao giờ qua đi.
36 Về ngày và giờ đó, chẳng có ai biết chi cả, thiên sứ trên trời hay là Con cũng vậy, song chỉ một mình Cha biết thôi.
37 Trong đời Nô-ê thể nào, khi Con Người đến cũng thể ấy.
38 Vì trong những ngày trước nước lụt, người ta ăn, uống, cưới, gả như thường cho đến ngày Nô-ê vào tàu,
39 và người ta không ngờ chi hết, cho đến khi nước lụt tới mà đùa đem đi hết thảy, khi Con Người đến cũng như vậy.
40 Lúc ấy, sẽ có hai người nam ở trong một đồng ruộng, một người được đem đi, còn một người bị để lại;
41 và có hai người nữ đương xay cối, một người được đem đi, còn một người bị để lại.
42 Vậy hãy tỉnh thức, vì các ngươi không biết ngày nào Chúa mình sẽ đến.

Mác 13:28-37

28 Hãy nghe lời thí dụ về cây vả. Vừa khi nhánh nó trở nên non và nứt lộc, thì biết mùa hạ gần tới.
29 Cũng một lẽ ấy, khi các ngươi thấy các điều đó xảy đến, hãy biết Con Người đã tới gần, ở nơi cửa.
30 Quả thật, Ta nói với các ngươi, dòng dõi nầy chẳng qua trước khi mọi sự kia xảy tới.
31 Trời đất sẽ qua đi, song lời Ta không bao giờ qua đâu.
32 Về ngày và giờ đó, chẳng ai biết chi hết, các thiên sứ trên trời, hay là Con cũng chẳng biết nữa; song chỉ Cha mà thôi.
33 Hãy giữ mình, tỉnh thức; vì các ngươi chẳng biết kỳ đó đến khi nào.
34 Ấy cũng như một người kia đi đường xa, bỏ nhà, giao cho đầy tớ mỗi đứa cai quản một việc, và cũng biểu đứa canh cửa thức canh.
35 Vậy, các ngươi hãy thức canh, vì không biết chủ nhà về lúc nào, hoặc chiều tối, nửa đêm, lúc gà gáy, hay là sớm mai,
36 e cho người về thình lình, gặp các ngươi ngủ chăng.
37 Điều mà Ta nói cùng các ngươi, Ta cũng nói cho mọi người: Hãy tỉnh thức!

Lu-ca 17:26-37

26 Việc đã xảy đến trong đời Nô-ê, thì cũng sẽ xảy đến trong ngày Con Người:
27 người ta ăn, uống, cưới, gả, cho đến ngày Nô-ê vào tàu, và nước lụt đến hủy diệt thiên hạ hết.
28 Việc đã xảy ra trong đời Lót cũng vậy, người ta ăn, uống, mua, bán, trồng tỉa, cất dựng;
29 đến ngày Lót ra khỏi thành Sô-đôm, thì trời mưa lửa và diêm sinh, giết hết dân thành ấy.
30 Ngày Con Người hiện ra cũng một thể nầy.
31 Trong ngày đó, ai ở trên mái nhà, có của để trong nhà, chẳng xuống mà chuyên đi; ai ở ngoài đồng, cũng chẳng trở về.
32 Hãy nhớ lại vợ của Lót.
33 Ai kiếm cách cứu sự sống mình, thì sẽ mất; ai mất sự sống mình, thì sẽ được lại.
34 Ta phán với các ngươi, trong đêm đó, hai người nằm chung giường, một người sẽ được rước đi, còn một bị để lại.
35 Hai người đàn bà xay chung cối, một người được rước đi, còn một bị để lại.
36 Hai người ở ngoài đồng, một người được rước đi, còn một bị để lại.
37 Các môn đồ bèn thưa cùng Ngài rằng: Thưa Chúa, sự ấy sẽ ở tại đâu? Ngài đáp rằng: Xác chết ở đâu, chim ó nhóm tại đó.

Lu-ca 21:27-36

29 Đoạn, Ngài phán với họ một lời thí dụ rằng: Hãy xem cây vả và các cây khác;
30 khi nó mới nứt lộc, các ngươi thấy thì tự biết rằng mùa hạ đã gần đến.
31 Cũng vậy, khi các ngươi thấy những điều ấy xảy ra, hãy biết vương quốc của Đức Chúa Trời gần đến.
32 Quả thật, Ta nói cùng các ngươi, dòng dõi nầy chẳng qua trước khi mọi sự kia xảy đến.
33 Trời đất sẽ qua, song lời Ta nói sẽ không qua đâu.
34 Vậy, hãy tự giữ lấy mình, e rằng vì sự ăn uống quá độ, sự say sưa và sự lo lắng đời nầy làm cho lòng các ngươi mê mẩn chăng, và e ngày ấy đến thình lình trên các ngươi như lưới bủa;
35 vì ngày đó sẽ đến cho mọi người ở khắp trên mặt đất cũng vậy.
36 Vậy, hãy tỉnh thức luôn và cầu nguyện, để các ngươi được tránh khỏi các tai nạn sẽ xảy ra, và đứng trước mặt Con Người.

Tổng Hợp và Chú Giải Những Câu Tiên Tri về Sự Chúa Đến

Dưới đây là phần tổng hợp và chú giải những câu Thánh Kinh được trích dẫn trên:

Ma-thi-ơ 24:32-33
32 Hãy nghe lời thí dụ về cây vả, vừa lúc nhành non, lá mới đâm, thì các ngươi biết mùa hạ gần tới.
33 Cũng vậy, khi các ngươi thấy mọi điều ấy, khá biết rằng, Con Người gần đến, Ngài đương ở trước cửa.

Mác 13:28-29
28 Hãy nghe lời thí dụ về cây vả. Vừa khi nhánh nó trở nên non và nứt lộc, thì biết mùa hạ gần tới.
29 Cũng một lẽ ấy, khi các ngươi thấy các điều đó xảy đến, hãy biết Con Người đã tới gần, ở nơi cửa.

Lu-ca 21:29-30
29 Đoạn, Ngài phán với họ một lời thí dụ rằng: Hãy xem cây vả và các cây khác;
30 khi nó mới nứt lộc, các ngươi thấy thì tự biết rằng mùa hạ đã gần đến.

Trước hết, chúng ta cần biết rằng, các nhà giải kinh chia thành hai phái khi luận về ý nghĩa của cây vả được Đức Chúa Jesus Christ dùng làm thí dụ trong lời tiên tri về sự đến của Ngài.

Phái thứ nhất cho rằng, cây vả nứt lộc là dấu báo hiệu mùa hạ đang tới, tiêu biểu cho những biến cố xảy ra dồn dập trong những ngày cuối cùng, như đã được Chúa đề cập trước đó, báo hiệu ngày Chúa đến đã rất gần! Phái này dựa vào Lu-ca 21:29 để nêu ra sự kiện Chúa không chỉ nói đến cây vả mà còn đề cập đến các thứ cây khác.

Phái thứ nhì cho rằng, nếu Chúa chỉ muốn dùng hình ảnh cây cối nứt lộc để làm điềm chỉ sự Chúa đến thì Ngài không cần phải nêu ra đích danh cây vả. Vì thế, cây vả trong thí dụ của Chúa còn tiêu biểu cho sự dân tộc và quốc gia I-sơ-ra-ên được hồi sinh sau hơn 2,500 năm vong quốc! Ý nghĩa này dễ dàng được dân I-sơ-ra-ên chú ý đến, vì Thánh Kinh dùng cây vả làm tiêu biểu cho dân I-sơ-ra-ên:

“…Ta đã thấy tổ phụ các ngươi như trái chín đầu trên cây vả tơ…” (Ô-sê 9:10).

“Giê-hô-va Thiên Chúa của I-sơ-ra-ên phán như vầy: Như những trái vả tốt nầy, Ta cũng sẽ xem những kẻ phu tù Giu-đa, mà Ta đã sai từ nơi nầy đến trong đất người Canh-đê, cho chúng nó được ích. Ta sẽ để con mắt Ta trên chúng nó làm ích cho, và Ta sẽ đem họ về trong xứ nầy, lập lên mà không phá đi nữa, trồng lại mà không nhổ đi nữa” (Giê-rê-mi 24:5-6).

Thật ra, ngoài cây vả, Thánh Kinh còn dùng cây nho và cây ô-li-ve làm tiêu biểu cho quốc gia I-sơ-ra-ên. Trong khi cây nho tiêu biểu cho quốc gia I-sơ-ra-ên của lời hứa (Thi Thiên 80:8-11), thì cây ô-li-ve tiêu biểu cho quốc gia I-sơ-ra-ên về thuộc linh (Giê-rê-mi 11:16), và cây vả tiêu biểu cho quốc gia I-sơ-ra-ên về thuộc thể (Giê-rê-mi 24:5-6).

Dựa vào Giê-rê-mi 24:5-6, chúng ta có thể hiểu rằng, cây vả được dùng trong thí dụ của Chúa hàm ý dân I-sơ-ra-ên được tái lập quốc và tái chiếm quyền làm chủ thành Giê-ru-sa-lem. Sự kiện dân I-sơ-ra-ên được tái lập quốc vào ngày 14 tháng 5 năm 1948 có thể được xem như cây vả I-sơ-ra-ên được trồng trở lại trên đất hứa Ca-na-an. Sự kiện I-sơ-ra-ên hoàn toàn chiếm lại từ dân Hồi Giáo Ả-rập (Jordan) và làm chủ thành Giê-ru-sa-lem vào ngày 7 tháng 6 năm 1967 trong Cuộc Chiến Sáu Ngày, có thể được xem là cây vả I-sơ-ra-ên nứt lộc, sau 19 năm được trồng trở lại vào trong vùng đất Ca-na-an, để bước vào năm thứ 20 của tuổi trưởng thành. Thánh Kinh cho biết, Thiên Chúa kể tuổi 20 là tuổi trưởng thành:

“Ngày mồng một tháng hai, năm thứ hai, sau khi dân I-sơ-ra-ên ra khỏi xứ Ê-díp-tô, Đức Giê-hô-va phán cùng Môi-se ở trong hội mạc, tại đồng vắng Si-na-i, mà rằng: Hãy dựng sổ cả hội dân I-sơ-ra-ên, theo họ hàng và tông tộc của họ, cứ đếm từng tên của hết thảy nam đinh, từ hai mươi tuổi sắp lên, tức là mọi người trong I-sơ-ra-ên đi ra trận được; ngươi và A-rôn sẽ kê sổ chúng nó tùy theo đội ngũ của họ” (Dân Số Ký 1:1-3).

Sự kiện dân I-sơ-ra-ên hoàn toàn làm chủ thành Giê-ru-sa-lem cũng chính là sự kiện kết thúc lời tiên tri của Đức Chúa Jesus Christ được ghi lại trong Lu-ca 21:24:

“Họ sẽ bị ngã dưới lưỡi gươm, sẽ bị đem đi làm phu tù giữa các dân ngoại, thành Giê-ru-sa-lem sẽ bị dân ngoại giày đạp, cho đến chừng nào các kỳ dân ngoại được trọn

Suốt 1,897 năm, từ ngày 4 tháng 8 năm 70, là ngày đền thờ Thiên Chúa và thành Giê-ru-sa-lem bị phá hủy bởi quân đội La-mã, cho đến ngày 7 tháng 6 năm 1967, là ngày dân I-sơ-ra-ên hoàn toàn làm chủ trở lại thành Giê-ru-sa-lem, thì thành này luôn “bị dân ngoại giày đạp” tức là bị ở dưới quyền cai trị hung bạo của các thế lực dân ngoại.

Nếu cây vả làm tiêu biểu cho quốc gia I-sơ-ra-ên thì “các cây khác” đương nhiên làm tiêu biểu ít ra là cho các quốc gia tiếp giáp với I-sơ-ra-ên. Theo tài liệu từ cuốn “Sách Dữ Kiện Thế Giới của Cơ Quan Tình Báo Trung Ương Hoa Kỳ” (CIA World Fact Book) thì các quốc gia: Lebanon, Jordan, Syria, và Egypt được độc lập trong khoảng thời gian từ năm 1943 đến năm 1952.

Ngày 24 tháng 10 năm 1945, cơ quan Liên Hiệp Quốc chính thức được thành lập với 51 quốc gia. Năm 1948 con số thành viên của Liên Hiệp Quốc lên đến 58, và năm 1949 quốc gia non trẻ I-sơ-ra-ên được công nhận là thành viên thứ 59. Hiện nay, năm 2013, con số thành viên của Liên Hiệp Quốc là 193 quốc gia [1], [2]. Sự ra đời và phát triển của Liên Hiệp Quốc cũng có thể được xem là tiêu biểu bởi sự nứt lộc của “các cây khác” trong lời tiên tri của Đức Chúa Jesus Christ về sự Chúa đến.


Ma-thi-ơ 24:34
34 Quả thật, ta nói cùng các ngươi, dòng dõi nầy chẳng qua trước khi mọi điều kia xảy đến
.

Mác 13:30
30 Quả thật, Ta nói cùng các ngươi, dòng dõi nầy chẳng qua trước khi mọi sự kia xảy tới.

Lu-ca 21:32
32 Quả thật, Ta nói cùng các ngươi, dòng dõi nầy chẳng qua trước khi mọi sự kia xảy đến.

Theo văn mạch thì lời phán của Chúa có nghĩa là, dòng dõi nhìn thấy sự kiện I-sơ-ra-ên tái chiếm và làm chủ trọn vẹn thành Giê-ru-sa-lem sẽ không qua đi cho tới khi lời tiên tri về sự tận thế được ứng nghiệm trọn vẹn.

Theo Thánh Kinh, số năm định cho một “dòng dõi” có thể khác nhau, tùy theo văn mạch:

  • Một dòng dõi 100 năm: “Đức Giê-hô-va phán cùng Áp-ram rằng: Phải biết rằng, dòng dõi ngươi sẽ ngụ trong một xứ chẳng thuộc về chúng nó, làm tôi mọi cho dân xứ đó và bị họ hà hiếp bốn trăm năm. Nhưng, Ta sẽ đoán phạt dân mà dòng dõi ngươi sẽ làm tôi mọi đó; rồi khi ra khỏi xứ, thì sẽ được của cải rất nhiều. Còn ngươi sẽ bình yên về nơi tổ phụ, hưởng lộc già sung sướng, rồi qua đời. Đến đời thứ tư, dòng dõi ngươi sẽ trở lại đây, vì tội lỗi của dân A-mô-rít chưa được đầy dẫy” (Sáng Thế Ký 15:13-16). Áp-ra-ham sinh ra I-sác lúc ông tròn 100 tuổi, vì thế, thời gian 100 năm được định cho danh từ dòng dõi trong lời hứa của Thiên Chúa đối với Áp-ra-ham. Chúng ta thấy 400 năm = 4 X 100. I-sác, con của Áp-ra-ham là dòng dõi thứ nhất ra từ Áp-ra-ham. Gia-cốp, con của I-sác là dòng dõi thứ nhì, mười hai con trai của Gia-cốp, là dòng dõi thứ ba, các con của mười hai con trai Gia-cốp là dòng dõi thứ tư.

  • Một dòng dõi có thể là 70 đến 80 năm: “Tuổi tác của chúng tôi đến được bảy mươi, Còn nếu mạnh khỏe thì đến tám mươi; Song sự kiêu căng của nó bất quá là lao khổ và buồn thảm. Vì đời sống chóng qua, rồi chúng tôi bay mất đi” (Thi Thiên 90:10). Câu này được trích từ lời cầu nguyện của Môi-se. Môi-se sống đến 120 tuổi nhưng trong lời cầu nguyện của ông, ông thưa với Chúa rằng, tuổi tác loài người chỉ từ 70 đến 80. Trong thực tế, cho đến ngày nay, vẫn có rất nhiều người sống quá 80 tuổi. Như vậy, ý nghĩa thật sự Môi-se muốn nói đến ở đây là gì? Thật ra, mệnh đề “tuổi tác của chúng tôi” được dịch từ mệnh đề “các ngày thuộc về những năm của chúng tôi” trong nguyên ngữ Hê-bơ-rơ. Vì thế, 70 năm hay 80 năm được nói đến ở đây không phải là nói về số tuổi thọ của một đời người, mà nói đến số năm kể từ khi trưởng thành trong một đời người, tức là số năm từ 20 tuổi trở lên (Dân Số Ký 14:29). Như vậy, 70 hay 80 năm có thể được xem là số năm định cho một dòng dõi.

Trong Dân Số Ký 32:13 ghi lại chi tiết này: “Ấy vậy, cơn thạnh nộ của Đức Giê-hô-va nổi phừng phừng cùng dân I-sơ-ra-ên, Ngài làm cho dân đó đi lưu lạc trong đồng vắng bốn mươi năm, cho đến chừng nào cả dòng dõi đã làm điều ác trước mặt Đức Giê-hô-va bị tiêu diệt hết” Chúng ta thấy, Thiên Chúa dùng 40 năm để chờ cho một dòng dõi chống nghịch Ngài qua đi hết. Đây không phải là số năm định cho một dòng dõi, mà là số năm dùng để hình phạt sự bội nghịch của một dòng dõi.

Có lẽ, ý nghĩa chính xác nhất về danh từ dòng dõi trong lời tiên tri của Đức Chúa Jesus Christ là: Dòng dõi ấy chính là thế hệ của những người chứng kiến sự kiện I-sơ-ra-ên hoàn toàn làm chủ thành Giê-ru-sa-lem vào ngày 7 tháng 6 năm 1967.

“Mọi điều kia” tức là những sự sẽ xảy ra trong Kỳ Tận Thế. Như vậy, sự kiện tận thế sẽ xảy ra trước khi những người được sinh ra trong thế hệ ấy qua đi hết! Trong khi đó, sự kiện Chúa đến lại xảy ra trước sự kiện tận thế ít nhất là bảy năm.

Nếu định cho một dòng dõi là 100 năm, chúng ta lấy 1967 là năm cây vả I-sơ-ra-ên nứt lộc, cộng cho 100, chúng ta sẽ có 2,067. Lấy 2,067 trừ đi cho bảy năm của Kỳ Đại Nạn, chúng ta sẽ còn lại là 2,060. Lấy 2,060 trừ cho năm 2013 là năm sách Kỳ Tận Thế được viết ra, thì chúng ta sẽ còn 47 năm. Kết luận: Kể từ năm 2013, ngày Chúa trở lại, dù có chậm trể nhất (vì lòng nhân từ của Chúa, Ngài muốn ban thêm thời gian cho con dân Chúa ăn năn – II Phi-e-rơ 3:9) cũng không quá 47 năm. Nhưng nếu thời gian định cho một dòng dõi là 70 năm hay 80 năm, thì kể từ năm 2013, ngày Chúa trở lại, có chậm trể nhất cũng không quá 17 năm hay 27 năm!

Bạn sẽ làm gì trong số năm này để chuẩn bị cho ngày Chúa đến? Điều quan trọng cần ghi nhớ là: Chúa có thể đến bất kỳ lúc nào, kể cả giây phút bạn đang đọc những dòng chữ này, chứ không nhất thiết phải chờ đến 17, 27 hay là 47 năm sau!


Ma-thi-ơ 24:35
35 Trời đất sẽ qua, nhưng lời Ta nói chẳng bao giờ qua đi.

Mác 13:31
31 Trời đất sẽ qua đi, song lời Ta không bao giờ qua đâu.

Lu-ca 21:33
33 Trời đất sẽ qua, song lời Ta nói sẽ không qua đâu.

Trời đất chắc chắn sẽ qua đi vì Đức Chúa Trời sẽ tái dựng trời mới và đất mới. Những câu Thánh Kinh sau đây cho biết, Trời cũ đất cũ sẽ qua đi và trời mới đất mới sẽ đến:

“Ta sẽ sáng tạo trời mới đất mới; những việc trước sẽ chẳng nhớ nữa, chẳng còn nhắc đến nữa” (Ê-sai 65:17).

“Đức Giê-hô-va phán: Vì như trời mới đất mới mà Ta sẽ dựng, sẽ cứ còn trước mặt Ta thể nào, thì dòng giống và danh hiệu các ngươi cũng sẽ cứ còn thể ấy” (Ê-sai 66:22).

“Nhưng trời đất thời bây giờ cũng là bởi lời ấy mà còn lại, và để dành cho lửa; lửa sẽ đốt nó đi trong ngày phán xét và hủy phá kẻ ác” (II Phi-e-rơ 3:7).

“Nhưng, ngày của Chúa sẽ đến như kẻ trộm. Bấy giờ các từng trời sẽ có tiếng vang rầm mà qua đi, các thể chất bị đốt mà tiêu tán, đất cùng mọi công trình trên nó đều sẽ bị đốt cháy cả” (II Phi-e-rơ 3:10).

“Vả, theo lời hứa của Chúa, chúng ta chờ đợi trời mới đất mới, là nơi sự công bình ăn ở” (II Phi-e-rơ 3:13).

“Rồi, tôi thấy một ngai trắng, lớn và Đấng ngự trên ngai. Đất và trời trốn khỏi mặt Ngài, chẳng còn thấy chỗ của chúng nữa” (Khải Huyền 20:11).

“Rồi, tôi thấy trời mới và đất mới vì trời thứ nhất và đất thứ nhất đã qua rồi. Biển không còn nữa” (Khải Huyền 21:1).

Thế nhưng, mọi lời phán của Chúa thì còn đến đời đời! Kể cả khi những gì Chúa phán đã được ứng nghiệm, thì Lời Chúa vẫn còn đó để ấn chứng cho sự thành tín của Ngài. Sự kiện đền thờ của Thiên Chúa và thành Giê-ru-sa-lem bị hủy phá đã qua đi, nhưng Lời Chúa vẫn còn ghi lại trong Thánh Kinh để gần hai ngàn năm sau, chúng ta vẫn có thể đối chiếu Lời Chúa đã phán với các chứng cớ của lịch sử, để biết mọi lời phán của Chúa được ứng nghiệm, và Ngài chính là Thiên Chúa Toàn Năng!

Sau này, trong Vương Quốc Ngàn Năm, là lúc mà sự kiện Chúa đến và sự kiện tận thế đã qua đi, nhưng những lời phán của Chúa vẫn còn y nguyên, để các thế hệ loài người trong Vương Quốc Ngàn Năm biết được: “Sự tổng cộng của Lời Chúa là chân thật. Các mạng lịnh công bình của Chúa còn đời đời (Thi Thiên 119:60).


Ma-thi-ơ 24:36
36 Về ngày và giờ đó, chẳng có ai biết chi cả, thiên sứ trên trời hay là Con cũng vậy, song chỉ một mình Cha biết thôi.

Mác 13:32
32 Về ngày và giờ đó, chẳng ai biết chi hết, các thiên sứ trên trời, hay là Con cũng chẳng biết nữa; song chỉ Cha mà thôi.

“Ngày và giờ” tức là ngày và giờ Đức Chúa Jesus Christ xuất hiện giữa chốn không trung để gọi Hội Thánh lên với Ngài. Không ai có thể biết được “ngày và giờ” Chúa đến nhưng những ai có lòng trông đợi ngày Chúa đến thì sẽ biết được thời kỳ Chúa đến đã gần, dựa vào các biến cố đã và đang xảy ra trong thế giới mà chính Chúa đã tiên tri. Trong Ma-thi-ơ 16:1-3, ghi lại lời Chúa mắng những người Pha-ra-si rằng, họ biết nhìn sắc trời để tiên đoán thời tiết mà họ lại không nhìn biết những dấu hiệu về thời kỳ Chúa đến lần thứ nhất, như đã được tiên tri và ghi lại trong Thánh Kinh: “Còn sớm mai, thì các ngươi nói rằng: Hôm nay sẽ có cơn dông, vì trời đỏ và mờ mờ. Các ngươi biết phân biệt rõ sắc trời, mà không phân biệt được dấu chỉ thì giờ ư” (Ma-thi-ơ 16:3).

Lịch sử đã chứng minh cho chúng ta thấy, hàng chục người công bố ngày giờ Chúa đến đều gánh lấy sự sỉ nhục của một tiên tri giả, vì họ đã làm nghịch lại lời phán rõ ràng của Chúa là không một ai biết được ngày và giờ Chúa đến, ngay cả các thiên sứ ở trên trời hoặc chính bản thân Chúa khi Ngài đang ở trong thân thể xác thịt của loài người. Dĩ nhiên, trước khi nhập thế làm người và sau khi thăng thiên, Đức Chúa Con biết rõ ngày giờ nào Ngài sẽ đến để đem Hội Thánh của Ngài ra khỏi thế gian, vì Ngài là Thiên Chúa.

Lời phán của Chúa đáng cho những con người xác thịt muốn tính toán ngày giờ Chúa trở lại để dành thời gian suy ngẫm. Trong thế gian này, không có một người nào trọn vẹn, thánh khiết, vô tội như Đức Chúa Jesus mà Ngài còn không có ý thức về ngày giờ Ngài sẽ đến, thế thì ai trong thế gian này có thể biết được ngày và giờ đó?

Tuy nhiên, không biết được ngày và giờ không có nghĩa là không biết được thời kỳ. ít ra, nhờ lời tiên tri của Chúa mà chúng ta biết được rằng, Chúa sẽ đến trong thế hệ của chúng ta, là thế hệ thuộc về dòng dõi nhìn thấy quốc gia I-sơ-ra-ên được tái lập vào tháng 5 năm 1948 và nhìn thấy hạn kỳ dân ngoại giày đạp thành Giê-ru-sa-lem đã kết thúc từ tháng 6 năm 1967.


Ma-thi-ơ 24:37-39
37 Trong đời Nô-ê thể nào, khi Con Người đến cũng thể ấy.
38 Vì trong những ngày trước nước lụt, người ta ăn, uống, cưới, gả như thường cho đến ngày Nô-ê vào tàu,
39 và người ta không ngờ chi hết, cho đến khi nước lụt tới mà đùa đem đi hết thảy, khi Con Người đến cũng như vậy.

Lu-ca 17:26-29
26 Việc đã xảy đến trong đời Nô-ê, thì cũng sẽ xảy đến trong ngày Con Người:
27 người ta ăn, uống, cưới, gả, cho đến ngày Nô-ê vào tàu, và nước lụt đến hủy diệt thiên hạ hết.
28 Việc đã xảy ra trong đời Lót cũng vậy, người ta ăn, uống, mua, bán, trồng tỉa, cất dựng;
29 đến ngày Lót ra khỏi thành Sô-đôm, thì trời mưa lửa và diêm sinh, giết hết dân thành ấy.

Đức Chúa Jesus Christ liên kết tình hình của thế gian trong ngày Chúa đến để đem Hội Thánh ra khỏi thế gian với ngày Cơn Lụt Lớn hủy diệt toàn thế gian (Sáng Thế Ký 7) và cơn mưa lửa hủy diệt thành Sô-đôm (Sáng Thế Ký 19). Chúa nhấn mạnh đến tính bất ngờ của sự Chúa đến. Chính những câu này cho chúng ta biết ngày Chúa đến để đem Hội Thánh ra khỏi thế gian sẽ xảy ra trước Kỳ Đại Nạn. Trong bảy năm đại nạn của Kỳ Tận Thế không thể có chuyện người thế gian thản nhiên: ăn, uống, cưới, gả, mua, bán, trồng tỉa, cất dựng… Trái lại, Thánh Kinh nói rất rõ, liền trước ngày Đức Chúa Jesus Christ tái lâm trên đất thì:

“Thiên sứ thứ bảy trút chén mình trên khoảng không: Có một tiếng lớn ra từ ngai, từ đền thờ trên trời rằng: “Xong rồi!” Có những âm thanh, những sấm vang và những chớp nhoáng. Rồi, có một cơn động đất lớn chưa từng có kể từ khi có loài người ở trên đất. Cơn động đất thật lớn, thật mạnh. Thành lớn bị chia làm ba phần. Thành của các quốc gia đều bị sụp đổ. Ba-by-lôn bị nhắc lại trước Đức Chúa Trời để được ban cho chén rượu của cơn thịnh nộ Ngài. Mọi hải đảo đều trốn đi và không còn tìm thấy những núi nữa. Một cơn mưa đá lớn từ trời giáng xuống trên loài người, mỗi tảng nặng chừng một ta-lâng [một ta-lâng bạc tương đương 45 kg, một ta-lâng vàng tương đương 91 kg]. Loài người phạm thượng Đức Chúa Trời vì họa mưa đá, bởi nó quá lớn.” (Khải Huyền 16:17-21).

Nhiều người không thể phân biệt lời tiên tri về sự kiện đền thờ Thiên Chúa và thành Giê-ru-sa-lem bị phá hủy vào năm 70 với sự kiện AntiChrist sẽ làm ô uế đền thờ Thiên Chúa và hủy phá thành Giê-ru-sa-lem trong Kỳ Tận Thế, vì các chi tiết của hai sự kiện đó có những điểm giống nhau. Họ cũng không thể phân biệt lời tiên tri về sự Chúa đến giữa chốn không trung để đem Hội Thánh ra khỏi thế gian trước Kỳ Đại Nạn, với sự kiện sau đó ít nhất là bảy năm, Chúa tái lâm trên đất để tiêu diệt AntiChrist rồi thiết lập Vương Quốc Ngàn Năm của Ngài trên đất, vì các chi tiết của hai sự kiện đó cũng có những điểm giống nhau.


Ma-thi-ơ 40:41
41 Lúc ấy, sẽ có hai người nam ở trong một đồng ruộng, một người được đem đi, còn một người bị để lại; và có hai người nữ đương xay cối, một người được đem đi, còn một người bị để lại.

Lu-ca 17:30-37
30 Ngày Con Người hiện ra cũng một thể nầy.
31 Trong ngày đó, ai ở trên mái nhà, có của để trong nhà, chẳng xuống mà chuyên đi; ai ở ngoài đồng, cũng chẳng trở về.
32 Hãy nhớ lại vợ của Lót.
33 Ai kiếm cách cứu sự sống mình, thì sẽ mất; ai mất sự sống mình, thì sẽ được lại.
34 Ta phán với các ngươi, trong đêm đó, hai người nằm chung giường, một người sẽ được rước đi, còn một bị để lại.
35 Hai người đàn bà xay chung cối, một người được rước đi, còn một bị để lại.
36 Hai người ở ngoài đồng, một người được rước đi, còn một bị để lại.
37 Các môn đồ bèn thưa cùng Ngài rằng: Thưa Chúa, sự ấy sẽ ở tại đâu? Ngài đáp rằng: Xác chết ở đâu, chim ó nhóm tại đó.

Sự kiện hai người ở chung một chỗ, một được đem đi, một bị bỏ lại không hàm ý có 50% dân số địa cầu sẽ được Chúa đem đi trong ngày Chúa đến. Chúa chỉ nhấn mạnh sự kiện con dân chân thật của Chúa, không phân biệt nam hay nữ, có mặt trong mọi tầng lớp xã hội, và thậm chí có những quan hệ mật thiết với những kẻ thuộc về thế gian, như cùng làm một việc, cùng ngủ chung một giường; nhưng khi Chúa đến thì con dân của Chúa được đem đi còn những ai không thuộc về Chúa thì bị bỏ lại.

Có nhiều người cho rằng, người được đem đi là bị giết, người bị bỏ lại là được sống, dựa vào sự kiện Chúa phán, ngày Chúa đến thình lình như cơn nước lụt thời Nô-ê, “đùa đem đi hết thảy.” Tuy nhiên, người được đem đi ví như gia đình Nô-ê được đem vào tàu, còn người bị bỏ lại ví như toàn thế gian bị bỏ lại ngoài tàu và chết trong cơn đoán phạt của Chúa. Thánh Kinh nói rõ, Chúa đến giữa chốn không trung để đem Hội Thánh ra khỏi thế gian chứ không hề nói Chúa đến giữa chốn không trung để đem một số người đi giết.

Trong ngày Chúa đến sẽ có những người chẳng còn trở về nhà mình vì họ đã được Chúa đem đi trong nháy mắt. Trong ngày Chúa đến, những ai đã liều mình, sẵn sàng hy sinh các phương tiện sống và ngay cả mạng sống, chịu khổ đi theo Chúa mỗi ngày (tức là làm theo Lời Chúa trong mọi nơi, mọi lúc), họ sẽ nhận được sự sống lại và sự sống đời đời, được ở cùng Chúa luôn luôn! Những ai dù đã tin nhận sự cứu rỗi của Chúa nhưng vẫn lo lắng về đời sống, vẫn nương cậy vào tiền bạc, không dám hy sinh lối sống và sự sống của mình để có thể làm theo Lời Chúa, điển hình là không nghỉ kiếm tiền trong ngày Sa-bát Thứ bảy, thì sẽ bị bỏ lại, và nếu không kịp thời ăn năn, thì sẽ bị hư mất đời đời.

Những người bị bỏ lại trong ngày Chúa đến đương nhiên sẽ có một số chết vì các tai nạn xảy ra khắp nơi trong ngày đó. Thí dụ: Các phi công là con dân Chúa, đang điều khiển một chiếc máy bay lớn, chở hàng trăm người, đột nhiên họ được Chúa đem đi, thì chiếc máy bay không có người điều khiển sẽ rơi xuống đất và toàn thể hành khách còn lại trong máy bay sẽ tử nạn! Tuy nhiên, phần lớn số người còn lại sẽ có cơ hội được nghe giảng Tin Lành bởi 144,000 người I-sơ-ra-ên do Chúa chọn lựa và bởi chính thiên sứ của Chúa bay giữa trời, rao truyền cho muôn dân, muôn nước, trong muôn tiếng nói (Khải Huyền 14:6). Họ phải chịu nhiều khốn khó vì các thiên tai do Đức Chúa Trời giáng xuống để hình phạt thế gian. Nhưng trong những ngày ấy, những ai thật lòng ăn năn tội, tin nhận Tin Lành thì sẽ được Chúa gìn giữ khỏi các thiên tai, ngoại trừ sự bách hại của AntiChrist để buộc họ phải thờ lạy hắn.

Thánh đồ của Chúa trong Thời Đạn Nạn phải trả giá bằng mạng sống cho đức tin của họ. Nếu ai tham sống, sợ chết, chối bỏ đức tin, chối bỏ danh Chúa thì họ sẽ chết và hư mất đời đời trong hỏa ngục cùng AntiChrist và Sa-tan. Nếu ai vì đức tin, vì danh Chúa mà chịu chết dưới tay AntiChrist thì họ sẽ được sống lại, sống đời đời và được đồng cai trị với Đức Chúa Jesus Christ trong Vương Quốc Ngàn Năm: “Tôi thấy có nhiều ngai và những kẻ ngồi trên chúng được ban cho quyền phán xét. Tôi thấy linh hồn của những kẻ bị chết chém vì làm chứng về Đức Chúa Jesus và vì Lời của Đức Chúa Trời – là những người không thờ phượng con thú hoặc tượng nó, không nhận dấu ấn nó trên trán hoặc trên tay mình – được sống và cai trị với Đấng Christ một ngàn năm” (Khải Huyền 20:4).

Câu ngạn ngữ: “Xác chết ở đâu, chim ó nhóm tại đó” được dùng trong Lu-ca 17:37, nằm trong văn mạch bắt đầu từ Lu-ca 17:26, nói về sự kiện Chúa đến, đem Hội Thánh ra khỏi thế gian trước Kỳ Đại Nạn, trong khi thế gian vẫn mãi mê chạy theo các thú vui của xác thịt:

Vì thế, “xác chết” tiêu biểu cho thú vui của thế gian, còn “chim ó” là những người ham mến thế gian cùng những sự thuộc về thế gian. Chưa bao giờ trong lịch sử loài người, sự văn minh, tiến bộ, tiện nghi trong đời sống, vật chất, của cải cùng các thú vui trong cuộc đời nhằm thỏa mãn mọi ưa thích của xác thịt lại phát triển và gia tăng vượt bực như trong thời đại của chúng ta. Hiện nay, theo thống kê, có khoảng trên hai tỷ người mang danh là Cơ-đốc nhân trên thế giới, nhưng bao nhiêu người trong số đó thật sự chẳng yêu thế gian và những sự thuộc về thế gian (I Giăng 2:15) mà “tự bỏ mình đi, mỗi ngày vác thập tự giá mình” đi theo Chúa (Lu-ca 9:23)?

Trong khi các môn đồ tưởng rằng sự kiện Chúa đến giữa lúc thế gian vẫn mãi mê ăn, uống, cưới, gả, mua, bán, trồng tỉa, cất dựng… sẽ xảy ra ở một địa phương nào đó, thì câu trả lời của Chúa cho biết, sự đó xảy ra toàn thế gian, hễ nơi đâu có thú vui của thế gian thì nơi đó có kẻ say mê thú vui của thế gian mà không quan tâm tới ngày Chúa đến. Ngoài ra, trong câu nói của Chúa đề cập đến ngày và đêm, cho chúng ta thấy khi Chúa đến, một nửa thế gian là ban ngày và một nửa thế gian là ban đêm. Ngày hay đêm gì thì cũng sẽ có người được cất đi hoặc bị bỏ lại trong giấc ngủ, được cất đi hoặc bị bỏ lại trong khi làm việc.


Ma-thi-ơ 24:42
42 Vậy hãy tỉnh thức, vì các ngươi không biết ngày nào Chúa mình sẽ đến.

Mác 13:33
33 Hãy giữ mình, tỉnh thức; vì các ngươi chẳng biết kỳ đó đến khi nào.

Lu-ca 21:34-36
34 Vậy, hãy tự giữ lấy mình, e rằng vì sự ăn uống quá độ, sự say sưa và sự lo lắng đời nầy làm cho lòng các ngươi mê mẩn chăng, và e ngày ấy đến thình lình trên các ngươi như lưới bủa;
35 vì ngày đó sẽ đến cho mọi người ở khắp trên mặt đất cũng vậy.
36 Vậy, hãy tỉnh thức luôn và cầu nguyện, để các ngươi được tránh khỏi các tai nạn sẽ xảy ra, và đứng trước mặt Con Người.

“Giữ mình” là giữ cho nếp sống không bị ô uế vì tội lỗi, tức là không phạm các điều răn của Chúa. “Giữ mình” là giữ đừng để cho các tà giáo ảnh hưởng đến nếp sống Đạo của mình, thí dụ như gọi ngày kỷ niệm Chúa giáng sinh là “Christmas,” gọi ngày kỷ niệm Chúa phục sinh là “Easter,” và tổ chức kỷ niệm hai ngày đó với các hình thức mê tín dị đoan của ngoại giáo, như: trang trí cây Nô-en, hóa trang thành Ông Già Nô-en, nhuộm trứng, làm bánh kẹo hình con thỏ, v.v. [1]:

“Đức Chúa Jesus phán cùng môn đồ rằng: Hãy giữ mình cẩn thận về men của người Pha-ri-si và Sa-đu-sê” (Ma-thi-ơ 16:6).

“Khi ấy, dân chúng nhóm lại kể hàng ngàn người, đến nỗi giày đạp nhau, Đức Chúa Jesus mới trước hết phán cùng môn đồ rằng: Hãy giữ mình về men của người Pha-ri-si, là sự giả hình” (Lu-ca 12:1).

“Hãy làm cho mình sạch men cũ đi, hầu cho anh em trở nên bột nhồi mới không men, như anh em là bánh không men vậy. Vì Đấng Christ là con sinh lễ Vượt Qua của chúng ta, đã bị giết rồi. Vậy thì, chúng ta hãy giữ lễ, chớ dùng men cũ, chớ dùng men gian ác, độc dữ, nhưng dùng bánh không men của sự thật thà và của lẽ thật.” (I Cô-rinh-tô 5:7-8).

Men của người Pha-ri-si là sự giả hình. Men của người Sa-đu-sê là sự không tin về sự sống lại, về đời sau. Men cũ tiêu biểu cho tất cả tội lỗi.

“Tỉnh thức” là luôn hướng tâm trí về sự Chúa đến, dù đang ở đâu và đang làm những gì, ngay cả trong khi ngủ: “Tôi ngủ nhưng lòng tôi tỉnh thức” (Nhã Ca 5:2).

“Tự giữ lấy mình” nói đến sự mỗi người phải tự kỷ luật để không chìu theo những ham muốn bất chính của xác thịt. Sứ Đồ Phao-lô nói:

“Nhưng tôi đãi thân thể mình cách nghiêm khắc, bắt nó phải phục, e rằng sau khi tôi đã giảng dạy kẻ khác, mà chính mình phải bị bỏ chăng” (I Cô-rinh-tô 9:27).

Người giàu có thể “vì sự ăn uống quá độ, sự say sưa” còn người nghèo có thể vì “sự lo lắng đời nầy” làm cho lòng quên đi sự Chúa gần đến. Có những người không nghèo, Chúa ban cho đủ ăn, đủ mặc và thậm chí có dư để dâng hiến vào các công việc của Hội Thánh, nhưng vẫn tham công, tiếc việc mà đi làm kiếm tiền trong ngày Sa-bát Thứ Bảy, vi phạm điều răn của Chúa. Con dân Chúa cần tỉnh thức để tận dụng những ngày tháng còn lại, cùng với của cải, năng lực, và ân tứ Chúa ban cho mình để sống cho Chúa và đem lại nhiều kết quả cho công việc của nhà Chúa.

Bên cạnh sự tỉnh thức và giữ mình, con dân Chúa cần phải thêm sự cầu nguyện để Chúa ban cho mình đầy đủ năng lực, giúp mình tránh không bị bỏ lại để phải hứng chịu những tai nạn trong Kỳ Tận Thế; nhưng được đứng trước mặt Chúa trong một thân thể vinh quang và bất tử!

Ngày Chúa đến sẽ xảy ra cho khắp mọi người trên đất, nhưng chỉ những ai thuộc về Ngài mới được ra đi với Ngài. Ngày đó không là bất ngờ đối với những người tỉnh thức nhưng là bất ngờ đối với những người không tỉnh thức, là những người ham mê hưởng thụ vật chất hoặc quá lo lắng, chạy theo vật chất. Đối với họ, họ chỉ biết rằng Chúa đã đến và đã đi, bỏ họ lại, mặc dù họ là những người tin nhận sự cứu rỗi của Chúa, khi họ nhìn thấy bao nhiêu tai nạn xảy ra khắp nơi trên thế giới và họ không còn nhìn thấy hoặc không còn liên lạc được với những con dân chân thật của Chúa.


Mác 13:34-37
34 Ấy cũng như một người kia đi đường xa, bỏ nhà, giao cho đầy tớ mỗi đứa cai quản một việc, và cũng biểu đứa canh cửa thức canh.
35 Vậy, các ngươi hãy thức canh, vì không biết chủ nhà về lúc nào, hoặc chiều tối, nửa đêm, lúc gà gáy, hay là sớm mai,
36 e cho người về thình lình, gặp các ngươi ngủ chăng.
37 Điều mà Ta nói cùng các ngươi, Ta cũng nói cho mọi người: Hãy tỉnh thức!

Chúa đã thăng thiên để sắm sẵn cho con dân Chúa chỗ ở trong nhà của Đức Chúa Trời:

“Trong nhà của Cha Ta có nhiều chỗ ở, nếu không, Ta đã nói với các ngươi. Ta đi để sắm sẵn cho các ngươi một chỗ. Khi Ta đã đi và sắm sẵn cho các ngươi một chỗ rồi; Ta sẽ trở lại và đem các ngươi đến với Ta, hầu cho, Ta ở đâu thì các ngươi cũng ở đó” (Giăng 14:2-3).

Trong khoảng thời gian Chúa “đi đường xa” đó, Ngài đã giao cho các môn đồ của Ngài công việc sau đây:

“Hãy đi khiến cho muôn dân trở nên môn đồ, trong danh Đức Cha, Đức Con, và Đức Thánh Linh hãy làm phép báp-tem cho họ, và dạy họ giữ hết cả mọi điều mà Ta đã truyền cho các ngươi” (Ma-thi-ơ 28:19-20).

Ngài cũng giao cho một số tôi tớ của Ngài làm công việc “canh cửa” tức là canh chừng ngày Chúa trở lại bằng cách quan sát thời sự để nhận biết sự ứng nghiệm của các lời tiên tri, rồi nhắc nhở các anh chị em cùng đức tin của mình. Tuy nhiên, công việc “tỉnh thức” không thuộc riêng về những người có nhiệm vụ “canh cửa” mà thuộc về tất cả mọi người trong nhà của Chúa. Mỗi người trong Hội Thánh đều phải tỉnh thức và ai nấy phải sốt sắng làm tròn công việc Chúa đã giao phó. Người ngủ là người không quan tâm sống theo Lời Chúa, cũng không màng đến việc Chúa sắp trở lại.

Lời phán của Chúa không phải chỉ riêng cho các môn đồ của Ngài lúc bấy giờ, mà cho toàn thể các thánh đồ trong Hội Thánh của Ngài.


Các Lời Tiên Tri Khác về Sự Chúa Đến

I Cô-rinh-tô 15:51-53

51 Nầy là sự mầu nhiệm tôi tỏ cho anh em: Chúng ta không ngủ hết, nhưng hết thảy đều sẽ biến hóa,
52 trong giây phút, trong nháy mắt, lúc tiếng kèn chót; vì kèn sẽ thổi, kẻ chết đều sống lại được, không hay hư nát, và chúng ta đều sẽ biến hóa.
53 Vả, thể hay hư nát nầy phải mặc lấy sự không hay hư nát, và thể hay chết nầy phải mặc lấy sự không hay chết.

I Tê-sa-lô-ni-ca 4:15-18

15 Vả, nầy là điều chúng tôi nhờ lời Chúa mà rao bảo cho anh em: chúng ta là kẻ sống, còn ở lại cho đến kỳ Chúa đến, thì không lên trước những người đã ngủ rồi.
16 Vì sẽ có tiếng kêu lớn và tiếng của thiên sứ lớn, cùng tiếng kèn của Thiên Chúa, thì chính mình Chúa ở trên trời giáng xuống; bấy giờ những kẻ chết trong Đấng Christ, sẽ sống lại trước hết.
17 Kế đến, chúng ta là kẻ sống, mà còn ở lại, sẽ cùng nhau đều được cất lên với những người ấy giữa đám mây, tại nơi không trung mà gặp Chúa, như vậy, chúng ta sẽ ở cùng Chúa luôn luôn.
18 Thế thì, anh em hãy dùng lời đó mà yên ủi nhau.

Chúng tôi sẽ đi vào phần giải thích ý nghĩa những câu Thánh Kinh trên đây trong chương luận về “Sự Chúa Đến.”

Ghi Chú

[1] http://www.bbc.co.uk/radio4/news/un/timeline.shtml

[2] http://mfa.gov.il/MFA/AboutIsrael/History/Pages/Facts%20about%20Israel-%20History.aspx

[3] “Sự Thật về Christmas:” http://www.timhieutinlanh.net/?p=158

[4] “Huyền Thoại Easter:” http://www.timhieutinlanh.net/?p=289

Bấm vào nối mạng dưới đây để tải xuống pdf bài viết này:
https://www.opendrive.com/folders?MV84OTQ4MjcwX1F1aXU1

1. Bấm vào nối mạng dưới đây để nghe và tải xuống âm thanh mp3 bài giảng này:
https://od.lk/d/MV8xMTUyMDQ3OTVf/11508_LoiTienTriCuaChua_3.mp3

2. Bấm vào nối mạng dưới đây để nghe và tải xuống âm thanh mp3 bài giảng này:
https://soundcloud.com/huynh-christian-timothy/sets/115_kytanthe

Bấm vào nút “play” ► để nghe:

Bấm vào nút “play” ► để nghe:

 

Share This:

4,678 views

Comments are closed.